ÁI THƯỢNG ĐIỀU GIÁO SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ái thượng điều giáo sư - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Chấm dứt cùng bắt đầu

Cảm thấy được cậu không thích hợp, Gia Minh Diệc nhanh chóng lại đây. Hắn nhìn ngón tay Lăng Phàm run rẩy đem điện thoại tắt đi, vội vàng thu hồi biểu tình tươi cười, đè thấp thanh âm hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Lăng Phàm kinh ngạc nhìn chằm chằm  mũi chân chính mình, rồi mới dùng thanh âm không thể nghe rõ so với Gia Minh Diệc càng nhỏ hơn  mở miệng: “…… Chết.”

“Cái gì?” Gia Minh Diệc không ro ràng cho lắm nhíu mày.

“Sở Dao….… chết.”

Không khí vừa rồi còn sáng lạn sáng sủa, nháy mắt như bị mây đen bao phủ. Đồng nghiệp bên cạnh đều nhảy nhót hưng phấn tán gẫu, nghe vào trong tai Lăng Phàm đều là tạp âm ong ong. Bởi vì hai thành phố cách nhau quá xa, thời điểm tin tức truyền tới thì tang lễ đã kết thúc. Nghe nói trường hợp lúc đó quả thực là rất ảm đạm vắng vẻ, người tới phúng viếng chỉ có vài người nhà của mẹ Sơ Dao. Ngược lại bạn học năm đó của Sở Dao lại đến đầy đủ không thiếu, bởi vì năm đó Tiêu Đồng đem sự kiện kia ngăn chặn, cơ hồ không ai biết chân tướng thật sự.

Liên hợp huấn luyện cậu là không có khả năng tham gia đi, Lăng Phàm liền hướng công ty xin nghỉ phép, công việc còn lại giao cho Gia Minh Diệc. chính mình vội vàng chạy về S thị. Mục đích ngày đó là tới trạm xe lửa, ngày đó bầu trời mông mông lung lung mưa phùn. Lăng Phàm cơ hồ không kịp sắp hành lý trong khách sạn, liền vội chạy đi trong mưa. Khi cậu cầm bó hoa mang vào nghĩa trang công cộng, xa xa thấy một bóng lưng quen thuộc, đó là Tiêu Đồng. Hắn đem bó bạch hoa đặt tại trên mộ của Sở Dao, rồi sau đó đột nhiên cúi lưng, ho khan kịch liệt vài tiếng. Nghe nói, hắn thường bôn ba trên công trường, hút vào khói bụi cùng các chất độc khác, khiến cho phổi bị nhiễm bệnh nghiêm trọng vô cùng, đã xin ra khỏi giới kiến trúc sư.

Lăng Phàm do dự có nên đi lên phía trước chào hỏi hắn, cánh tay đột nhiên bị người kéo lấy. Cậu quay đầu lại, nhất thời chấn động, đứng phía sau cậu cư nhiên là mẹ của Sở Dao!

“Bác gái….!” Lăng Phàm sửng sốt một chút.

“Đừng đi.” Sở Mẫu ánh mắt thũng xuống, trên cánh tay quấn hắc sa. Mái tóc bạc của nàng dính đầy nước mưa, toàn thân đều ướt sũng, tựa hồ đã đứng tại đây thật lâu.

“Tiểu Phàm, đừng đi, liền ở nơi này chấm dứt đi.” Nàng nghẹn ngào nói.

Lăng Phàm nhìn nàng, qua hồi lâu yên lặng cúi đầu: “Thực xin lỗi, con không thể…..  đến đưa Tiểu Dao đoạn đường cuối cùng.”

“Không, không trách con.” Sở mẫu lắc đầu, “Tuy rằng nó cái gì cũng không biết, nhưng ta tin tưởng, hài tử như nó….. Cũng không muốn cháu đến xem nó như vậy…… Cái loại bộ dáng này. Ta biết với tính tình Tiểu Dao chắc chắn không yên phận, cũng biết tất cả sự việc đều không phải hoàn toàn là lỗi của một mình Tiêu Đồng. Tiểu Phàm… Tiểu Phàm thật sự ta không trách cháu.”

Lăng Phàm càng cảm thấy không đành lòng. Tính cách Sở Dao như vậy. vận mệnh như vậy, có lẽ hôn mê một đời trên giường bệnh, cái gì cũng không biết sống hết một đời, với hắn mà nói có lẽ là tương đối tốt. Nhưng mà không nghĩ tới lão thiên gia cư nhiên cơ hội này cũng không muốn cho hắn. ( Lão thiên gia: ông trời chắc mọi người đều biết a. Ta để nhưu vậy nó sẽ hay hơn là thuần Việt quá.)Thế nhưng, Sở mẫu không phải là người không có đạo lý. Cậu không cần phải tiếp tục áy náy đi, khiến tất cả liền tạị nơi này chấm dứt đi. Tiêu Đồng sớm là chuyện cũ theo gió mà đi, chuyện đến tình cảnh ngày hôm nay, bọn họ đại khái bạn bè cũng không thể làm. Năm đó thương yêu lẫn nhau, liền cho rằng đối phương chính là người thích hợp nhất làm nửa kia, kỳ thật cũng không phải.

Muốn thiên trường địa cửu, không chỉ dựa vào tính cách phù hợp, cũng cần nguyện ý vì hạnh phúc của đối phương, mà thay đổi chỗ thiếu hụt của chính bản thân. Tình yêu chân chính là có thể khiến cho người cao ngạo, lãnh đạm trở nên ôn nhu, người yếu đuối cũng trở nên dũng cảm. Có thể khiến cho Lăng Phàm phồng lên dũng khí đối với Gia Minh Diệc gây sự nói “Không”, cũng có thể khiến cho Gia Minh Diệc vì cậu mà bỏ đi thân phận cao quý, lấy thân phận người bình thường mà theo đuổi người mình thương.

Lăng Phàm cuối cùng yên lặng nhìn thoáng qua bóng dáng Tiêu Đồng, xoay người rời đi.

Thời gian dài không có trở lại S thị, nơi đây đâu đâu cũng thay đổi nhiều vô cùng. Nó trở nên càng phồn hoa, càng náo nhiệt, phảng phất dưới ánh mặt trời oanh ca yến hót, ấm áp rực rỡ không thể nào bỏ qua. Tại khu trung tâm náo nhiệt, âm nhạc từ tòa nhà mới cạnh quảng trường lớn phát ra, vang dội hấp dẫn ánh mắt của dòng người. Mà mấy gian hàng tại lối rẽ nhỏ hẹp cũng không cam lòng yếu thế, dùng vài món ăn vặt đơn giản mà tinh xảo ven đường, làm đám người chen nhau huyên náo tới xem. Nhìn thành phố náo nhiệt này, lòng Lăng Phàm tràn ngập thổn thức. Vừa trải qua hết thảy phảng phất tựa như một giấc mộng dài.

Lúc này di động của cậu phát ra một hồi nhạc chuông đặc biệt, cậu ngây ngốc một chút, bởi vì nhạc chuông này là vì người nào đó mà cài đặt. Là thuộc về Gia Minh Diệc, tiếng chuông độc nhất vô nhị.

“Tiểu Phàm ~” Vừa nghe máy, thanh âm cố tình mè nheo của người kia liền từ bên tai truyền tới.

“Làm sao?” Lăng Phàm tức giận hỏi, “Anh gọi điện thoại làm cái gì? Làm sao không nghiêm chỉnh tổ chức huấn luyện?”“ Em không biết sao, bởi vì trời đổ mưa, huấn luyện kết thúc sớm, hiện tại tôi đang trên xe lửa a.”

“ Trên xe lửa? Đi đâu?”

“ Xe lửa đến S thị, quản lý thấy huấn luyện vất vả, thả tôi đi vài ngày nha. Thật lâu không trở về xem xem, vừa lúc thừa dịp này ôn lại chuyện cũ một chút. A, đúng rồi, em tới nhà ga đón tôi a, cửa ra của tôi là…..” Gia Minh Diệc qua điện thoại thao thao bất tuyệt, Lăng Phàm nghe được dở khóc dở cười. Cuối cùng, cậu thật vất vả mới có thể nghe người này dong dài xong, làm bộ như lãnh đạm hỏi: “ Anh muốn tối tới đón anh?”

“Đúng vậy, đúng vậy, tôi sợ chính mình lạc đường a.” Gia Minh Diệc vui cười nói.

“ Để xem tâm tình của tôi đã a….” Lăng Phàm nói xong, nén cười cúp điện thoại. Cậu biết, Gia Minh Diệc cố tình khiến cậu vui vẻ, cũng biết sự tình ở đây nên không yên lòng để cậu một mình, mới có thể liều lĩnh sau khi chấm dứt huấn luyện liền vội vàng chạy tới nơi này.

Dưới ánh mặt trời, thế gới như cũ ấm áp rạng rỡ.

Sinh mệnh cậu đang sở hữu tựa hồ lại có thể vui sướng hát ca một lần nữa.

Trong dĩ vãng trí nhớ bi thương vô tung vô ảnh biến mất.

Mà một đoạn tình yêu mớ tựa như đang muốn bắt đầu.

Nâng tay nhìn thoáng qua thời gian trên đồng hồ, Lăng Phàm vội bước nhanh hơn, hướng nhà ga tiến đến….

Chính văn hoàn ~~~~

Chương 52: Phiên ngoại 1: Thất tịch – Dấm chua 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Một số thông tin thêm về ngày Thất tịch nha, dù sao cũng nhiều người biết nhưng ta vẫn muốn giới thiệu thêm một chút:

Thất Tịch là một lễ hội quan trọng của người Trung Quốc. Theo như tên gọi, ngày này luôn rơi vào ngày 7 tháng 7 âm lịch, vì thế người Trung Quốc còn gọi là Lễ hội Trùng Thất hay còn được coi là ngày Ngưu Lang – Chức Nữ gặp nhau hàng năm.  Đây là ngày hội truyền thống ở Trung Quốc để các cô gái trẻ trưng bày các vật dụng nghệ thuật tự tạo trong ngày này và để cầu mong lấy được ông chồng tốt. Ngày này còn có các tên gọi khác như:

Nhật Bản cũng kỷ niệm lễ hội này để kỷ niệm ngày gặp gỡ của Orihime (織姫 Chức Cơ) (tức sao Chức Nữ và Hikoboshi (彦星 Ngạn Tinh) (tức sao Ngưu Lang), gọi là lễ Tanabata (七夕). Tại Hàn Quốc là lễ Chilseok (칠석)

]

Dây trinh tiết:





Ngại quá đi =v=. Cái này cũng như quần lót trinh tiết hay sao ấy. Ta tìm không thấy nên để đây cho dễ tưởng tượng nha. Hình trên là dây trinh tiết còn quần lót trinh nó đầy đủ hơn a =))))))).

Thất tịch phiên ngoại- Dấm chua (thượng)

Hôm nay là ngày xx tháng x năm 20xx, âm lịch là ngày 7 tháng 7, trong truyền thuyết của người Trung Quốc là Lễ hội Trùng Thất hay còn gọi là Thất Tịch. Lăng Phàm tứ sáng sớm đã bắt đầu không yên lòng, lại nói nữa cậu cùng Gia Minh Diệc  cùng một chỗ đã nhiều năm, lão phu lão thê cũng không hiểu tại sao vì một tiểu ngày hội mà khẩn trương, lo lắng. Hơn nữa Gia Minh Diệc cũng không phải một tình nhân lãng mạng đến buồn nôn, cho nên mấy năm nay bọn họ cũng không để tâm đến mấy ngày lễ tình nhân nho nhỏ này, ngày kỷ niệm cũng có đặc biệt chúc mừng. Bọn họ bình thường đều là hết mình vì công việc, nếu là vừa vặn có thể nhớ ra hôm nay là ngày gì thì mới có thể ước hẹn đi ra ngoài ăn một bữa ăn ấm áp no đủ.

Nhưng lúc này đây thật sự bất đồng.

Bởi vì hôn nhân của Lăng Phàm và Gia Minh Diệc ngay trước mặt đối diện với nguy cơ từ trước tới nay chưa từng có.

Bọn họ —– đã tròn ba tháng không có làm chuyện yêu đương…….

Tuy rằng ba tháng trước Gia Minh Diệc vừa tiếp nhận nhiệm vụ của một công trình lớn, công việc lu bù lên, nhưng trong dĩ vãng dù là công việc nặng nề bận rộn, Gia Minh Diệc cũng sẽ không buông tha cơ hội cùng cậu thân mật, mà hiện tại…….

Đồng nghiệp trong công ty chém đinh chặt sắt nói ‘nếu một nam nhân đột nhiên đối với “chuyện ấy” không có hứng thú, chỉ có hai loại khả năng’.

Một là phương diện kia của hắn có vấn đề không được, hai tuyệt đối là vì hắn trong lòng đã có người khác đối với người yêu không còn cảm giác.

Đối mặt với vấn đề tình cảm nghiêm trọng như thế, Lăng Phàm vì bản thân tìm ra một kế hoạch vãn hồi hôn nhân — an bài một lần lãng mạng chưa từng có, lại vô cùng “tình thú”, một lần nữa bắt lấy tâm của người nam nhân kia.

Tuy nói nhiều năm cậu kiếm tiền như vậy đủ để chọn hàng trăm nhà hàng cao cấp, nhưng thói quen tiết kiệm của Lăng Phàm vẫn không có thay đổi, sau khi cậu lên kế hoạch hoàn chỉnh một tuần, cuối cùng cậu đem địa điểm là nhà của mình. Gia Minh Diệc mấy ngày nay bởi vì thiết kế, phần lớn thời gian đều ở lại trong văn phòng, cũng cho Lăng Phàm thời gian chuẩn bị. Đi siêu thị mua sắm, nghiên cứu thực đơn, bố trí bàn ăn, cuối cùng là gọi điện bảo Gia Minh Diệc đêm nay về nhà ăn cơm.

Sau khi hết thảy sắp xếp xong, Lăng Phàm xem xem thời gian còn sớm, thừa dịp thời gian cách bữa tối còn vài giờ, Lăng Phàm nghĩ cậu cần đi đến một chỗ gặp một người……

Nơi này là nơi cậu cùng Gia Minh Diệc quen biết, hiểu nhau, yêu nhau, từ sau khi cùng Gia Minh Diệc kết hôn, hắn rất ít tới đây, thỉnh thoảng vì Gia Minh Diệc cùng ông chủ nơi đây có giao tình mà tới phục vụ một ít khách..….

Lúc này còn chưa chính thức mở cửa, nhưng mà hầu hết nhân viên đều đã tới.

Lăng Phàm quen thuộc đi vào trong, dọc theo đường đi còn gặp không ít nhân viên khách khí cùng cậu chào hỏi, cậu không tính là thân quen với nhân viên ở đâu cũng như không phải là hội viên cao cấp loại VIP, nhưng cũng là người quen, “phu nhân” của thủ tịch điều giáo sư Keith ai dám không biết?

Michael đi ra thấy Lăng Phàm liền gọi cậu lại, “Hi, Tiểu Phàm đã lâu không gặp, làm sao hôm nay cậu lại tới nơi này? Keith hôm nay không có tới a!”

“Hôm nay tôi đến không phải tìm Keith.”, Ngữ khí Lăng Phàm không được tư nhiên, “Xin hỏi Yêu Nhất điều giáo sư hôm nay có ở đây không?”

Yêu Nhất, cùng Keith đều là thủ tịch điều giáo sư nổi danh, hai người không chỉ có tại Never Begin là đối thủ cạnh tranh, còn từng là …….
“Nga, hắn hôm nay vừa lúc tới sớm, hiện tại đang trong phòng nghỉ ngơi, cậu có thể trực tiếp đi qua tìm hắn.”

“Được, cảm ơn anh.” Sau khi cảm ơn Micheal, Lăng Phàm theo hướng phòng riêng của thủ tịch điều giáo sư đi qua……

“ Tiểu Phàm? Là cậu sao?”

Hiếm khi được công việc không vội, Yêu Nhất tới sớm nghỉ ngơi ở đây, không nghĩ tới trên hành lang liền bắt gặp người mà hắn đã lâu không gặp – Lăng Phàm.

“ Tôi … tôi là cố ý tới tìm anh.” Lại đối mặt với người nam nhân này, tâm lý Lăng Phàm vẫn không thể nhịn được khẩn trương.

“Tìm tôi có việc?” Yêu Nhất cẩn thận đánh giá Lăng Phàm một phen, “ Thoạt nhìn là bộ dáng tâm sự tầng tầng a? Có phải hay không gần đây tên  Keith kia khi dễ cậu a?”

“Không…… không có, chính là…… Chính là….”

Càng gần tới chủ đề chính, Lăng Phàm ngược lại càng không dám mở miệng, Yêu Nhất đương nhiên là hiểu được tính cách này của Lăng Phàm, cũng không sốt ruột truy vấn, chỉ là lẳng lặng chờ.

“ Kỳ thật là……. Chúng tôi thật lâu, thật lâu  rồi chưa có làm cái kia, cái kia….” Lăng Phàm thật vất vả nói ra mục đích lần này tới đây, “ Cho nên… tôi muốn tới đây thỉnh giáo….. Thỉnh giáo anh một chút sự tình…..”

Nhìn cậu hai má đỏ hồng nóng rực như bị thiêu đốt, Yêu Nhất không nhịn được cười lên tiếng, “ Hahahaha, nói hay lắm, nói hay lắm. Hai người đều là anh em tốt của tôi, vì hạnh phúc của anh em tôi đương nhiên sẽ không chối từ.” Hăn đưa Lăng Phàm đến phòng của chính mình, “Đi, trước vào trong phòng tôi, từ từ tôi sẽ giảng cho.”

****************************

Cùng lúc đó, trong phòng ông chủ Micheal.

“ Keith, cậu muốn từ chức, nhưng đối với tôi thật sự là tổn thất rất lớn.” Quần áo rộng rãi bao lấy thân mình ông chủ trẻ tuổi này, khuôn mặt nữ tính trang điểm nhẹ đang hiện lên vẻ tiếc hận nói. (tiếc nuối cùng hối hận a).

“Tục ngữ có câu: Cũ không đi, mới không đến, gần đây tôi xem anh cũng có thêm không ít điều giáo sư mới, tuy rằng còn còn hơi quá trẻ tuổi một chút, nhưng mà tôi cảm thấy với năng lực của bọn họ chỉ cần một thời gian sau nhất định có thể làm mưa làm gió. Lại nói còn có Yêu Nhất, hắn hiện tại được hoan nghênh sớm đã vượt qua tôi.”

“Mặc kệ như thế nào, Keith, danh tiếng của cậu ở đây là không có người hạ xuống được. Đương nhiên lúc trước thời điểm tôi đáp ứng sẽ không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của cậu, cậu vì hạnh phúc của cậu suy nghĩ, không muốn lại xuất đầu lộ diện là bình thường, chẳng qua tôi vẫn như cũ hi vọng cậu vẫn có thể ở lại.”
“Được rồi được rồi, nhiều năm như vậy có thể chấp nhận tôi không quy củ như vậy cũng là đã quá giới hạn của anh. Nếu sau này ở đây thật sự còn cần tới tôi, tôi tự nhiên sẽ không từ chối.

“Hahahahha….” Cuối cùng có đáp án mong muốn Micheal nở nụ cười hài lòng, đứng dậy từ quầy bar lấy ra một bình hồng tửu, lại cầm ra hai ly thủy tinh chân dài, “ Cậu kết hôn lâu như vậy, tôi còn chưa có làm gì chúc mừng, lần này nhất định sẽ viết chi phiếu khiến cậu vừa lòng, xem như là quà cưới luôn.”

“ Như vậy thì xin xảm tạ.” Keith tiếp nhận ly rượu, một hơi uống cạn….

“ Tôi nghe nói Thất Tịch cậu thu xếp cùng bà xã đi du lịch nghỉ phép, rất có tâm ý nha.”

“Công việc bận rộn suốt ngày, cũng nên thả lỏng một chút.”

Ngẫm lại chính mình vì thời gian trước có một phương án thiết kế cần hoàn thành nên đã để Lăng Phàm ở nhà một mình ra ngoài ở tạm một thời gian, hắn đã ba tháng không có cảm giác an ổn đi ngủ, cuối cùng đêm nay có thể sống lại, tiếu ý trên mặt Keith làm sao cũng không che được.

“Kia không quấy rầy cậu bồi bà xã đại nhân Thất Tịch nha.” Buông ly rượu, Micheal đưa cho Keith tờ chi phiếu vừa ký.

“Chúc ông chủ lễ tình nhân vui vẻ khoái hoạt nha.”

**********************************************************

Ra khỏi văn phòng ông chủ, Keith không có trực tiếp rời khỏi đây, nếu từ chức hắn còn cần phải về phòng mình thu thập  đồ đạc. Không nghĩ tới đi qua cửa phòng Yêu Nhất, tại của sổ thủy tinh hắn nhìn thấy một người bản thân không nghĩ sẽ có mặt ở đây lúc này.

Hai người trong phòng, giờ phút này không biết cùng nhau trò chuyện cái gì, dựa vào nhau vô cùng thân mật. Trong tay Yêu Nhất cầm cái roi hướng Lăng Phàm giải thích, mà mặt Lăng Phàm lúc đỏ lúc trắng, thoạt nhìn bộ dáng rất là e lệ. Một lúc sau, hai người xoay người lại, Gia Minh Diệc lúc này mới thấy rõ Yêu Nhất cầm trên tay không ngờ lại là một dây trinh tiết làm bằng da. Hăn đây là muốn làm gì Tiểu Phàm? Gia Minh Diệc cơ hồ là không nhịn được muốn phá cửa mà vào, lại sợ chính mình hiểu lầm cái gì, thế là cố nén xúc động tiếp tục đứng ở cửa sổ nhìn.

Lại qua vài phút, Yêu Nhất tựa hồ cùng Lăng Phàm thống nhất việc gì đó. Chỉ thấy Lăng Phàm cởi bỏ dây lung, rồi mới cởi ra quần dài, quần lót, cuối cùng……. Yêu Nhất mở dây trinh tiết trong tay________

“Yêu Nhất, cậu định làm gì Tiểu Phàm?”

Gia Minh Diệc trong phút chỉ mành treo chuông, đúng lúc đạp cửa mà vào, một phen đem Lăng Phàm ôm lấy ra sau lưng.

“Làm cái gì? Không phải anh vừa nhìn thấy đó sao!”

Nhìn thấy người nam nhân trước mắt hai mắt bốc hỏa ghen tị, Yêu Nhất cảm giác Thất Tịch một mình đúng là tốt nhất………..

“ Cậu… cầm thú ____” Gia Minh Diệc đang muốn phát tác, Lăng Phàm phía sau kéo tay hắn.

“ Diệc, hôm nay là……. Là em tìm đến chỗ cậu ấy…… Vừa rồi bọn em chỉ là…. Chỉ là muốn……..”

Nghe được Lăng Phàm chủ động đến nơi này, cậu thế nhưng còn nói tốt cho tên tiểu tử kia, Gia Minh Diệc không khỏi nổi giận.

“ Lăng Phàm, mấy tháng này quả thật tôi bởi vì cong việc không có ở cạnh cậu, cậu cũng không cần sốt ruột như thế đi ra ngoài tìm nam nhân khác đi? Cậu đã cơ khát thành như vậy sao?”

“Không…. Không phải….. em …… chỉ là…..”

Xong rồi, Diệc khẳng định là đã hiểu lầm mình cùng Yêu Nhất, càng khẩn trương càng không làm gì được, Lăng Phàm căn bản không giải thích rõ được.

Yêu Nhất biết tình thế không ổn, mặc kệ chân tướng như thế nào, cùng một nam nhân hiện giờ đầu toàn dấm chua làm mờ mắt vẫn là ít tiếp xúc cho thỏa đáng, lập tức quyết định lòng bàn chân bôi dầu chạy đi.

“Tôi chợt nhớ còn có chút việc, đêm nay phòng tôi cho hai người mượn tán gẫu.” Nói xong người đã ở ngoài cửa phòng, đương nhiên còn không quên đưa công cụ trong tay giao cho Gia Minh Diệc.

Chương 53: Phiên ngoại 1: Thất tịch – Dấm chua 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau một khắc cửa phòng đóng lại, Lăng Phàm theo bản năng hướng phía sau lui lại, lại lui tới quần dài của bản thân mắc vào mắt cá chân khiến cậu té một cái, lảo đảo ngã ngồi xuống trên sofa cách đó không xa. Hai tay cậu hướng ra sau chống đỡ thân thể như nhũn ra của mình, hai chân không tự giác lại mở rộng ra, tư thế kia thật sự là _____ khiến người khác nhịn không được suy nghĩ miên man bất định.

“ Cậu ngược lại không kiêng ăn nha, tình nhân vừa mới rời đi, liền khẩn cấp muốn câu dẫn một người khác?” Gia Minh Diệc híp mắt tới gần Lăng Phàm, toàn thân đều tỏa ra hương vị nguy hiểm.

“Diệc….. anh tin tưởng em…. Em với hắn…… không có….”

Nếu không phải hiện tại chính mình quần áo không nghiêm chỉnh, thân thể Gia Minh Diệc vừa vặn đứng chắn ở phía trước cửa, giờ phút này Lăng Phàm khẳng định đã liều lĩnh tông cửa mà xông ra ngoài, chỉ sợ hãi giây sau sẽ bị lăng trì.

“Không có cái gì? Hoặc là tôi phải nói, nếu tôi không xuất hiện, cậu cùng hắn chuẩn bị làm cái gì?”

“Không….. không…. Anh thật sự hiểu lầm….a____”, Không đợi cậu giải thích, Gia Minh Diệc một phen xé rách áo Lăng Phàm, đem cả người cậu từ sofa nhấc lên.

“Đừng khẩn trương,tôi còn chưa nói sẽ trách tội em.”

Không trách? Đây rõ ràng là ánh mắt muốn giết người rồi có được không!

“Đúng rồi.” Bàn tay kia của hắn giơ lên cái lúc nãy Yêu Nhất gần đi để lại, ”Vừa rồi hai người là chuẩn bị thử chơi cái này sao?”

Lăng Phàm vội vàng mãnh liệt  lắc đầu.

“Làm sao vậy? Chẳng lẽ sợ kỹ thuật của tôi còn không bằng hắn sao?” Cảm giác càng ngày càng đáng sợ, Lăng Phàm ngay cả lắc đầu cũng không dám. Giây tiếp theo, hai tay cậu đã bị dây thừng trói buộc, treo lên ròng rọc nối từ trên trần nhà xuống. Gia Minh Diệc thuần thục điều tiết độ cao của dây thừng, khiến hai chân Lăng Phàm vừa đủ chạm trên mặt đất, toàn bộ cánh tay bị kéo dãn tới cực hạn, khiến cậu đau tới nhíu mi. Sau đó quần áo đều bị xé rách toàn bộ, da thịt xích lõa cùng không khí trong phòng tiếp xúc, không khỏi khiến cậu nổi một tầng da gà.

“Diệc, không…. Không cần…..”, Vì không biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì trong đầu Lăng Phàm chỉ nghĩ đến việc chạy trốn.

Cậu sẽ đi đem Yêu Nhất về giải thích, rõ ràng là một câu có thể nói rõ sự việc, nhưng vì cái gì tên kia lại cố tình muốn chạy đi?

“Không cần? Không cần cái gì?” Nam nhân cười khiến Lăng Phàm rét run, “Tôi nhớ rõ em lại thích trò chơi như vậy, mỗi lần đều hưng phấn đến muốn dừng mà không được…….”

Ngón tay khẽ chạm qua làn da Lăng Phàm bởi vì run sợ mà lạnh run, cố ý dùng móng tay tạo ra từng hoa ngân màu đỏ nhạt, mang theo chút đau đớn cùng tê ngứa. “Đừng…. Dừng, nơi này…… Nơi này là phòng Yêu Nhất…. chúng ta…. Chúng ta về nhà lại…. ngô…..”

Cậu biết hiện tại Gia Minh Diệc đang nổi nóng, đã hoàn toàn đánh mất sức phán đoán cùng lý trí vốn có. Muốn thử khuyên hắn về nhà, để cho bản thân có thời gian chuẩn bị tâm lý, chỉ cần khiến hắn có thời gian tỉnh táo lại, chỉ cần khiến hắn về nhà nhìn thấy bữa ăn cậu tỉ mỉ chuẩn bị, cậu tin tưởng hiểu lầm này liền có thể thuận lợi hóa giải. Đáng tiếc Gia Minh Diệc không cho cậu cơ hội này, một miếng silicone trực tiếp chặn lên cái miệng anh đào đang lải nhải của cậu.

“Cậu yên tâm, đêm nay nơi này không có ai tiến vào, vẫn là do cậu muốn có càng nhiều, càng nhiều người vào xem sao?”

“A Ân~~~” Nhanh chóng lắc đầu.

“A, thiếu chút nữa lại quên, trước khi bắt đầu trò chơi trước sẽ khiến cho cậu thực thích.” Lại nhặt lên dây trinh tiết bằng da bị ném xuống một bên, trước tiên ở bên hông cậu cố định, phía trước dây lưng thoải mái cài lên phân thân chưa chào cờ của Lăng Phàm, cuối cùng đem phía sau đem toàn bộ cắm thẳng vào hậu huyệt của cậu………

“Ngô …….. A……..” Đột nhiên bị xâm nhập đau đớn, hậu huyệt chưa trải qua khuếch trương căn bản không thể dung nhập được một thứ lớn như vậy. Không thể la lên thành tiếng, Lăng Phàm chỉ có thể trợn to mắt toàn thân run rẩy kịch liệt, kéo kéo cổ tay bị dây thừng buộc chặt phát ra tiếng vang “ào ào”.

“Rất đau?”, Nam nhân biết rõ còn cố hỏi, tay trái ôm eo  Lăng Phàm kéo cậu lại gần, “Nhưng mà không đau cậu làm sao lại có thể có cảm giác?”, Tay phải bắt đầu xuống phía dưới thăm dò, đụng đến cái nơi hơi hơi nóng lên gì đó, “Oh, không ngờ nhanh như thế đã cứng lên rồi sao?”

“Ân ~~~ Ngô……..” Lăng Phàm giờ phút này chỉ có thể lắc đầu, sợ hãi khiến nước mắt không tự chủ được rơi xuống khóe mắt.

Cậu chưa bao giờ thấy Gia Minh Diệc như vậy, cho dù trước kia bọn họ cũng cùng nhau chơi SM không ít lần, nhưng không giống như hiện tại khiến đáy lòng cậu kinh hoảng.

“Như vậy, trước tiên cần ăn món khai vị?”

Gia Minh Diệc từ trên tường lấy ra một cây roi da dê nhỏ, cầm trên tay suy nghĩ một chút, vung tay liền quất lên người cậu.

“Ba ba ba _____” Liên tục chính là ba bốn roi. Nhưng không giống với dĩ vãng là cùng cậu chơi tình thú, lúc này đây lực đạo không hề giữ lại chút gì, đảo mắt vài cái dấu vết đỏ thẫm tụ máu hiện ra.

“Ngô……” Mồ hôi cùng nước mắt chảy qua hai má Lăng Phàm.

Cho dù cậu cùng Gia Minh Diệc từng chơi SM, thực lòng mà nói, có bao giờ hắn đã thực sự ra tay nặng với cậu như vậy chưa?

May mắn trong câu lạc bộ đồ chủ yếu dùng để khách nhân hưởng thụ, cũng không có lực sát thương quá lớn, bằng không giờ phút này trước ngực của cậu không chỉ đơn giản là sưng đỏ không thôi.

“Thoạt nhìn hình như như vậy còn chưa đủ kích thích đi?”

Gia Minh Diệc hiển nhiên đối với công cụ chỉ đẹp mắt một chút hữu dụng cũng không có rất bất mãn, nhưng nhìn xung quanh trong lúc nhất thời cũng không tìm được cái gì vừa tay. Ý nghĩ xoay chuyển, Gia Minh Diệc đem roi da hướng hạ thân Lăng Phàm quăng đi.

“Ba_____”

Nhìn ra Lăng Phàm lúc này là thực sự đau, Gia Minh Diệc cơ hồ lại vung thêm mấy roi đi xuống. Chỉ trong chốc lát, phân thân cũng đã sưng đỏ không chịu nổi, lại cũng không tự giác được càng trướng lớn, chặt chẽ bị giam cầm bên trong dây trinh tiết. Gia Minh Diệc còn đang tiếp tục vung roi, may mà cậu chỉ bị trói hai tay, Lăng Phàm không chế không được bắt đầu né tránh, nhưng bởi vì động tác như vậy, lúc đầu chỉ có thể vừa vặn hai chân trống không không bị đánh, nhưng vì động tác lớn bả vai bị lôi kéo khiến cả người đau nhức. Cuối cùng bởi vì một chút không đứng vững, hai chân cậu mềm nhũn chút nữa té ngã xuống, hai tay bị trật khớp……..

“Ngô……” Quát to một tiếng, lại chỉ cảm thấy đau đến hôn thiên địa ám, nháy mắt mất đi ý thức.

“Tiểu Phàm?!”

Gia Minh Diệc nhìn như vậy xong cũng mông lung, lý trí ngay lập tức quay trở lại chạy tới. Nhìn vợ yêu bị chính mình ép buộc đến vết thương đầy người, đầy mặt nước mắt, nhất thời hối hận không chịu được! (Đùa, anh đánh vợ chán chê rồi mới hối hận? Sao thằng công nào cũng nòng đầu là ngu đi thế nhở? =-=)

Kỳ thật nghĩ kĩ lại, lấy nhận thức của mình đối với Lăng Phàm nhiều năm qua, đứa nhỏ này làm sao mà lại có khả năng sau lưng mình làm ra loại chuyện hoang đường này?

Dù cho em ấy cùng Yêu Nhất từng……

Song, đây cũng là chuyện quá khứ, hơn nữa mấy năm nay mọi người đều là anh em tốt ở chung với nhau, Yêu Nhất căn bản cũng sẽ không cùng Lăng Phàm như vậy.Vừa rồi….. Chính mình bị một màn kia kích thích nên mới quá đáng như vậy. Đem dây trói cởi bỏ, rồi mới cẩn thận đem cậu đặt lên sofa, đem hai tay trật khớp xử lý tốt, đang định vì vết thương trên người cậu mà bôi thuốc, Lăng Phàm đã tỉnh lại.

“Tiểu Phàm, em có cảm giác tốt hơn chút nào không?”“Ngô_____ Anh………..”, Cau mày thở nhẹ một trận, muốn động nhưng cả người đều đau, nhất là đôi tay, hoàn toàn không thể động đậy.

Gia Minh Diệc vội vàng nâng Lăng Phàm dậy tựa vào trong lòng chính mình, “Em yên tâm chỉ là trật khớp một chút, anh đã giúp em xử lý qua, khả năng vẫn còn hơi đau một chút, nhưng mà hai ngày không cử động nhiều sẽ nhanh chóng khỏi.”

“Anh…… Em…. Em cùng Yêu Nhất….. Hai người….. không…..”

Lăng Phàm không rõ hiện tại là tình huống gì, là vì cậu hôn mê cho nên Gia Minh Diệc mới tạm thời bỏ qua cho cậu sao? Cậu vẫn muốn nhân cơ hội này giải thích……

“Anh biết, vừa rồi chỉ là do anh bị kích thích khiến cho nhất thời tức giận lên.”

Sao? Anh biết rõ? Biết rõ mà còn ra tay đánh cậu như vậy? Một câu nhất thời tức giận liền tính là xong?

Lăng Phàm nghe Gia Minh Diệc giải thích một câu này, càng nghĩ càng không biết nên có tư vị gì, trừng đôi mắt gắt gao nhìn  chằm chằm đối phương, hơn nửa ngày cũng không có chớp mắt.

“Em xảy ra chuyện gì, có chỗ nào không thoải mái sao?”, Gia Minh Diệc bị Lăng Phàm nhìn khiến cả người không được tự nhiên, đứng lên.

“Anh….. ô…….. oa….. ô ô ô ô ……..”, Nghênh đón Gia Minh Diệc là Lăng Phàm gào khóc, “Anh……. Anh thật quá đăng, em….. em vốn muốn  trải qua lễ tình nhân ấm áp….. Nấu cơm cho anh….. cùng nhau trải qua….. Em …. Em còn mới tìm đến Yêu Nhất nhờ hắn dạy…… Làm sao….. làm sao có thể….. khiến anh vui vẻ….. anh anh liền ….. Ô ô……”

Gia Minh Diệc trong nháy mắt trợn tròn mắt. Ở cùng nhau nhiều năm như vậy, tuy rằng không phải chưa từng thấy qua cậu nhóc này khóc, nhưng khóc không tiết chế như thế này vẫn là lần đầu tiên.

Xem ra lần này thật sự quá phận, cái này phải làm như thế nào mới tốt đây?

“Tiểu Phàm ….. thực xin lỗi…… Anh …. Do anh quá xúc động, em đừng khổ sở được không? Không phải là muốn cùng nhau trải qua lễ tình nhân sao? Anh cùng em trải qua được không? Năm nay không được còn có sang năm, sang năm không được còn có năm sau nữa.”

Nhà thiết kế nổi danh vẫn là lần đầu tiên ăn nói khép nép như thế, tuy rằng kỹ thuật có chút kém nhưng tâm lý Lăng Phàm ngược lại dễ chịu không ít.

Chẳng qua khó có khi được đãi ngộ, tính tình trẻ con nổi lên vẫn là muốn đùa giỡn một chút, “Không cần…. Ai…. Ai muốn cùng anh trải qua lễ tình nhân chứ, anh cùng tiểu tình nhân trải qua đi.”

“Tình nhân ở đâu ra?”, Đứa nhỏ này không phải bị mình ngược đến hồ đồ đi?

“Anh… Anh đều ba tháng …. Không có….. Quách Quách nói anh…. Anh nhất định là ở bên ngoài….”

“Ai nói em cũng đều tin là sao! Anh là muốn đem công việc bận rộn nhanh chóng làm xong rồi mang em đi nghỉ phép.”

“A?” Chẳng lẽ từ đầu tới đuôi đều là do cậu nghĩ sai mà ra sao? Vì chuyện này, cậu còn đi tìm riêng Yêu Nhất học kỹ xảo, thật sự là…..

Lăng Phàm lập tức đỏ mặt, thầm nghĩ muốn trốn đứng lên, vừa muốn đứng lên cử động một chút….

“Ngô….. Đau…..”

Không chỉ có địa phương bị đánh đau, nơi phía sau vẫn còn cái vừa rồi bị đẩy vào a!

Gia Minh Diệc vừa cúi đầu, thì ra vừa rồi do hắn rối ren đúng là quên đem cái dây trinh tiết kia bỏ xuống, “Đừng sợ, anh giúp em cởi cái này ra.”

Bỏ xuống dây lưng, hậu huyệt vừa rồi vì bị mạnh mẽ tiến vào có chút sưng đỏ, không khỏi lại bị thương đến, Gia Minh Diệc đổ không ít trơn tề đi vào, chậm rãi đem cái vật kia lấy ra.

“Ngô……. Ân ~~~ cáp…… ân ~……”Vẫn là có chút khó chịu, nhưng cứ lôi qua kéo lại như vậy, hơn nữa phía trước cũng bị kích thích, Lăng Phàm kìm nén không được than nhẹ lên tiếng, phân thân mang theo vết roi lại sưng đứng lên.

“Lại có cảm giác?” Đem người ôm vào trong lòng, tiếng nói Gia Minh Diệc trầm thấp ghé vào lỗ tai Lăng Phàm vang lên, một tay còn lại đã xoa lên phân thân của cậu.

“Ân ~~~ a …..” Vô luận đã trải qua bao nhiêu lần, nam nhân này vẫn luôn có thể dễ dàng trêu chọc lên dục vọng của cậu.

Nhẹ nhàng xoa nắn, âu yếm đầy kỹ xảo, cảm giác được người trong lòng dần dần thả lỏng thân thể, hơi hơi nâng lên phần eo gần sát hắn hơn. Gia Minh Diệc cúi đầu, nhẹ nhàng đặt những nụ hôn rơi trên mỗi một góc thân thể cậu, một bên bắt đầu thoát đi quần áo của chính hắn.

“Diệc…. A…. Cho em….”

Đã vội vàng khó nén, toàn thân đều giống như bốc nhiệt, Lăng Phàm bắt đầu không tự giác lắc lắc thân mình kháng nghị.

“Đừng nóng vội, sẽ cho em mà.”

Tiểu huyệt căn bản đóng chặt vừa rồi được thuốc bôi trơn cùng dương cụ giả trên dây trinh tiết khuếch trương rất tốt, Gia Minh Diệc đem hai chân Lăng Phàm tách ra đặt cậu  khóa ngồi ở trên người của hắn, rồi mới từ từ tiến vào…….

“A…. Ân….. Nhẹ…. Điểm nhẹ …… a……..”

Mặc kệ là thời điểm nào, khối thân thể gầy nhỏ này cũng không thừa nhận được Gia Minh Diệc cuồng nhiệt yêu như vậy, đáng tiếc giờ phút này hai tay Lăng Phàm hoàn toàn vô lực, thân thể chỉ có thể thuận theo động tác nhanh chóng của đối phương mà lắc lư, cơ hồ giống như muốn bị tan ra.

Cảm giác được nhân nhi trên người mình khó xử, Gia Minh Diệc đột nhiên chậm lại động tác, lần đầu tiên ngăn chặn lại dục vọng của chính mình, nhẹ nhàng từng chút một từng chút một đưa đẩy, mỗi lần lại đẩy đến chỗ sâu nhất.

“A….. Đừng…… Đừng như vậy….. A…….”

Kích thích mới mẻ khác hẳn bình thường khiến Lăng Phàm gần như phát điên.

Không có kịch liệt như mưa rền gió dữ, nhưng tình yêu ôn nhu như vậy lại khiến trong lòng giống như bị móng vuốt mèo con nhẹ nhàng cào khó nhịn.

Một đêm xuân vô độ ………

Thời điểm Lăng Phàm lại mở mắt ra lần nữa, thế nhưng lại đang ở bên trong khoang của một phi cơ tư nhân, cậu nằm ở trên sofa mềm mại, trần như nhộng, đầu gối trên đùi Gia Minh Diệc.

“Diệc, đây là muốn đi nơi nào?”

“Đại Khê (1) a.” Gia Minh Diệc đang xem một quyển tạp chí, cũng không ngẩng đầu lên trả lời.

“A? Vì cái gì?” Tuy rằng đêm qua có nghe Diệc nói qua cái gì nghỉ phép, không phải thật sự nhanh như vậy đi?

“Nghỉ phép.”

“Nhưng em còn chưa có xin cấp trên.”

“Anh giúp em xin nghỉ một tháng.”

“Cái này, không thể……..”, Ngày nghỉ một năm của công ty cộng lại cũng không nhiều như vậy, nam nhân này không phải muốn cho cậu bị sa thải đó chứ…..

“Anh cho em ba lựa chọn, một là em từ nơi này nhảy xuống trở lại đi làm, hai là anh đem công ty kia của em mua lại sau này em vì anh mà làm công, ba là……”

“Ba là cái gì?” Hai cái trước không có cái nào tốt cho cậu hết!

Cậu vừa có chứng sợ độ cao, hai cậu càng không muốn bị nam nhân này giám thị công việc, miễn cho bị người nói là được ưu đãi đặc biệt.

“Ba là….” Gia Minh Diệc đem tạp chí ném sang một bên, tay đã luồn vào trên người Lăng Phàm bên trong chiếc chăn đang đắp cho cậu, “ Lấy lòng ông xã, rồi mới theo ông xã đi nghỉ phép……”

*Chú thích:

(1)  Đại Khê : (phồn thể: 大溪鎮; bính âmDàxī Zhèn) là một trấn của huyện Đào Viêntỉnh Đài LoanTrung Hoa Dân Quốc (Đài Loan). Trấn tập trung nhiều khu vui chơi giải trí và thu hút những người từ vùng đô thị Đài Bắc lân cận đến nghỉ ngơi vào mỗi dịp cuối tuần. Sở dĩ trấn có tên là Đại Khê (dòng sông (suối) lớn) vì xưa kia có dòng sông Đại Hán chảy qua địa bàn. Đại Khê có diện tích 105,12 km², dân số vào tháng 8 năm 2011 là 91.923 người thuộc 29.453 hộ gia đình, mật độ cư trú đạt 874,5 người/km². Đại Khê có đặc sản là đậu phụ khô (đậu phụ được tách nước và trở thành khối cứng).





(Cái này là bánh dứa nổi tiếng Đài Loan nè)





Đây là đậu phụ khô nổi tiếng phố cổ Đại Khê nha.

Chương 54: Phiên ngoại 2 : Trò chơi của nữ vương 1

Đảo mắt đã tới ngày mười bốn tháng hai, mỗi năm một lần, Valentine’s Day.

Tuy nói là ngày lễ từ phương Tây lan truyền sang, nhưng mấy năm qua lại trở thành ngày hội được ưa thích của giới trẻ. Nhưng mà tại đây tới ngày này theo thường lệ đối với các đôi tình nhân rất đáng mong chờ nhưng Gia Minh Diệc lại lâm vào một tràn buồn phiền.

Không có nguyên nhân nào khác, chỉ là mấy ngày hôm trước hắn bởi vì công việc mà gặp gỡ công chúa của nước láng giềng, không nghĩ tới mỹ nhân mắt xanh tóc vàng kia lại nhìn trúng Gia Minh Diệc, chẳng những dùng công việc làm cớ liên tục lôi kéo Gia Minh Diệc bắt hắn bồi cô nàng toàn bộ cuối tuần, còn ỷ vào thân phận chính mình nhất định muốn Gia Minh Diệc trở thành “Phò mã”của nàng.

Việc này thế nhưng Tiểu Phàm Phàm nhà hắn biết được, sau đó tức giận vô cùng, cũng không nghe hắn giải thích vài câu, đã trực tiếp đóng gói trở về nhà mẹ đẻ ___ nga, không đúng, là quê nhà………

Gia Minh Diệc không phải không biết Tiểu Phàm Phàm sẽ sinh khí vì chuyện này, bây giờ đã được hơn một năm kể từ sau khi quan hệ bọn họ ổn định phát triển, đứa nhỏ này là do hắn chiều hư tính tình càng ngày càng kiêu  ngạo, hơi tức giận một chút là lại muốn chiến tranh lạnh, muốn cùng hắn phân phòng ngủ.

Vốn định đem cô công chúa kia đuổi về nước, lại thừa dịp lễ tình nhân, hoa tươi cùng quà cáp tiến công sẽ nhanh chóng dỗ cậu nhóc kia, không nghĩ tới càng triệt để, dứt khoát rời nhà đi ra ngoài!

Muốn nói Lăng Phàm ép buộc như thế, nhưng Gia Minh Diệc cũng không có oán giận gì, nhưng việc quan trọng bây giờ là dỗ bà xã đại nhân, bằng không hắn sẽ rơi vào cảnh một mình cô đơn trải qua lễ tình nhân năm nay, lúc này mới thật thê thảm lưu luyến a….

Yearning Danger là một quán bar nổi tiếng náo nhiệt tại X thị, đương nhiên nó cũng đồng thời kinh doanh loại hàng phục vụ khách duy nhất rất đặc biệt. Lăng Phàm lúc này liền nhàm chán ngồi ở bàn bên cạnh quầy bar, ngược lại không phải cậu bị Gia Minh Diệc làm tức điên mà chạy tới nơi này phát tiết tìm kiếm kích thích, chỉ là một người đã về nước vài ngày, bạn bè bên người cậu quen biết cũng không nhiều, người ta đã cực lực để cử tới nơi này tiêu khiển.

Nghe nói nơi này bọn họ sẽ hướng một ít người quen giới thiệu cho khách nhân cung cấp dịch vụ SM điều giáo, nhưng lại được rất nhiều điều giáo sư hoan nghênh mà tới.

Đương nhiên, sau khi ở bên người Gia Minh Diệc, nam nhân vô cùng bá đạo kia vài năm, Lăng Phàm cũng không có cơ hội đi ra bên ngoài chơi mấy trò nguy hiểm này, cậu sở dĩ chấp nhận lời đề nghị chạy tới nơi này là vì cậu gặp một người quen đã lâu ____ Chuy Minh Toa.

“Tiểu Phàm, cậu ngồi một mình ở đây không chán sao? Cậu không nghĩ ra sàn nhảy một chút thư giãn gân cốt sao, bằng không theo tôi đi gặp mặt làm quen một chút như thế nào?”

“Hay là thôi đi!” Lăng Phàm lắc đầu, chính cậu tuy rằng giận dỗi trốn đi, nhưng còn chưa nghĩ tới thêm phiền toái mới.

“Khó có khi cậu được đi chơi đùa! Dù sao sư huynh cũng không ở đây, lại có tôi nữa có gì tôi sẽ giúp, cậu còn sợ gì?”

Lăng Phàm như cũ có chút không tình nguyện, nhưng mà tâm tình hiếu kì lại không nhịn được thúc đẩy cậu đi thử, đang định đứng dậy đi theo Chuy Minh Toa hướng vào sau quầy bar, cánh tay lại bị người giữ lại.
“Sasha, cô định mang Tiểu Phàm đi nơi nào?”

Lăng Phàm cùng Chuy Minh Toa đều không thể ngờ tin tức của Gia Minh Diệc lại nhanh chóng linh thông như vậy, lúc này mới qua hai ngày lại có thể phát hiện hành tung của Lăng Phàm, sửng sốt mười mấy giây mới hồi phục tinh thần lại.

“Xảy ra chuyện gì a, không phải đại thiếu gia như anh đang cùng  tiểu công chúa phong lưu vui vẻ sao, tại sao Tiểu Phàm nhà chúng tôi lại không được ra ngoài trải đời?”

“Ai!”, Gia Minh Diệc bất đắc dĩ thở dài một hơi, “ Chuyện này tôi tự nhiên sẽ đích thân cùng Tiểu Phàm giải thích rõ ràng, em cũng đừng có đứng đây làm người thứ ba tham gia vào được không?

“Không được! Anh là đồ bạo quân, cả ngày cũng chỉ biết dùng bạo lực trấn áp Tiểu Phàm. Nói cho anh biết, tuy rằng Tiểu Phàm hiện tại tứ cố vô thân, nhưng em xem như là nhà mẹ đẻ của người ta đương nhiên anh khi dễ cậu ấy em sẽ không đồng ý!”

“Ân…… Khụ khụ…….. Khụ khụ khụ…….”

Một câu “nhà mẹ đẻ” khiến Lăng Phàm vốn muốn hòa giải một chút mới mở miệng liền bị nước miếng làm nghẹn lại, ở một mạnh liệt ho khan, nghẹn đến mặt đều đỏ.

“Tiểu Phàm, em làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Gia Minh Diệc nhanh chóng kéo Lăng Phàm ra che trước mặt Chuy Minh Toa, “Điều này là chuyện gì xảy ra, buổi tối cô cho em ấy uống bao nhiêu rượu?”
“Uy! Anh có lý một chút đi, OK? Cậu ấy một người đàn ông trưởng thành còn lớn hơn em vài tháng tuổi, cậu ấy uống bao nhiêu rượu còn muốn em quản sao?”

Gia Minh Diệc ngẫm lại thấy đối phương nói cũng có đạo lý, hơn nữa việc quan trọng bây giờ là phải dỗ Tiểu Phàm cho tốt làm gì còn gì quan trọng hơn chứ, thế là tùy ý phất phất tay muốn đuổi Chuy Minh Toa đi, trước dỗ Tiểu Phàm về nhà với hắn.

Nào biết Chuy Minh Toa vẫn như cũ nhất quyết không chịu đi, “Từ từ đã, hiện tại là thời gian anh kiểm điểm sai lầm, anh phải ý thức được hành vi của mình trước kia, đừng nghĩ nhanh như vậy đã có thể chiếm tiện nghi của cậu ấy. Tiểu Phàm có phải hay không a?”

Lăng Phàm vừa rồi bị hai người làm loạn này khiến cho thiếu chút nữa hôn mê, lúc này Chuy Minh Toa nhắc cậu nhớ cậu vì cái gì mà chạy tới nơi này. Vừa nghĩ đến nàng công chúa Tư quốc mảnh mai ôn nhu dịu dàng còn cố tình dựa vào trong lòng Gia Minh Diệc, hỏa khí trong lòng cậu “bùm” một phát tỉnh dậy, thế là cậu liền gật gật đầu, đẩy Gia Minh Diệc ra, “Đúng vậy! Tôi nghĩ trước cứ ở đây chơi vài ngày, anh vẫn nên đi về làm việc nên làm đi!”

“Tiểu Phàm ~ Anh cùng Virginia cái gì cũng không có, nàng chỉ muốn cho anh theo nàng làm việc một chút, không nghĩ tới trùng hợp bị em………” Trời biết loại kịch Quỳnh Dao này lại rơi xuống chính người hắn chứ, đáng chết là đúng như vậy thật sự rơi xuống hắn.

“Đúng vậy! Chỉ là trùng hợp nhìn thấy anh ôm nàng, không chỉ ôm đâu nhỉ lại còn không ít nữ nhân khác liếc mắt đưa tình theo!” Kỳ thật không phải cậu không tin Gia Minh Diệc, nhưng cậu nuốt không trôi khẩu khí này, dựa vào cái gì mà nữ nhân kia ỷ mình là công chúa muốn làm gì thì làm, mà cậu lại chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Gia Minh Diệc cũng biết cậu tức chính là do vị công chúa kia ở trước mặt cậu diễu võ dương oai, nhưng hiện tại người cũng đã quay về nước, hắn cũng không thể đem nàng tới đây cho Lăng Phàm chút giận. Hơn nữa sư muội của hắn hiện tại còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn, không cho hắn cơ hội mạnh mẽ mang Lăng Phàm đi nói chuyện cho rõ ràng.

Càng nghĩ Gia Minh Diệc cũng chỉ có thể thỏa hiệp nói: “Tiểu Phàm ~, vậy em muốn như thế nào mới chịu bỏ qua chuyện này? Em nói a, cái gì anh cũng đáp ứng, được không?”

“Em …..” Điều này khiến Lăng Phàm cảm thấy khó khan, cậu hiện tại rất tức giận, rất muốn phát tiết, nhưng phương pháp cụ thể cậu vẫn chưa có chủ ý.

Chuy Minh Toa vừa thấy Lăng Phàm đầy mặt mê mang, lập tức đi tới gần cậu thì thầm vài câu: “Tiểu Phàm, kia như vậy…..  Cậu không bằng khiến sư huynh …..”

Lăng Phàm nghe vậy có chút kinh hãi: “A, như vậy có thể sao?”

“Đương nhiên, có tôi ở đây, hắn dám phán kháng, lần này tôi mang cậu đi, cam đoan tới nơi hắn không thể tìm thấy. Lại nói chẳng lẽ cậu không muốn thử một lần?”

“Ân ~” Lăng Phàm cuối cùng bị Chuy Minh Toa khuyên nhủ đến bị động tâm, quay đầu nhìn về phía Gia Minh Diệc ra vẻ trấn định nói, “Muốn em hết giận cũng rất đơn giản, để em làm điều giáo sư một lần đi.”

Chương 55: Phiên ngoại 2 : Trò chơi của nữ vương 2

Chú thích:

–BDSM là một dạng đóng vai hoặc lựa chọn lối sống giữa hai cá nhân trở lên nhằm tạo sự căng thẳng, khoái cảm và giải thoát trong tình dục bằng những trải nghiệm đau đớn và quyền lực.

-Dom: viết tắt của dominance, nghĩa là thống trị, tương tự như chủ nhân

-Sub: viết tắt của submission nghĩa là quy phục, tương tự như nô lệ

“Tiểu Phàm, em không phải là đang nói đùa đi? Em làm Dom?”

Yêu cầu của Lăng Phàm khiến Gia Minh Diệc sững sờ mất vài phút, hắn không thể tin được cậu nhóc nhát gan lại dễ dàng mềm lòng này có thể nói ra yêu cầu hoang đường như vậy.

Tuy nói việc này hầu hết là nhờ công lao của Chuy Minh Toa từ bên cạnh xúi giục, vẫn như cũ khiến người ta không thể tin nổi.

“Em... đương nhiên là nói thật!!!” Đều đã nói ra rồi, lúc này thu hồi chẳng phải càng mất mặt hơn sao, cậu càng muốn nam nhân bá đạo kia bị mình ăn sạch sẽ.

“Được, liền tính là em nói thật. Em biết rõ cần làm như thế nào sao?”

Không phải chỉ là điều giáo thôi sao! Tuy rằng chính cậu vẫn hay bị ngược một chút, nhưng tốt xấu gì cũng đã trải qua nhiều lần như vậy, lại có vấn đề gì mà không được? Dưới đáy lòng Lăng Phàm phản bác nói.

“Tại sao có thể không biết được? Chỗ nào không hiểu em có thể dạy cậu ấy.” Lúc này Chuy Minh Toa tựa như quyết tâm muốn xem kịch vui.

“Con bé này...” Nếu không phải sợ Lăng Phàm lại oán trách hắn thêm, lúc này Gia Minh Diệc thực sự muốn đem nữ nhân này ném ra khỏi cửa.

“Em thì làm sao? Họa là do anh mà ra, chỉ cần Tiểu Phàm tha thứ cho anh, điều kiện gì anh cũng chấp nhận là do anh nói ra, thế nào, hiện tại lại muốn đổi ý sao?”

“.....” Trầm mặc.

Bị chính Sub của mình điều giáo, trong giới lại là Dom nổi danh, việc này không phải là ném hết mặt mũi của hắn đi sao.

Tại cánh cửa của căn phòng đối diện nơi họ đang đứng vừa vặn gặp điều giáo sư Yêu Nhất Hiruma đang đi ra, tuy chưa kịp chứng kiến toàn bộ quá trình diễn ra mọi việc, nhưng mà chỉ từ vài lời Chuy Minh Toa nói kia cùng tính cách của nàng, Yêu Nhất đại khái có thể biết là đang xảy ra chuyện gì.

“Kỳ thật, tôi cảm thấy đề nghị này không hẳn là không thể thực hiện.”

“Nga? Thật sự?” Tên nhóc Yêu Nhất này, từ khi nhận thức tới giờ luôn cùng suy nghĩ với hắn, hôm nay hiếm khi lại trái ý với chính mình, khẳng định bên trong có vấn đề.

“Đương nhiên là thật. Anh cùng Lăng Phàm, không chỉ là quan hệ Dom cùng Sub, cũng là một cặp tình nhân, muốn duy trì quan hệ cùng cảm tình như vậy cũng không phải nhiều lần chơi SM thì cũng là làm tình đơn giản, ngẫu nhiên trao đổi một chút nhân vật cùng thân phận, sẽ thể hiện lập trường tình cảm của bản thân cho đối phương, sẽ càng thêm hiểu rõ tình cảm của đối phương, không phải sao?”

Lăng Phàm cùng Chuy Minh Toa ở một bên liên tục gật đầu, “Đúng vậy, nói rất có lý.”

“Hai người các cậu......”  Hai người luôn trái ý nhau sao đột nhiên bây giờ lại chung một ý nghĩ đen tối?

Trước khi Gia Minh Diệc bùng nổ, Yêu Nhất đúng lúc đi qua vỗ vỗ bờ vai của hắn, nhỏ giọng nhắc nhở, “Ai, vì xem anh là anh em tốt nên tôi mới đi ra nói chuyện, tình thế trước mắt này, tôi khuyên anh trước tiên nên nhịn một chút.”

“Là sao?” Còn nhịn nữa, liền sẽ bị người ta trèo lên đầu khi dễ! ( =3= Anh nghĩ mình anh biết khi dễ người ta sao? Người ta chọc một tí là xù lông!!! Đồ nhỏ mọn =]]]])

“Anh nghĩ lại một chút, với lá gan của Lăng Phàm cùng thân thể nhỏ nhắn đó, đi vào trong phòng làm sao còn trở thành đối thủ của anh? Cậu ấy có thể khiến anh bị thương tới mức nào? Đang trong những ngày lễ tình nhân nha, dỗ cậu ấy vui vẻ một chút, chờ cậu ấy hết giận còn không phải tùy anh muốn làm gì thì làm sao?” (Bingo!!! Ông trùm lắm mưu nhiều kế TvT)

Gia Minh Diệc chớp chớp mắt, tâm tình nhất thời tốt lên không ít, vừa xong bị hai người kia gây sức ép tới khó thở sao lại không nghĩ tới việc này chứ!!!“Yên tâm đi, Sasha cứ để tôi giúp anh thu phục nàng, cam đoan không cho nàng có cơ hội gây rối, hai người vui vẻ chơi đi?” Yêu Nhất thoáng nhướn nhướn mày, ý cười tự đại bên môi khẽ nhếch lên.

“Tôi đồng ý!”

Gia Minh Diệc vốn đầy mặt âm trầm bất mãn nháy mắt trời quang mây tạnh trở lại bình thường, đem tầm mắt quay lại trên người Lăng Phàm, “Đi, anh đáp ứng yêu cầu của em, là muốn ở trong này hay hai người chúng ta tìm một chỗ khác?”

“Đương nhiên là ______” Lăng Phàm là một người dễ thẹn thùng, tự nhiên không muốn tại một nơi hoàn toàn xa lạ chơi trò chơi tình thú khiến người ta khó có thể mở miệng, nhưng vừa mới nói đã bị Chuy Minh Toa chặn lại.

“Đương nhiên là tại nơi này! Cùng anh đi, ai cam đoan anh sẽ không khi dễ cậu ấy?”

Vừa rồi hai người đàn ông này mắt đưa mày lại thì thầm nói chuyện một hồi, nhất là cuối cùng Yêu Nhất mặt mày rạng rỡ một bộ không có ý tốt, khẳng định là lại lên kế hoạch ác liệt khác.

“Được, liền ở nơi này.” Gia Minh Diệc sảng khoái đáp ứng, liền nói muốn tìm nhân viên quán bar đặt một phòng đơn.

“Khoan đã, không phải hôm nay!” Không đúng không đúng, người đàn ông này nhanh như vậy đáp ứng khẳng định có âm mưu.

“Sasha, em đừng được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!” Thật sự là nên sớm tìm người đem tai họa đầy đầu âm mưu này gả đi!

“Ngày mai là lễ tình nhân, liền để tới tối ngày mai. Cũng coi như là anh tặng Tiểu Phàm một món quà đặc biệt.”

“Có thể.” Dù sao cũng chỉ có hai mươi tư giờ, xem hai người có thể học kịp sao?

“Đêm nay Tiểu Phàm theo em đi, nói xong rồi, bảy giờ tối mai, liền ở nơi này, đúng giờ gặp. Không cho lâm trận bỏ chạy nga!”

___________________________________________________________

Ngày thứ hai, buổi tối đồng hồ điểm mười chín giờ. Phòng điều giáo [YD].
Khi Gia Minh Diệc bước vào bên trong cánh cửa, Lăng Phàm đã sớm tới đây, ngồi ở trên ghế đối diện cửa vào.

Cậu mặc một thân áo da đen bó sát cùng giày da cùng màu, đường chỉ màu đỏ điểm xuyết, ngay cả tóc cũng có chút đỏ sậm, áo khoác kéo lên nửa ngực nửa hở nửa kín trước ngực, nhìn thấy được bên trong không mặc bất cứ quần áo gì, quần da bó sát càng đem tuyến mông của cậu lộ rõ là điều không thể nghi ngờ.

Chỉ là một thân quần áo như vậy đã khiến hạ thân Gia Minh Diệc căng chặt đứng lên.

Thoạt nhìn, cô nhóc kia đúng là rất dụng tâm, món quà này, hắn thích!!!

Thời điểm nhìn thấy Gia Minh Diệc, Lăng Phàm không tự chủ được khẩn trương, lập tức từ trên ghế đứng lên, may cậu còn có thể nhớ được trước khi vào cửa Chuy Minh Toa trăm ngàn dặn dò, hơn nữa đêm qua nàng đã không quản vất vả chỉ đạo dạy dỗ cậu, chỉ có thể trầm tĩnh lại, nghiêm túc nói: “Tới rồi sao! Đóng cửa lại, rồi mới đem quần áo thoát ra, quỳ xuống bên kia.”

Gia Minh Diệc hoàn toàn không có ý tứ phản kháng, đem cửa khoá trái lại, cởi hết quần áo, rồi sau đó toàn thân trần trụi quỳ ở giữa phòng.

Từ khi bước vào sau cánh cửa này, nhìn thấy Lăng Phàm trang điểm như vậy, ngược lại là kích thích ý muốn tiếp tục chơi đùa của hắn.

Nhìn sang nơi người kia đang quỳ, tư thế quỳ đoan chính hiển nhiên dễ dàng khiến cơ ngực căng đầy, đùi hơi hơi mở ra hai bên thành  một góc chín mươi độ, thân thể rõ ràng lộ ra toàn bộ, nhất là cái nơi Lăng Phàm sớm đã quen thuộc hàng ngày tiếp nhận  nhưng mà ...  hiện tại nó sớm đã đứng thẳng.

Tuy rằng đã quen nhìn thấy đối phương lõa thể, nhưng Gia Minh Diệc biểu hiện thản nhiên như thế, ngược lại khiến Lăng Phàm đỏ mặt, không tự giác quay đầu qua chỗ khác.

“Chủ nhân, kế tiếp, muốn làm như thế nào?” Gia Minh Diệc nhỏ giọng nhắc nhở.

Nếu trò chơi bắt đầu, như vậy hắn nên cố gắng làm hết phận sự đảm nhiệm nhân vật của mình cho tốt.

“Tôi... Khụ..... Im miệng! Chủ nhân còn chưa có nói, nô lệ nào có tư cách mở miệng!” Lăng Phàm gầm nhẹ một câu, cậu mới không cần ngay từ đâu đã bị người này xem thường!

“Là nô lệ phạm sai lầm. Thỉnh chủ nhân trừng phạt.”

“.......” Trước kia thời điểm chính mình nói những lời này, làm sao nghe không tự nhiên như thế này?

Chột dạ nhìn xung quanh phòng một lần, hồi ức đêm qua Chuy Minh Toa giúp cậu mở mang kiến thức, vì tránh cho Gia Minh Diệc nửa đường đổi ý quay lại khi dễ cậu, việc quan trong nhất là dùng roi da đem hắn buộc chặt!

Thế là Lăng Phàm cầm ra một đoạn dây da thẳng, “Vì.... Vì muốn trừng phạt ngươi, trước tiên ta đem ngươi trói lại.”

“Đúng vậy, chủ nhân xin trói tôi lại.” Gia Minh Diệc vô cùng phối hợp đưa cổ tay vòng ra sau eo để cậu dễ dàng trói.

Một vòng lại một vòng, tuy rằng là dùng dây da mềm trói lại, nhưng mà muốn buộc được lại cần một phen tài nghệ, cậu vừa phải trói chặt hơn nữa còn phải đẹp mắt, cũng phải tận lực tránh đi không thể đè ép đến gân mạch cùng mạch máu quan trọng.

Chỉ là việc đến trên tay Lăng Phàm lại không thoải mái đơn giản như vậy, buộc một hồi lâu, dây da ngang dọc quấn quanh cổ tay Gia Minh Diệc đại khái chỉ là qua loa, dù vậy nhưng cũng rất hợp mỹ quan cũng có chút kỹ thuật nha, liền hoàn toàn không nói tiếp.

Lăng Phàm kéo kéo nơi nút thắt kết thúc, hoàn toàn không có vấn đề, tiếp theo đem ánh mắt chuyển về trên giá công cụ.

Roi, dây leo, các loại thước dài cùng gậy mát xa, còn có một ít đồ kỳ quái mà trong lúc nhất thời cậu cũng nhìn không ra toàn bộ.

Đến tột cùng là nên dùng cái nào? Lăng Phàm không khỏi bị dọa càng thêm hoảng hốt.....

Tác giả: Trừu quật đánh, vẫn muốn khiêu khích một chút hoặc là làm tất nha? Vẫn là do mọi người muốn xem Tiểu Phàm Phàm XXOO Diệc ca? [Bụm mặt, việc này không nên a! Ta mặc kệ ta kiên định!] Tặng phần thưởng cho sự chăm chỉ của ta đi ~ Gần nhất đều một ngày hai chương nha~!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau