ÁI THƯỢNG ĐIỀU GIÁO SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ái thượng điều giáo sư - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Sân trường thiên – Bất ngờ gặp gỡ

Câu lạc bộ bóng rổ huấn luyện thực sự rất vất vả kham khổ, Lăng Phàm tuy rằng đã từng đánh bóng thế nhưng lại hoàn toàn không phải dân trong nghề, cả ngày bị huấn luyện viên cùng học trưởng bắt tập đến chết đi sống lại. Nửa đêm đau nhức đến mức không ngủ được, cậu liền nghĩ đến câu lạc bộ radio của Sở Dao,bình thường tại ban đêm yên tĩnh sẽ có vài tiết mục đặc sắc khiến người ta không dám ngủ vì sợ bỏ lỡ tiết mục hay nào đó.

Tiết mục ban đêm của club radio là tùy thời cơ, sau khi Lăng Phàm hai ba lần nghe nhạc cổ điển, trong lúc vô ý giữa đêm khuya lại bật lên nghe mấy tiết mục đó.

“Các vị đồng học, buổi tối tốt lành.”

Trong nháy mắt kia, một giọng nói ôn nhu mà trầm thấp kích thích màng tai cậu. Lúc ấy cậu còn không biết, chủ nhân của thanh âm ấy là học trưởng đỉnh đỉnh đại danh trong trường Tiêu Đồng. Mà Tiêu Đồng khi ấy căn bản cũng không biết học đệ chính hắn cảm thấy hứng thú cư nhiên sẽ trùng hợp ở radio nghe được thanh âm của hắn. Thanh âm của Tiêu Đồng kỳ thật không phải là trăm phần trăm thiên âm, hắn chỉ là trùng hợp có giọng phù hợp với radio mà thôi. Ngày đó Lăng Phàm chỉnh chỉnh chu chu toàn tầm nghe tiết mục đó hết một đêm, thẳng đến rạng sáng bốn giờ khi Tiêu Đồng nói lời tạm biệt “ngủ ngon” mới lưu luyến không rời tắt radio đi.Bên ngoài sắc trời đã ửng hồng thế nhưng cảm xúc của lăng Phàm vẫn chưa có từ tiết mục ban nãy tỉnh lại. Lăn qua lộn lại căn bản là không ngủ được. Sợ chính mình lại đánh thức bạn cùng phòng, sẽ khiến người khác chán ghét thêm, thế là lặng lẽ xuống giường, rời khỏi kí túc xá đi vào trong khuôn viên trường tản bộ.

Mọi việc thực sự là rất trùng hợp, Tiêu Đồng vừa hoàn thành tiết mục xong cũng vừa vặn từ phòng học đi ra cùng Lăng Phàm vừa vặn đụng phải. Sáng sớm trong vườn trường, hai người lần đầu tiên chân chính gặp nhau. Lăng Phàm cũng không quen biết Tiêu Đồng, thế nhưng Tiêu Đồng đã chú ý Lăng Phàm từ lâu. Như thế nào có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, hắn vội vàng nở nụ cười của một hội trưởng chuyên nghiệp ưu tú, thân thiện dễ mến lại gần Lăng Phàm chào hỏi, “Là cậu?”

Lăng Phàm ngẩn ngơ, đây là giọng nói cậu vừa nghe qua radio? Đồng thời cậu cũng biết đứng trước mặt mình là hội trưởng hội học sinh là hoàng tử trong mơ nổi tiếng trong trường. Đi ra khỏi phòng phát thanh, thanh âm nghe được càng thêm chân thật, giọng nói vô cùng phù hợp với khí chất trên người hắn, mang theo loại tự tin từ lúc sinh ra đã có của hắn. Lăng Phàm từ nhỏ đã từ cuộc sống kham khổ bế tắc lớn lên, lên đại học cậu mới biết được thì ra trên thế giới này có nhiều người đáng hâm mộ như vậy có loại tự tin này, cậu thật sự quá bình thường cùng nhỏ bé.

“Xin chào.” Cậu cười cười với Tiêu Đồng, cậu thật sự không biết nên nói cái gì mới tốt.

“Không ngủ được sao? Tôi biết chuyện của cậu, trường học đang sắp xếp, cậu không cần sốt ruột.” Tiêu Đồng cũng cười, “Bây giờ cách thời gian lên lớp vẫn còn sớm, muốn hay không đi chơi thể thao một chút? Tôi nghe nói cậu tham gia club bóng rổ?”

Đối với Lăng Phàm mà nói, Tiêu Đồng trên cơ bản chính là người xa lạ, người xa lạ dùng ngữ khí nói chyện quen thuộc như thế, khiến cậu cảm giác không được tự nhiên. Cậu gãi gãi đầu, tươi cười trở nên có chút xấu hổ, rồi mới để ý Tiêu Đồng nói cái gì, tìm lý do chạy trối chết.

Chỉ có ngườii quen biết thì Lăng Phàm mới có thể cùng người đó nói chuyện nhiều một chút, đối với người xa lạ như Tiêu Đồng thì cậu hoàn thoàn thúc thủ vô sách. Có người chán ghét loại tính cách khúm núm này của cậu nhưng Tiêu Đồng lại cảm thấy rất thú vị, tính cách Lăng Phàm cùng hắn hoàn toàn khác nhau, tục ngữ có câu khác phái tướng hấp, Tiêu Đồng cảm giác chính mình càng thêm yêu thích học đệ ôn nhu ngại ngùng này.

(-Thúc thủ vô sách: bó tay, không giải quyết được

– Khác phái tướng hấp: tính tình trái ngược thì hút nhau =]]]])

Lăng Phàm là loại hình hắn thích, hơn nữa cậu ấy lại thành thật như vậy, phỏng chừng khẩu phong cũng sẽ rất chặt sẽ không để lộ bí mật ra ngoài. Tiêu Đồng là đồng tính nhưng khi đó hắn còn không biết Lăng Phàm cũng là đồng tính giống mình. Hắn nghĩ muốn có một tiểu tình nhân thật khả ái, bổ khuyết khoảng không tình cảm của mình, đồng thời cũng không muốn bí mật tính hướng của bản thân bị lộ ra.

( khẩu phong: gần như là miệng lưỡi, ý của Tiêu Đồng là Lăng Phàm giữ mồm giữ miệng tốt)

“Các cậu nói cái gì?” Sau khi tiết học buổi sáng chấm dứt, Lăng Phàm trở lại kí tức xá, lại nghe được tin tức vô cùng chấn động.“Đúng vậy, kí túc xá trong trường tạm thời hết chỗ nên nhà trường quyết định chuyển cậu vào phòng của hội trưởng hội học sinh.” Các bạn cùng phòng cười hì hì nói, “Nha, chúng tôi đã giúp cậu thu dọn xong rồi.”

( mấy thằng này khốn nạn ghê  -___-)

Hội trưởng hội học sinh hiển nhiên chính là Tiêu Đồng. Trên mặt đất, hành lý cùng quần áo và vài đồ vật linh tinh đều là của Lăng Phàm. Vừa nghe nói kẻ nửa đêm gặp ác mộng gào thét cuối cùng cũng chuyển đi, mấy người trong kí túc xa đều mừng thầm trong lòng.

“Kỳ thật cũng không có gì là quá đáng cả, Tiêu Đồng có rất nhiều đặc quyền,  là người sống trong nhung lụa, nào là phòng vệ sinh, phòng bếp vô cùng đày đủ tiện nghi, phòng khách có sẵn TV cùng máy tính, liền cùng phòng của chúng ta  hoàn toàn khác biệt, cậu đây là một bước lên trời, Lăng Phàm à.”

Có người vỗ vỗ bờ vai cậu giả mù sa mưa chúc mừng. Ai cùng đều biết rõ Tiêu Đồng không dễ chọc, trời biết hắn sẽ làm gì khi Lăng Phàm chuyển vào phòng hắn. Mọi người đều mong chờ có thể cười nhạo Lăng Phàm.

( Đậu xanh bọn xấu tính -_____- ghét vãi chưởng)

Lăng Phàm cũng không biết tính tình Tiêu Đồng, cậu chỉ cảm thấy thế sự vô thường, tối hôm qua mới nghe được thanh âm khiến cậu mê muội, hôm nay rạng sáng lại gặp ở sân trường, hiện tại cư nhiên lại là bạn cùng phòng. Trong đó đến cùng có âm mưu nào không, Lăng Phàm không để ý, tính cách của cậu vốn đã không hay để ý mấy chuyện như vậy. Nửa giờ sau, dưới ánh nhìn chăm chú của mấy đồng học, Lăng Phàm xách hành lý đơn giản rời đi kí túc xá, chuyển sang phòng của Tiêu Đồng. Giống như sự miêu tả của các bạn cùng phòng vậy, ký túc xá của Tiêu Đồng vô cùng tiện nghi đầy đủ, đối với học sinh mà nói còn có phần xa xỉ. Bàn trên phòng khách đã đặt sẵn một chiếc bánh ngọt, thời điểm Lăng Phàm mồ hôi nhễ nhại bước vào cửa nhìn thấy chiếc bánh kem lạnh thiếu chút nữa rơi nước miếng.

“ Vất vả cậu lưng mang hành lý còn phải chạy đường xa như vậy, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi.” Tiêu Đồng nhìn  Lăng Phàm đang đến gần cười cười nói.“Cám ơn học trưởng.” Lăng Phàm lau mồ hôi trên trán, rửa tay xong ngồi xuống ghế ngấu nghiến ăn. Cậu đối với truyền thuyết về Tiêu Đồng là có nghe qua, mọi người đều cảm giác hắn khó tiếp cận nhưng hiện tại thoạt nhìn dường như  không phải như vậy.

( Đương nhiên mèo thấy mỡ không chạy  lại thì thôi,sao có thể xua đuổi được a Tiểu Phàm TvT…..)

Đương nhiên Lăng Phàm không biết Tiêu Đồng đối với cậu có ý đồ khác. Lăng Phàm là đồng tính luyến ái, cậu lại không nghĩ tới xa tận chân trời gần ngay trước mắt cậu cũng có một người là đồng tính khác đang dõi theo cậu.

“Lăng Phàm,” Tiêu Đồng mỉm cười ngồi ở đối diện cậu,” Chúng ta từ khi ngẫu nhiên gặp tới bây giờ ngồi đối diện nhau, trở thành bạn cùng phòng tại đại học cũng coi như là một hồi duyên phận. Tôi không biết trước kia cậu từng trải qua cái gì, nhưng tôi biết cậu không phải cố ý làm phiến đến mấy bạn cùng phòng lúc trước, bọn họ không chịu hiểu cho cậu, phương pháp giải quyết rất không thỏa đáng.”

“Không có gì, chỉ là do không ngủ ngon nên đem tức giận trút lên người tôi mà thôi đó là chuyện rất bình thường…..” Lăng Phàm cúi đầu cắn thìa, “Cảm ơn học trưởng đã nguyện ý giúp tôi.”

“Ra tay giúp đỡ người gặp khó khăn là chuyện rất bình thường, dù sao ký túc xá lớn như vậy một mình tôi ở cũng không tốt. Hơn nữa nó cách ký túc xá của học sinh bình thường rất xa, cậu không cần lo lắng đến cái nhìn của người  khác, càng sẽ không lo bị người ta khi dễ, chỉ là…..”

“Chỉ là cái gì?”

“Chỉ là tôi phải nhắc trước một tiếng, tính cách của tôi bình thường không được tốt lắm.” Tiêu Đồng cười cười, “ Tôi là một người tính tình trực lai trực vãng, lại quật cường chưa bao giờ chịu nhận thua. Cậu sau này sẽ thấy tôi là một người rất khó ở chung, trước tôi nói với cậu mộ tiếng coi như là thông báo.”

(Trực lai trực vãng: Thẳng thắn chính trực, không lòng vòng quanh co”)

Lăng Phàm sửng sốt, từ bên ngoài không nhìn thấy những gì Tiêu Đồng tự miêu tả về chính hắn. Thế nhưng nhìn người  không thể chỉ nhìn bên ngoài, đay cũng là việc thường tình.

“ Tôi sẽ thử cố gắng cùng học trưởng ở chung.” Cậu suy nghĩ trong chốc lát, cung kính cúi người xuống hướng Tiêu Đồng nói, ‘Học trưởng, hi vọng chúng ta có thể hòa thuận, vui vẻ sống cùng phòng.”

Tiêu Đồng thiếu chút nữa cười ra tiếng. Xem ra Lăng Phàm đối với đàn anh vô cùng kính trọng, tính cách thiếu hụt của người khác cậu cũng không để ý. Còn sống chung vui vẻ ……………………

Hắn ở trong lòng nở nụ cười không có ý tốt…..

Chương 42: Biến cố

Sinh hoạt cùng phòng giữa hai người ngoài dự đoán là vô cùng thuận lợi, tính cách của Lăng Phàm thì ra không giống như lời của mấy người bên kí túc xá, so với Tiêu Đồng tưởng tượng lại càng hợp khẩu vị. Hắn vốn táo bạo nay lại càng dễ dàng, tại hội sinh viên cả ngày xử lý việc vặt thựa sự là quá cố sức, thời gian tan học thường thường không có cách nào khống chế tức giận của chính mình, hơi không chú ý liền sẽ chọc tức người khác. Thế nhưng Lăng Phàm lại không như vậy. Do nhiều năm chiếu cố sinh hoạt của ông bà, khiến cậu dễ dàng thông qua biểu tình hiểu ý người khác. Cậu biết Tiêu Đồng tức giận cũng không nhằm vào chính mình mà bởi vì các công việc tại hội sinh viên, cho nên cũng chưa bao giờ trách hắn, mỗi ngày còn cẩn thận chuẩn bị tốt nước tắm chờ Tiêu Đồng trở về, nghe hắn nói về những việc thường ngày phát sinh trên trường. Rất nhiều lần Tiêu Đồng trở lại bên trong kí túc xá, thấy cậu ngồi chờ hắn trên sofa chắc là lâu lắm đến mức ngủ quên.

Tiêu Đồng cũng không phải vô tâm vô phế, hắn thật sự kinh ngạc những người cùng tuổi như Lăng Phàm không phải ai cũng ôn nhu săn sóc được như cậu. Có rất nhiều lần hắn muốn cho Lăng Phàm biết hắn là đồng tính, thế nhưng lại sợ dọa cậu chạy mất, như vậy rất khó để có thể truy trở lại. Thế là hắn chỉ dám ngồi cạnh Lăng Phàm, hôn trộm một chút. Nhưng giấy không giấu được lửa, cứ như vậy hai ba lần, Lăng Phàm liền phát hiện hành động của Tiêu Đồng. Lần đầu ý thực được Tiêu Đồng  đang làm cái gì Lăng Phàm sợ ngây người, cậu không biết hành động của Tiêu Đồng xuất phát từ thú vị, hay hắn là…

Cái gì cậu cũng không dám nói, lại càng không dám đâm thủng tầng cửa sổ giấy này. Tuy rằng đại học so với trung học suy nghĩ thoáng hơn nhưng trung học là yêu sớm bị phát hiện rồi kỷ luật, bị bạn học cười nhạo, khiến ông bà thương tâm muốn chết, tất cả ký ức đó nhắc nhở Lăng Phàm không nên tiếp tục đi lên vết xe đổ. Cậu không dám giống như trung học chủ động công khai, cậu chỉ có thể làm bộ như cái gì cũng không biết. Nhưng cậu cũng không chán ghét hành động của Tiêu Đồng, cũng không chán ghét người này. Chính xác là thanh danh của Tiêu Đồng không được tốt lắm, hắn thích có quyền lực, dễ nổi giận, có khi còn dùng vài thủ đoạn nhỏ đùa giỡn vài bạn học cũng làm cán bộ lớp, nhưng hắn đối đãi với Lăng Phàm là thẳng thắn cùng thành khẩn. Vô luận hắn có bất mãn cái gì, hắn đều sẽ nói thẳng ra, mà không giống như bạn cùng phòng trước kia của Lăng Phàm, ác liệt giấu sách giáo khoa của cậu hay là làm ướt giường ngủ của cậu. Tiêu Đồng sống tự tại lại thẳng thắn chính trực, điểm này khiến Lăng Phàm rất là hâm mộ. Đôi khi mọi người vẫn luôn mềm nắn rắn buông. Tiêu Đồng là người kiêu ngạo như thế trong trường không ai ngang nhiên dám cùng hắn đối địch, hắn so với Lăng Phàm sống thoải mái hơn.

(mềm nắn rắn buông: ý nói thái độ thay đổi theo từng đối tượng, từng trường hợp mà xử sự, với kẻ tỏ ra yếu đuối thì lấn át, bắt nạt, nhưng với người tỏ ra cứng cỏi thì lại mềm mỏng nhân nhượng.)

Cứ như vậy, cũng không sao. Lăng Phàm suy nghĩ. Có Tiêu Đồng làm bạn Lăng Phàm cảm thấy chính mình cũng dần dần hòa nhập cùng mọi người,mọi người vì nể mặt Tiêu Đồng cũng không còn thấy Lăng Phàm thành thật mà khi dễ đùa dai. Điểm này Lăng Phàm rất cảm tạ Tiêu Đồng, nhưng mà thời điểm cậu nhắc tới việc này Tiêu Đông nhìn cậu rồi mới cười nhạo một tiếng: “ Chuyện nhỏ như thế không cần cảm ơn.”
Lăng Phàm suy nghĩ, đợi đến khi Tiêu Đồng tốt nghiệp có phải hay không cậu nên thẳng thắn nói chuyện một lần.Cậu tự biết bản thân cùng Tiêu Đồng chênh lệch quá lớn, chỉ có là bạn cùng phòng nên được quan tâm chiếu cố hơn thôi. Còn tình cảm lãng mạng siêu việt gì đó…… cậu không dám tưởng tượng, cậu chỉ muốn để Tiêu Đồng biết được quyết định của bản thân. Nếu sau này tốt nghiệp,Tiêu Đồng nguyện ý chờ cậu……..

Khi đó Lăng Phàm đối với tương lai của chính mình thật là có một điểm chờ mong như thế, nếu đối phương là Tiêu Đồng, cùng hắn cùng một chỗ sinh cũng không phải là không có khả năng.

“Tiêu Đồng học trưởng, hôm nay sau khi tan học anh sẽ đến hội học sinh xử lý công việc  sao?………… A, Lăng Phàm cũng ở đây sao?”  Thời điểm thanh âm trong veo của Sở Dao từ bên tai truyền đến,Lăng Phàm đang ngồi dưới tàng cây giúp Tiêu Đồng khâu lại áo. Buổi sáng hội nghị có vài thành viên ý kiến không hợp liền thượng cẳng chân hạ cẳng tay, một đám trẻ tuổi huyết khí phương cương liền đánh nhau.Tiêu Đồng đánh nhau không tồi, chỉ là bị kéo bung vài cúc áo, xem như cũng may mắn. Nhìn đến người kia đưa áo khoác cho Tiêu Đồng, Lăng Phàm một trận xấu hổ, không biết nên làm như thế nào cho phải. Ngược lại là Tiêu Đồng thoải mái chào hỏi SỞ Dao: “ Đến ngồi đi, Tiểu Dao. Xin lỗi, buổi chiều tôi đã xin phép rồi.”
“Nga?~ Thật đáng tiếc, tôi còn mấy báo cáo chưa hoàn thành, muốn nhờ học trưởng giúp một chút.” Sở Dao một bên lộ ra thần sắc tiếc nuối, đồng thời ngồi xuống bên cạnh Tiêu Đồng. Thế là, hắn cùng Lăng Phàm đem hội trưởng hội sinh viên ngồi giữa, hai người ngồi hai bên phải trái.

“Không có gì, có mang báo cáo tới không? Ở đây cũng có thể xem.” Tiêu Đồng cười nói.

Tâm trạng Lăng Phàm không biết là tư vị gì, Sở Dao thoạt nhìn vô cùng sáng sủa, có đôi khi sẽ lộ ra một mặt khiến người khác không hiểu. Thời điểm ở trên lớp hắn cùng với Lăng Phàm cũng rất thân thiết đi, cũng được coi là bạn tốt. Nhưng khi Sở Dao nhìn thấy Tiêu Đồng liền ném Lăng Phàm sang một bên, giống như hắn căn bản không quen Lăng Phàm. ( Sao mà càng ngày càng không ưa tên bạn tốt của Phàm Phàm rồi =”=, toan tính với bạn bè mị ghét!)

Sở Dao rất được mọi người yêu quý, có rất nhiều bạn bè, có lẽ cậu chỉ là một trong số đó đi. Lăng Phàm suy nghĩ, cậu khẳng định chỉ là bạn xã giao của Sở Dao đi, bình thường như cậu cùng người như Tiêu Đồng khẳng định là vị trí khác nhau đi.

“Hai người trò chuyện đi, tôi đột nhiên nhớ ra là cần tới thư viện mượn sách.” Cậu miễn cưỡng cười cười, đứng lên xoay người rời đi, mà hai người đang chuyên tâm sửa báo cáo cũng không có ý giữ cậu lại. Đây không phải là lần đầu tiên Lăng Phàm cảm nhận được. Tiêu Đồng cùng Sở Dao có một loại cảm giác thân mật kì lạ, khiến cho người ta không thể kiên nhẫn cũng không thể lý giải. Bộ dáng Sở Dao khả ái, lại là học sinh hàng năm nhận học bổng, có người nói Tiêu Đồng sẽ bồi dưỡng Sở Dao thành người nối nghiệp, trở thành hội trưởng hội học sinh tiếp theo. Chỉ là như vậy thôi sao? Lăng Phàm lắc lắc đầu, thật khờ, chính cậu cùng Tiêu Đồng cũng không phải là quan hệ gì, sao có thể đi quản sinh hoạt cá nhân của hắn? Cậu là học sinh bình thường ăn nhờ ở đậu của hắn, nào có tư cách can thiệp hội trưởng đại nhân quen biết ai? Đem mấy nút áo của Tiêu Đồng được khâu xong, Lăng Phàm yên lặng tránh đi.……..

Chương 43: Sân trường thiên Ÿ Ốm đau

Nhưng mà chờ khi cậu trở lại thì phát giác có điểm không thích hợp. Bốn phía đều rất hỗn loạn, cách đó không xa có ngườ đang gọi ai đó, mà Tiêu Đồng cùng Sở Dao ở tại cái cây đó bị người vây quanh chật như nêm cối, thật nhiều người đang nôn nóng di chuyển. Lăng Phàm vội vàng tiến lên, lại bị tình cảnh trước mắt dọa sợ…….

Dưới tàng cây, Tiêu Đồng gắt gao ôm Sở Dao, mà Sở Dao hai mắt nhắm nghiền, mặt tái nhợt trắng như tờ giấy, trên mặt không có một chút huyết sắc, làm người ta xúc mục kinh tâm. ( xúc mục kinh tâm: theo tớ hiểu thì là nhìn thấy một sự việc gì đó làm tâm lý bị kinh hoàng, khủng hoảng… ai biết rõ hơn cho ta xin chỉ giáo với …)

“Sở Dao.., sao cậu ấy lại như vậy?” Lăng Phàm vội vàng hỏi.

“Tiểu Phàm cậu về rồi!” Nhìn thấy cậu, Tiêu Đồng tựa hồ thở dài nhẹ nhõm,”Mau, đã có người kêu xe cứu thương, cậu mau giúp tôi nâng Tiểu Dao đi chỗ khác tốt hơn được không?”

Lăng Phàm vội vàng gật đầu, theo lời Tiêu Đồng nói chạy lại giúp hắn, sau khi rối rắm một phen, Tiêu Đồng cùng một vài cán bộ trong hội học sinh đều lên xe cứu thương, cùng nhau tới bệnh viện.

“Tiểu Phàm, đêm nay có thể tôi không trở về, cậu cứ đi ngủ trước đi.” Trước khi đi, Tiêu Đồng cười cười xin lỗi nói với Lăng Phàm, rồi mới lên xe cứu thương rời đi. Xe lóe lên rồi tiếng còi gào thét mà đi, Lăng Phàm sững sờ nhìn xe đi khỏi tầm mắt, cảm giác giống như vừa trải qua một cơn ác mộng. Thì ra bệnh của Sở Dao không phải chỉ là lời đồn.

Lăng Phàm lần đầu tiên thể nghiệm thế nào là trải qua quỷ môn quan trở về nên bị sợ hãi. Sở Dao nghỉ nửa tháng, các học sinh đều thắc mắc không biết cậu ấy đến cùng là mắc bệnh gì, chỉ thấy cậu ấy ngồi dưới tàng cây cùng Tiêu Đồng nói chuyện, đột nhiên liền chảy máu mũi rồi ngất đi. Mà hội sinh viên cũng phải nói năng thận trọng, nghe nói lòng tự trọng của Sở Dao rất cao, nhiều lần nhờ người biết chuyện giữ bí mật, không muốn người khác biết bệnh tình của cậu.

Lăng Phàm thực sự lo lắng cho Sở Dao, nhiều lần hỏi thăm miễn cưỡng biết bệnh viện Sở Dao đang nằm. Thế nhưng số phòng cụ thể lại không biết, cậu chỉ có thể thừa dịp buổi chiều không có tiết học chuồn ra khỏi trường học, chạy tới bệnh viện đó ở xung quanh đi dạo mong có thể gặp được Sở Dao. Dưới lầu có một hoa viên xinh đẹp, khi Lăng Phàm không có mục tiêu đi qua bụi hoa tường vi đột nhiên nghe thấy phía sau truyền tới giọng nói quen tai: “Lăng Phàm?!”

Cậu nhìn lại, không ngờ Sở Dao lại xuất hiện tại hoa viên. Cậu mặc một bộ quần áo bệnh nhân màu lam, một mình ngồi ở ghế dài, thấy Lăng Phàm thì có vẻ vô cùng kinh hỉ.( kinh hỉ: kinh ngạc cùng vui mừng). Có khả năng bởi vì bệnh mới khỏi, sắc mặt Sở Dao vô cùng tái nhợt, cậu vốn khả ái lúc này lại càng chọc người trìu mến, thương tiếc, tầm mắt không rời khỏi người cậu ấy được. Ngay cả chính cậu cũng không phải ngoại lệ. Cậu đi tới bên cạnh Sở Dao ngồi xuống, hai người liền vui vẻ hàn huyên. Nửa tháng không có tới trường, Sở Dao đối với những chuyện phát sinh trên trường vô cùng hứng thú, quấn lấy Lăng Phàm đòi nghe kể chuyện. Thế nhưng, hắn không muốn nói về bệnh tình của chính mình, khi Lăng Phàm có không gian để hỏi thăm bệnh tình của hắn muốn mượn cớ để hỏi, hắn sẽ luôn không dấu vết bỏ qua.
Cứ như vậy một người một mình kể chuyện đương nhiên là Lăng Phàm miệng khô lưỡi khô mệt đến khôn thở nổi.

“Tớ đi mua đồ uống.” Cậu cười cười nói với Sở Dao.

Sở Dao vừa định nói cái gì, di động trong túi áo của Sở Dao lại vang lên.Lăng Phàm cũng không để ý, để lại không gian thoải mái cho Sở Dao nghe điện thoại, chính mình đi ra ngoài mua nước.

Khiến Lăng Phàm không dự đoán được là khi cậu mang theo hai lon nước quay trở lại thì thấy hình ảnh Sở Dao la to đối với điện thoại. Cảm xúc của cậu ấy dường như vô cùng kích động, cố hết sức nói gì đó, thân thể gầy yếu lại kịch liệt run rẩy. Cảm giác được tầm mắt Lăng Phàm, hắn quay đầu nhìn thoáng qua, liền vội vàng làm rớt điện thoại. Sau đó, hăn mới ngồi ở ghế dài vội càng phì phò thở, hai má tái nhợt nổi lên một tầng ửng đỏ không bình thường.

“Xảy ra chuyện gì?” Lăng Phàm vội vàng ngồi vào bên cạnh, buông nước xuống nhẹ nhàng giúp hắn vỗ lưng,” Là ai gọi điện thoại tới, khiến cậu tức giận như thế?”

Sở Dao không nói gì, trầm mặc trong chốc lát,khóe mắt trào ra vài giọt nước mắt, Lăng Phàm thực sự giật mình, Sở Dao khóc?Thời điểm ở trong trường học, toàn bộ thời gian đều thầy cậu ấy là người vui vẻ hoạt bát một bộ học sinh đơn thuần sáng sủa, tựa hồ luôn luôn không có một chút phiền muộn.“Vừa rồi…. là cha tôi gọi điện thoại tới….” Sở Dao nhẹ nhàng nói.

“Cha cậu? Ông ấy gọi hỏi bệnh tình của cậu sao?” Lăng Phàm theo bản năng hỏi, đồng thời cũng cảm thấy việc này có gì đó kì quái, lần này Sở Dao bị bệnh thật sự nghiêm trọng, nhưng chưa từng nghe thấy cha mẹ cậu ấy tới thăm, càng không có người thân khác tới hỏi thăm bệnh tình. Nghe câu hỏi của Lăng Phàm, Sở Dao cười khan một tiếng.

“Ông ta…. làm sao có thể quan tâm tới những việc như vậy……” Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, “Người  kia chỉ quan tâm tới thời điểm nào thì tôi xuất viện mà thôi. Chính con của mình không khỏe, lại còn học tại trường học lạc hậu không danh tiếng, với ông ta mà nói…… là vô cùng mất mặt.”

“Làm sao lại như vậy?!” Lăng Phàm kinh hãi, tuy rằng cậu không được hưởng qua tình thương của cha mẹ, thế nhưng trên đời này làm sao có cha mẹ nào lại bạc tình như vậy? Ông ta là động vậy máu lạnh sao?

“Tiểu Phàm, việc nhà tôi người ngoài không thể hiểu được đâu.” Sở Dao cười khổ,” Cha tôi quan niệm như vậy, cũng là quan niệm của cả gia tộc của ông ấy.Gia tộc kia đối với mỗi một thành viên đều yêu cầu vô cùng cao, từ trên thân thể đến tâm lý đều là yêu cầu dung mạo xuất chúng, tính cách hoàn mỹ, học tập xuất sắc, tất nhiên sức khỏe cũng cần khỏe mạnh. Thế nhưng, một ngày khi tôi sinh ra, khiến ông ta không hài lòng……”

“Làm sao… lại có loại chuyện như thế này….” Lăng Phàm thì thào,” Cho nên bệnh tật của cậu chẳng lẽ là…..”

“Là bệnh bẩm sinh,di truyền từ mẹ của tôi.” Sở Dao cười khổ, “ Cha tôi rất hối hận khi đã cưới một người vợ bị bệnh, nhưng vì mặt mũi của gia tộc ông ta nên không thể ly hôn mà cưới một người khác, cũng không thể đem tôi vứt bỏ. Cho nên với ông ta mà nói, hai chúng tôi chính là vết nhơ trong cuộc đời của ông ta, cũng là trói buộc của ông ta trong gia tộc…..”

Lăng Phàm không biết nói gì, cậu biết trên thế giới này có nhiều thứ cậu không biết đến cũng không thể hiểu được. Mà đây lại là chuyện người ngoài không thể can thiệp. Suy nghĩ trong chốc lát, cậu ôm bả vai Sở Dao, muốn dùng phương pháp này truyền cho hắn một chút ấm áp. Sở Dao sửng sốt một chút, thế nhưng không có tránh ra, mà thời điểm này lại tới gần nằm lòng Lăng Phàm, thấp giọng bắt đầu nức nở. Trước mặt các học sinh trong trường, cậu là người sáng sủa, Sở Dao hoàn mỹ không khuyết điểm. Nhưng chỉ có ở phía sau, cậu lại lộ ra yếu đuối và điểm yếu chân thực trước mặt Lăng Phàm…..

Chương 44: Sân trường thiên •Chân tướng

Bên tai truyền tới thanh âm một vật rơi xuống đất. Lăng Phàm cả kinh, ngẩng đầu, thấy một người đang đứng cách cậu và Sở Dao không xa. Người kia không phải ai khác cư nhiên là Tiêu Đồng. Lăng Phàm cùng Sở Dao tự nhiên không có quan hệ khả nghi gì, thế nhưng rõ như ban ngày hai người đang ôm ấp thân mật, trong mắt Tiêu Đồng lại là đả kích vô cùng lớn. Tiêu Đồng vốn là người tâm cao khí ngạo, Lăng Phàm là người chính mình thầm mến lại đi ôm nam nhân khác, khiến hắn như ăn phải ruồi bọ vô cùng khó chịu.

“Tiêu Đồng học trưởng!” Thấy Tiêu Đồng, Sở Dao không chút cảm kích vội vàng đứng lên. Anh làm sao…..” Lời còn chưa dứt, hắn liền phát hiện sắc mặt Tiêu Đồng không giống bình thường, lập tức liền dừng lại.

“ Tôi thay mặt hội học sinh tới thăm cậu, nhưng mà thoạt nhìn tình huống của cậu rất tốt, liền không cần chúng tôi tốn thêm nhiều tâm tư nữa”,Tiêu Đồng cười lạnh nhặt túi plastic rơi trên mặt đất, đi tới trước mặt Sở Dao, đặt đồ lên trên ghế dài,” Đây là quà thăm cậu.”

Sở Dao cả kinh, vội vàng vẫy tay,” Không, không, như vậy là không đúng….”

Thế nhưng Tiêu Đồng căn bản không để ý tới hắn, một phen kéo Lăng Phàm lên: “Cậu, đi theo tôi!”

Lăng Phàm mạc danh kì diệu, “ Anh làm sao vậy? Sao đột nhiên sắc mặt khó coi như thế?”

( Mạc danh kì diệu:không hiểu ra sao cả, không nói rõ được, quái lạ)

Tiêu Đồng cười lạnh, “Làm sao? Cậu hỏi chính mình đi. Hai người con trai ban ngày ban mặt ở hoa viên ôm ôm ấp ấp là cái bộ dáng gì? Cậu nghĩ không phải là một đôi nam nữ liền có thể không cần kiêng nể gì?”

Lăng Phàm càng thêm mạc danh kỳ diệu: “ Ai ôm ôm ấp ấp? Sở Dao chỉ là tâm tình không tốt, cho nên tôi….” Nói tới đây cậu lại hớ tới bộ dáng thương tâm rơi lệ vừa rồi của Sở Dao, vội vàng quay đầu cười cười: “Sở Dao, đừng khổ sở, chúng ta đều  là bạn học. Sau này có việc gì cứ tới tìm tôi, có thể làm tôi nhất dịnh sẽ giúp đỡ.”

Sở Dao nhìn cậu, lộ ra cảm kích cùng  kinh ngạc. Tiêu Đồng càng giận không chịu nổi, nắm chặt cổ tay Lăng Phàm, “ Câm miệng! Còn dám nói một câu tôi liền đánh cậu. Đi theo tôi!”

“ Đau quá …” Lăng Phàm căn bản không thể là đối thủ của Tiêu Đồng, tránh thoát vài cái đều không tránh được, chỉ có thể ở một bên cùng Sở Dao chào tạm biệt, một bên bị Tiêu Đồng dùng sức tha đi. Vừa ra khỏi bệnh viện, hai người liền đứng cạnh bên đường cãi nhau.

“ Anh vì sao tự dưng lại nổi cáu trước mặt Sở Dao như vậy? Cậu ấy là bệnh nhân, cần tĩnh dưỡng anh không biết sao?” Lăng Phàm bực bội hỏi.
“Vì cái gì?” Tiêu Đồng cười lạnh, “ Nếu tối không nổi giận lôi cậu đi, sau vài giây hắn liền muốn lại chui vào lòng cậu đi.”

“Tiêu Đồng! Không cần nhục nhã người khác như thế!” Giọng nói của Lăng Phàm cao lên, “ Anh căn bản là không biết đầu đuôi mọi chuyện, đừng có ở đấy suy nghĩ linh tinh!”

“ Tôi không biết? A, tôi sẽ không biết? Tám phần là hắn sẽ nói với cậu chính mình bị gia tộc lạnh lung ghét bỏ như thế nào, hắn cùng mẹ hắn như thế nào bị cha hắn bội bạc đi.” Tiêu Đồng tiếp tục cười lạnh, “ Tiểu Phàm, không cần quên tôi là hội trưởng hội học sinh, tôi biết tình huống của tất cả học sinh trong trường, so với cậu biết nhiều hơn nhiều.”

Lăng Phàm ngây ngẩn cả người. Thì ra không chỉ mình cậu biết được bí mật về gia đình của Sở Dao? Nhìn bộ dáng ngốc ngốc của Lăng Phàm, bất tri bất giác Tiêu Đồng liền hết giận, ngữ khí cũng bắt đầu ôn nhu hơn. Hắn sờ sờ tóc Lăng Phàm,” “Tiểu Phàm, tôi biết cậu rất đơn thuần, cũng rất thiện thương. Thế nhưng lòng tốt không thể giải quyết được mọi vấn đề, càng không thể nhìn rõ nội tâm dối trá của người khác.”

“Anh đây là… có ý gì?” Lăng Phàm kinh ngạc hỏi,” Chẳng lẽ Sở Dao…..”

“ Hắn nói đương nhiên là sự thật, thân thế của hắn đương nhiên bất hạnh. Nhưng hắn không có ngồi im chịu nhục như thế, mà xem nó như là công cụ để được bạn bè đồng tình,, dùng việc này để kéo gần quan hệ của bản thân cùng người khác.”

“Ý của anh nói là, cậu ấy cố ý tiếp cận tôi? Thế nhưng vì cái gì cậu ấy muốn làm như vậy? Trên người tôi cái gì cũng không có?”“Cậu không có, thế nhưng tôi có.” Tiêu Đồng cười khổ, “Cậu ta tiếp cận cậu, là vì cậu là bạn cùng phòng của tôi. Nói tới đây chắc chắn cậu đã nghe qua lời đồn ở trường đi? Dạo gần đây có người nói tôi có ý bồi dưỡng Sở Dao thành hội trưởng hội sinh viên kế tiếp.”

Lăng Phàm gật gật đầu.

“ Đó là tin tức do Sở Dao truyền ra ngoài.”

“!?”

“Tiểu Phàm, tôi có thể chắc chắn nói cho cậu biết, người kia không phải đơn thuần như vậy, cậu ta là một người có tâm cơ lớn, cậu ta rất muốn vị trí hội trưởng này, hơn nữa vẫn luôn dùng cách khác người cạnh tranh.” Nói tới đây thần sắc Tiêu Đồng dần dần nghiêm túc lên,” “Tiểu Phàm, cậu là một người tốt, tôi không muốn thấy cậu  rơi vào vòng đấu tranh luẩn quẩn đó. Sở Dao không phải người mà cậu có thể đối phó được, nếu cậu muốn cùng hắn làm bạn bè thật sự, tôi không thể ngăn cản, nhưng nếu biết cậu ta thương tổn hoặc lợi dụng cậu để làm gì đó, tôi chắc chắn sẽ không khách khí với cậu ta, đến thời điểm đó tôi hy vọng cậu không đứng ra ngăn cản tôi.”

Lăng Phàm kinh ngạc nhìn Tiêu Đồng, cảm giác trong não trống rỗng. Cậu muốn từ trong ánh mắt Tiêu Đồng nhìn cậu mà nhìn thấy tia hư cấu nhưng cặp mắt kia lại nghiêm khắc không chút giả dối. Vài việc vừa rồi…. cảm xúc kích động của Sở Dao, tươi cười chua xót, tự thuật bi thương cùng nước mắt trong veo đều là diễn thôi sao? Cậu ấy chỉ muốn dùng cách này để tiếp cận bạn cùng phòng Tiêu Đồng là mình, để có thể dễ dàng tiến thêm một bước tới vị trí hội trưởng kia sao?

“Thế nhưng.. anh cùng Sở Dao cũng rất thân thiết…..” Cậu nhẹ giọng nói, “Lúc trước khi Sở Dao phát bệnh, không phai phải người dưới tàng cây….. trò chuyện thân mật vui vẻ sao?”

“Chỉ là gặp dịp mà chơi thôi, chung quy Sở Dao không có tạo ra thương tổn gì cho tôi, còn vấn đề nhân phẩm của cậu ta, tôi không thèm để ý.” Tiêu Đồng cười cười, “Kỳ thật, tôi cũng quan sát xem Sở Dao có xứng với vị trí hội trưởng hay không. Nếu thực lực của cậu ta thực sự mạnh, tôi cũng muốn bồi dưỡng cậu ta thành người tiếp theo. Mà nếu cậu ta không có dã tâm cùng không có thực lực đến lúc đó tôi sẽ cho cậu ta một bài học giáo huấn.” Nói tới đây, tức giận của Tiêu Đồng cũng giảm bớt.

Lăng Phàm vô tội, cậu ấy không phải là đối thủ của Sở Dao, vừa rồi là bị thân thế của Sở Dao lay động, nhất thời đồng tình mới bị cậu ta dựa vào vai. Nghĩ đến đây, Tiêu Đồng thấy bản thân vừa rồi nổi giận là vô lý, sinh ra một tia áy náy. Nhưng mà Lăng Phàm lần đầu tiên biết thái độ thực sự của Tiêu Đồng cùng Sở Dao. Quá khứ cậu vẫn cho rằng, Tiêu Đồng thân thiết với Sở Dao như vậy, có thể là có cảm tình tốt với cậu ấy, mà sự thật lại khác hoàn toàn so với những gì cậu tưởng tượng? Tiêu Đồng muốn bồi dưỡng Sở Dao thành người tiếp theo, đây là tin đồn do Sở Dao tạo ra. Mà Tiêu Đồng dễ dàng tha thứ cho hành động chủ động tiếp cận này của Sở Dao, cũng chỉ vì muốn xem cậu ấy có năng lực làm việc hay không. Hai người cùng quan sát nhau, mà tư tưởng nông cạn của cậu lại bị mặt ngoài của mọi chuyện mê hoặc, lại có thể nghĩ rằng hai người bọn họ có quan hệ thân mật.

Lăng Phàm a Lăng Phàm, mày thật sự rất ngu ngốc.  Nghĩ tới đây Lăng Phàm không thể không tự cười nhạo chính mình trong long.

Thế nhưng, cậu đối với Sở Dao không cách nào sinh ra địch ý giống như Tiêu Đồng. Sở Dao bị bệnh tật quấn lấy, ở gia tộc lại bị đối xử như vậy, tính tình khó tránh khỏi sẽ có chút kỳ quái, Lăng Phàm đương nhiên không có năng lực giúp Sở Dao có được vị trí hội trưởng. Dù vậy cậu cũng không ngại cùng Sở Dao trở thành bạn bè thuần túy.

Chương 45: Sân trường thiên • Tâm nguyện

Rất nhanh sau đó Sở Dao quay lại trường đi học.

Bắt đầu từ khi đó, quan hệ của cậu ta cùng Lăng Phàm càng ngày càng trở nên thân thiết. Số lần hai người cùng đi học cùng ăn cơm tăng dần lên, trong lòng đều tự hiểu nhắc nhở bản thân không nhắc lại chuyện xảy ra lúc trước. Đảo mắt đến cuối năm, trước đêm Giáng Sinh, hoạt động của cậu lạc bộ radio cũng nhiều lên. Mọi người trong club đều am hiểu xã giao lại có giọng nói truyền cảm, đều là người có khả năng đứng ra tổ chức hoạt động cùng có đủ khả năng tuyển người vào clb. Sở Dao muốn làm hội trưởng hội  sinh viên kế nhiệm, đương nhiên đối với hoạt động trong trường tham gia không biết mệt, cậu ta xung phong nhận công việc tổ chức hoạt động ngoại khóa đêm Giáng Sinh cho sinh viên trong trường, phụ trách tìm kiếm sân thích hợp để tổ chức. Vừa vặn đoạn thời gian đó Lăng Phàm cũng không có việc gì bận, thế là hai người liền đi cùng nhau, cứ có thời gian rảnh là lại chạy ngược chạy xuôi, chạy tất cả các nơi có thể để chọn lựa, thường xuyên đến đêm mới mệt mỏi trở về.

Tiêu Đồng tuy rằng không thích Lăng Phàm cùng Sở Dao ở cùng một chỗ, thế nhưng công việc tại hội học sinh của hắn rất nhiều nên hắn không thể can thiệp vào chuyện của Lăng Phàm, chỉ có thể nhắc nhở cậu không cần qúa tin tưởng những gì Sở Dao nói. Buổi tối một ngày, hai người bởi vì chạy đi tìm sân khấu thích hợp nên đã quá nửa đêm, bởi vậy không có xe để về. Đứng ở dưới gió lạnh, Sở Dao nhìn Lăng Phàm,” Bằng không… đêm nay chúng ta liền ngủ bên ngoài đi?Hai người ngủ một phòng, cũng không mất bao nhiêu tiền đâu.”

Lăng Phàm đã lạnh đến mức run run, không nghĩ nhiều liền đồng ý. Hai người ngủ trọ lại tại một quán gia đình, không lớn nhưng rất ấm áp. Sở Dao có vẻ rất mệt mỏi, tiến vào trong phòng liền ngồi phịch xuống ghế, một ngón tay cũng không muốn động. Lăng Phàm vì hắn mà lấy một lý nước ấm, chính mình vào phòng tắm tắm rửa trước. Nửa giờ sau thời điểm cậu lau tóc đi ra, thấy Sở Dao ôm đầu gối ngồi ở trước cửa sổ, trên vai khoác chăn, ngốc ngốc nhìn ra cảnh đêm  bên ngoài.

“Tiểu Phàm.” Nghe thấy tiếng động của Lăng Phàm, Sở Dao quay đầu lại, lộ ra tươi cười nhợt nhạt, “Tiểu Phàm, tớ…. cảm thấy rất mệt.”

“Tớ biết, cậu bận rộn cả ngày như vậy rất vất vả. Lăng Phàm cũng sờ đầu của hắn, “ Mau tắm rửa một cái rồi mới ngoan ngõan ngủ một giấc, ngày mai liền sẽ khôi phục tinh thần.”

“Thật sao?” Sở Dao cười khổ, “ Thế nhưng tớ rất sợ hãi, mỗi buổi tối tớ… đều rất sợ hãi….. sợ bản thân ngủ …. Sau đó sẽ không dậy nổi nữa……”

“Đừng nói linh tinh!” Lăng Phàm cả kinh.

“Là thật, Tiểu Phàm, bệnh của tớ là trị không nổi, nhiều khi kinh hoảng nghĩ tới bản thân có thể chết bất cứ lúc nào. Thế nhưng tớ còn chưa trải qua đại học xong, còn chưa kịp kiếm thật nhiều tiền để phụng dưỡng cha mẹ, còn chưa vì bản thân và mẹ đấu tranh mang lại vinh quang trong gia tộc….. Tớ thấy còn rất nhiều chuyện, cho nên tớ muốn tranh thủ dùng thủ đoạn, để bản thân càng nhanh  đạt được mục đích…..” Sở Dao nghẹn ngào, “ Tiểu Phàm, thật xin lỗi cậu…….”

“ Vì cái gì lại giải thích với tôi?”

“ Cậu biết rõ đi? Sở dĩ tớ tiếp cận cậu chỉ vì cậu là bạn cùng phòng với Tiêu Đồng học trưởng. Tớ là một người ti bỉ lại vô sỉ, thế nhưng cậu lại dễ dàng tha thứ như vậy, thật sự xin lỗi….”Lăng Phàm sửng sốt trong chốc lát. Sở Dao thật mệt mỏi đi? Cho nên mới có thể đột nhiên nói ra nhiều suy nghĩ như vậy? Thế nhưng, Lăng Phàm biết chính mình không thể giúp Sở Dao đạt được mục đích, bởi vì Tiêu Đồng tại hội sinh viên cậu hoàn toàn không biết một chút gì. Cậu chỉ xem Sở Dao là bạn bè bình thường, hi vọng cậu ấy bởi vì ốm đau không còn  mà không còn suy nghĩ linh tinh nhiều chuyện nữa, sẽ giúp cậu ấy không còn tịch mịch nữa.

“Tiểu Dao, rất muộn rồi.” Cậu hướng Sở Dao cười cười, “ Nhanh tắm rửa đi, sáng mai còn phải quay lại trường.”

Thế nhưng, cái gì cậu ấy cũng không làm. Lăng Phàm rất rõ tính tình bản thân, thế nên cậu không để ý. Vô luận đối phương cao thượng hoặc là ti bỉ vô sỉ, cậu đều có thể dùng thái độ lạnh nhạt giống nhau tựa như không có gì xảy ra mà đối đãi với đối phương.Sở Dao không khỏi cười khổ trong lòng, tính cách Lăng Phàm như vậy, một ngày nào đó không hại chết chính mình thì cũng là hại người bên cạnh bản thân. Mang theo cảm xúc bất đắc dĩ đứng dậy, hắn xoa xoa thái dương đi vào phòng tắm. Hôm nay đại khái là do thật sự mệt mỏi đi, hắn thật muốn…… lập tức liền có thể nằm xuống đi ngủ……..

Lăng Phàm nhìn cửa phòng tắm bị đóng lại, trong lại thấp thỏm không yên, không thể yên tâm mà đi ngủ trước. Sở Dao một mình ở trong phòng tắm không thành vấn đề đi? Cậu ấy thật sự chỉ mệt mòi, vẫn là không có chuyện gì khác? Vẫn là đợi cậu ấy tắm rưa xong rồi ngủ đi, nếu như có chuyện gì xảy ra ít nhất cậu còn thức mà ứng phó.

Ngồi trên giường Lăng Phàm nghịch di động. Mười phút qua, hai mươi phút qua, ba mươi phút qua….. năm mươi phút… ước chừng một giờ sau, Sở Dao vẫn không ra khỏi phòng tắm. Cánh cửa đóng chặt, bên trong không một tiếng động. Lăng Phàm ngẩng đầu có chút lo lắng nhìn nhìn phòng tắm, do dự trong chốc lát, xuống giường đi qua gõ gõ cửa phòng tắm: “ Tiểu Dao, câu có khỏe không?”
Không có bất cứ âm thanh nào.

“Tiểu Dao?? Tiểu Dao???”

Trong lòng xẹt qua một tia bất an, Lăng Phàm tăng  thêm khí lực gõ cửa. Nhưng vô luận cậu có gõ như thế nào thì trong phòng tắm không có âm thanh trả lời. Đến cuối cùng cậu nhịn không được phá cửa xông vào.

Cảnh tượng trước mắt thật sự khiến cậu ngây người. Trong phòng tắm nước bay hơi, Sở Dao trần như nhộng té trên mặt đất, hỗn hợp máu tươi cùng nước ấm lan tràn quanh người hắn, chảy xuôi trên mặt đất, trường hợp này thật sự khiêntinh thần người nhìn thấy hoảng loạn. Đại não Lăng Phàm trống rỗng một giây sau đó đột nhiên bừng tỉnh lại, nhanh chóng lao ra khỏi phòng chạy đi tìm người.

Nửa giờ sau, Sở Dao được đưa lên xe cứu thương. Đây đã là lần thứ hai cậu chứng kiến Sở Dao phát bệnh, mà Lăng Phàm cũng từ miệng nhân viên cấp cứu biết được đây là xảy ra chuyện gì……. Bệnh máu chậm đông, một loại bệnh di truyền mà có. Nó như một phần của cơ thể, không thể chữa khỏi, bệnh trạng là phần khuyết thiếu trong cơ thể bệnh nhân, bất cứ cái gì dù chỉ là một miệng vết thương nhỏ đều sẽ dẫn đến khí huyết lưu thong không đình chỉ, có khi không bị thương cũng đột nhiên phát tác. Xe cứu thương chạy như bay, Sở Dao bắt lấy tay Lăng Phàm.

“Tiểu Phàm, tớ có chết hay không…. Sắp chết…..” Hơi thở của hắn mỏng manh.

“Sẽ không đâu, Tiểu Dao, kiên trì nào….” Lăng Phàm cầ chặt ngón tay lạnh bang của hắn.

“Tớ …. Có thể hay không… cứ như vậy….. máu toàn thân chảy hết… rồi mới chết….” Ánh mắt Sở Dao tan rã, kinh ngạc nhìn nóc xe cứu thương,” Thế nhưng… tớ không muốn……. Học trưởng Tiêu Đồng cũng chỉ là vì thương hại tớ, mới nguyện ý để tớ tiếp cận, nhưng là……. Tớ càng muốn được hắn thực sự tán thành, hi vọng hắn cam tâm tình nguyện đem vị trí hội trưởng lưu lại cho tớ…..”

Lăng Phàm cảm thấy một tia bi thương. Đối với người bình thường mà nói, hội trưởng hội sinh viên, vị trí như vậy căn bản không có gì quan trọng, tại trường học có càng nhiều tự do thoải mái càng tốt cứ để ai muốn thì làm. Thế nhưng Sở Dao có khả năng không có cơ hội này, nhân sinh của cậu ấy có thể bất cứ lúc nào chấm dứt, cho nên mới cố chấp với vị trí đó như vậy, không tiếc bất cứ cái gì cũng muốn có nó…….

Trong lòng chua chua, giờ khắc này, cậu chưa bao giờ khó chịu trầm lặng như vậy,vì vận mệnh bất hạnh của Sở Dao mà cảm thấy rất khổ sở.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau