ÁI THƯỢNG ĐIỀU GIÁO SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ái thượng điều giáo sư - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Keith & Gia Minh Diệc

Edit: Gấu Chan ~

Kì hạn cuối cùng cũng đã đến, cũng không quá ngạc nhiên hay quá thất vọng là bản vẽ của người tên Gia Minh Diệc kia vẫn không ai giải được.

Khi người quản lí của bộ phận uể oải chuẩn bị đem tin tức này báo cáo lên tổng công ty, ngay lúc đó một tin khác cũng truyền đến.

Nghe nói chủ tịch thật sự thích bản thiết kế kia, không thể chờ được đáp án của bộ phận kiến trúc, nên đã mời anh ta trở thành kiến trúc sư trưởng của công ty, đồng thời kiêm nhiệm cố vấn đặc biệt của bộ phận kiến trúc.

Hơn nữa, chính là sáng hôm sau, Gia Minh Diệc sẽ đến bộ phận kiến trúc để họp bàn, mà công trình cũng chính thức khởi công.

***********************************************************************************

Sáng hôm đó, nhận được mệnh lệnh của tổng công ty, mọi nhân viên của bộ phận kiến trúc đều đi làm sớm hơn mọi ngày để nghênh đón đại nhân vật trong truyền thuyết.

Mặc dù toàn bộ nhân viên từ trên xuống dưới đối với hành động ‘nhảy dù’ này của lãnh đạo trong lòng đều rất khó chịu, nhưng dù sao cũng là đại nhân vật trong giới, lại còn là người phụ trách hạng mục được chủ tịch đích thân chỉ định, mọi người cũng chẳng ai dám đắc tội, ngược lại còn thêm phần cung kính, nể sợ.

Nhưng mọi người cứ như thế háo hức, chờ đợi cả buổi sáng, lại không thấy một bóng người nào đến.

Thậm chí toàn bộ công ty không một ai biết số điện thoại của anh ta, ngay cả muốn tìm cũng không biết tìm ai mà hỏi.

Cứ như vậy thời gian bất tri bất giác đã là 11 giờ trưa, có người bắt đầu đoán mò: cái gọi là bậc thầy của giới kiến trúc thực ra là một kẻ có tiếng mà không có miếng, không dám lộ diện?

Vào lúc này, một nam nhân mặc một bộ tây trang tối màu, đứng ở trước cửa bộ phận kiến trúc.

“Xin chào, xin hỏi ngài…………” nhân viên tiếp đón ở sảnh ngẩng đầu nhìn người đàn ông với khuôn mặt đẹp trai,… nhất thời không nói nên lời.

Vẻ ngoài điển hình của con lai, thân hình kiện mỹ, ngũ quan rõ ràng, hai mắt màu lam hút hồn đối phương.

“Tôi là Gia Minh Diệc”. Nam nhân dùng tiếng Trung lưu loát giới thiệu tên mình.

“A!” Trước sảnh, nhân viên lúc này cơ hồ hét ầm lên, “Là Minh Diệc tiên sinh, mau……..mau gọi quản lí đến.”

Thật không nghĩ tới a ~ nghe đồn người đó là một gã trung niên bụng phệ, thế nhưng không ngờ tới lại là một soái ca~, làm cho người ta thực hưng phấn quá đi!!!!!!

Lúc này, người quản lí cũng nhận được tin tức, ngay lập tức ra nghênh đón

“Gia tiên sinh, hoan nghênh ngài đã đến.”

“Ân.” Gia Minh Diệc thản nhiên gật đầu, rồi mới đi theo quản lí đến văn phòng.

Quản lí dẫn Gia Minh Diệc đến trước mặt một đám nhân viên đã không còn kiên nhẫn.

“Xin được giới thiệu với mọi người, vị này chính là người được tổng công ty tiến cử trở thành kiến trúc sư trưởng— Gia Minh Diệc, từ hôm nay trở đi, kế hoạch thiết kế cao ốc sẽ do chính cậu ấy phụ trách, hy vọng mọi người có thể hợp tác vui vẻ”.

Ngay sau đó là một tràng pháo tay hoan nghênh.

Có một người, sững sờ tại chỗ, nhất thời phản ứng không kịp.

Người đàn ông này………….

Vô số lần xuất hiện trong mộng của mình, khiến mình sợ hãi lại vô luận như thế nào …cũng không xóa đi được thân ảnh ấy………….

Đây là, thủ tịch điều giáo sư ở Never Begin —Keith…………………

Hắn thế nhưng………………lại chính là kiến trúc sư tiếng tăm lừng lẫy được tổng công ty phái tới, trong tương lai sẽ chỉ đạo, cố vấn cho ngành của mình trong hơn nửa năm, thậm chí là một năm tới……………

*******************************************************************

Gia Minh Diệc từ trong một đám người như thế thấy cư nhiên được một thân ảnh quen thuộc.

Không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn, chính mình ở Never Begin vài năm, tiếp xúc với khách hàng không nhiều, hiển nhiên chưa bao giờ phát sinh trùng hợp gặp lại trong công việc, loại tình huống ngày hôm nay vẫn là lần đầu tiên.

Hai người liền như thế nhìn nhau vài giây, may mà còn có một nhóm nhân viên đang chìm đắm trong sự hưng phấn, căn bản cũng không chú ý tới có điểm bất thường.

Mãi cho đến quản lí bộ phận nói:

“Gia tiên sinh, biết anh hôm nay tới, chúng tôi đã vì anh mà chuẩn bị một văn phòng mới, mời anh đi xem, nếu có thiếu sót gì thì tôi lập tức cho người đi chuẩn bị.”

Gia Minh Diệc từ trong suy nghĩ giật mình lại, mỉm cười nói “Ân, làm phiền rồi.”

Vì Gia Diệc đã đến, bộ phận kiến trúc đặc biệt đem gian phòng lớn nhất mà quản lí đang sử dụng, một lần nữa bố trí thành phòng thiết kế.

Đối với sắp xếp như vậy, Gia Minh Diệc tự nhiên không có gì là không vừa lòng.

Nhưng mà về công tác, hắn cũng có những nguyên tắc của mình, ví dụ như: hắn yêu cầu toàn bộ nhân viên, kể cả quản lí nếu không có sự cho phép của hắn thì không được phép vào phòng làm việc của hắn; hắn cũng yêu cầu không giới hạn giờ làm việc, kể cả thời gian tan tầm cùng với nhật trình công tác, nhưng vào thời điểm hắn muốn họp thảo luận, tất cả nhân viên đều phải có mặt; còn có, hắn cần một trợ lí, phụ trách toàn quyền công việc của hắn, hơn nữa chỉ có thể làm việc cho mình hắn.

“Ân……………………Về việc trợ lí———–” nói xong yêu cầu của mình, Minh Diệc đem ánh mắt hướng tới từng nhân viên, rồi dừng lại ở người đứng cuối cùng, nhìn vẻ mặt khẩn trương hơi run sợ của người đó, mở miệng, chậm rãi nói:

“Tôi chọn cậu ta.”

“Ha hả, Gia tiên sinh thật tinh mắt, Lăng Phàm của bộ phận kiến trúc chúng ta là một người rất chăm chỉ đó!” Quản lí vội vàng tìm cái cớ nịnh hót.

Mà Lăng Phàm, vẫn như cũ đứng tại chỗ.

Không phải cậu không phản ứng, mà là cậu căn bản không biết người đàn ông đó đang nghĩ cái gì trong đầu, vừa rồi đối diện ánh mắt của nhau, nam nhân kia rõ ràng nhận ra mình, vì cái gì lại…………………….
Chẳng lẽ lại muốn giở trò, muốn nhìn mình mất mặt thế nào sao?

********************************************************************************

Nghênh đón Gia Minh Diệc xong, đồng hồ đã điểm một giờ chiều, quản lí tuyên bố mọi người có thể  nghỉ ngơi, đi dùng cơm trưa.

Lăng Phàm từ lúc Minh Diệc yêu cầu mình là trợ lí, đã đi mua thêm một ít đồ dùng trong văn phòng, chờ đến lúc cậu ra thì mọi người đã sớm đi hết.

Đang muốn trở lại chỗ ngồi để ăn ổ bánh mì mà buổi sáng mang đến cho đỡ đói bụng, từ khi đi vào Never Begin, số tiền hai năm gửi tiết kiệm tạ ngân hàng của cậu đã sớm không cánh mà bay, hiện tại chỉ có thể dựa vào chút tiền lẻ ít ỏi này để sống qua ngày.

“Tiểu Phàm!”

Mới ăn được một miếng, chưa kịp nuốt xuống, phía sau liền truyền đến âm thanh nào đó, đúng là âm hồn không tan, sợ tới mức ngay cả bánh mì cầm trên tay cũng rơi xuống đất.

“Gia………….tiên sinh…. Minh Diệc……………”

Hiện tại văn phòng một người cũng không có, người đàn ông kia lúc này xuất hiện, không phải nghĩ muốn đối với mình làm cái gì đấy chứ…………….

“Vừa lúc cậu ở đây, tôi nghĩ mọi người đều đi rồi, chúng ta cũng phải ăn cơm trưa, đi thôi!”

Nhìn thấy Lăng Phàm giống như khẩn trương, nhịn không được, Gia Minh Diệc chỉ mỉm cười.

“Chính là…….tôi…..”

“Có chuyện gì? Chẳng lẽ cậu ăn rồi?”

“Ách…………..Không phải, không phải.” Nghĩ muốn cự tuyệt, nhưng nhớ đến đối phương là lãnh đạo của mình, còn bắt được nhược điểm, vì bát cơm, Lăng Phàm không thể không giấu bánh mì, theo Minh Diệc đi ra văn phòng.

Khách sạn kinh doanh luôn dịch vụ cả ăn uống, tuy nói giá không đắt nhưng  một phần cũng đã 30-40 đồng, Lăng Phàm tính, cơ hồ bằng cả tiền ăn một tuần của mình, xem ra nửa tháng tới phải thắt lưng buộc bụng mới có thể sống a.

“Tiên sinh, hai phần ăn tổng cộng là 76 nhân dân tệ.

“Nga.” tuy rằng đã sớm có chuẩn bị, nhưng khi nghe được con số kia trong lòng vẫn là run run một chút, bắt đầu bỏ tiền túi.

“Ai nha, hình như tôi để quên ví tiền ở trên xe! Tiểu Phàm, cậu giúp tôi trả lần này đi! Lần sau tôi mời cậu.”

“A? …..Nga…………..”

38 nhân dân tệ!!!!! đã làm cho lòng cậu đau như cắt.

Thêm gấp đôi a!

Tháng sau …. mình không xong rồi……………

Người đàn ông này chắc chắn là cố ý!!!

********************************************************************************

Có kinh nghiệm ở ngày thứ nhất. Lăng Phàm ngày hôm sau đã chuẩn bị rất tốt, buổi trưa phải tìm cơ hội để chuồn nhanh, dù sao cũng không thể cùng tên đó đi ăn cơm.

Không ai nghĩ tới, sáng sớm ngày thứ hai Gia Minh Diệc liền tụ tập toàn bộ nhân viên trong công ty để họp, thảo luận về kế hoạch xây dựng tòa nhà sắp tới, bởi vì là trợ lí của Gia Minh Diệc nên cậu phải ở một bên ghi chép, hội nghị một khi triển khai liền tới hơn mười hai giờ trưa.“Ai, nha, nói chuyện công việc liền quên cả ăn.” Gia Minh Diệc nhìn đồng hồ, vẻ mặt xin lỗi nói “Nếu không như vậy đi, mọi người cứ gọi cơm trưa đến, vừa ăn vừa bàn?”

“Được ạ …. được ạ.” Thủ trưởng lên tiếng, phía dưới nào ai dám nói không, đều gật đầu.

“Tiểu Phàm, làm phiền cậu ra ngoài đi mua……………..” Gia Minh Diệc đếm nhân số,

“Tổng cộng là hai mươi ba suất.”

“A……………..” Lăng Phàm nhất thời sửng sốt tại chỗ, đây có phải là muốn cậu mua tất cả?

“Ngây ra làm gì? Còn không đi?”

Gia Minh Diệc trừng mắt nhìn Lăng Phàm, làm cho Lăng Phàm không tự chủ được rùng mình một cái, cũng không dám chần chừ, vội gật đầu “A, tôi…tôi đi ngay.” Nói xong cậu chạy vội khỏi phòng họp.

Hai mươi ba suất cơm, tổng cộng là 345 nhân dân tệ (1,151,180.32VND), tiền kiếm ít hơn tiền tiêu, Lăng Phàm quả thực khóc không ra nước mắt.

Nếu tiếp tục như vậy, cậu thà rằng tự chết đi còn hơn bị hắn ta chỉnh đến chết.

Đem từng suất cơm cho các đồng nghiệp, thấy mọi người đều bị mùi vị hấp dẫn mà ngấu nghiến ăn, Lăng Phàm cũng lấy lương khô mà mình chuẩn bị từ buổi sáng trong cặp ra.

“Thật là ngại, vừa rồi đếm sót cậu, nên thiếu một phần.” Gia Minh Diệc nhìn thấy lương khô trên tay cậu mới nhận ra, rồi đem suất cơm của mình đẩy đến trước mặt Lăng Phàm. “Cậu ăn trước đi! Tí nữa tôi sẽ ăn sau.”

“Không………Không cần, tôi có mang theo đồ ăn.”

Kinh nghiệm nói cho cậu biết, tránh xa kẻ nguy hiểm này càng xa càng tốt, ăn đồ ăn của hắn? Chỉ là sợ mình chết lúc nào không biết.

“Cậu làm việc từ sáng đến giờ rồi, sao có thể ăn mấy cái kia được, bên ngoài nhìn vào tưởng thủ trưởng tôi ngược đãi nhân viên thì sao?.”

“…………Cám ơn…………….”

Nếu trước mặt nhiều đồng nghiệp mà từ chối như vậy, Lăng Phàm cũng rất xấu hổ, chỉ có thể kiên trì tiếp nhận suất cơm, mà khi đó, cậu cảm thấy được ánh mắt hâm mộ của không ít đồng nghiệp nữ đang hướng về cậu.

*****************************************************************************

Hội nghị tiếp tục tới tận ba giờ chiều.

Nhiệm vụ được phân đến tay mỗi người, mọi người bắt đầu bận rộn lu bù, mà Lăng Phàm cuối cùng cũng có một phút mà thở một hơi.

“Đúng rồi, Tiểu Phàm, cậu mua cơm trưa hết bao nhiêu tiền?”

Vẫn đang cúi đầu nhìn những bản thiết kế trong tay, Gia Minh Diệc đột nhiên không đầu không đuôi hỏi Lăng Phàm.

“Không……Không ít hơn ba trăm!” Này nam nhân đột nhiên hỏi cậu làm chi? Nhắc tới tiền liền làm cho Lăng  Phàm thật khẩn trương a ~

“Vậy cậu đem hóa đơn cho tôi.”

“A?” Hóa đơn? Hắn cần cái đó làm gì?

“Cậu không phải quên đi? Cậu không đưa cho tôi làm sao tôi báo sổ sách, trả lại tiền cho cậu?”

“A?” Báo sổ sách? Chẳng lẽ cậu không phải xuất tiền túi?

“A a a? Cậu muốn đứng ở đây luyện giọng à?” Gia Minh không kiên nhẫn lấy vài trăm nguyên có giá trị lớn từ trong ví ra đặt lên bàn. “Tôi hôm nay mang theo tiền, sao không hỏi tôi, dù sao hôm qua tôi cũng nợ cậu tiền cơm.” Gia Minh Diệc dừng một chút, tựa hồ như nhớ ra cái gì lại bổ sung  “Bình thường, tôi đi ra ngoài thường không để ý vấn đề tiền nong, cũng thường quên mang tiền mặt, sau này cậu đi theo tôi, ở chuyện này tốt nhất nên chuẩn bị một chút, để ngừa có chuyện xảy ra.”

( Anh đừng lo, vợ anh sẽ cân cả =)))))

“A, được………………” Lăng Phàm nhanh chóng lấy tiền trên bàn, liên tục gật đầu.

Thoạt nhìn hình như mình hiểu lầm hắn!

Lăng Phàm đang vui mừng về ý nghĩ của mình, Minh Diệc đột nhiên đem bản vẽ thiết kế tới trước mặt Lăng Phàm

“Cậu cũng học qua thiết kế có phải không?”

“Ách, phải.”

“Đây là bản vẽ, tôi đã sửa lại một số chi tiết, cậu dựa vào những chỗ được sửa, một lần nữa vẽ lại một bản mới cho tôi.”

“A…………………” Thiếu chút nữa lại thốt ra tiếng kêu sợ hãi, Lăng Phàm vội vã che miệng mình lại.

Loại bản vẽ mặt phẳng này không phải dùng máy tính sẽ nhanh hơn sao?

“Cậu có làm được hay không đây, nếu không tôi đem đi nhờ người khác ….”

“Không, tôi có thể.” Lăng Phàm vội vã tiếp nhận bản vẽ.

Nếu ngay cả loại bản vẽ này cũng phải có người hỗ trợ, thì trợ lí của hắn thật sự vô dụng rồi, nói không chừng làm được hai ngày… đã bị đuổi việc.

Chương 7: Sự giáo dục của gia minh diệc

Edit: Gấu bếu phì ~

Vẽ lại bản thiết kế của Minh Diệc làm cho Lăng Phàm bận rộn suốt một ngày, không phải vì năng lực của Lăng Phàm quá kém cỏi, cũng không phải do Gia Minh Diệc giao nhiệm vụ quá khó khăn cho cậu. Chỉ là tổ trưởng mới giao công việc lần đầu, nên cậu tự dặn mình phải làm thật tốt.

Mà Gia Minh Diệc sau khi thấy bản vẽ của Lăng Phàm, hơi nhíu mày. Nhìn ra được người này rất dụng tâm, cũng rất nỗ lực theo đuổi bản gốc nên mang đến hiệu quả khá tốt, nhưng trông hơi cứng, cũng như chưa hiểu được dụng ý của nhà thiết kế. Lăng Phàm thấy Gia Minh Diệc lạnh mặt thì tự ti cúi đầu. Cậu cũng không phải thực sự theo học thiết kế, thời gian học đại học cũng chỉ học quản lý thương nghiệp, ban đầu vào công ty này cậu cũng chỉ là muốn làm nhân viên bình thường, nhưng để thích ứng công việc của công ty hơn, Lăng Phàm đi học thêm lớp kiến trúc thiết kế ban đêm. Hình như cậu xoay ngang vẫn là quá kém, bản vẽ cơ bản nhất cũng không lọt vào mắt tổ trưởng? Thấy vẻ mặt uể oải của Lăng Phàm, Gia Minh Diệc không khỏi mềm lòng, thả lỏng sắc mặt, hắn đem bản vẽ đến trước mắt Lăng Phàm:

“Tiểu Phàm, tại sao cậu nghĩ tòa nhà này sẽ phù hợp với thiết kế của tôi?”

“Cái này…” Ý của hắn là cậu không biết mà làm liều ư?

“Vậy sao cậu lại xây dựng tòa nhà với ý tưởng liên quan tới các khối hình vuông màu xanh?”

“Cái kia…”

“Cậu không cần lo lắng, tôi nghe nói cậu đi học lớp học kiến trúc thiết kế ban đêm nên muốn xem thử ý tưởng của cậu.”

“Tôi …tôi…” Lăng Phàm do dự nửa ngày, nhìn Gia Minh Diệc không có ý định buông tha cho cậu, chỉ có thể cúi đầu nói: “Tòa nhà này nằm ở  trung tâm thành phố, bởi vì không gian không có quá nhiều cây cối, tôi muốn để nhân viên có thể làm việc tốt hơn, vậy nên muốn tranh thủ làm tăng diện tích của màu xanh.”

“Tốt, như vậy…. làm thế nào để tăng thêm không gian có màu xanh?”

“Tôi.. tôi còn chưa nghĩ tới.” Cậu ở trước mắt Gia Minh Diệc nhất định là rất buồn cười đi chỉ biết nói lý thuyết suông.

Gia Minh Diệc lại không biểu hiện ra chút khó chịu nào, chỉ là lấy lại bản vẽ, nhìn đồng hồ một cái.

“Sắp đến giờ tan ca rồi,chúng ta đi thôi!”

“Vậy… kế hoạch này…” Hiện tại chưa đến năm giờ, thời gian vẫn còn sớm mà?

Hơn nữa… hắn không phải là không chấp nhận bản vẽ của cậu sao?

“Bản vẽ cũng không thể làm xong ngay được. Đi thôi. Hôm nay tôi dẫn cậu tới một nơi.”

“A….?” Lại đi đâu? Cậu luôn cảm thấy người đàn ông này có quá nhiều chủ ý, liền khẩn trương thấp thỏm. Ngay khi Lăng Phàm còn ở trong kinh ngạc, Gia Minh Diệc đã tắt đèn, đứng ở cửa phòng làm việc.

“Còn không nhanh lên, chậm thì cậu tự mà chạy theo xe!”

“A,…. vâng” Lăng Phàm lấy lại tinh thần, vội vàng chạy theo hắn ra ngoài.

*****************************************************************************

Vốn là ý tưởng không tồi, biết đâu ý tưởng của mình lại hợp ý hắn? Không nghĩ tới, hắn vậy mà chỉ lái xe mang cậu đi cửa hàng bách hóa mua đồ uống và bánh bao, sau đó tới nơi hoang vu phế tích này..

“Xách đồ đi theo tôi.”.Tìm đến một khu dân cư  gần đó, hắn liền dừng xe, mang thực phẩm mua tại siêu thị ném cho Lăng Phàm, tự mình xuống xe hướng đống đổ nát đi đến, cuối cùng tìm ra một chỗ tương đối sạch sẽ ngồi xuống, hoàn toàn không để ý một thân âu phục xa xỉ đắt tiền. Lăng Phàm cũng theo sát mà đi, dưới chỉ thị của Gia Minh Diệc mà ngồi xuống cạnh hắn.

“Biết nơi đây là đâu không?” Mở nắp chai nước khoáng, Gia Minh Diệc uống một hớp lớn, sau đó lấy ra bánh bao…. bắt đầu ăn. Lẽ nào nơi đây là Diệc gia? Không.. sao có  thể, tên con đường này hình như thường xuyên xuất hiện trên các văn kiện, chắc là…. Lăng Phàm đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, “Đây là nơi sẽ xây dựng tòa nhà kia của công ty?”

“Đúng vậy.” Gia Minh Diệc hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục ăn bánh bao.

“Gia tiên sinh….tại sao lại dẫn tôi tới đây?”

“Có một vài vấn đề còn chưa nghĩ thông suốt, muốn đến đây ngồi một chút….”

Nghĩ thông suốt? Những gì anh ta cần lúc này là tới đây nghĩ thông suốt mọi chuyện? Lăng Phàm còn đang buồn bực, Gia Minh Diệc đã mở miệng:

“Tiểu Phàm, cậu có thể nói cho tôi biết, giá đất của các tòa nhà gần đây không?”

“Nơi này là trung tâm thành phố cũng là nội thành cũ, dân cư nơi này cũng đã lâu năm, hầu hết đều có trên trăm năm lịch sử, ít nhất thì cũng là sáu mươi năm, phong cách có chút phức tạp, bao hàm gồm rất nhiều yếu tố phương Tây, nhưng đồng thời cũng có đặc điểm thuộc về phương Đông.”“Vậy nếu như ở đây xây dựng một doanh nghiệp hiên đại mà lại dùng một diện tích lớn, cậu nghĩ liệu có thích hợp hay không?”

“Ách...” Đáp án của vấn đề này rất rõ ràng, phụ cận đều là dân cư lâu năm, hơn nữa bởi vì đa số là các khu nhà cổ, đột nhiên có một tòa nhà cao tầng, làm sao cũng không phù hợp. Nhưng, mặc kệ nói như thế nào thì công ty đã chọn nơi này rồi, Gia Minh Diệc sao lại như vậy? Cũng chỉ là người được thuê để thiết kế, cũng không thể vì lời nói không thích hợp của cậu mà để công ty mua đất rồi lại phải bán đi, thay đổi nơi khác phải mất bao nhiêu thời gian cơ chứ? Họ Gia kia đương nhiên là thấy vẻ mặt của Lăng Phàm, đã lấy được đáp án, lơ đễnh cười cười, tiếp tục nói: “Vậy không bằng cho tôi một lời giải thích, tại sao các lãnh đạo cấp cao của công ty cậu lại chọn nơi này?”

“Gần đây có quảng trường và thành phố thương mại nổi tiếng của thành phố S,  cũng coi như là trung tâm thành phố, giao thông thuận lợi, nhưng giá đất lại không quá đắt, hơn nữa không quá nhiều người nên tương đối an tĩnh.”

“Không sai.” Gia Minh Diệc đồng ý gật đầu, “Vì vậy, để tránh gây xung đột với các tòa nhà dân cư xung quanh về phong cách, cậu nghĩ nên xây dựng tòa nhà này như thế nào?”

“Ít nhất…” Lăng Phàm đột nhiên nghĩ tới bản thiết kế của Gia Minh Diệc. Đó là một tòa nhà không quá hiện đại, cũng không quá nổi bật, ngược lại có vẻ khá là đơn giản, có rất nhiều bản vẽ, vậy mà tổng công ty lại nữa chọn bản vẽ này. Bây giờ nghĩ lại, Gia Minh Diệc kỳ thật đã từng tới nơi này đi.

“Cậu cứ nói việc ngoài lề, hiện tại đã tan ca rồi, tôi không còn là tổ trưởng, cậu không phải cấp dưới của tôi.” Hướng Lăng Phàm chậm chạp mở miệng, Gia Minh Diệc lần nữa nói.

“Nếu chung quanh mọi vật đều tương đối cũ kỹ, tòa nhà của chúng ta ngược lại hiện đại hóa, trái lại sẽ có vẻ rất đột ngột, hơn nữa nếu như theo trong kế hoạch mà lắp thật nhiều đèn năm màu, buổi tối cũng sẽ ảnh hưởng đến sự nghỉ ngơi của người dân.”

” Vậy nên?” Cậu nhóc này tuy ngốc lại hay tự ti, may là không mà hết thuốc chữa.

“Cho nên chúng ta cần chính là một tòa nhà theo phong cách cổ xưa nhưng không mất đi phong cách của một doanh nghiệp lớn.”

“OK, như vậy vấn đề công việc đã ổn, cậu nghĩ nơi này xanh hóa thì nên như thế nào mới hợp?” Đưa tay lấy nước và bánh bao còn lại cho Lăng Phàm, còn hắn thì đứng lên, mặt hướng về phía đường cái. Lăng Phàm lắc đầu, vẫn như cũ không có ý tưởng. Lúc trước ở công ty cậu cũng chỉ giúp đồng nghiệp làm việc vặt, đâu có được thiết kế bao giờ?

“Nhắm mắt lại, ngẫm lại đồng nghiệp của cậu, tưởng tượng tương lai làm việc tại đây, nếu như là cậu, cậu mong muốn mỗi ngày đi tới nơi này sẽ thấy mọi thứ như thế nào?” Gia Minh Diệc nói, đã nhắm hai mắt lại. Lăng Phàm cũng chỉ có thể theo hắn, cố gắng tưởng tượng hình dáng tòa nhà sau này.

“Tôi mong muốn dù khí hậu như thế nào, ở đây đều có thể có một màu xanh biếc, nhưng nó cũng phải thể hiện xuân nắng, hạ nhiệt tình, mùa thu thu hoạch, mùa đông lạnh giá …”

“GOOD, đây là điều tôi cũng rất mong muốn.” Đây là lần đầu tiên Gia Minh Diệc tặng cho Lăng Phàm ánh mắt tán dương.

“Gia tiên sinh, tôi.. tôi vừa rồi…. là nói bậy thôi…”

“Tôi nghĩ ý kiến của cậu không có vấn đề, như vậy, tôi cho cậu một tuần, sau đó cậu cho tôi sơ bộ kiến nghị xanh hóa nơi này.”

“Gia Minh Diệc tiên sinh, tôi.. tôi không được, tôi chưa bao giờ làm…” Lăng Phàm chưa kịp nói xong đã bị Gia Minh Diệc phất tay cắt đứt, “Không cần nói không được, nếu cậu muốn theo tôi công tác thì nhất định phải làm.” Nhìn Lăng Phàm thấp thỏm sợ sệt một chút, tiếp tục nói,”Cung cấp cho cậu một gợi ý, trước khi bắt tay vào làm cần tìm hiểu sơ qua một chút về phong cảnh, cây cối thực vật…”
*****************************************************************************

Tròn một tuần, Lăng Phàm ngoài thời gian đi vệ sinh thì đều ngồi trước máy tính qua ngày. Tra tư liệu, phác thảo sơ đồ bản vẽ, viết kế hoạch, nhiều lần sửa chữa, nhiều lần suy nghĩ cân nhắc,…..

Mắt thấy thời gian Gia Minh Diệc quy định ngày càng gần, Lăng Phàm vẫn chưa tìm được một phương án thiết kế thích hợp. Quanh năm đều có thể thấy quang cảnh thực vật, đồng thời cũng muốn thể hiện đầy đủ bốn mùa…. Cậu đi đâu mà tìm thứ như vậy?

Cuối cùng thời hạn đã đến, Lăng Phàm từ sáng sớm đi làm đã  mất hồn mất vía. Cậu sợ Gia Minh Diệc hỏi tới vấn đề có liên quan tới thiết kế xanh hóa tòa nhà mà chính cậu lại làm không được, nhưng đồng thời cũng lo sợ Gia Minh Diệc chỉ thuận miệng nói một chút, kỳ thực hắn sẽ không quan tâm cậu làm được không.

Đợi được đến giờ tan làm, lòng Lăng Phàm thật vất vả mới có thể bình tĩnh lại. Hình như Gia Minh Diệc quên mất sự việc kia, nên cậu cũng không cần lo lắng đề phòng.

Đúng lúc này Gia Minh Diệc gọi cậu lại

“Tiểu Phàm, tuần trước tôi giao cho cậu thiết kế  phương án xanh hóa của tòa nhà, cậu làm xong chưa?”

“Ách... Cái kia... Tôi...” Cúi đầu ấp úng hơn nửa ngày, Lăng Phàm lấy hết dũng khí mở miệng, “Xin lỗi... Tôi … thật sự không có khả năng này, bởi vì…” Càng nói đầu cậu cúi càng thấp, gần như là giấu hết trong quần áo không nhìn thấy.

Gia Minh Diệc cũng không có tức giận hay thất vọng, chỉ là nghiêm túc nói: ” Tiểu Phàm, có phải cậu nghĩ tôi giao nhiệm vụ cho cậu là ép buộc hay không?”

“Không, không phải.”

“Vậy có phải thời gian tôi yêu cầu quá ngắn?”

“Không có.”

“Không phải yêu cầu của tôi rất cao, cũng không phải thời gian quá gấp.Vậy… Là cậu không tận tâm công tác?” Gia Minh Diệc cuối cùng ra được kết luận như vậy.

“Thực sự... Rất xin lỗi.” Hiện tại, áy náy cũng có vẻ vô lực.

“Nếu như xin lỗi có thể giải quyết tất cả vấn đề, vậy có phải hay không tôi không cần làm việc, chỉ cần nói suông là được?”

“Đều không phải, tôi không có xem nhẹ nhiệm vụ, tôi thất sự…” Lăng Phàm tiếp tục xin lỗi nhưng bị Gia Minh Diệc trực tiếp ngăn cản.

“Tôi có thể dễ dàng tha thứ cho trợ lý của tôi không thông minh, tôi cho cậu thời gian từ từ học, nhưng tôi không chấp nhận việc không cố gắng tiếp thu, không nỗ lực vươn lên của cậu.”

“Gia Minh Diệc tiên sinh, tôi không có!” Lăng Phàm không khỏi có chút nóng nảy. Bị tổ trưởng nghi ngờ năng lực và thái độ làm việc tuyệt đối là chuyện tối kỵ, nói không chừng cậu vì vậy mà mất đi công việc này, hơn nữa Lăng Phàm nhận lời nói không tốt từ hắn, hiện tại cậu hoàn toàn không hiểu.

“Có hay không không phải dùng miệng nói, mà là dùng hành động của cậu thể hiện.” Hắn không nhịn được thiếu kiên nhẫn, làm Lăng Phàm lo lắng chén cơm của bản thân khó giữ được.

“Gia Minh Diệc tiên sinh, tôi biết đều là tôi sai, nhưng tôi mong muốn ngài cho tôi thêm một cơ hội nữa.”

“Cơ hội, không phải nói là có, cần chính cậu tận dụng năng lực bản thân.” Vẫn là đáp án dập khuôn như trước, khiến Lăng Phàm không khỏi hoảng hốt.

“Thế nào là tận dụng tài năng?” Cậu cẩn thận hỏi lại. Lúc này đây Gia Minh Diệc cũng không có trực tiếp trả lời, hắn ngồi dậy, vòng qua bàn làm việc đứng ở trước mặt Lăng Phàm, khóe miệng mang theo nụ cười trào phúng khó phát hiện. Nếu như nhóc ngu ngốc này không có biểu hiện hoảng sợ như vậy, hắn cũng không muốn khi dễ cậu…

Dường như cảm nhận được hơi thở nguy hiểm từ Gia Minh Diệc, Lăng Phàm theo bản năng lùi một bước.

“Tôi còn chưa nói… cậu đã bắt đầu sợ?” Gia Minh Diệc khinh miệt cười.

“Không phải…” Trả lời rất thẳng thắn.

“Kỳ thực, rất đơn giản, chỉ cần cậu ….lấy thân mình… bồi thường cho sai lầm ngày hôm nay… là được” Tới gần Lăng Phàm một chút, cảm giác được thân thể đối phương không kiềm được run rẩy, Gia Minh Diệc lại càng hưng phấn.

Chương 8: Lần đầu trừng phạt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Edit & Beta: Gấu chan

“Kỳ thực, rất đơn giản, chỉ cần cậu …. lấy thân… để chuộc lỗi là được…” Tới gần Lãng Phàm một chút, cảm giác được thân thể đối phương không kiềm được run rẩy, hắn lại càng hưng phấn.

“Bây giờ tôi sẽ tiếp tục làm bản kế hoạch.” Xoay người muốn đi, nhưng cánh tay lại bị giữ chặt.

“Bản kế hoạch đương nhiên là cần bổ sung, thế nhưng… cậu đã vượt quá thời hạn tôi quy định…. chẳng lẽ không có gì để bồi thường sao? ~”

“Cái kia.. tôi…” Còn có thể nói “không” sao? Cậu đã thừa nhận sai lầm rồi mà ~? Lăng Phàm tự ti cúi đầu tự hỏi, ngẩng đầu thấy Gia Minh Diệc chạy tới bên cạnh bàn chứa, lục lục một hồi, dường như đang tìm gì.

“Đem quần áo cởi ra, rồi nằm xuống ở chỗ này.” Khi hắn quay lại đối mặt với Lăng Phàm thì trên tay đồng thời cầm một cây thước lớn- dùng vẽ bản đồ công trình, hắn dùng thước nhẹ nhàng đánh lên bàn, ra lệnh nói.

“A?” Lăng Phàm mở to hai mắt nhìn Gia Minh Diệc, cậu không phải đang nghe nhầm đi?

“Sao vậy, cậu không thích ở đây sao?” Khóe miệng kéo thành một độ cong mang theo nụ cười tà mị, khiến cho phần ký ức kia của Lăng Phàm lại trổi lên mãnh liệt.

“Nếu như cậu muốn, tôi không ngại cùng cậu đứng ngoài cửa biểu diễn...” Hắn nói một câu khiến Lăng Phàm trong nháy mắt cứng đờ, mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống cằm.

“A….. Gia … tiên sinh, ngài thật biết nói đùa…”

“Cậu nghĩ tôi đang đùa sao?” Thước trong tay lần thứ hai gõ lên mặt bàn.
“Nhanh lên một chút, tôi còn có việc cần phải xử lý đấy —-.”

“Nhưng đây là.. phòng làm việc mà..” Người đàn ông này có nhầm không vậy? Ở trong công ty làm loại chuyện này mà coi được sao?

“OK, tôi nghĩ tôi cần cùng cậu nói rõ ràng. Tôi cho cậu ba lựa chọn, một.. là lập tức cởi quần áo nhận hình phạt của tôi, hai là đi ra ngoài, ở bên ngoài làm chuyện như trên, ba là hai cái kia không cần chọn và cậu  vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt tôi lần nữa.”

“Việc này….” Ý tứ của Gia Minh Diệc  thật sự rất rõ ràng, muốn hiện tại bỏ việc hay bị  nhục nhã? Lăng Phàm tự nhận là cậu là một người không có cốt khí, nhưng ít nhất cậu không từ bỏ công việc khó khăn lắm mới có này. Do dự một lúc, cậu bắt đầu cởi bỏ cúc áo sơ mi….

****************************************************************************

Lần thứ ba trần truồng trước mặt Gia Minh Diệc, Lăng Phàm không còn sợ hãi, khẩn trương như lúc trước. Cậu không thể tin rằng người đàn ông này dùng phương thức như vậy giải quyết công việc. Lăng Phàm dựa theo yêu cầu của Gia Minh Diệc nằm dài trên bàn làm việc, hai tay cậu nắm chặt mép bàn, hai mắt nhắm nghiền, chỉ hy vọng mọi thứ mau nhanh chóng chấm dứt.

“Ba ── ”

“A ──”Thước đo rơi vào mông, đau đớn so với cậu nghĩ lớn hơn một chút, nhưng vẫn cảm giác được Gia Minh Diệc chưa dùng toàn lực, Lăng Phàm như cũ cố gắng kiềm chế không được kêu lên.

“Cánh cửa này hiện tại đã khóa, mọi người bên ngoài cũng không nhìn thấy, nhưng tôi không chắc việc cách âm có tốt hay không — Gia Minh Diệc nhắc nhở, động tác trên tay vì vậy mà dừng lại một chút.

“A ── ngô ──” Sắp hét lên nhưng cậu cố gắng nén lại, Lăng Phàm chỉ có thể cắn chặt răng, không dám lên tiếng nữa. Màu đỏ đã bắt đầu lan khắp mông, thậm chí ngay cả đùi cũng bắt đầu sưng, đau đớn làm mồ hôi cậu rơi khắp mặt bàn. Không thể đếm được hắn đánh tất cả bao nhiêu roi, thẳng đến khi tâm trí Lăng Phàm đã mơ hồ—— nghiêm phạt cuối cùng cũng dừng lại. Lăng Phàm gục xuống bàn thở dốc, một lúc sau vẫn chưa đứng dậy nổi.

“Sao vậy, mới như vậy đã không chịu nổi?~” Bên tai là giọng nói đầy khinh miệt của Gia Minh Diệc, như đang cười nhạo cậu vô dụng cùng yếu đuối. Lăng Phàm cắn chặt răng, chống mặt bàn đứng lên, xoay người muốn đi lấy quần áo mặc vào, nhưng không ngờ bị hắn túm lại, dùng một tư thế nằm sấp nằm trên đùi đối phương. Cậu chống cự muốn đứng lên nhưng eo lại bị giữ chặt.

“Buông.. buông…tôi ra!” Không biết người đàn ông ác liệt này lại muốn đùa giỡn gì nữa, Lăng Phàm lúc này giãy dụa có vẻ lực bất tòng tâm.

“Nơi này có chút sưng, nhất định phải xoa, bằng không mấy ngày sau cậu sẽ rất khó chịu.”  Hắn nói rồi sau đó dùng bàn tay nhẹ nhàng  xoa lên làn da nóng bỏng của Lăng Phàm.

“Không... Không cần... Tôi có thể tự mình xử lý.” Lăng Phàm giùng giằng muốn đứng dậy. Người đàn ông này vừa rồi còn dùng phương thức như vậy nhục nhã cậu, hiện tại lại muốn đóng vai người tốt à ~ dễ như vậy sao?

“Tôi nói rồi, chỉ cần cậu chấp nhận hình phạt, chuyện cậu chưa hoàn thành công việc dừng lại đây, cậu không cần lo lắng tôi lại như vậy với cậu nữa, tôi chỉ hy vọng cậu không phải vừa đứng ngồi không yên vừa làm bản kế hoạch.”

“Tôi ….a….ngô….. tôi không cần xoa, vết thương nhỏ đó không tính là gì cả.”

Lăng Phàm bị Gia Minh Diệc mạnh bạo vuốt ve khiến cho thở gấp, hai tay không tự chủ nắm lấy ống quần đang bao lấy đôi chân dài của đối phương.

“Tôi biết xoa như vậy có chút đau đớn, nhưng lát sau sẽ thoải mái hơn —–.”

Đè phần eo mềm mại của Lăng Phàm xuống sau đó đưa tay mơn trớn tấm lưng mềm mại, khiến thân thể câu dần dần thả lỏng. Đau đớn lúc trước cũng bắt đầu giảm bớt, thay vào đó là một trận khoái cảm tê dại, làm cho Lăng Phàm mất tự chủ….bắt đầu… hưng phấn……

Chương 9: Lần đầu trừng phạt (HẠ)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Gấu bếu bếu phì ~

Beta: Cát Tiêu Hương & Gấu chan



“Chỉ vậy thôi mà đã cương rồi~?” Cảm giác trên đùi mình có cái gì đó dần dần cứng lên, hắn khẽ cười, bắt đầu khi nhẹ khi nặng xoa nắn gò mông Tiểu Phàm ( -_- thốn là cảm giác của editor+ beta), thậm chí hắn còn cố ý dùng đầu ngón tay khẽ đảo quanh, hơi ấn ấn nơi nào đó của Lăng Phàm.

“Ân ….ngô…”

Cảm giác ngứa cùng kích thích đan xen vào nhau, Lăng Phàm không nhịn được bật ra tiếng rên rĩ khe khẽ, phát hiện ra sự thật xấu hổ đó, cậu liền vội bậm chặt môi, không dám phát ra âm thanh nào nữa.

“Xem ra… cậu rất hưởng thụ hình phạt này đó ~.” Chạm vào nơi căng cứng giữa hai chân cậu, ngón tay của Gia Minh Diệc xoa xoa nắn nắn tiểu cầu mềm mại, sau đó…. không hề báo trước nhéo một cái.

“A ── không...” Kích thích như vậy khiến cả người Lăng Phàm đều hướng về phía trước đổ nhào, phân thân vì vậy lại cương lớn hơn, sau đó hắn lại chen một chân vào, nhẹ nhẹ ma sát vào nơi đó khiến cậu phát đau phát khóc lên được.

“Chậc chậc, cậu như thế này thì tí nữa làm sao tiếp tục công việc được … hả?” Hắn đem người cậu một lần nữa kéo xuống, ép cậu ngồi lên trên đùi hắn, một tay hắn đỡ eo cậu, một tay cầm nắn phân thân đang đứng thẳng.

“Ngô... ân... đừng... bỏ ra... buông tay...” Lăng Phàm chịu không nổi liền bắt đầu vặn vẹo, không biết là nên chạy trốn hay nên sáp lại gần, ngọn lửa dục vọng trong thân thể cậu vẫn đang bừng bừng cháy, không có cách nào để dập tắt.

“Đúng là một cậu nhóc ưa ngược đãi, …vậy mà xin tôi đừng buông tay….” Tiếng cười châm chọc vang lên, cùng lúc đó, đầu ngón tay đã chạm được chất nhầy dính dính, bàn tay của hắn thế nhưng bắt đầu thả lỏng tốc độ.

“Ân... ân...Không...” Không thể phản bác, hai bàn tay đặt trên vai Gia Minh Diệc lại càng nắm chặt hơn, áo sơ mi phẳng phiu bây giờ lại có thêm không ít nếp nhăn. Cậu thừa nhận bản thân đã bị châm ngòi dục vọng, nhưng nơi này là phòng làm việc. Chẳng lẽ cậu đúng là như  hắn nói, căn bản là thích bị ngược đãi sao? Lăng Phàm quay mặt sang chỗ khác, không dám đối mặt.

“Kỳ thật, rất thoải mái đi? Tại sao cứ ra vẻ rất thống khổ nhỉ?”

“Không… đều không phải..” Vẫn kháng cự như cũ, cậu vẫn nhắm chặt mắt không chịu mở ra.

“Không nhớ tôi đã từng dạy cậu à? Thích thì phải nói…. Như vậy mới có thể được như ý…” Động tác của các ngón tay tăng nhanh.

“Không...a… nhưng nơi này…..” Nơi này là công ty, bên ngoài tất cả đồng nghiệp đều đang làm việc. Cậu sao có thể chứ! Không, cậu không làm như thế được. Lăng Phàm cố sưc lắc lắc đầu.

“Xem ra…. tôi còn phải dạy cậu lại rồi ___” Không biết từ khi nào trong tay hắn đã có một dây thừng bằng da, Gia Minh Diệc từng vòng từng vòng quấn ở phân thân Lăng Phàm đang cố gắng gượng, cuối cùng lại vòng qua dưới âm nang, bắt thành một nút thòng lọng.
“Ngô... Không... Đau quá...” Động tác của hắn khiến phân thân Lăng Phàm sung huyết hơn, dây thừng dính sát vào làn da của cậu. Dục vọng bị ràng buộc khiến cậu đau đớn, Lăng Phàm bắt đầu run rẩy kịch liệt.

“Muốn tôi buông tha cho cậu thì hãy cầu xin tôi đi….” Hắn cười đầy ác liệt, ngón tay như có như không khẽ búng phân thân đang bị trói.

“A... Buông... Đừng đụng...” Phân thân như bị vô số châm nhỏ chạm vào, mỗi lần hắn đụng vào đều khiến cậu đau đến nỗi như không muốn sống nữa,  chỉ nghĩ phải sao để giảm bớt dục vọng đang điên cuồng để không bị đau đớn thêm, nhưng mỗi lần đều bị kích thích nhiều hơn.

“Cầu xin tôi, nói cho tôi biết, cậu thích như vậy đi...” Hắn hoàn toàn không để ý tới nổi thống khổ của cậu, Gia Minh Diệc chỉ không ngừng dùng thanh âm khàn khàn ghé vào lỗ tai cậu nói những lời này.

“Không... A... A ──” Cậu vẫn cắn môi cự tuyệt như cũ, dù ở bất cứ lúc nào hắn cũng muốn khuất nhục cậu, muốn cậu trở thành một kẻ hèn mọn.

“Cậu chính là như vậy, một chút cũng không thành thật, thật không thể khiến cho người khác yêu thích.” Gia Minh Diệc đột nhiên không dằn vặt Lăng Phàm nữa, ngược lại đi đốt một điếu thuốc, nhàn nhã ngồi trên ghế hút thuốc. Điều này khiến Lăng Phàm buồn bực, hiện tại hắn là có ý gì? Cứ như vậy dừng lại? Cậu nghi hoặc nhìn Gia Minh Diệc, muốn được cởi dây trói ra nhưng lại không dám làm.

“Ách... Cái kia...” Cậu  nhỏ giọng nhắc nhở Gia Minh Diệc.

” A, cậu cũng đứng lên đi làm việc tiếp đi.” Hắn thổi khói thuốc trước mặt Lăng Phàm rồi nói, sau đó không khỏi phải ho khan, “Được rồi, cái kia... Không thể cởi xuống.” Cuối cùng, hắn cũng không quên ra mệnh lệnh mới.

“Anh.. anh dựa vào đâu bắt tôi làm như vậy?” Lăng Phàm thoáng khôi phục lại lý trí tức giận nói, hắn sao lại như vậy, hai người chỉ là quan hệ đồng nghiệp, tại sao luôn vũ nhục cậu?

“Chỉ bằng cậu muốn ở lại đây làm việc.” Hắn thừa nhận bản thân dùng thủ đoạn này là hành vi đáng khinh, nhưng mà như thế mới có thể đối phó với cậu nhóc hắn hứng thú này, tốn thêm chút thời gian cũng là đáng giá.

***************************************************************************Trong lòng không thoải mái khiến Lăng Phàm cũng không muốn tiếp tục cầu xin người đàn ông này. Ở Never Begin hắn là điều giáo sư, cậu là khách nhân của hắn đi tìm kích thích, cậu cho phép bản thân phóng túng, nhưng ở nơi này, bọn họ chỉ đơn thuần là đồng nghiệp cùng làm việc, cậu không thể nói ra những lời như vậy cầu xin hắn. Miễn cưỡng mặc quần lên, cái mông sưng đỏ được người kia vuốt ve đã không còn quá khó chịu, nhưng đau đớn vẫn còn, hơn nữa phân thân phía trước bị ràng buộc bởi dây trói….. Lăng Phàm lần này có thể nói là không thể ngồi yên. Nghĩ đến lúc có thể ra khỏi đây, Lăng Phàm nghĩ so với một ngày một đêm còn lâu hơn, mồ hôi trên trán không ngừng lăn xuống đã dùng hết một hộp khăn giấy để lau. Từ lúc cậu trở lại bàn làm việc của mình, ngồi đối diện máy vi tính, cậu không thể tập trung nhìn màn hình máy tính quá 10s. Dù là bản vẽ, văn kiện, tư liệu, tất cả đều không đi vào, cậu thật sự sắp phát điên.

Gia Minh Diệc tự nhiên là nhìn thấy hết, nhìn cậu nhóc ngồi kia lắc lắc mông trông vô cùng buồn cười, thực sự rất muốn kéo cậu ra tiếp tục trêu chọc, cho đến khi hắn sắp không khống chế được….

Nhưng bây giờ chưa phải lúc, con mồi phải tự mình mắc câu đùa mới vui. Cứ như vậy cho đến khi  tan tầm, Lăng Phàm cảm giác bản thân bắt đầu mệt lả, Gia Minh Diệc vẫn như cũ nghiên cứu bản vẽ, hoàn toàn bỏ quên Lăng Phàm.

Mãi cho đến ──

“Ừ ~ cái kia Tiểu Phàm...”

“Vâng, ngài có gì sai bảo ạ?” Cuối cùng không thể ngồi yên được nữa Lăng Phàm đứng lên đi tới trước mặt Gia Minh Diệc.

“A, không có việc gì, tôi muốn cho cậu biết, ngày hôm nay tôi phải về trước, cậu đem bản kế hoạch làm nốt, sáng sớm ngày mai tôi muốn nhìn thấy bản kế hoạch.”

“Dạ, được....” Nhìn Gia Minh Diệc đứng lên cầm lấy áo khoác, Lăng Phàm vội vàng gọi lại, hắn có đúng hay không.. quân mất việc kia….

“Sao vậy? Còn có việc?”

“Dạ.. việc này… việc kia…” Mồ hôi trên trán cậu dồn một đống, Lăng Phàm vẫn xấu hổ không dám mở miệng.

“Hẹn gặp lại!”

“Hẹn gặp lại!” Gia Minh Diệc gật đầu, dần biến mất sau cánh cửa.

Đây là tình huống gì? Vậy cái trên người cậu kia…. Lăng Phàm thật sự không thể tin việc này có thể xảy ra, mọi việc chân thật hiện ra trước mắt, bản thân bị vứt bỏ lại một mình trong phòng làm việc trống rỗng. Nhìn màn hình máy tính vẫn sáng, lại nhìn nhìn bên ngoài phòng làm việc, các đồng nghiệp đứng dậy ra về, cuối cùng Lăng Phàm thở dài một hơi, hạ thân liên tục đau đớn hành hạ bản thân suốt một buổi chiều làm sao có thể tháo xuống….

Phân thân bị trói có vài vết hằn, nhẹ đụng vào cũng đau đớn, nhưng mà Lăng Phàm không thể tiếp tục như vậy. Mãi mới có thể thoát khỏi hắn, phải hoàn thành tốt công việc, nếu như kéo dài tới ngày mai không xong, không thể tưởng tượng ra thái độ và hành động tiếp theo của Gia Minh Diệc khủng bố như nào….

========================

Tác giả:

Cát, các ngươi nhìn xong đều mộc nói ra suy nghĩ của mình đi... Tang tâm ~~~ muốn được bỏ phiếu cùng quan tâm a~~~ Mau mau nói gì đi a~~~

Chương 10: Phương thức làm việc mới

Hôm nay Lăng Phàm bị lăn qua lăn lại cho đến gần sáng. Có đôi khi cậu thật sự rất ghét người đàn ông tà ác tên Gia Minh Diệc kia, luôn luôn thay đổi cách trêu chọc cậu, vậy mà có đôi khi cậu lại cảm thấy người đàn ông này rất biết cách quan tâm, giúp đỡ người khác. Phương án thiết kế của tòa nhà đâu đến lượt một nhân viên bình thường như cậu tham gia, nhưng Gia Minh Diệc lại cho cậu một cơ hội tốt như vậy. Là do cậu không nỗ lực khiến Gia Minh Diệc thất vọng, như vậy mới nghiêm phạt cậu sao? Hơn nữa, cậu không biết có phải do cố tình hay không, nhưng cậu lại thấy được tư liệu thiết kế đang được sửa lại trên bàn làm việc của Gia Minh Diệc, thậm chí những chỗ quan trọng đều được tô đậm lên. Nếu không có chỗ tài liệu đó, chỉ sợ suốt một đêm cậu cũng không làm được gì. Dù cho thêm một tuần hay một tháng, cậu cũng không cách nào nghĩ ra được bản kế hoạch. Lúc này Lăng Phàm bắt đầu nghĩ có phải hay không là do Gia Minh Diệc cố ý giúp cậu?

***************************************************************************

Không biết là do nhớ tới Lăng Phàm ở công ty một đêm hay vì nghiêm phạt chưa xong mà mới sáng sớm Gia Minh Diệc đã tới công ty. Khi đó vẫn chưa tới tám giờ, Lăng Phàm còn đang ghé vào máy vi tính ngủ vù vù. Gia Minh Diệc cũng không nhẫn tâm đánh thức cậu, trực tiếp bế Lăng Phàm lên. Hắn nghĩ cậu chắc mới chỉ ngủ được vài tiếng, bây giờ cách giờ làm việc vẫn còn sớm, để cậu nghỉ ngơi nhiều một chút cũng tốt, tránh khi làm việc lại ngủ gà ngủ gật….

Thế là Lăng Phàm ngủ thẳng đến tận mười giờ rưỡi sáng. Ngày hôm đó thời tiết tốt, trong phòng nắng ấm lan tỏa, Lăng Phàm phơi nắng ngủ đến ngốc làm cậu không khỏi có tinh thần thoải mái vô cùng, cực kỳ không tình nguyện mở mắt. Lúc đó, Gia Minh Diệc đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, tay trái gõ bàn phím, tay phải thỉnh thoảng cầm bút vẽ lên giấy. Lăng Phàm ngồi dậy muốn mở miệng xin lỗi vì dậy muộn, rồi lại sợ quấy rầy hắn làm việc. Khi cậu thấy bản kế hoạch mình làm cả đêm không còn trên bàn thì càng đứng ngồi không yên….

“Tiểu Phàm…..” Đang làm việc rất chăm chú, Gia Minh Diệc thấy chén trà trống không trên bàn nên gọi cậu theo thói quen, nhưng nhớ tới cậu còn đang ngủ thế là lại cầm chén trà lên đang muốn tự mình đi rót, ngẩng đầu thấy Lăng Phàm đã đứng ở trước bàn làm việc của mình: ” Cậu đã dậy rồi?”

Lăng Phàm lập tức gãi đầu: “Xin lỗi ngài, tối qua tôi làm đến muộn nên đã ngủ ở đây quá lâu.”

Gia Minh Diệc không có trả lời, chỉ liếc cái chén đã trống không của mình. Lăng Phàm bật người nhận lấy, “Tôi đi pha trà cho ngài….”

Uống vào nước trà nóng ấm, Gia Minh Diệc nhìn kĩ Lăng Phàm đang mất tự nhiên trước mặt, hình như là rất mệt mỏi. Tối hôm qua còn thiếu ngủ, chắc là do áp lực từ hắn quá lớn? Lăng Phàm bị Gia Minh Diệc dùng ánh mắt như vậy nhìn nên càng lo lắng, sáng nay ngủ quên trên ghế, cũng không biết Gia Minh Diệc tới đây lúc nào, cậu không biết bản thân có làm gì không nên làm hay nói gì không đúng không. Bằng không sao cậu lại bị người đàn ông này nhìn như vậy?

“Tiểu Phàm, tôi vừa xem xong bản kế hoạch ngày hôm qua cậu làm.” Hơn nửa ngày, Gia Minh Diệc cuối cùng cũng mở miệng. Thì ra là do bản kế hoạch! Lăng Phàm âm thầm thở ra một hơi, cậu nghĩ có gì đó không đúng lắm, ngày hôm qua toàn bộ thời gian gần như bị hắn dạy dỗ, ngày hôm nay nếu bị nói làm rất tệ, có phải hay không …. Lăng Phàm không dám nghĩ tới!

“Xét tổng thể thì vẫn còn thiếu chuyên nghiệp, có một vài lỗi rất cơ bản, nói chung cậu cần phải học hỏi nhiều hơn nữa…”

Quả nhiên, cậu vẫn không có khả năng cũng như năng lực làm việc này, tâm trạng Lăng Phàm suy sụp. Thất vọng vì bản thân không hoàn thành được việc cấp trên giao cho.

“Nhưng do đây là lần đầu làm việc và cậu đã thể hiện khá tốt nên sẽ cho cậu thêm thời gian sửa lại cho tôi. Chỗ nào chưa hợp lí tôi đã dùng bút ghi ra, cũng sửa chữa lại vài ý tưởng.”

“A!?” Gia Minh Diệc đột nhiên thay đổi thái độ khiến cậu không phản ứng kịp. Sau khi phê bình như vậy mà bản kế hoạch của cậu vẫn có thể dùng sao? Cậu chỉ cần sửa lại chứ không cần làm mới lại từ đầu?

“Sao vậy? Lại có chuyện gì sao?” Cậu nhóc này từ khi nào đã không tin vào chính bản thân mình nữa rồi?

Lăng Phàm lắc đầu, vội vàng nhận lấy bản kế hoạch đã được xét qua từ tay Gia Minh Diệc.” Tôi sẽ trở về cố gắng chỉnh sửa thật tốt.”

Gia Minh Diệc cắt đứt lời nói của cậu, “Đừng nóng vội, có một việc tôi muốn nói với cậu.”

“Gia tiên sinh, ngài có gì phân phó ạ?”

“Cái này, cậu có nên giải thích cho tôi một chút?” Lúc này, Gia Minh Diệc cầm trong tay tất nhiên là cái thứ trói buộc cậu hôm qua, sau khi Gia Minh Diệc đi về, cậu đã tháo nó ra ném vào thùng rác.

**************************************************************************“Gia Minh Diệc tiên sinh… cái này…” Vừa nghĩ tới hình ảnh ngày hôm qua, hai gò má Lăng Phàm ửng đỏ, thậm chí lúng túng không thể nói hoàn chỉnh một câu.

“Cái này… là sao?” Biết rõ Lăng Phàm xấu hổ không nói được, Gia Minh Diệc còn cố tình nói giọng như vậy cười nhạo cậu vậy.

“Tôi… tôi…” Im lặng nửa ngày, cứ tưởng có thể cho qua như lúc trước, nhưng Gia Minh Diệc lại không hề có ý cho qua, cậu phải cố gắng mở miệng: “Tôi … không thể chăm chú làm việc.., vì muốn làm tốt nên chỉ có thể…”

Không đợi Lăng Phàm ấp a ấp úng trả lời, Gia Minh Diệc trực tiếp cắt đứt lời cậu, “Có phải cậu nghĩ tôi làm như vậy rất vô lý còn độc tài chuyên chế?”

“Không.. không có!” Lăng Phàm lập tức lắc đầu, “Gia tiên sinh, tôi không có nghĩ như vậy!”

Người đàn ông thái độ thất thường này hoàn toàn khiến cậu không thể chống đỡ, một giây trước còn như một người chuyên nghiệp cùng mình thảo luận vấn đề công việc, giây sau lại tà ác gấp mười lần, làm cho mỗi một dây thần kinh của cậu đều đau. Ai ngờ nói sai một câu kia lại rước họa vào thân. Nhìn Lăng Phàm khó xử không biết làm như thế nào, Gia Minh Diệc ngược lại thả lỏng rồi nhún nhún vai, “OK, chúng ta còn làm việc cùng nhau mấy tháng nữa trong tương lai, có mấy lời tôi nghĩ nên nói với cậu.

Đáp án đã rất rõ ràng, một câu ” Được.” đơn giản ở cửa miệng nhưng lại làm Lăng Phàm do dự. Nếu có thể theo nhà thiết kế nổi tiếng thế giới này làm việc, không biết là bao nhiêu người mong ước. Chỉ là qua mấy ngày nay, Lăng Phàm cũng có chút hiểu rõ đối phương và học được một ít kiến thức không có trên sách giáo khoa.

Nghĩ tới đây, Lăng Phàm cuối cùng dứt khoát gật đầu, “Gia tiên sinh,… tôi đồng ý.”

“Tốt. Con người của tôi luôn xử phạt phân minh, nếu như cậu đã đồng ý với tôi rồi, thì nếu cậu có thể khiến tôi hài lòng, tôi tự nhiên sẽ không bạc đãi cậu. Công việc này cái nào công lao thuộc về cậu tôi sẽ trả lương, cái nào cậu làm sai tôi sẽ dùng cách của tôi nghiêm phạt cậu.”

Hai chữ nghiêm phạt cuối cùng, Gia Minh Diệc cố ý nhấn mạnh, Lăng Phàm ở trước bàn làm việc vẫn như cũ không nhịn được run rẩy. Người đàn ông này, nếu nghiêm phạt_____ Lăng Phàm phút chốc cảm giác bản thân vừa bước lên thuyền hải tặc, không có cửa ra….

“Được rồi, hiện tại tôi đã nói xong, cậu còn chuyện gì nữa không? Có yêu cầu nào cần bổ sung không?”
“Tôi… việc kia…” Do dự một lúc, Lăng Phàm quyết định lấy dũng khí mở miệng, “Gia tiên sinh, anh nói nghiêm phạt thì đều giống như ngày hôm qua… như vậy rồi…..” Một câu ngắn mà cậu lắp bắp mãi mới nói xong, Lăng Phàm một lần nữa nghẹn đỏ mặt, ánh mắt nhìn thẳng vào dây trói trong tay Gia Minh Diệc.

“Như vậy?!” Gia Minh Diệc thoáng suy nghĩ sâu xa nói, “Nghiêm khắc mà nói, lúc mới bắt đầu đối với cậu công việc không hoàn thành quả thật là nên nghiêm phạt….” Nói đến đây, Gia Minh Diệc dừng một chút, mỉm cười nhìn người trước mặt đã bị mình dọa sợ không dám ngẩng đầu, sắc mặt không đổi nói:” Nhưng mà cũng chỉ là xử phạt mà thôi, giống như hôm qua…” Anh dùng ngón trỏ chỉ vào dây trói,” Coi như là phục vụ miễn phí cho cậu thoải mái một chút……” [Tui thấy có mà thỏa mãn thú tính của anh thì có Diệc ca ạ =)))) ]

***********************************************************************

Gia Minh Diệc nói đến vui đùa nhưng đối với cậu lại như bị một chậu nước lạnh dội vào, từ đầu tới chân lạnh buốt. Theo như lời người kia nói, không chỉ phải theo yêu cầu của hắn làm việc mà còn phương thức nghiêm phạt… không biết lại bị đùa giỡn ra sao, thủ đoạn ác liệt như vậy….

“Sao vậy? Còn có điều gì muốn nói?” Gia Minh Diệc ngước mắt nhìn thân hình cứng ngắc của Lăng Phàm hỏi.

“Không…. không có, Gia Minh Diệc tiên sinh.” Hiện tại đã là ván đóng thuyền, có nói gì cũng vô ích.

“Được rồi, đề tài vừa rồi đến đây kết thúc, hiện tại chúng ta nói chuyện công việc.”Gia Minh Diệc nói vào chuyện chính.

Thấy đối phương đã quay lại trạng thái nghiêm túc, Lăng phàm cuối cùng thở ra một hơi, “Vâng xin mời ngài nói.”

“Tôi cần một vài bản vẽ tòa nhà bằng tay, bởi vì cá nhân tôi không thích máy tính. Bản vẽ trên máy tính quá cứng rắn, thiếu đi cảm giác chân thật và cảm quan thật sự. Tôi muốn có một người có khả năng làm bản tranh vẽ như vậy, ở trên trường cậu chắc hẳn đã học qua rồi nhỉ?”

“Vâng, đã từng học qua.”

“Vậy làm phiền cậu ba ngày sau đưa tôi mười bản vẽ màu nước, thời gian như vậy không có vấn đề?”

“Hẳn là... Không thành vấn đề.” Lăng Phàm thoáng suy nghĩ một chút rồi đáp.

Lăng Phàm học là lớp ban đêm,còn được nhiều kiến thức hơn là học chính quy đại học. Thời gian chương trình học của bọn cậu ngắn hơn, cũng là chương trình như vậy tương đối tốn thời gian.Thầy Trình đa số là giảng một ít trọng điểm học tập trong lớp, cụ thể thực tiễn đến nỗi chỉ có thể lưu cho học sinh khóa sau tiến hành tự đi luyện tập.

Lăng Phàm còn nhớ rõ thời gian giấy hé ra màu nước cũng mất vài tiếng đồng hồ, nếu như thời gian tiến hành chính xác và chuẩn thì không tới hai ngày là có thể hoàn thành, từ điểm này mà nói, thời gian Gia Minh Diệc cho cậu là dài hơn?

“Vậy hôm nay là thứ ba, thứ sáu tôi sẽ lại kiểm nghiệm thành quả của cậu.” Gia Minh Diệc đưa tay chỉ phòng làm việc bên trong, “Trong phòng tôi đã gọi người chuẩn bị bảng vẽ và giấy vẽ, còn có một ít công cụ cần thiết. Nếu như cậu thấy thiếu thứ gì thì có thể gọi điện thoại cho bộ phận hậu cần chuẩn bị.

“Vâng, tôi biết rồi.” Lăng Phàm vừa nói vừa đi vào trong.

“Được rồi, những nhiệm vụ trước cậu chưa hoàn thành tôi tạm bỏ qua. Chỉ cần buổi sáng thứ sáu cậu hoàn thành nhiệm vụ của tôi giao cho là được. Thế nhưng nếu cậu muốn nộp những sản phẩm nửa thật nửa giả cho tôi, tôi sẽ làm thân thể của cậu lại nhớ kỹ những …. giáo huấn này...”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau