ÁI TRIỀU (LOAN PHƯỢNG BI DAO)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ái triều (loan phượng bi dao) - Chương 1 - Chương 5

Quyển 1 - Chương 1: Dị Thảo sơn

Nguyên Lạc quốc

Vút...

Một mũi tên xé gió lao đi, con cáo tuyết một giây trước vẫn còn liều mạng chạy trốn, một giây sau đã lăn đùng ra chết.Cách xác con cáo tuyết không xa, một nam tử cưỡi ngựa tay cầm cung tên vừa mới thu lại, gương mặt anh tuấn hiên ngang, khóe môi ẩn hiện nét cười thỏa mãn.

Nam tử này không ai khác chính là Tôn Phi Hải - đệ đệ của Hoàng đế Nguyên Lạc, bát vương Nguyên Lạc quốc.

“Vương gia, chúng ta đi săn liên tục cả một buổi sáng rồi, hay là đến con suối bên kia nghỉ ngơi một chút, lát sau hãy đi tiếp!” Chương Hàm - hậu vệ thân cận của Tôn Phi Hải cung kính lên tiếng.

“Được.”

Hai người cưỡi ngựa tiến lại con suối gần đó.Nước suối trong vắt, dưới ánh nắng mặt trời ban trưa, mặt nước ánh lên từng dát bạc.

“Tiểu Hàm, ngươi nhìn xem, nơi này quả nhiên là chốn tiên cảnh.Đáng tiếc lại bị người đời cô lập!” Tôn Phi Hải ngước nhìn khung cảnh non xanh nước biếc, muôn hoa rực rỡ trước mặt không khỏi cảm thán.

“Vương gia, đúng là rất đẹp!” Chương Hàm cũng nhìn theo ánh mắt vương gia nhà mình nhưng lòng đầy suy tư.

Nơi này là Dị Thảo sơn, tương truyền là một ngọn núi cực kì nguy hiểm, vào thì dễ nhưng ra thì khó.Chương Hàm đưa mắt quan sát biển hoa bên kia con suốt, rực rỡ là thế...Nhưng trên đời, phàm là những thứ càng đẹp lại càng độc, sau từng nhành cây ngọn cỏ nơi này chưa biết chừng còn ẩn dấu đầy rẫy những nguy hiểm tiềm tàng...

Hôm trước, khi vương gia nhà hắn có ý định đến Dị Thảo sơn săn bắn, hắn lo lắng đến độ liên tục ngăn cản.Vương gia thân thể cao quý, lỡ xảy ra chuyện bất trắc Chương Hàm quả thực không gánh nổi.Nhưng bất kể hắn nói thế nào cũng không lay chuyển được Tôn Phi Hải.

Sáng nay họ vẫn đi săn như dự kiến.May mắn là cả buổi sáng mọi thứ vẫn bình yên, thật khiến lòng người nhẹ nhõm...

Chương Hàm lại gần một phiến đá bên suối, dùng tay suổi suổi: “Vương gia, người lại đây ngồi nghỉ.Thuộc hạ đi kiếm ít củi về nướng thỏ, bữa trưa nay đành ăn thịt thỏ nướng rồi!”

“Cũng được, ngươi đi đi!”

Tôn Phi Hải ngồi xuống phiến đá, hai tay chống gối, ánh mắt trôi theo dòng suối nhỏ.Một lát hắn nhắm mắt lại dưỡng thần, tâm hồn cũng trở nên ung dung tự tại như cảnh sắc nơi đây.Vì nhắm mắt Tôn Phi Hải không hề nhìn thấy ở bụi cỏ ven suối xuất hiện một con rắn lục.Con rắn trườn bò một cách chậm chạp về phía Tôn Phi Hải, khi nó còn cách hắn vài phân hắn bỗng mở mắt đứng dậy.Con rắn lục tưởng có nguy hiểm liền phòng vệ theo bản năng, cắn vào chân hắn một cái.Tôn Phi Hải bị đau, giật mình nhìn xuống...

Hắn kinh hoàng lùi ra sau vài bước, vết thương do rắn cắn bắt đầu nhức nhối.Thấy tình thế không ổn, Tôn Phi Hải vội lê cái chân bị thương đến một phiến đá lớn ngồi xuống, tay xé rách miếng vải áo buộc vào chân để ngăn chặn độc tố lan rộng.

Lúc này bên kia con suối, nơi có biển hoa rực rỡ, một thiếu tầm 17 tuổi, gương mặt như họa, một thân váy áo màu lục bằng lụa vô cùng thướt tha, tay đeo chiếc giỏ trúc, xem ra là đang đi hái thảo dược.

Có lẽ do trời quá nóng, thiếu nữ ngẩng mặt, tay áo giơ lên khẽ lau mồ hôi trên trán.Đúng lúc ánh mắt nàng bắt gặp một Tôn Phi Hải đang chật vật bên kia suối, nàng hiếu kì quan sát.Nghĩ một lát, nàng bèn xách giỏ lội qua con suối.

Tôn Phi Hải cũng đã nhìn thấy nàng từ lâu, chưa kịp lên tiếng thì nàng đã hỏi trước, giọng nói trong như chuông bạc: “Xin hỏi công tử là ai? Tại sao lại một mình đến Dị Thảo sơn?”Nàng đến đây đã được gần một tháng, ngày nào cũng lên núi Dị Thảo hái thuốc nhưng đây là lần đầu tiên thấy có người xuất hiện.Quan sát tổng thể một lượt, nàng liền bị cái chân băng bó bằng mảnh vải của hắn thu hút sự chú ý.Không kịp để hắn trả lời, nàng vội hỏi nhưng ngữ khí lại mang theo vẻ chắc chắn: “Công tử, công tử bị rắn lục cắn có phải không?”

Tôn Phi Hải hơi kinh ngạc: “Sao cô nương biết? Cô là... ”

“Nói sau đi, để ta giúp công tử giải độc đã!” Vừa nói nàng vừa lục đống hoa cỏ trong giỏ trúc: “Đây rồi, công tử chờ một chút!”

Nàng lôi đống rễ cỏ vừa tìm được đến bên suối rửa sạch, sau đó lấy một chiếc bát đựng đống rễ cỏ rồi tìm cách giã nhuyễn, vắt lấy nước cốt hòa chung với một ít nước suốt.Xong việc, nàng bưng lại đưa cho Tôn Phi Hải: “Công tử mau uống bát nước này đi, nửa giờ sau vết cắn sẽ hết nhức!”

Tôn Phi Hải bị một loạt động tác linh hoạt của nàng làm cho ngơ ngẩn, lúc này mới sực tỉnh đỡ lấy bát thuốc: “Cô nương hình như rất thông thạo những thứ này?”

Nàng khẽ mỉm cười: “Đúng vậy, trước đây ta cũng từng bị rắn lục cắn!” Nói xong nàng quay đi lấy ít bã thuốc vừa giã rồi quay lại định xử lý cái chân của Tôn Phi Hải, nhưng chưa kịp chạm vào đã nghe hắn kêu lên: “Cô nương làm gì vậy?”

“Ta đắp bã thuốc cho công tử mà!” Dứt lời liền vén quần hắn lên xem xét vết thương, vừa tỉ mỉ đắp thuốc vừa giải thích: “Đây là bã rễ cỏ may chuyên dùng để giải độc, vừa uống vừa đắp mới hiệu quả.Nửa giờ sau công tử phải uống thêm một bát nước thuốc nữa độc tố mới hoàn toàn được giải.”

Tôn Phi Hải ngẩn người nhìn ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn đang đắp thuốc cho mình, rồi lại nhìn đến khuôn mặt hơi cúi của nàng.Lòng chợt rung động mạnh, thầm nghĩ: quả là một cô nương tuyệt sắc, hơn nữa còn vô cùng lương thiện!

“Ta còn chưa biết khuê danh của cô nương là gì?”

“Ta họ Miêu, tên Ánh Huyên, còn công tử?”

“Ta tên Tôn Phi Hải.”“Tôn Phi Hải, Tôn Phi Hải...” Miêu Ánh Huyên lẩm bẩm, dường như nàng đã nghe cái tên này ở đâu rồi: “A...ta biết rồi, họ của huynh giống họ của Hoàng đế Nguyên Lạc!”

Tôn Phi Hải nghe vậy cười lớn, thì ta chính là đệ đệ hắn mà!

Miêu Ánh Huyên cũng cười theo.Nàng ngẩng mặt lên nhìn trời, ánh nắng chói chang khiến nàng khẽ nheo mắt, đến giờ về nhà rồi.

Nàng quay sang nhìn Tôn Phi Hải, áy náy: “Công tử! ta phải về nhà rồi, nếu không ca ca sẽ mắng ta mất.Hay là ta để rễ cỏ may ở đây, lát nữa công tử tự giã rồi uống nhé! Ta đi đây! À...quên không nhắc công tử, Dị Thảo sơn này rất nguy hiểm, sâu trong rừng có rất nhiều mãnh thú và rắn lục đuôi đỏ.Đặc biệt, nơi đây còn có một loài hoa mang tên Nhật Luân, loài này thích nhất là ăn thịt người, công tử thận trọng một chút.Aiya, tóm lại là rất nguy hiểm, công tử nên ít đến thì hơn.Thôi, ta đi đây!”

Dứt lời không kịp để Tôn Phi Hải nói lời cảm ơn đã vội vã quay người chạy mất.Tôn Phi Hải dõi theo bóng nàng cho đến khi khuất hẳn, lòng đầy suy tư...

***

Hoàng cung - Lăng Nhạc

Trong khoảng sân trước điện Viễn Dương một cậu nhóc chừng ba bốn tuổi, thân mặc trường bào màu trắng, tay cầm bảo kiếm, phong thái nghiêm túc, từng đường kiếm xuất ra đều vô cùng bài bản.

Khi đường kiếm cuối cùng vừa dứt, một tiếng vỗ tay vang lên kèm theo giọng nói vô cùng hào sảng: “Tốt, rất tốt! Triều nhi, con đúng là không làm phụ hoàng thất vọng!”

“Đa tạ phụ hoàng khen ngợi!” Cậu nhóc tay nắm thành quyền cung kính trả lời.

Hoàng đế cười gật đầu: “Triều nhi, con lại đây!”

Cậu nhóc nhanh chóng tiến lại: “Phụ hoàng có gì căn dặn ạ?”

“Triều nhi, phụ hoàng hi vọng con chăm chỉ luyện tập, rèn giũa bản thân để ngày càng tiến bộ.” Hoàng đế dừng một lát rồi vỗ vai cậu nhóc, giọng nói chợt uy nghiêm: “Ngày sau khi con đăng cơ làm Hoàng đế, trẫm mong con trở thành một vị minh quân có thể trị quốc an dân, tạo phúc cho bách tính.”

Cậu nhóc trầm mặc đôi lát mới ngẩng đầu, vững vàng trả lời: “Nhi thần hiểu.”

Hoàng đế bật cười, gật đầu đầy vẻ hài lòng.Hoàng hậu bên cạnh cũng nhìn nhi tử nở nụ cười dịu dàng: “Lại đây mẫu hậu lau mồ hôi giúp con!”

“Dạ, mẫu hậu!”

~

Quyển 1 - Chương 2: Rơi xuống sơn cốc [1]​

Nguyên Lạc

Chập tối, phủ Nhị vương bắt đầu lên đèn, từng chiếc đèn lồng treo dọc các hành lang rực rỡ chói mắt.Tại sảnh chính của vương phủ, Tôn Phi Hải đầy nhã hứng ngồi thưởng trà.Động tác nâng chung trà của hắn phóng khoáng mà tao nhã.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã phá vỡ khung cảnh yên tĩnh.

“Vương gia, thuộc hạ đã điều tra sơ bộ rồi.Cô nương tên Miêu Ánh Huyên ấy mới đến đây được gần một tháng, đến cùng ca ca cô ấy là Miêu Kiến Văn.Hiện tại họ đang ở một ngôi nhà nhỏ trong thôn trang gần núi Dị Thảo.Họ biết y thuật, hằng ngày thường qua lại xem bệnh cho một số người trong thôn.Miêu Ánh Huyên sáng nào cũng lên núi Dị Thảo hái thảo dược.” Chương Hàm vội thông báo lại những gì vừa điều tra được.

Hôm trước trên núi Dị Thảo, lúc Chương Hàm kiếm củi trở về nhìn thấy vương gia bị thương thì vô cùng hoảng sợ.Không nán lại thêm phút nào hắn nhanh chóng đưa vương gia hồi phủ trị thương.Sau đó hắn được vương gia thuật lại chuyện đã gặp được Miêu Ánh Huyên như thế nào rồi sai hắn điều tra về nàng.

“Được rồi, ngươi lui đi!” Tôn Phi Hải khẽ phẩy tay.

Chương Hàm biết điều lui xuống.

Không gian im ắng trở lại.Tôn Phi Hải nâng chung trà chậm rãi hớp một ngụm, đặt tách trà xuống môi hắn nhếch lên một nụ cười nhẹ.

...

Hai ngày sau...

“Vương gia, thuộc hạ thấy hay là người đừng đi thì hơn, núi Dị Thảo đó không phải là nơi có thể tùy tiện đến.” Chương Hàm sốt sắng, lẽ nào lần trước bị rắn cắn vương gia còn chưa nhớ đời? Nhưng có đánh chết cũng không dám nói câu này.

“Không.Lần này ta nhất định phải đi, nhất định phải gặp được nàng!” Tôn Phi Hải cười vui vẻ: “Mau chuẩn bị ngựa, hôm nay ngươi không cần đi theo.”

Chương Hàm hoảng sợ: “Vương gia, nếu người thực sự muốn đi vậy cho thuộc hạ đi cùng người, phòng lúc bất trắc còn có thể...”

“Im miệng! Ngươi coi bổn vương là kẻ vô dụng à? Mau chuẩn bị ngựa.”

“Vương gia...”

Tôn Phi Hải trừng mắt cảnh cáo: “Còn không mau đi?”

Chương Hàm biết vương gia đã quyết đành sầu não lui xuống.
...

Dị Thảo sơn sáng sớm toát lên một vẻ tĩnh lặng hiếm có, xa xa là màn sương mờ ảo còn chưa tan hết.Miêu Ánh Huyên nhắm mắt vào hít sâu một làn khí trong lành, mở mắt ra nàng xách giỏ tiếp tục đi.Lòng nàng thầm tính toán, còn mười ngày nữa là đến ngày mặt trăng ở điểm cực cận gần nhân gian nhất, thật tốt! Nàng đến đây cũng chỉ là để chờ đến ngày này.

Đang mải suy nghĩ, bỗng liếc thấy thứ gì dài ngoằng vắt vẻo trên cành cây trước mặt.Nhìn kỹ thì hóa ra là một con rắn lục, nàng ngẩn người nhìn con rắn xanh lè đang cuộn tròn trên cành cây.Trong đầu chợt liên tưởng đến khuôn mặt anh tuấn, khí khái bất phàm của nam nhân nọ, nhớ đến bộ dáng chật vật của hắn khi bị rắn lục cắn.Miêu Ánh Huyên bất giác bật cười, cười xong nàng liền bị tiếng cười của mình làm cho giật thót.Nàng nghĩ đi đâu vậy? Miêu Ánh Huyên lắc lắc đầu xua đuổi bóng hình của nam nhân kia rồi rẽ sang hướng khác.

Lúc ngang qua một vách núi gần bìa rừng, Miêu Ánh Huyên phát hiện một cây Bách Tiên Hương mọc trên sườn núi sát mép vực.Loài cây này rất hiếm gặp, dùng cây chế thuốc có thể giải được rất nhiều loại độc.Nàng vui mừng khom người xuống với nhưng làm thế nào cũng không với tới.Miêu Ánh Huyên bực bội nhoài chéo người xuống thêm chút nữa.Ai ngờ mấy viên đá dưới chân khẽ lăn khiến nàng trượt chân lao thẳng xuống.Miêu Ánh Huyên hét lên hoảng sợ, tay nàng nhanh chóng bắt lấy một cây dây leo trên sườn núi, chân đạp xuống mỏm đất hơi nhô ra bên dưới để giữ vững cơ thể.

Nàng thầm thở phào, suýt thì đi đời!

Miêu Ánh Huyên quan sát tình thế hiện tại.Mặt nàng méo xệch, làm thế nào để lên bây giờ? Lẽ nào nàng phải chịu chết ở nơi hoang vu hẻo lánh này?

“Có ai không, cứu ta với!” Miêu Ánh Huyên gồng mình hét lớn.Núi Dị Thảo xưa nay ít người lui tới, mặc dù cơ hội có người tới cứu rất nhỏ nhưng nàng vẫn hi vọng...hi vọng trời không tuyệt đường người.Miêu Ánh Huyên tiếp tục kêu cứu, kêu đến mức khản cổ.Giọng nàng vang vọng khắp núi rừng, tuyệt vọng mà bi ai.

Lúc này ngoài bìa rừng, Tôn Phi Hải vừa cưỡi ngựa đến nơi.Bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu từ xa xa vọng đến.Hắn nheo mắt nhìn bốn phía, cố lắng tai nghe kĩ lần nữa.Quả thực có người kêu cứu.Tôn Phi Hải thúc ngựa về hướng phát ra âm thanh.Đến bờ vực gần vách núi, tiếng kêu cứu đã biến thành tiếng nức nở sụt sùi.

“Ông trời ơi, người nỡ lòng nào đối xử với con như vậy? Nếu con thực sự chết ở đây, có làm ma con cũng sẽ hận người thấu xương! Cái gì mà người tốt thì sẽ được trời phù hộ chứ? Rõ ràng đều là gạt người...” Miêu Ánh Huyên khóc lóc: “Cha, mẹ! Kiếp này Huyên nhi không thể báo đáp công ơn dưỡng dục của hai người.Nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ lại làm người một nhà, Huyên nhi sẽ chăm sóc hai người thật tốt!”

Tôn Phi Hải nghe được những lời này thì có chút tức cười.Hắn lập tức xuống ngựa đi thẳng đến mép vực.Lúc nhìn thấy gương mặt tèm nhem nước mắt của người bên dưới, hắn sửng sốt đến độ không nói nên lời.
Miêu Ánh Huyên cũng kinh ngạc không kém, mừng rỡ cất giọng khản đặc: “Công tử...mau...mau cứu ta!”

Tôn Phi Hải sực tỉnh, vội vàng khom người đưa tay xuống: “Mau nắm lấy tay ta!”

Miêu Ánh Huyên khó khăn đưa bàn tay nhỏ đã tê cứng nắm lấy bàn tay lớn ấm áp của Tôn Phi Hải.Ai ngờ mỏm đất dưới chân do sức nặng đặt lên quá lâu bỗng nứt vỡ.Sự việc diễn ra bất ngờ, chân nàng không còn vật chống đỡ liền theo đà kéo thẳng Tôn Phi Hải cùng rơi xuống vực.Cơ thể hai người lao xuống với tốc độ nhanh, tay nàng vẫn nắm chặt bàn tay của Tôn Phi Hải.Bên tai là tiếng gió rít gào, trước mặt là bầu trời xanh trong ngày càng xa dần, phía dưới lại lần vực sâu không đáy.Miêu Ánh Huyên nhắm mắt chờ chết, bỗng thấy cả người lật mạnh.Vị Trí của hai người lúc này từ nam trên nữ dưới biến thành nam dưới nữ trên.

Một lát, Miêu Ánh Huyên cảm giác mình xuyên qua những lùm cây rơi thẳng xuống.Hai người vừa kịp chạm đất thân thể bỗng bị vút lên cao.Lúc định thần lại họ mới biết mình đã rơi trúng một cái bẫy lưới.Miêu Ánh Huyên và Tôn Phi Hải cảnh giác nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai xuất hiện.

Tấm lưới cố định họ trong một không gian chật hẹp, hai người gần như dính sát vào nhau khiến Miêu Ánh Huyên vô cùng ngại ngùng.

Nàng bối rối: “Sao...sao cư nhiên chỗ này lại có bẫy chứ?”

“Có bẫy, chứng tỏ nơi này có người ở!”

“Không thể nào!” Miêu Ánh Huyên ngẫm nghĩ rồi hét lớn: “Hỏng rồi, có khi nào là đám thổ phỉ không?”

Tôn Phi Hải cười: “Thổ phỉ giăng bẫy làm gì chứ? Núi Dị Thảo quanh năm vắng vẻ, nơi thâm sơn cùng cốc này lại càng không người lui tới.Chúng cướp của ai đây?”

Miêu Ánh Huyên nghĩ cũng cảm thấy có lý.

“Yên tâm, trong ngày hôm nay nhất định sẽ có người tới!”

Miêu Ánh Huyên nhìn biểu cảm chắc chắn của hắn cũng cảm thấy an tâm đôi chút.Nghĩ đến việc vì nàng mà hắn mới rơi vào tình cảnh này, nàng hơi áy náy: “Chuyện hôm nay...thực xin lỗi, nếu không phải vì cứu ta huynh đã không bị rơi xuống vách núi.”

Tôn Phi Hải mỉm cười: “Đừng khách sáo, là ai cũng sẽ làm vậy thôi!”

“Không không!” Miêu Ánh Huyên vội lắc đầu: “Huynh đã cứu ta một mạng, nếu lần này có thể thoát chết trở về, ta sẽ đền đáp huynh xứng đáng.”

Bất ngờ là Tôn Phi Hải không hề từ chối, hắn nhìn thẳng vào mắt nàng gật đầu: “Được.”

~

Quyển 1 - Chương 3: Rơi xuống sơn cốc [2]​

Quả không ngoài dự đoán.Chiều hôm ấy, Tôn Phi Hải đang chăm chú nhìn Miêu Ánh Huyên say ngủ trong lòng mình.Ban nãy chắc do quá mệt mỏi, nàng ngả đầu vào tấm lưới ngủ gà ngủ gật.Sợ nàng ngủ không thoải mái, Tôn Phi Hải bèn để nàng dựa vào lòng mình ngủ một giấc, lát sau hắn cũng nhắm mắt lại dưỡng thần.

Bỗng từ xa vang lên tiếng bước chân sột soạt, Tôn Phi Hải lập tức mở mắt.Miêu Ánh Huyên trong lòng cũng bị tiếng động ngày càng gần làm cho tỉnh lại, nàng ngơ ngác nhìn xung quanh.Khi ánh mắt chạm phải bóng người bên dưới, mặt nàng liền biến sắc: “Đó...đó là...”

...

“Cô nương, công tử, hai người mau vào đây.Nhà vãn bối xấu xí tồi tàn, cũng không được sạch sẽ lắm.Mong hai vị thông cảm!” Quỷ lão cất giọng đầy hào sảng.

Tôn Phi Hải không hề để ý bước vào căn nhà rách nát: “Không sao, chúng ta không chê!”

Miêu Ánh Huyên mỉm cười vui vẻ bước vào theo.Nàng nhớ lại khoảnh khắc nhìn thấy Quỷ lão ban nãy.Lão ta khoác lên mình một bộ đồ bằng da thú xuyềnh xoàng cũ kỹ, lưng lão gù hẳn lên, tóc tai dài ngoằng che hết cả khuôn mặt già nua.Tổng thể trông cực kỳ đáng sợ, nàng còn tưởng mình gặp phải quỷ rừng.Tuy nhiên sau đó Quỷ lão đã lập tức cứu nàng và Tôn Phi Hải xuống, còn ân cần hỏi han thì nàng biết người này tuy bề ngoài quái dị nhưng không hề có ác ý.Tôn Phi Hải bèn hỏi danh tính của lão để tiện xưng hô thì lão cười bảo bọn họ cứ gọi lão là Quỷ lão.

Đồ đạc trong nhà không nhiều lắm.Phía đông căn nhà kê một cái bàn và hai cái ghế, phía tây đặt một chiếc giường nhỏ, ngoài ra còn một số vật dụng sinh hoạt...tất cả đều được đẽo bằng gỗ, tuy màu sắc không được đẹp mắt nhưng kiểu dáng rất tinh tế.

Miêu Ánh Huyên không khỏi tò mò: “Mọi thứ trong nhà đều là do Quỷ lão tự mình đẽo sao?”

Quỷ lão cười lớn: “Đúng vậy, vãn bối ở đây một mình đã nhiều năm, cả ngày không có việc gì làm, rảnh rỗi nên đẽo một số vật dụng dùng tạm!”

“Thiên hạ rộng lớn, cớ gì tiền bối lại tự nhốt mình ở nơi quanh năm vắng vẻ đìu hiu này?” Tôn Phi Hải khó hiểu.

“Haha...công tử nói vậy cũng không hẳn đúng! Thiên hạ tuy rộng lớn nhưng lắm tai ương.So với hồng trần phù phiếm, nơi này lại chính là chỗ dừng chân tốt nhất.Huống hồ...” Quỷ lão tiến lên trước vài bước, ánh mắt như nhuốm chút muộn phiền, thở dài: “Huống hồ, người thân của ta cũng chẳng còn ai.Ta thân phận thấp kém, năm ấy đến cả hồng nhan tri kỷ cũng không giữ được.”

Miêu Ánh Huyên và Tôn Phi Hải gật gật đầu như đã hiểu.Họ không tiếp tục hỏi nữa, chỉ sợ hỏi phải chuyện không nên hỏi sẽ khiến Quỷ lão thương tâm.

“Vậy còn phu thê hai người, cớ gì lại rơi xuống vách núi?”

Miêu Ánh Huyên nghe Quỷ lão gọi họ là phu thê thì giật nảy mình: “Quỷ lão, chúng ta không phải...”

“Phu thê chúng ta hôm nay lên rừng hái thuốc, không ngờ lại bất cẩn trượt chân rơi xuống vách núi.” Nàng còn chưa kịp nói xong đã bị Tôn Phi Hải cướp lời.Nàng trợn mắt nhìn Tôn Phi Hải nhưng chỉ nhận được một nụ cười mỉm của hắn.

“Hóa ra là vậy! Hai vị không biết đấy thôi, người không may rơi xuống vách núi này tuyệt đối sẽ không vấn đề gì.Cấy cối dưới sơn cốc quanh năm um tùm, lá rụng trát đất, lâu ngày hóa thành một lớp mùn đất dày.Người rơi xuống căn bản không chết được.” Quỷ lão cười ha ha: “Trời cũng sắp tối rồi, hai vị đã đến nhà ta thì đều là khách của ta.Ta tranh thủ đi bắt mấy con thỏ rừng về làm bữa tối.”

“Vậy chúng ta xin đa tạ!”

Quỷ lão đi rồi, căn nhà chỉ còn lại Miêu Ánh Huyên và Tôn Phi Hải.Hai người đều im lặng không nói khiến bầu không khí có chút gượng gạo.

“Huynh...”“Nàng...”

Hai người bất ngờ cùng lên tiếng khiến đối phương hơi sửng sốt, nhưng ngay lập tức Miêu Ánh Huyên cười cười: “Huynh nói trước đi!”

“Nàng nói trước đi!”

“Vậy được, ta hỏi huynh...tại sao ban nãy huynh lại nói với Quỷ lão chúng ta là...là phu thê?”

Tôn Phi Hải vừa nghe đến chuyện này bèn sờ sờ mũi: “À...chuyện này, ta cảm thấy nếu Quỷ lão đã hiểu lầm rồi thì cứ để ông ấy nghĩ vậy đi.Dù sao cũng chẳng có ai biết, ta và nàng lại không cần dài dòng giải thích.”

Miêu Ánh Huyên nghĩ cũng cảm thấy có lý: “Vậy huynh muốn hỏi ta chuyện gì?”

Tôn Phi Hải: “Cũng không có gì, ta chỉ muốn hỏi xem sáng nay rơi xuống vách núi nàng có bị thương chỗ nào không?”

“Ừm...ta không sao, huynh đừng bận tâm.” Như nhớ ra điều gì nàng vội hỏi: “Thế còn huynh, có bị thương ở đâu không?”

Mặc dù lớp mùn đất dưới sơn cốc rất dày nhưng chung quy vẫn là rơi từ trên cao rơi xuống.Hơn nữa vì nàng mà hắn mới bị vạ lây, lòng nàng rất áy náy.

“Chỉ bị xây xát chút thôi!” Tôn Phi Hải cử động tay: “Tay cũng hơi đau.”

“Đau tay sao? Để ta xem!” Nàng cầm tay Tôn Phi Hải, xắn tay áo hắn lên khẽ nắn: “Xem ra khớp khuỷu tay của huynh bị trật rồi.Để ta nắn lại giúp huynh, huynh cố chịu đau một chút.”Tôn Phi Hải gật đầu đồng ý, chỉ cần là nàng chữa trị hắn hoàn toàn tin tưởng, hắn cũng không sợ đau.

Miêu Ánh Huyên dùng tay phải giữ lấy cổ tay Tôn Phi Hải, tay còn lại cố định khuỷu tay hắn, ngón cái đặt tại vị trí chỏm xương hơi nhô ra.Một tiếng 'rắc' vang lên, Tôn Phi Hải nhíu chặt mày.

Nàng xé rách một miếng vải trên váy buộc vào khuỷu tay Tôn Phi Hải dặn dò: “Trong vòng nửa tháng huynh cố gắng đừng để tay hoạt động quá mạnh là được!”

Tôn Phi Hải nhìn tay mình rồi lại nhìn nàng: “Cảm ơn nàng!”

“Là ta phải cảm ơn huynh mới đúng!” Miêu Ánh Huyên giúp hắn kéo tay áo xuống: “Nếu không có huynh, người bị thương đã là ta rồi!”

Đúng lúc Quỷ lão trở về, tay phải lão xách ba con thỏ rừng, tay trái ôm một bó củi lớn: “Phu thê hai người mau ra đây giúp vãn bối một tay!”

Miêu Ánh Huyên và Tôn Phi Hải lập tức chạy ra, cười vui vẻ: “Được, để chúng ta nhóm củi giúp lão.”

***

Ngoài bìa rừng, trời tối đen như mực, ánh trăng ẩn hiện sau những lùm cây rậm rạp không đủ để soi sáng cảnh vật.Không gian lặng ngắt như tờ càng khiến tiếng bước chân vội vã của Chương Hàm thêm rõ ràng.Dừng bước tại một nơi thông thoáng, hắn nhanh chóng phát tín hiệu.Không lâu sau, một đám người từ bốn phương tám hướng phi đến, quỳ rụp xuống.

“Tình hình thế nào?”

Đám người đang quỳ nghe vậy liền đưa mắt nhìn nhau rồi lại cúi gằm mặt xuống.Một tên trong số đó vội lên tiếng: “Chúng thuộc hạ đáng chết, vẫn chưa tìm ra tung tích của Nhị gia.Mong Chương tổng quản trách tội!”

Chương Hàm nhắm mắt lại hít sâu một hơi, giọng đè nén: “Những người còn lại đâu?”

“Thưa Chương tổng quản, chúng thuộc hạ đã chia người ra thành bốn nhóm vào sâu trong rừng tìm kiếm, hiện tại những người còn lại chưa trở về, e là...e là đã gặp phải chuyện bất trắc rồi!”

Chương Hàm tuy ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản nhưng trong lòng sớm đã nổi sóng.Vậy còn vương gia thì sao? Rốt cuộc người đang ở đâu?

“Tiếp tục tìm.” Chương Hàm gằn giọng: “Bằng mọi giá phải tìm được Nhị gia về đây cho ta.Ta sẽ trở lại phủ điều thêm nhân lực, các ngươi thay phiên nhau tìm kiếm.Ngoài ra, chuyện Nhị gia mất tích, bất cứ ai cũng không được hé miệng nửa lời.Ai làm trái mệnh lệnh, giết không tha.”

“Chúng thuộc hạ đã rõ!”

~

Quyển 1 - Chương 4: Rơi xuống sơn cốc [3]​

Ba người vừa ăn tối vừa trò chuyện đến tận giờ hợi* mới chịu về phòng nghỉ ngơi.Quỷ lão để họ ngủ lại chiếc giường phía tây, còn mình thì tiến lại một góc của căn phòng.Qua ánh đèn đuốc le lói, Miêu Ánh Huyên phát hiện nơi đó còn có một cánh cửa gỗ.Thì ra bên trong là một nhà kho Quỷ lão dùng để chứa một số vật dụng sinh hoạt, ngoài ra còn có một chiếc sập gỗ, đêm nay lão sẽ ngủ tại đó.

*Giờ hợi: Từ 21 giờ đến 23 giờ khuya

Phòng ngoài Miêu Ánh Huyên và Tôn Phi Hải lúng túng nhìn chiếc giường không biết phải làm thế nào.Dù sao họ cũng chỉ giả làm phu thê, cô nam quả nữ cùng chung một giường nói ra e là sẽ khiến người ta chê cười.

Tôn Phi Hải không muốn khiến nàng khó xử, bèn lên tiếng trước: “Nàng ngủ trên giường đi, ta ngồi ghế nghỉ ngơi một lát là được.”

Miêu Ánh Huyên im lặng cắn môi, nàng hạ quyết tâm: “Không.Ta và huynh sẽ cùng ngủ chung trên giường.Chỉ cần chúng ta trong sạch thì không cần phải thẹn với lòng mình, càng không sợ người ngoài dị nghị.Hơn nữa cũng đâu có ai biết?”

“Nhưng...”

“Không nhưng nhị gì hết.Ta là nữ nhi còn không ngại, lẽ nào huynh lại ngại?”

Nếu nàng đã nói vậy rồi thì Tôn Phi Hải cũng không cần phải giữ kẽ nữa, ngược lại trong lòng hắn có chút mừng thầm.Chờ hắn nằm xuống giường, Miêu Ánh Huyên cũng thổi tắt đuốc rồi nằm cạnh hắn.

Nửa đêm, đột nhiên nàng cảm thấy hơi khát, bèn đứng dậy mò mẫm tìm nước.Nhưng do trời quá tối, chân nàng vấp phải chân giường, cả người nghiêng ngả, nàng khẽ kêu một tiếng thảng thốt.Tôn Phi Hải giật mình mở mắt, vội bật dậy đỡ lấy nàng khiến hai người theo đà ngã thẳng xuống giường.

Người Miêu Ánh Huyên nằm đè lên người Tôn Phi Hải, môi nàng chạm môi hắn.

Thời gian như ngừng lại trong chốc lát...

Miêu Ánh Huyên sực tỉnh, vội vàng đẩy hắn ra đứng bật dậy.Mặt nàng nóng bừng.

Tôn Phi Hải không ngờ sẽ xảy ra tình huống này, hắn cũng luống cuống: “Xin lỗi, ta...ta không cố ý đâu, thật đấy!”

Nhìn bộ dáng như phạm phải trọng tội của hắn, đột nhiên Miêu Ánh Huyên hơi buồn cười, nỗi ngượng ngùng cũng tiêu tán hơn phân nửa.Nàng chợt muốn trêu hắn một chút, bèn tức tối nói: “Đây là nụ hôn đầu của ta, thế mà huynh...đáng ghét!”

Tôn Phi Hải càng xấu hổ: “Ta chỉ là không muốn nàng ngã bị thương nên mới...mới...Thực xin lỗi!”

Miêu Ánh Huyên cười thầm, hay lắm! Hóa ra lại là một tên đại ngốc dễ lừa!

“Không biết không biết!” Mỗ nữ mếu máo: “Nụ hôn đầu đáng thương của ta, cứ như vậy mà mất sao? Huynh đền cho ta đi!”

Dứt lời, nàng giơ hai tay ôm mặt, nhưng vẫn để hở ra mấy kẽ tay lén nhìn hắn.

Qua khung cửa sổ, ánh trăng gần như phác họa rõ nét khuôn mặt rầu rĩ của Tôn Phi Hải.Vốn muốn trước mặt nàng thể hiện tốt một chút để nàng cảm động mà tiếp nhận hắn, nhưng suy cho cùng người tính vẫn không bằng trời tính.

“Vậy được, lần này mạo phạm nàng là lỗi của ta, nàng muốn ta làm gì để đền bù? Cứ nói đi, ngoại trừ mấy yêu cầu vô lý thì ta đều có thể làm được.Mà không, cho dù là yêu cầu vô lý ta cũng sẽ cố gắng làm.Chỉ cần nàng đừng tức...”

Đến đây, Miêu Ánh Huyên thực sự không nhịn được, nàng bật cười ha hả cắt đứt lời nói của Tôn Phi Hải.

Hắn ngớ người: “Sao nàng lại cười?” Hắn buồn cười lắm sao?

Miêu Ánh Huyên vẫn chưa dứt cười, nàng xua tay: “Đùa huynh chút thôi, xem huynh kìa...đồ ngốc!”Đúng lúc, một giọng nói già nua còn mang theo chút ngái ngủ vọng sang: “Phu thê hai người nửa đêm còn chơi trò náo nhiệt gì vậy?”

Ặc...là Quỷ lão, Miêu Ánh Huyên nuốt nước miếng, nàng quên mất trong nhà còn có người.Nàng lập tức kéo Tôn Phi Hải cùng nằm xuống giường, ái ngại đáp: “Không có gì! Quỷ lão ngủ tiếp đi, chúng ta cũng ngủ ngay đây!”

Không có tiếng đáp trả, có lẽ Quỷ lão ngủ mất rồi...

Không gian yên tĩnh trở lại.Miêu Ánh Huyên và Tôn Phi Hải vẫn trằn trọc chưa ngủ, họ đều suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra.Mỗi người ôm một cảm xúc riêng, một tâm tư riêng...Dần dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Sáng sớm hôm sau...

Miêu Ánh Huyên mộng thấy mình rơi xuống một sa mạc tuyết lạnh lẽo.Nàng nằm giữa một bầy gấu tuyết, chúng đều rất hiền từ.Chính nàng còn đang dụi đầu vào lòng con gấu tuyết lớn nhất đàn, ấm áp vô cùng.Miêu Ánh Huyên thầm nghĩ, mơ mà cũng có thể chân thực nhường này, ấm áp nhường này, nàng nguyện sống trong mơ mãi mãi...

Đợi đã, chân thực á?

Bầy gấu tuyết trong mơ bỗng biến mất.Miêu Ánh Huyên từ từ hé một mắt...

Đập vào mắt nàng là lồng ngực rộng lớn của Tôn Phi Hải.Nàng và hắn cùng đắp chung một chiếc chăn lông thú.Tay hắn vòng qua ôm chặt nàng, còn nàng lại chui vào lòng hắn đầy thân mật.Miêu Ánh Huyên trợn mắt khó tin nhìn cảnh tượng đang diễn ra.

Khó khăn lắm mới ngăn được cảm giác muốn hét thật to, nàng nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra khỏi người mình.Chưa kịp chuồn đi, cánh tay 'lang sói' của hắn lại vô thức vung một cái ôm chặt nàng lần nữa.

Miêu Ánh Huyên giật mình nằm im, mặt nàng méo xệch.

Loay hoay một khắc mới thoát khỏi Tôn Phi Hải mà không khiến hắn tỉnh giấc, nàng vội chạy như bay ra ngoài.Trời vẫn chưa sáng rõ, nàng ngửa mặt hít sâu một hơi bình ổn lại nhịp tim.Quỷ lão và Tôn Phi Hải chưa dậy, Miêu Ánh Huyên bèn một mình lang thang đến con suối gần đó súc miệng đánh răng.

Nàng ngẩn người nhìn cảnh vật in bóng trên mặt nước, tâm tư trôi dạt về phương xa...Không cần biết bằng cách nào, nàng nhất định phải rời khỏi đây.
***

Hoàng cung - Nguyên Lạc

“Hoàng hậu, sen hôm nay nở đẹp quá!”

Cung tỳ Hiểu Nguyệt nhìn hồ sen trước mặt khẽ thốt lên.

Hoàng hậu mỉm cười, tay vịn vào tay Hiểu Nguyệt: “Nào, mau đỡ bản cung xuống thuyền!”

“Dạ!” Hiểu Nguyệt quay lại chỉ bốn cung nữ phía sau: “Các ngươi đứng đây đợi!”

“Dạ, cô cô!”

Chủ tớ hai người bơi thuyền ra giữa hồ.

Trong hồ, lá sen xanh ngắt một màu, hương hoa vấn vít, chợt khiến Hoàng hậu có một xúc cảm khó nói thành lời.

“Đưa chén đồng cho ta, ta sẽ tự hứng!”

Chỉ những lúc ở riêng với Hiểu Nguyệt Hoàng hậu mới không xưng 'bản cung'.

Hiểu Nguyệt mỉm cười, lập tức đưa chén đồng cho Hoàng hậu.Hoàng hậu cầm chén đồng hứng từng giọt sương đọng trên cánh sen.Động tác của nàng cực kỳ nhàn tản, lại như đang trân trọng những gì tinh túy nhất của đất trời.

“Tiểu Nguyệt, em có biết vì sao ta trồng hồ sen này không?”

“Đương nhiên biết ạ, vì trong vô vàn loài hoa, Hoàng hậu thích sen nhất!”

Hiểu Nguyệt là nha hoàn hồi môn theo Hoàng hậu từ nhà mẹ đẻ vào cung.Lớn lên cùng Hoàng hậu, Hiểu Nguyệt rất rõ nàng xưa nay luôn có cảm tình đặc biệt với hoa sen.Sau khi trở thành bậc mẫu nghi thiên hạ, Hoàng hậu liền cho người trồng một hồ sen trong hoa viên hoàng cung, rảnh rỗi thường đến đây thưởng hoa.

“Vậy em có biết vì sao ta thích hoa sen không?”

Hiểu Nguyệt ngẫm nghĩ: “Chẳng phải vì hoa sen nở rất đẹp sao ạ?”

Hoàng hậu nghe vậy, lắc đầu: “Không hẳn.Từ nhỏ ta đã thích sen, không đơn thuần là vì vẻ đẹp mà còn bởi thứ cảm giác thanh thuần mà sen mang lại: cư trần bất nhiễm trần.”

“Những tưởng ta sẽ như sen, có thể sống một đời thanh cao minh bạch, nhưng ta sai rồi! Phàm là những kẻ đã tiến cung, mấy ai còn trong sạch? Để có được ngày hôm nay, bàn tay ta từng nhuốm máu.” Hoàng hậu cười buồn: “Ta bây giờ, lấy tư cách gì để so với sen?”

Lảm nhảm: Trước tết phải cố lết lấy một chương, cơ mà hàng tồn kho sắp hết *khóc*

~

Quyển 1 - Chương 5: Rơi xuống sơn cốc [4]

Hiểu Nguyệt đỏ mắt: “Nương nương...”

“Nhưng ta đã không còn đường lui nữa rồi, chỉ có thể bước tiếp!”

“Nương nương, đúng là người từng làm những chuyện không nên làm nhưng chẳng qua cũng vì vạn bất đắc dĩ, không phải sao? Bây giờ người đã là nữ tử cao quý nhất Nguyên Lạc, hà tất phải phiền muộn?”

Phụ thân Hoàng hậu vốn là quan nhất phẩm của triều đình.Năm ấy cũng vì ông ta bắt ép mới phải tiến cung.

Hoàng hậu đưa tay khẽ vuốt một đóa sen, bật cười: “Đúng vậy! Giờ ta đã trở thành Hoàng hậu một nước, ngôi vị mà mọi nữ nhân trong thiên hạ đều ao ước có được.Hà tất phải phiền muộn?”

Bỗng từ xa vang lên tiếng bước chân.Hoàng hậu lúc này mới phát hiện một bóng dáng màu vàng đang tiến lại gần mép hồ, theo sau còn có Lý công công.

Nàng đang định hành lễ thì Hoàng thượng đã lên tiếng trước: “Đang trên thuyền, không cần hành lễ!”

“Tạ Hoàng thượng!”

“Hoàng hậu của trẫm hôm nay thực có nhã hứng!”

“Mùa này sen trong hồ nở rộ, sáng nay rảnh rỗi thần thiếp đến đây hứng chút sương trên cánh sen về pha trà.” Hoàng hậu cười điềm đạm: “Hoàng thượng đang đi dạo sao?”

“Gần đây chính sự bận rộn, trẫm ra đây hít thở không khí.”

“Vậy...chi bằng Hoàng thượng xuống thuyền dạo hồ cùng thần thiếp được không?”

Hắn cười lớn: “Được, được! Mỹ nhân cùng cảnh đẹp ở ngay trước mặt, lý nào lại không thưởng?”

Hiểu Nguyệt và Lý công công nhanh chóng lui xuống, trên thuyền chỉ còn lại đôi Đế Hậu.

“Dạo này triều chính bộn bề trẫm ít có thời gian đến thăm nàng!” Hoàng thượng ôm Hoàng Hậu vào ngực: “Còn cả tiểu Khải nữa...nó vẫn khỏe chứ?”

“Ừm...rất tốt, chỉ là...Khải Ca nói nó rất nhớ Hoàng thượng!” Hoàng hậu trong lòng Hoàng thượng nhẽ ngẩng đầu: “Tối nay Hoàng thượng đến thăm nó nhé?”

Nàng cũng không hề nói dối, quả thật là mấy hôm nay Khải Ca luôn miệng nói nhớ phụ hoàng, nàng nhìn cũng không đành lòng.

“Được, vậy tối nay nàng cùng trẫm đến thăm tiểu Khải!”

“Hoàng thượng thật tốt!” Hoàng hậu cười mãn nguyện, đầu khẽ dụi vào ngực hắn.Hai người đang trò chuyện vui vẻ thì một tiếng nói cắt ngang: “Bẩm Hoàng thượng, Mã tướng quân cầu kiến!” Là Lý công công.

“Thần tham kiến Hoàng thượng!” Vị Mã tướng quân đi đằng sau Lý công công lập tức hành lễ.

“Miễn lễ, Mã tướng quân có chuyện gì sao?”

Mã tướng quân tạ ơn rồi lên tiếng: “Chuyện này...thần đến gặp Hoàng thượng là vì việc khai chiến với Minh Nguyệt sắp tới.”

“Ừ!” Hoàng thượng quay lại nhìn Hoàng hậu: “Bây giờ trẫm còn chính sự phải bàn, tối nay trẫm đến thăm nàng cùng Khải Ca!”

“Thần thiếp biết rồi, Hoàng thượng mau đi đi!”
***

Dưới sơn cốc cây cối mọc dày đặc, những tán cây lớn đan xen nhau che kín cả bầu trời.Cũng vì thế mà đường quanh sơn cốc lúc nào cũng u tối.Trong không gian gần như tĩnh lặng ấy vang lên tiếng bước chân trên lá sột soạt kem theo giọng nói của một đôi nam nữ.

“Tôn Phi Hải, chúng ta đã đi được nửa canh giờ rồi nhưng gần đây thực sự không có đường nào có thể lên núi!” Miêu Ánh Huyên bắt đầu sốt ruột: “Hay là...chúng ta thử đi xa hơn nữa xem sao?”

Tôn Phi Hải lắc đầu: “Không được! nàng quên Quỷ lão nói gì rồi sao?”

Miêu Ánh Huyên rầu rĩ.Trước khi đi Quỷ lão có dặn hai người họ ngàn vạn lần không được đi quá xa, dưới sơn cốc có rất nhiều thú dữ.

“Đương nhiên ta không quên, nhưng mà...” Nếu không vào sâu trong sơn cốc tìm đường lên núi, ca ca cũng không xuống đây tìm nàng, lẽ nào nàng phải giống Quỷ lão, sống dưới sơn cốc buồn tẻ này cả đời, lấy thú rừng làm thức ăn, lấy lông thú làm y phục, trở thành một Quỷ và già nua xấu xí, ai nhìn cũng sợ...Dừng! Miêu Ánh Huyên, ta cấm ngươi nghĩ như vậy! Nàng lắc lắc đầu xua đuổi những suy nghĩ xui xẻo kia ra khỏi tâm trí.

Tôn Phi Hải nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của nàng, nhướn mày: “Đừng nói là nàng không sợ bị mãnh thú ăn thịt đó nhé! Đến ta còn sợ nữa đấy!”

Nói vậy nhưng lòng Tôn Phi Hải cũng hơi phiền não, một mình hắn gặp phải đám thú dữ thì hắn còn có thể tìm cách đối phó, nhưng nếu có thêm nàng đi cùng thì hắn không chắc lắm.

“Sợ chứ! Không dấu gì huynh, ta chính là rất tham sống sợ chết!”

Tôn Phi Hải: “...”

Miêu Ánh Huyên: “Huynh nói xem, làm gì có kẻ nào thích bị ăn tươi nuốt sống chứ?”

Tôn Phi Hải: “...”

Miêu Ánh Huyên: “Nhưng mà...ta cũng không muốn làm Quỷ bà!!!”

Dứt lời, mắt người nào đó rưng rưng, một giọt lệ to bằng hạt đậu lập tức rơi xuống. (Đừng tin!!! Giả bộ đấy:]])
Tôn Phi Hải sửng sốt.

“Quỷ bà gì? Sao nàng lại khóc rồi?” Hắn vội kéo nàng ngồi xuống một cành cây lớn bên đường: “Nào! Nín đi, ta sẽ nghĩ cách được không?”

Miêu Ánh Huyên càng khóc lợi hại hơn: “Huynh thì có cách gì chứ? Chỉ có thể đi xa hơn thôi!”

“Được rồi, được rồi, ta đi là được chứ gì?” Tôn Phi Hải bại trận, hắn nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng: “Nín đi, nàng khóc nhìn rất xấu!”

“Huynh mới xấu!” Miêu Ánh Huyên mặt đỏ bừng, nàng vui mừng nói: “Vậy chúng ta mau đi thôi!”

Dứt lời, định kéo Tôn Phi Hải đi nhưng lại bị hắn ngăn lại.

Nàng khó hiểu: “Sao vậy? Đi thôi!”

“Ta đi một mình, nàng trở về chờ ta là được.”

“Cái gì?” Bắt nàng về nhà chờ á? Đừng có đùa, hắn nghĩ nàng là ai?

Miêu Ánh Huyên nổi nóng: “Tôn Phi Hải đáng chết, huynh nghĩ ta yếu ớt thế à? Cho huynh biết, bổn cô nương miễn cưỡng cũng có thể coi là tinh thông độc dược, trên người luôn mang theo độc phòng thân, gặp phải thú dữ ắt có cách xoay sở, sẽ không vướng chân huynh đâu.Đừng cản ta!”

Tôn Phi Hải bất ngờ nhìn nàng, nghĩ một lát hắn gật đầu: “Được rồi, nàng cẩn thận một chút!”

Trong lòng Tôn Phi Hải vẫn còn lo lắng nhưng dù thế nào hắn cũng không để nàng xảy ra chuyện.

Lúc đi ngang qua một thân cây cổ thụ lớn, Miêu Ánh Huyên chợt phát hiện trong cái hõm dưới gốc cây có một vật thể đen sì.Nàng tò mò tiến lại gần, bước chân bất giác nhẹ hẳn đi.Tôn Phi Hải thấy vậy lập tức bước theo.Khi nhìn rõ vật thể trong hõm cây họ liền ngẩn người.

“Là một con hồ ly...nhìn lông của nó xem, thật đẹp!” Miêu Ánh Huyên chưa hết ngỡ ngàng.Dù cách con hồ ly gần một trượng nhưng nàng thấy rất rõ bộ lông đen óng mượt mà của nó.Điểm nổi bật nhất là, trên nền lông đen óng ấy điểm xuyết những đốm trắng li ti hệt như ngàn vạn vì sao trong bầu trời đêm.Kỳ thực nàng không biết trên đời lại có loài hồ ly mang trên mình bộ lông lạ lùng như vậy.Có điều...

“Tôn Phi Hải, hình như nó đang ngủ phải không?”

Không đợi hắn đáp lời, nàng nhẹ nhàng tiến lại gần hõm cây.

Quả nhiên con hồ ly đang ngủ rất say, chỉ là hơi thở của nó tương đối nặng nề, lẽ nào bị thương ở đâu?

Miêu Ánh Huyên đưa tay định chạm vào con hồ ly thì Tôn Phi Hải phía sau bước tới vô tình đụng trúng một cành cây gãy gây ra tiếng động lớn.Con hồ ly đang ngủ bị giật mình tỉnh giấc, nó tròn mắt nhìn hai người rồi hoảng sợ chạy biến.

“Huynh...xem huynh dọa nó sợ chạy mất rồi kìa!” Miêu Ánh Huyên hung hăng trừng mắt lườm Tôn Phi Hải.

Tôn Phi Hải chỉ thiếu nước muốn cắn lưỡi, tình hình này con đường cưới thê tử của hắn còn gian nan đây, thật không có tiền đồ!

Miêu Ánh Huyên nhìn vẻ mặt ngu ngốc của hắn lại càng thêm giận, nàng gằn từng chữ: “Lập - tức - đuổi - theo bắt tiểu hồ ly về đây cho ta!”

~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau