ÁI THƯỢNG ĐIỀU GIÁO SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ái thượng điều giáo sư - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Thử

Edit: Gấu béo~

Beta: Cát Tiêu Hương=]]

Không thể xử lý mối quan hệ rối rắm cùng Gia Minh Diệc, lại càng không muốn bị Tiêu Đồng từng bước từng bước ép sát uy hiếp, sau vài ngày, Lăng Phàm dứt khoát giả vờ thân thể không khỏe mà nằm lì ở bên trong khách sạn của Yêu Nhất. Gia Minh Diệc đương nhiên biết Lăng Phàm là cố ý trốn tránh mình, trước thì gọi vài cuộc điện thoại hỏi thăm ân cần, rồi thôi, cũng không tiến triển cái gì, hơn nữa giáo sư cùng Tiêu Đồng thỉnh thoảng lại gọi hắn đi thương thảo về thiết kế mới, hắn cũng thật sự không thể phân thân. Thầm nghĩ trước xử lý tốt công việc rồi sau đó lại tìm Lăng Phàm nói chuyện rõ ràng. Yêu Nhất cũng cảm giác được Lăng Phàm đã nhiều ngày khác thường, mỗi lần  hắn hỏi thăm cậu đều trả lời qua loa, muốn biết thêm gì đó nhưng chung quy quan hệ hai người không thân thiết đến mức như vậy nên chỉ đành phải từ bỏ. Mà bên kia Tiêu Đồng đợi gần một tuần, lại vẫn không không nhận được đáp án rõ ràng của Lăng Phàm, hiển nhiên có chút không chịu được. Tuy nói mình một tuần trước mới cùng Gia Minh Diệc gặp mặt trao về đổi bản thiết kế bảo tàng mới, nhưng kế hoạch này kỳ thực sớm đã thực thi trước nửa năm. Nguyên bản xác định người thiết kế chính là giáo sư của bọn họ, chính hắn cùng Gia Minh Diệc chỉ là phụ trợ, nhưng hiện tại giáo sư có ý niệm muốn về hưu, qua lời nói đều ám chỉ muốn Gia Minh Diệc tiếp nhận vị trí người thiết kế chính. Hắn buông tay sinh hoạt ưu Việt tại trong nước, chạy đến Pháp nhiều năm như thế đi theo bên người giáo sư học tập, nhưng kết quả là so ra vẫn kém Gia Minh Diệc người vài năm trươc chỉ đi theo giáo sư mấy tháng, điều này sao có thể không khiến Tiêu Đồng hận  đến nghiến răng.

**********************************************************************

Hôm nay, thừa dịp giáo sư nghỉ ngơi, Tiêu Đồng một mình chạy tới văn phòng Gia Minh Diệc.

“Mạo muội đến như thế, sẽ không quấy rầy công việc của anh đi?”

“Sẽ không, nơi này công việc cũ kì thực cũng đã làm xong, không còn nhiều lắm, tôi cũng chỉ giám sát mà thôi, coi như cũng nhàn  nhã.”

“Kỳ thật tới đây toi là có chút chuyện muốn nói cùng anh.”

“Hửm?!” Xem ngữ khí đối phương trịnh trọng như thế, Gia Minh Diệc cũng không thể không nghiêm túc, đánh giá người đang ngồi đối diện chính mình- người sắp trở thành đồng nghiệp của hắn.

“Mấy ngày nay giáo sư vẫn nói chính mình tuổi lớn, muốn giành nhiều thời gian một chút cho gia đình, không muốn bị công việc chi phối quá nhiều thời gian, ý tứ trong lời nói tôi nghĩ anh cũng nghe hiểu được hết đúng không.”

“Đúng vậy, giáo sư mấy năm nay bôn ba khắp nơi, trừ dạy học còn tham dự nhiều hạng mục nghiên cứu thiết kế, quả thật xem nhẹ gia đình. Muốn kiếm tiền cũng tốt, công việc tuy quan trọng nhưng so ra làm sao cũng kém với gia đình, kỳ thật tôi rất tán thành suy nghĩ của ông ấy.”

“Hạng mục lần này không giống với bình thường, đừng nói giáo sư buông tay có bao nhiêu luyến tiếc. Chúng ta chung quy vẫn còn trẻ kinh nghiệp còn ít, thiết kế lần này có vài kiến trúc sư nổi danh tham dự cạnh tranh, nếu không có giáo sư, chúng ta có bao nhiêu phần thắng?”  Nói thật, trừ lần đầu tiên gặp mặt, bởi vì ánh mắt hắn nhìn Lăng Phàm không có ý tốt mà sinh ra phản cảm, nếu nói riêng về năng lực cong tác, Tiêu Đồng quả thật là người cộng sự tốt.
Nghe giáo sư nói ngươig này vài năm đi theo ông, Tiêu Đồng tuy rằng xem như không phải một người có thiên phú, nhưng quả thật rất chăm chỉ cùng cần cù, đây cũng là nguyên nhân giái sư mang hắn đến đây để học hỏi thêm, có lẽ giáo sư sẽ cho hắn là người nối nghiệp. Chẳng qua là ngôn từ tên này có vẻ gian xảo, mở miệng không có lúc nào là không nói đến lợi ích và tâm cơ, lại loại người mà Gia Minh Diệc chán ghét nhất. Hắn có lẽ căn bản không để ý không phải hạng mục thiết kế của mình, ngược lại là vị trí người thiết kế chính.

“Sự tại nhân vi. Nếu giáo sư hi vọng tôi tiếp nhận nhiệm vụ lần này, tôi tự nhiên sẽ cố gắng nhất có thể để tranh tài. Có lẽ là do niên kỉ chúng ta cách nhau quá nhiều, nhưng tôi từ trước đến nay không cho rằng phương án thiết kế của tôi thua kém bất luận kẻ nào, huống chi hiện tại thắng bại là chuyện bình thường, chỉ cần tận lực là được, tính toán để làm gì?”

“Sao lại để làm gì? Đây là cơ hội khó cỡ nào mới có được, nếu…….. ” Tiêu Đồng hiển nhiên là vì biểu tình Gia Minh Diệc có cũng được không có cũng được nổi nóng, còn tưởng sẽ tranh biện vài câu, nhưng nhìn đến ánh mắt đối phương mang theo hàm xúc ý tứ, vẫn là đúng lúc dừng lại, dù sao chính mình vẫn còn át chủ bài cuối cùng.

[Tranh biện: tranh luận + biện hộ]

“Nếu? Cái gì?”

“Không có gì cả. Vừa rồi là do tôi xúc động. Chung quy giáo sư là người ta rất kính trọng, ông ấy muốn rời khỏi dự án này tôi thật sự rất tiếc, nhưng mà nghĩ lại kỳ thật lời anh nói cũng không phải không có đạo lý. Việc này cũng phải do giáo sư của chúng ta quyết định, chúng ta ở đây bận tâm làm cái gì.”  Tiêu Đồng vội vàng chuyển đề tài,” Đúng rồi, hôm nay sao lại không thấy trợ lý Lăng Phàm?”

“Cậu ấy______” Nhắc tới cái tên này, trong lòng Gia Minh Diệc có bao nhiêu điểm không tự nhiên, thuận miệng đáp“Em ấy hôm nay bị cảm mạo, cho nên tôi cho về nhà nghỉ ngơi. Sao anh lại quan tâm tới cậu ấy như vậy, hai người trước kia rất thân thiết sao?”

“Quan hệ cũng khá tốt đi, là học trưởng với học đệ nha, gặp mặt vài lần, cũng từng có tiếp xúc qua, sau khi ra trường cũng chưa có liên lạc lại được.”

“Là sao? Theo tôi thấy giống Lăng Phàm dường như rất kinh hoảng khi nhìn thấy cậu, còn tưởng rằng các người trước kia có gì đó thù hận.’’

“Làm sao có khả năng đó?” Tiêu Đồng lập tức cười che giấu

” Lại nói, nếu có thì cũng đã qua nhiều năm như vậy, còn ai nhớ rõ đâu!”

“Cũng là do tôi đa tâm.” Gia Minh Diệc biết Tiêu Đồng sẽ không nói thật với hắn, dứt khoát ngường đề tài này lại

” Thời gian không còn sớm nữa, bằng không cùng đi ăn cơm trưa rồi chúng ta có thể thoải mái tán gẫu?”

“Không cần phiền toái như thế, tôi nhiều năm như vậy không trở về, còn có một ít bạn bè muốn đi chào hỏi, tôi sẽ không tiếp tục quấy rầy cậu.”

“Chúng ta lần sau lại tiếp tục trò chuyện.”

“Ân, hẹn gặp lại.

” Tác giả nói: Ta là muốn xác chết vùng dậy a ……. Muốn biết Tiêu Đồng cùng Tiểu Phàm Phàm đến cùng là quan hệ gì, thỉnh xem tiếp chương tiếp theo ~~~

Chương 37: Uy hiếp

Edit: Gấu béo~

Beta: Cát Tiêu Hương =]]

Buổi sáng ngày thứ mười Lăng Phàm trốn tại khách sạn, một cuộc điện thoại triệt để đánh thức sinh hoạt đà điểu cua cậu.

Trung tâm khôi phục tinh thần đệ nhất S thị.

Thời điểm Lăng Phàm tới phòng bệnh, nhìn thấy hộ sĩ đang quét dọn đống lộn xộn bừa bãi dưới đất. Nước ấm rơi vãi, gối đầu bị rách, các loại thuốc cùng đồ đạc rơi đầy đất……. Vì việc muốn chiếu cố bênh nhân chu toàn cùng vì sự an toàn của bệnh nhân, bệnh viện đã thống nhất với gia đình hạn chế đặt đồ vật dễ vỡ trong phòng, Sở Dao vẫn ngồi im như trước lui ở góc tường, bàn tay bị thương máu nhỏ giọt rơi xuống.

“Tiểu Dao cậu ấy……. xảy ra chuyện gì?”

Cậu cẩn thận hỏi, thật sự không muốn nghe đáp án cậu nghĩ tới kia, lúc này Lăng Phàm vô cùng muốn chuyện xảy ra trước mắt chỉ là chuyện ngoài ý muốn.

“Người kia…… kẻ ka …… vừa ghé qua đây……” Mẹ Sở run run rẩy rẩy nói xong vài chữ này, đã không kìm được nước mắt, vỏn vẹn không tới nửa giờ mà trên tóc bà đã lấm tấm bạc,tựa như đã già đi rất nhiều.

Ngực tựa như bị một thứ gì đó hung hăng đâm một nhát, Lăng Phàm rống to đứng lên:

“Hắn…. hắn….. tại sao hắn lại tới nơi này? Các ngươì  tại sao lại không ngăn cản hắn? Nơi này không phải là nơi người lạ có thể tới là tới sao?

Mẹ Sở dưới chất vấn cuối cùng thất thanh khóc lớn:” Thực xin lỗi…. đều …. đều là ta không tốt, tôi thấy Dao Dao ột mình im lặng đọc sách, liền muốn mang quần áo của nó đi giặt…. Tôi không biết làm sao hắn lại vào được, tôi không thể ngăn cản được hắn…….. Nhiều năm trôi qua như thế…. tên súc sinh kia…… như thế nào vẫn không bỏ qua cho chúng tôi…….”

“Thực xin lỗi…… bác gái…… đều là cháu không tốt…… cháu không nên trách cứ bác…. Cháu chỉ là nhất thời kích động….. thực xin lỗi….” Kì thật, nếu truy cứu trách nhiệm thì có tác dụng gì? Dựa vào quan hệ cùng nhân mạch của kẻ kia, làm sao mà không tra ra được Sở Dao ở đâu?.

“Bác gái, không nói chuyện này nữa. Hiện tại tình huống của Tiểu Dao như thế nào? Bác sĩ có nói cái gì không?”

“Dao Dao….. Dao Dao nó…….  Ô ~~~”

Mẹ Sở chỉ thất thanh khóc, không nói được một câu hoàn chỉnh, không khỏi càng khiến Lăng Phàm nôn nóng không yên. Rác rưởi trên sàn lúc này được dọn khá sạch sẽ, có một hộ sĩ mang đồ chữa thương lại muốn băng bó cho Sở Dao, nhưng người vừa tới gần giường của Sở Dao, cả người Sở Dao đều run rẩy kịch liệt đứng lên muốn hướng góc tường trốn đi, miệng vết thương bị đè ép càng ngày càng chảy nhiều máu tươi.

“ Để tôi làm thử xem sao.” Lăng Phàm nhận băng bông các thứ trên tay hộ sĩ để lại trên ngăn tủ cạnh giường, chính mình thì chậm rãi ngồi lại trên giường, nhẹ nhàng đặt tay của mình lên vai Tiểu Dao,”Tiểu Dao đừng sợ, tớ là Tiểu Phàm, tớ tới đây với cậu.”

“Tiểu……. Tiểu Phàm……..” Tuy rằng đang trong trạng thái vô cùng khẩn trương cùng sợ hãi, Sở Dao vẫn nhận ra bạn tốt của mình ngày xưa, chậm rãi nâng đầu vẫn đạt trên gối lên, nhưng trong mắt cậu vẫn lỗ ra vô cùng kinh hoảng, sợ hãi.

Sự việc vừa bắt đầu Lăng Phàm lớn mật lại gần nhẹ nhàng đem đối phương ôm vào trong lòng,”Đừng sợ, sẽ không có ai có thể tổn thương cậu lần nữa, nhớ rõ được không? Tớ sẽ bảo vệ cậu, không ai có thể tổn thương cậu. “

“ân….” Thoáng an tâm gật đầu, nhưng trong mắt Sở Dao tựa như đột nhiên nhớ tới cái gì đó thì đột nhiên lớn tiếng hét lên

“ Không đúng. Người kia, người kia…… hắn vừa ….. vừa mới đến….”

“Hư…. Hư….” Cậu vỗ nhẹ lưng SỞ Dao, ngữ khí ôn như vang lên

“ Không có vệc gì, vừa rồi chỉ là cậu gặp ác mộng mà thôi, không có chuyện gì xảy ra…….”

“Thật sự?”

“Thật, cậu xem cậu ra rất nhiều mồ hôi, thật sự là mệt chết đi được, tớ ở đây cùng cậu, cậu ngủ một chút đi, nghỉ ngơi nghỉ ngơi. Không có gì xảy ra hết, an tâm ngủ đi.”“Không cần, cái kia……. ~~~~ ô~~~~” Sở Dao nửa tin nửa ngờ, lại muốn hỏi cái gì nữa nhưng do quá căng thẳng nên thật sự là rất mệt mỏi, mệt mỏi tựa vào vai Lăng Phàm ngáp.

“Ngủ đi! Hôm nay tớ có mang đồ ăn ngon đến cho cậu, còn có tiểu thuyết mới, đợi cậu tỉnh chúng ta cùng nhau xem..”

“ Được…. vậy tớ đi ngủ.”

Cuối cùng dàn xếp xong mọi chuyện, lăng Phàm cẩn thận thay cậu xử lý miệng vết thương, lúc này mới mang mẹ Sở ra ngoài.

“Tiểu Phàm, tên súc sinh Tiêu Đồng kia trở lại, con cũng nên cẩn thận một chút.” Vừa ra khỏi phòng mẹ Sở vội vàng nhắc nhở.

“ Con….. con biết rồi, sớm biết rằng sẽ như vậy, con nên báo trước cho mọi người biết, con…….”

“ Tiểu Phàm việc này không thể trách bất cứ ai cả, chúng ta không nên tiếp tục bàn xem lỗi của ai, kỳ thật chúng ta đều không muốn nhớ lại kẻ kia.”

“ Ân, kỳ thật bây giờ nói cái gì cũng vô dụng, quan trọng nhất vẫn là xem bệnh tình của Tiểu Dao, vừa rồi bác sĩ đã kiểm tra chưa?”

“A!” Nhắc tới bệnh tình của Sở Dao, mẹ Sở chỉ còn lại ai thán,

“Nhiều năm như thế, bệnh tình của Dao Dao đã có chuyển biến tốt hơn, vốn bác sĩ nói có thể cho nó xuất viện, bắt đầu sinh hoạt giống người bình thường, nhưng hiện tại thì……”

“Thực nghiêm trọng?!”

“ Cũng không hẳn là như vậy, bác sĩ nói là lần này đột nhiên bị kích thích, khiến nó nhớ lại quá khứ kia…….. Trài qua vài lần  nếu có thể khống chế được, khiến nó không tái phát nữa, chỉ là tuyệt đối không thể chịu một lần kích thích như vậy nữa. Bác sĩ nói, nếu lại tái phát, khả năng….. chính là một đời…..”

“……………….” Một đời, từ này giống như một cây đao, cắm thẳng vào tâm Lăng Phàm, cậu nên làm sao bây giờ, chuyện này triệt để khiến Sở Dao rời xa cuộc sống bình thường
“Ding…. Ding…” Chính lúc trầm mặc di động bên trọng vạt áo ầm ĩ kêu lên,nhìn thấy dãy số kia Lăng Phàm thực sự không muốn nhắc tới.

“Uy…. Cậu có chuyện gì?” Mặc kệ cậu có muốn ra vẻ trấn định như thế nào, nhưng trong giọng nói vẫn lộ ra run rẩy.

“ Tiểu Phàm, nếu tôi đoán không sai, chắc hẳn bây giờ cậu đang ở bệnh viện đi? Thế nào, tiểu Dao vẫn tốt chứ?”

“Anh…Anh là đồ cầm thú, súc sinh, đến tột cùng như thế nào anh mới chịu bỏ qua? Năm đo chúng tôi không tống đưa được anh vào tù, bây giờ được một tấc lại muốn tiến một thước?”

“Tiểu Phàm,  làm sao để tôi dừng tay không phải là nên hỏi cậu sao? Ha ha ~~ quên là nên đáp ứng tôi cái gì rồi sao?”

“Tôi… tôi rõ ràng đáp ứng, tại tại… sao lại nuốt lời?”

“Đáp ứng? Suốt một tuần giả bệnh không đi làm chính là biểu hiện cậu đáp ứng tôi? Lăng Phàm, tôi không bị ngốc, cũng không có nhiều kiên nhẫn như vậy. Cuối cùng nói cho cậu biết, hôm nay chỉ là mở màn, không nghĩ hôm nay Sơ Dao gặp chuyện không may, tốt nhất ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của tôi, bằng không……. tiếp theo sẽ không đơn giản chỉ khiến hắn phát điên như vậy nữa đâu.”

“Cậu dám………..” Tuy rằng trong lòng chửi hắn bao nhiêu lần đi nữa, nhưng vì Sở Dao, Lăng Phàm chỉ có thể nén giận

“Được, ngày mai tôi liền đi làm, tôi đáp ứng cậu, chỉ cần có cơ hội, lập tức đưa bản vẽ cho cậu.”

“Hahahaha ~ lúc này mới ngoan~” Đầu bên kia điện thoại truyền tới tiếng cười đắc ý vênh váo của Tiêu Đồng, khiến tâm Lăng Phàm rơi vào đáy cốc.

“Tiểu Phàm, vừa rồi là ai điện? Có phải kẻ kia hay không? Hắn lại muốn ép con làm gì? Con trăm ngàn lần đừng ứng hắn.” Mẹ Sở vừa rồi chỉ nghe giọng của Lăng Phàm cũng biết có chuyện không hay, vừa ngắt điện thoại liền khẩn cấp dặn dò.

“Không … không phải, hắn có thể yêu cầu con cái gì chứ, con lại không có tiền.”

“Nhưng là……”

“Bác gái, bác đừng lo lắng,  việc này cứ để con ứn phó. Trong khoảng thời gian này chỉ muốn phiền bác một việc là chăm lo chu đáo cho Tiểu Dao.”

“Việc này là đương nhiên, nhưng Tiểu Phàm- con làm người mềm lòng, lại dễ bị thuyết phục, con đừng để người khác dễ dàng bắt nạt mình nha.”

“Vâng, con sẽ tự bảo vệ chính mình….”

Tác giả nói:

Ai ai ai ai ai ~~~ Tiểu Phàm yêu dấu lại bị khi dễ~~~

Lần này ta có nên từng chút từng chút một hay không?

~[*^__^*]~

Editor:Làm muốn hộc máu luôn a~~~

Ai tốt bụng gợi í bộ mới cho ta đi!!! Xin hãy nhận xét cách dịch của ta a….. Đây là đứa con đầu lòng nên không biết có dịch tốt không nữa!!!

Chương 38: Chia tay

Edit: Gấu mập~

Beta: Cát Tiêu Hương =]]

“thế nào?  Những tin tức tôi cung cấp này có đủ để đàm phán cùng anh không?”

Tại một quán cafe gần văn phòng, thật ngạc nhiên là Gia Minh Diệc cùng Yêu Nhất đang ngồi cạnh nhau.

“Nhìn không ra anh thế nhưng có tâm tư đi điều tra mấy chyện này đó? Chủ động muốn hướng tới người khác như vậy, thật không giống anh.” Nhấp một ngụm cafe nhỏ, Gia Minh Diệc cầm lấy cặp văn kiện Yêu Nhất mang tới trên bàn, liếc mắt nhìn ảnh chụp cùng báo cắt ra bên trong. Thái độ của Gia Minh Diệc khiến Yêu Nhất hài lòng, hắn nư nắm chắc phần thắng, thoải mái tựa vào sofa

“ Anh cũng biết cá tính của tôi, tôi chỉ muốn tốc chiến tốc thắng. Tôi chỉmang tới chút tin tức có thể trao đổi gì đó, không có gì là không tốt.”

“Được, thành giao, anh muốn trao đổi cái gì?”

“Cái tôi muốn…anh hẳn là biết rõ ”

“Nhưng dù sao ….tôi cũng coi cô ấy như là em gái mình…”

“Đối với Chu Minh Toa thì anh biết cô ấy nhiều hơn tôi. Mặc kệ người trong giới nói tôi như thế nào, nhưng nhiều năm như vậy tôi cũng không có làm việc gì khác người, nếu chỉ là vì trả thù, tôi sẽ không cần khổ tâm như vậy.”

Nhìn ra được nam nhân này trong mắt lóe ra dục vọng chiếm hữu, đó là ánh mắt của một người đàn ông giành cho người phụ nữ của mình, đầy dục vong chiếm hữu cùng chinh phục.

Nghĩ đến biểu tình của Chu Minh Toa, cô nàng không sợ trời không sợ đất, nếu cùng người này ngược lại rất xứng đôi, vậy chỉ còn cách bãi bỏ lời cùng nàng là được.

“Hahahaha.” Gia mInh Diệc mỉm cười, từ trong túi lấy ra chìa khóa nhà đặt lên bàn

“ Tôi có việc di công tác vài ngày, đừng đem nhà tôi biến thành lộn xộn,. Còn có, Tiểu Phàm bên kia……”

“Yên tâm đi, cậu nhóc kia thữ sự rất đơn thuần, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy.”

Bị Tiêu Đồng uy hiếp, Lăng Phàm không thể không kiên trì đi làm, vốn nghĩ rằng cậu nên làm sao để Gia Minh Diệc không nghi ngờ, lấy lòng các kiểu( vân vân mây mây), cũng không nghĩ đến vừa tới công ty liền nhận được tin tức là đối phương đã xuất ngoại, hình như là có hội nghị khẩn cấp cần tham dự.

Vô tri vô giác lăn lộn ba ngày, Gia Minh Diệc không có bất cứ tin tức nào, mà Tiêu Đống bên kia đã mất hết kiên nhẫn, lại gọi vài cuộc điện thoại đến thúc giục. Cuối cùng Lăng Phàm chỉ có thể vụng trộm mở máy tính của Gia Minh Diệc…..

Search, khôi phục, bưu kiện, kí đưa,……

Nhiều thao tác như vậy nhưng lại chỉ làm trong vài phút, nhưng như vậy đối với Lăng Phàmlại tựa như đã cả thế kỉ trôi qua, mỗi một lần sử dụng thao tác kích chuột, thậm chí ngay cả hô hấp cậu cũng dùng lại, quanh quẩn bên tai lại chỉ có tiếng tim đập của bản thân. Bưu kiện sau năm phút đồng hồ được xuất ra, Lăng Phàm nhận được điện thoại của Tiêu  Đồng.

“Lăng Phàm, quả nhiên cậu không khiến tôi thất vọng, lần này làm coi như rất thành công.”

“Cậu muốn gì đều đã có, vậy…. vậy…nên đáp ứng chuyện của tôi.”

“Yên tâm, chỉ cần phương án thiết kế thành công, phỏng chừng vài năm nữa tôi sẽ vô cùng bận rộn với công trình, không có thời gian đâu, bảo tên thần kinh kia yên tâm đi.”

“Cậu…. Tiểu Dao không phải bệnh thần kinh!” Lăng Phàm hét lớn một câu vào điện thoại, trước mặt kẻ này cậu luôn khúm núm, lắp bắp nói chuyện, chỉ có bây giờ mới dám nói lớn tiếng.

“Được được, cậu nói như thế nào cũng được. Có rảnh hay không, hôm nay cùng tôi đi uống một chén?” Hôm nay nhận được bản vẽ nên tâm tình Tiêu Đồng hiếm khi tốt như vậy, không chỉ thái độ nhu hòa đi rất nhiều, thế nhưng còn hẹn Lăng Phàm ra ngoài.

“Cậu lại muốn làm gì?” Vừa nghe người này muốn gặp mặt. Thần kinh Lăng Phàm nháy mắt lại căng thẳng

“Thả lỏng đi, chỉ là muốn cùng cậu uống rược chúc mừng thôi,tương lai tôi sẽ trở thành nhà thiết kế bảo tàng của một quốc gia, chỉ sợ nay cậu gặp tôi đã khó lại  càng khó thêm.”

“Tôi cũng không muốn gặp lại cậu.”

“Được, hiện tại cũng không còn sớm. Mười phút sau gặp cậu dưới công ty, đừng ép tôi lên tận văn phòng tìm cậu~~”Nửa câu cuôi cùng kia mang theo tiếu ý khiến mồ hôi lạnh của Lăng Phàm rơi xuống ( Tiếu ý: ý cười để vậy hay hơn a TvT)

Mười phút sau.

Mặc kệ Lăng Phàm biết Tiêu Đồng nhân phẩm ác liệt như thế nào, lại là kẻ nói được thì làm được nhưng cậu thật sự không tình nguyện gặp mặt hắn a~~~

Chỉ là tại cửa thang máy lầu một

“Tiểu Phàm!”

“A…. Gia minh Diệc tiên sinh!” Không nghĩ tới lúc này lại gặp người này, chân Lăng Phàm cơ hồ mềm nhũn muốn té xuống đất

“Ngài trở về từ lúc nào?”

“Sao vậy, vừa đáp máy bay xuống, tôi có chút việc cần xử lý nên quay lại công ty, có vấn đề gì sao?”

“ Không …. không phải….. tôi…. tôi muốn nói…. là…..”

“Cậu không thoải mái? Như thế nào lại như vậy?”“Tôi……………”

“Nga, có thể là do đau đầu nên mới như vậy, chắc là cậu sợ tôi đợi lâu nên mới vội vàng đến thế đúng không?”Không nghĩ tới đúng lúc này Tiêu Đồng lại tới giải vây cho Lăng Phàm.

“Tiêu Đồng? Như thế nào câu lại chạy tới công ty tôi?”Gia Minh Diệc khẽ nhíu mày, trong mắt tràn ngập nghi vấn.

“Tôi đến tìm bạn học cũ. “ Nói xong hắn nâng cánh tay ôm lấy Lăng Phàm

“Hiếm khi không có công việc bận rộn, nhiều năm như vậy không có gặp lại nên tan tầm cùng nhau đi uống một ly.”

“Hả?!”

Gia Minh Diệc quay đầu liếc mắt nhìn Lăng Phàm, chỉ là cái liếc mắt này khiến Lăng Phàm lui lại phía sau một bước lớn. Cậu lập tức tránh thoát cánh tay Tiêu Đồng trên vai, lùi lại về phía sau

“Tôi không quá thoải mái….. tôi nghĩ hay là đêm nay vẫn là……” Vừa muốn lấy cớ từ chối, lại bị Gia Minh Diệc đánh gãy.

“Thật ngại quá, xem ra vẫn là để hôm khác đi. Tôi đi công tác vài ngày, ở đây tồn đọng lại không biết bao nhiêu công việc cần xử lý, tôi nghĩ Lăng Phàm đêm nay cần phải tăng ca.”

“Uy, sao lại có cấp trên chứ hả? Người ta đều đã bảo thân thể không được khỏe, vậy mà còn bắt cậu ta tăng ca sao?”

“Cậu ấy là cấp dưới của tôi, thân thể cậu ấy như thế nào còn chưa tới lượt cậu quan tâm đâu, nếu cậu ấy thật sự sinh bệnh, tự động tôi sẽ mang cậu ấy tới bệnh viện.”

“Gia Minh Diệc! Anh đừng có nói cái giọng điệu chọc tức người khác ấy với tôi!!!” Vẻ mặt ôn hòa nhã nhặn lúc trước của Tiêu Đồng trong nháy mắt liền biến mất không còn sót lại chút gì, Tiêu Đồng giống như  không nhịn nổi nữa, hung tợn nhìn thẳng Gia Minh Diệc

“ Anh ở đây lăn lộn nhiều hơn tôi vài năm thì như thế nào, mọi người đều khen ngợi, sùng bái anh thì hay lắm sao? Tiêu Đồng tôi chỗ nào cũng không kém anh, đừng bày ra bộ dáng cao cao tại thượng này với tôi, người khác e sợ anh nhưng tôi thì chưa chắc, anh chờ đi, sớm muộn gì anh cũng sẽ gục dưới tay tôi thôi!”

“Hahahahahahaha ~~~” Đối mặt với sự khiêu khích của Tiêu Đồng, Gia Minh Diệc ngược lại nở nụ cười thoải mái

“Thời gian tôi ở Trung QUốc không dài, Trung văn cũng không tốt, khả năng nói chuyện chính là không nể mặt người như vậy, nhưng mà tôi cũng biết tục ngữ có câu: Đi đêm nhiều có ngày gặp ma. Có gặp ma thật không thì tôi chưa biết, nhưng mà tôi khuyên cậu một câu, đừng quá đắc ý vênh váo, nên chú ý xung quanh một chút xem bản thân đang đứng tại đâu, đừng vội trèo cao, đến lúc ngã đau cũng đừng trách người khác không báo trước….” ( Trung văn ở đây là văn học Trung Hoa nói chung, có thể là văn nói, văn viết…….)

“Được, chúng ta đợi xem.”

Sau khi Tiêu Đồng rời khỏi, Lăng Phàm vừa muốn quay lại công ty làm việc cùng Gia Minh Diệc,không nghĩ tới đối phuownglaij vỗ vai cậu nói:

“ Không có việc gì, về nhà nghỉ ngơi đi!”

“Hả? Vừa rồi không phải anh nói muốn……………”

“À, lúc nãy nhìn em có vẻ không muốn đi cùng hắn nên mới nói giúp em. Sáng mai tôi cùng giáo sư trao đổi về dự án kia, tôi trở về công ty cũng chỉ là muốn xử lý một vài việc nhỏ, không có việc gì cần em hỗ trợ, sớm trở về nghỉ ngơi đi!”

“Cái kia__________” Nhăc tới dự án kia, Lăng Phàm liền muốn nhắc nhở hắn nhưng lời nói khi lên nơi lại không phát ra được, khẩn trương đến bất lực.
“Như thế nào? Còn có việc gì sao?”

“Không….. tôi…… tôi đi về đây, hẹn gặp lại…”

Buổi sáng hôm sau, Tiêu Đồng sớm theo ước định tới phòng họp trong khách sạn, trên mặt mang theo vẻ vênh váo.

Tuy hắn rất căm ghét Gia Minh Diệc luôn vênh váo quá đáng nhưng phải công nhân, về khoảng thiết kế thì hắn không bằng được với người ta, trước đây hắn vẫn cho rằng thiết kế của bản thân trong những năm gần đây là phát huy tất cả những gì hoàn mỹ nhất, tuyệt đối không thua bất cứ kiến trức sư, nhà thiết kế nổi danh nào. Thế nên khi hắn thấy file bản vẽ được Lăng Phàm gửi tới, từ đáy lòng hắn vẫn là nhận thua. Bản vẽ Gia Minh Diệc  thiết kế vô luận là từ ý tưởng lớn mật cùng sáng ý, vẫn là hòa hợp cùng văn hóa truyền thống của Vương quốc Anh, tất cả đều hớn chính mình một bậc. Nhưng mà hiện tại, tất cả đều không còn quan tọng nữa, dù sao thì bản vẽ kia bây giờ cũng đã thuộc về hắn.

Mãi cho đến khi hội nghị còn hai phút nữa sẽ bắt đầu Gia Minh Diệc mới chậm rãi tiến và, biểu tình  vẫn lãnh đạm hờ hững như cũ. Còn tưởng hắn sẽ bị khiển trách vì tới chậm nhưng Miles- đại biểu của Anh quốc lại đứng lên chào hỏi  Gia Minh Diệc.

Gia Minh Diệc hơi khoát tay

“thật ngại quá, trên đường bị kẹt xe, thời gian cũng không còn sớm nên chúng ta vẫn nên trực tiếp bắt đầu bàn bạc phương án thiết kế luôn đi.”

Miles cười gật đầu

“Như vậy cũng được.”

“Về bản thiết kế bảo tàng lần này, hai vị học sinh của ta Gia Minh Diệc cùng Tiêu Đồng mỗi người làm một bản vẽ, vậy trước để…………”

Không đợi giáo sư nói xong, Tiêu Đồng liền đi trước một bước

“ Sư huynh vừa tới, hẳn là cần chút thời gian chuẩn bị, để tôi trình bày trươc cho?”

“Tiêu tiên sinh, xin mời.”

Mở ra máy tính cùng máy chiếu, Tiêu Đồng đem bản vẽ chiếu lên, vốn tưởng rằng sẽ thấy biểu tình thất bại của Gia Minh Diệc nhưng ngoài ý muốn lại thấy đối phương vô cùng trấn định.  Ngược lại Miles như bị hoảng sợ, không đợi Tiêu Đồng mở miệng, liền vội vàng hỏi

“ Tiêu tiên sinh, đây là bản thiết kế của cậu?”

“Đúng vậy Tiểu Đồng, có phải hay không có sự nhầm lẫn?” Giáo sư hỏi tiếp.

“Tôi nghĩ rõ ràng là …… Gia Minh Diệc…..”

Tiêu Đồng vừa bị hỏi thì tay chân liền bắt đầu luống cuống

“Anh…. các anh có ý gì?”

Miles lại không tiếp tục truy vấn, ngược lại đem ánh mắt dời về phía Gia Minh Diệc vẫn luôn trầm mặc ngồi một bên.

“Được rồi, nếu mọi nguười không muốn nói vậy để tôi giải thích cho hắn nghe.”

Gia Minh diệc đứng lên, nâng tay khép lại notebook của Tiêu Đồng

“Tên tiếng trung của tôi là Gia Minh Diệc, nhưng có lẽ cậu xem nhẹ rồi, tôi là một người con lai, căn bản tôi không biết cha tôi là ai, tên Tiếng Trung này chỉ là tên tôi dùng tại Trung Quốc. Tên thật của tôi là Keith Hannover, không sai, tôi chính là sinh ra tại Vương quốc Anh, mẹ của tôi là nữvương bệ hạ. Nói cách khác, xuát thân của tôi là không có khả năng giải thích rõ ràng trong chốc lát, nhưng tôi đường đường chính chính là vương tử tại Vương quốc Anh. Có thể nói, cơ hội thiết kế bảo tàng quốc gia làn này, nếu không phải vì cậu là học trò ưu ái của giáo sư của tôi thì trong  danh sách căn bản không có cậu, mà bản vẽ cậu cầm trên tay này, kỳ thật là tác phẩm lúc tôi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, nhưng mà chưa bao giờ được công khai, chỉ có giáo sư xem qua bởi vì mẹ tôi cất đi làm của riêng. Về phần vì sao Miles lại kinh ngạc như vậy có lẽ do mẹ tôi mang đi cho anh ta xem.”

“Này…… nói như vậy…………. anh rõ ràng biết tôi sẽ…….. vậy anh…..”

“Nhìn cậu ba lần bốn lượt cố ý tiếp cận Lăng Phàm, tôi đương nhiên biết cậu có mục đích, nhưng mà tôi cũng không muốn xen vào chuyện bạn bè của người khác, thay vào đó tôi điều tra bối cảnh của cậu cùng sự việc năm đó. Tôi mới biết thời biết thế tương kế tựu kế.”

“Gia Minh Diệc anh thực sự là kẻ quá mức âm hiểm!”

“Chậc chậc, nói như vậy là không thỏa đáng đi. Tốt xấu gì tôi cũng nhắc nhở cậu không dưới một lần, để cậu cẩn thận, nhưng cậu lại nhất định khư khư cố chấp.”

“Kia….” Biết chính mình triệt để không còn phần thắng, Tiêu Đồng tê liệt ngã ở trên lưng ghế dựa, “Vậy các người muốn như thế nào?”

“Lăn ra xa khỏi tầm mắt của tôi cùng Lăng Phàm, tôi có thể để Miles coi như mọi chuyện ngày hôm nay không có phát sinh, bằng không cậu nên biết kết cục.”

“Chỉ…. đơn giản như vậy?” Tiêu Đồng mới không tin tưởng Ga Minh Diệc sẽ là một người dễ dàng để yên cho người khác như vậy.

“Tạm thời tôi chưa nghĩ ra được ý tưởng nào khác, dù sao cậu không thể làm nổi gì nữa, coi như vì Tiểu Phàm cho cậu mặt mũi, thừa dịp tôi chưa thay đổi chủ ý, lăn ~~”

Tác giả nói:

Ta muốn nói aaa….. Sắp tới liền là kết cục. Mọi người có thể đoán trước kết quả aaaa

Editor: Càng ngày chương càng dài nha đau mắt quá gần 3000 chữ tía má ơi ~~~~~

Chương 39: Chung khúc (Nhất)

Dù biết chính mình không thể đối mặt với Gia Minh Diệc, nhưng sáng sớm Lăng Phàm  ma xui quỷ khiến lại chạy tới văn phòng, toàn bộ buổi sáng tinh thần hoảng hốt cậu vẫn ngồi bên cạnh bàn công tác của Gia Minh Diệc. Thẳng đến thời gian nghỉ trưa, rốt cuộc Gia Minh Diệc mới mở ra cánh cửa văn phòng, hắn liếc mắt nhìn Lăng Phàm ngồi yên, đi thẳng tới bàn làm việc của chính mình ngồi xuống, mang theo vẻ mặt uể oải.

“Cái kia….. hội nghị sáng nay……. có thuận lợi không?” Kỳ thật đáp án trong lòng đã sớm minh bạch, Lăng Phàm còn giống như mong chờ kỳ tích xảy ra, hỏi ra miệng.

“Ân, tôi buông tay, quyền thiết kế nhường cho Tiêu Đồng.”Ngữ khí trầm trầm trả lời, cho dù trong giọng nói là bộ dáng thoạt nhìn chẳng để ý, nhưng bên trong lại mang một loại đau thương không nói lên lời, là khuất nhục như thế nào, là nhà thiết kế nổi tiếng có hướng đi cao như thế nào, lại cam tâm tình nguyện thừa nhận bản thân mình thất bại.

“ Khó được….. Khó có khi được nghỉ ngơi cũng tốt, cả ngày bận rộn công việc, người sắt cũng sẽ mệt….” Muốn an ủi hắn nhưng vừa mở miệng lại nói như không quan trọng, trong lòng cậu như bị cái gì đó quét qua, đau đớn không thể hô hấp.

“Tiểu Phàm!!!”

“Ân?”

“Em không còn lời nào khác muốn nói?” Hắn đột nhiên chăm chú nhìn cậu, đôi mắt lộ ra sự nghiêm túc tuyệt đối, Lăng Phàm sợ tới mức cả người đông cứng tại chỗ, “ Nói…. nói…. nói cái gì?”

“Tiểu Phàm, em nên biết kỹ thuật nói dối của em rất kém cỏi. Mỗi câu nói ra đều là hồ ngôn loạn ngữ, lại không dám nhìn thẳng đối phương, em sớm đã có chuyện gạt tôi, không phải sao?” (Hồ ngôn loạn ngữ: ăn nói hồ đồ, câu chữ loạn xạ…)

“Thực….. thực xin lỗi… tôi cũng không nghĩ….. nhưng hắn… tôi……….” Không thể giải thích, hoặc nên nói là giải thích sớm đã là phí công, hắn biết, hắn đã sớm biết mọi chuyện, chính cậu là người đã hại hắn thảm bại, lại là kẻ đạp hư mọi tâm huyết của hắn.

“Đến cùng là có nỗi khổ riêng gì? Là hắn bắt buộc em, hay là nắm thóp em? Hoặc là hắn mang lại lợi ích gì cho em?” Hắn đã cho cậu quá nhiều cơ hội, hắn cũng vì cậu mà xử lý tốt tất cả mọi chuyện, thậm chí còn làm nhiều hơn thế, chỉ cần cậu tên ngốc nghếch này có thể thẳng thắn thành khẩn nói ra.

“ Không…. không có, không có cái gì bất đắc dĩ, tất cả đều là do tôi sai, là tôi hận anh, hận anh đùa bỡn tình cảm của tôi như  vậy, hận anh đối đãi với tôi như vậy, nên tôi muốn anh mất hết mặt mũi, tôi ………..”

Chưa nói xong, Gia Minh Diệc đã giận đến mức không chịu nổi cầm thước gỗ trên bàn thẳng hướng Lăng Phàm ném đi, cơ hồ là biểu tình nhận tất cả lỗi lầm, Lăng Phàm nhắm mắt lại, chờ đợi trừng phạt tiến đến, có lẽ chỉ có như vậy, cậu mới thật lòng dễ chịu một chút. Nhưng cậu lại chỉ nghe thấy thanh âm vỡ vụn tưởng như muốn đâm rách màng tai, thước gỗ kia cơ hồ đập vào trên bàn cách tay cậu không tới 1cm trên mặt bàn đã bị vỡ thành hai mảnh.

Khi cậu còn đang khiếp sợ, nam nhân quen thuộc kia phát ra thanh âm băng lãnh:”Chúng ta chia tay.”

“A?”

“Như cậu mong muốn, chúng ta chia tay. Tôi sẽ không quấy rầy cậu nữa.” Lời còn chưa dứt thân ảnh Gia Minh Diệc  đã ra  khỏi tầm mắt của Lăng Phàm.
Ngồi bệt xuống đất, Lăng Phàm không thể nào hình dung tâm tình của chính mình khi nghe thấy câu nói kia, có lẽ cậu đã sớm biết kết cục này, thậm chí trước đây vô số lần lẩn tránh ý đồ chấm dứt quan hệ của đối phương, mà khi giờ khắc này thật sự xảy ra cậu mới hiểu được bản thân thật sự không muốn buông tay. Có bao nhiêu không muốn rời xa hắn, chính cậu căn bản không có tưởng tượng tới một ngày nào đó không có hắn bên cạnh, không có lời nói bá đạo cùng mệnh lệnh độc chiếm kia, không có người khiến cậu muốn trốn tránh các loại trừng phạt nhưng vẫn hướng tới, không có sự chăm sóc chu đáo, không có…………

Cậu cũng biết nam nhân kia quyết tuyệt, cái gì níu kéo cũng sẽ không quay lại, cậu biết đây là kết cục chính cậu lựa chọn………

Lăng Phàm thậm chí còn không nhớ rõ bản thân làm sao quay trở lại phòng khách sạn của Yêu Nhất, trong trí nhớ từ ngày Gia Minh Diệc đi công tác, có vài ngày rồi Yêu  Nhất cũng chưa trở lại, hôm nay không tại sao thế nhưng hắn lại đang ngồi ở trên sofa đang chờ cậu trở về.

“ Cậu không cần phải nói gì cả, nhìn cậu xem biểu tình khó coi muốn chết, tôi nghĩ tôi biết đã phát sinh chuyện gì. Hiện tại nói cho tôi biết, cậu vừa lòng với kết quả này sao? Hay là vẫn muốn hắn quay lại?”

“Tôi không….. tôi không có tư cách xin lỗi anh ấy….. là tôi thực có lỗi với anh ấy……”

“Nếu cậu cảm thấy bản thân mình làm sai thì nên làm gì đó bù lại sai lầm kia.”

“Chỉ bằng tôi làm sao có khả năng, Tiêu Đồng hắn….. hắn…………”

“Cậu có thể, không ai lại đi so đo lỗi lầm nhỏ cả, không nhớ sao trước kia cậu vẫn có thể trải qua cho nên cậu mới có thể kiếm tiền, đi học, đi làm. Vì cái gì hiện tại cậu lại lùi bước?”

“Tôi có thể làm cái gì, Tiêu Đồng đã lấy phương án thiết kế đi, hắn đã thắng.”
Đi qua kéo tay cậu, đem cậu ngồi xuống sofa, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về cậu, từng chút một trấn an cậu sắp không kiểm soát được cảm xúc, “ Có thể nói cho tôi biết không, rốt cuộc giữa cậu và Tiêu Đồng đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện tình cảm, thật là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, tên Gia Minh Diệc ngốc kia không làm được, khiến hắn là kẻ mà bạn bè cũng không phải này thật không đành lòng, thôi thì giúp hắn thêm một lần này đi!

“Đó là 6 năm trước,khi tôi còn là học sinh trường Đại học kiến trúc A đại, Tiểu Dao là bạn bè tốt nhất của tôi, Tiêu Đồng là học trưởng khóa trên, thời điểm đó chúng tôi …………. quen biết nhau. Ngày đó Tiêu Đồng nói có chuyện muốn  tìm Tiểu Dao, khiến tôi giúp cậu ấy điểm danh lớp học buổi tối, hai người ở sân thể dục phụ sau trường gặp mặt. Vốn tôi không định đi, nhưng vì, thời gian đã muộn, tôi lại……. rất tò mò, liền lặng lẽ đi theo qua. Không…. không nghĩ tới…….. không nghĩ tới……. bọn họ…….” Nói đến câu này, Lăng Phàm che đầu chính mình, rất nhiều năm trôi qua mỗi lần nhớ tới chuyện này cảm giác đầu đau như muốn nứt ra.

“Đừng sợ, đừng khẩn trương, thả lỏng, chậm rãi hô hấp, tiếp tục nói tiếp.”

“Tôi…. tôi lúc ấy rất sợ hãi…., tôi không nhớ rõ tại sao bản thân hôn mê, chỉ biết là có người đánh tôi hôn mê, dù sao thời điểm tỉnh lại đã ở trong bệnh viện, cảnh sát nói… nói…. đêm… đêm đó… Tiểu Dao… bị bị nam nhân cường … cường bạo, bị kích thích tương đối nghiêm trọng, tinh thân thất thường, tôi là nhân chứng duy nhất. Nhưng tôi giống như đột nhiên bị mất trí nhớ, vô luận là hồi ức như thế nào, chính tôi cũng không nhớ rõ hôm ấy bản thân mình nhìn thấy những gì, cũng không có cách nào khác giúp cảnh sát làm chứng. Sau này trường học ép buộc tôi cùng Tiểu  Dao, Tiêu Đồng đều phải nghỉ học, sau đó Tiêu Đồng xuất ngoại, chúng tôi…. chưa từng gặp lại.”

“Tôi… tôi có phải hay không là một tai tinh, hết lần này đến lần khác hại người thân bên cạnh, mà mỗi lần tôi đều tìm các loại lý do trốn tránh trách nhiệm.”

“Sẽ không như vậy đâu, theo tôi thì cậu so với bất cứ ai đều dũng cảm, trải qua nhiều thị phi như vậy sau đó cậu vẫn kiên cường lựa chọn đối mặt với tất cả. Cậu xem không phải bây giờ dù không làm được gì lớn lao nhưng không phải cũng có công việc ổn định, bạn bè tuy ít thế nhưng bọn họ đều nguyện ý tin tưởng cậu, cậu kiếm tiền không nhiều nhưng lại biết cách tiêu tiền, hơn nữa mấy năm nay cậu chiếu cố Tiểu Dao cũng chu đáo. Tôi dám chắc nếu cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy không ai làm tốt như cậu.”

“Thật sự?” Dưới sự an ủi khuyên giải ôn nhu của Yêu Nhất, dù cho vẫn nửa tin nửa ngờ hỏi lại, nhưng hai mắt vừa trầm khí rốt cục có tia sáng lộ ra.

“Thật sự.”

“Vậy…. vậy chuyên vừa rồi tôi có thể sửa chữa lại sao, tôi nên làm cái gì bây giờ?”

“Cái này tôi không thể trả lời, bởi vì đáp án này vẫn luôn ở trong lòng cậu.”

“Tại… trong lòng tôi?”

“Ân, tôi hỏi cậu một chút, thế nào mới có thể gỡ rối vấn đề?Cậu muốn bảo hộ người  bên cạnh cậu, muốn vì bọn họ làm tất cả nhưng cậu cũng chỉ biết dùng áy náy bù đắp nên căn bản không giải quyết được vấn đề.”

“………….” Nghe Yêu Nhất nói, Lăng Phàm lại một lần nữa rơi vào trầm tư, một lúc lâu sau câu mới đột nhiên ngẩng đầu lên nói,”Xin …. xin anh giúp tôi….. giúp tôi nhớ lại một đêm kia… có được không?

Chương 40: Chung khúc (nhị)

Yêu Nhất ngẩn ra giật mình, lập tức cười cười:

“Được, cùng cậu quen biết cũng là một hồi duyên phận khó có được, tôi nguyện ý giúp cậu cởi bỏ khúc mắc. Tôi có biết một đại sư thôi miên, ông ấy có thể trợ giúp cậu mang kí ức trầm trầm đi ra.”

Nhìn ra kinh ngạc cùng do dự lóe ra  trong mắt Lăng Phàm, hắn vỗ vỗ bả vai Lăng Phàm: “ Tin tưởng tôi.”

Vài giờ sau, Lăng Phàm đã nằm ở trên chiếc ghế da màu đen. Bức màn trong phòng được kéo kín, ánh nến bón phía tỏa ra, mang đến một loại không khí yên tĩnh cùng an dật, khiến Lăng Phàm thư hoãn đi không ít cảm xúc khẩn trương.

“Đừng lo lắng, hãy thoải mái đi. Cậu là bạn của Yêu Nhất, tôi sẽ hết sức giúp cậu tìm về kí ức đã mất.” Thanh niên y sư mặc trường bào bạch sắc mỉm cười, trời sinh dáng vẻ ôn nhu hiền lành mang theo lực tương tác khiến người khác  an tâm. Hắn cầm trong tay một chiếc chuông bạc lớn, đang đung đưa một bên. Chương bạc đung đưa theo tiết tấu không nhanh không chậm, tầm mắt Lăng Phàm rất nhanh bị hấp dẫn. Cậu nhìn chuông bạc, chớp mắt, lại chớp một cái……. Mí mắt rất nặng, thân thể lại càng ngày càng nhẹ. Tâm tình được thả lỏng, rất muốn ngủ……………

“Tôi đếm đến ba, cậu liền nhẹ nhàng rơi vào mộng cảnh.” Đại sư thôi miên mềm nhẹ vang vọng nói bên tai Lăng Phàm, “ Một, hai, ba…..”

Lăng Phàm phát ra tiếng hít thở vững vàng. Cậu ngủ, ở trong mộng trở về quá khứ, về lại cái thời học sinh rối rắm cùng tràn ngập bi thương của cậu.

Ngày đó khi màn đêm xuống, cậu lặng lẽ đi theo phía sau Tiêu Đồng cùng Sở Dao đi tới sân thể dục, muốn biết rõ bọn họ đang nói cái gì. Rồi mới dần dần tiến tới gần, cậu nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Tiểu Dao.

“Các người muốn làm gì?”
Vài nam nhân dáng vẻ lưu manh đem cậu ấy vây quanh, hiển nhiên là mang bộ dáng không có ý tốt, nhưng ở nơi đó lại không có bóng dáng Tiêu Đồng. Lăng Phàm vừa giật mình vừa nghi hoặc, không nghĩ ngợi liền muốn xông lên đi cứu Sở Dao. Không nghĩ tới vừa đi được một bước, cánh tay lại bị người bắt lại, cậu nhìn lại không ngờ lại là Tiêu Đồng đứng ở phía sau cậu.

“Không cần đi, mặc kệ chuyện của người khác.” Tiêu Đồng trầm giọng nói, biểu tình lạnh lùng.

“Cậu định làm gì Tiểu Dao?”Lăng Phàm cắn răng, cậu đã đoán được việc gì phát sinh.

“Một chút giáo huấn mà thôi!” Tiêu Đồng lạnh lùng cười,”Đây là do cậu ta tự làm tự chịu, cậu không cần nhúng tay vào. Đôi khi, thiện lương cùng cần có giới hạn.”

Lăng Phàm sửng sốt, nhân cơ hội này Tiêu Đồng đột nhiên nâng tay đánh vào bụng của cậu. Lăng Phàm phát ra một tiếng kêu rên, thên thể mềm mềm ngã xuống, ngã vào trong lòng Tiêu Đồng. Cũng bởi vì vậy, cậu không thể cứu Sở Dao từ trong tay mấy tên lưu manh kia. Thế nhưng tựa như lời Tiêu Đồng nói vậy, Sở Dao có lẽ thật sự chỉ là tự làm tự chịu mà thôi………….

Thời học sinh Lăng Phàm có rất ít hồi ức, tuy rằng vài năm kia cũng có chuyện vui vẻ nhưng càng nhiều hơn là hồi ức chua xót. Từ rất sớm cậu ý thức được tính hướng bản thân có vấn đề, trong khi các nam sinh đối với nữ sinh xinh đẹp chảy nước miếng và ham muốn thì cậu lại yên lặng nhìn theo những nam sinh cao lớn cường tráng trên sân thể dục. ( Tiểu Phàm a, khẩu vị của cưng thật nặng =]]]]])Cha mẹ mất sớm, ông bà nội sinh hoạt thực cũ kỹ cổ xưa khiến Lăng Phàm cũng là tại hoàn cảnh xưa cũ bế tắc lớn lên. Lúc đầu cậu còn chưa biết cái gì là “đồng tính luyến ái”, cậu cho rằng bản thân tâm lý bị bệnh tật gì. Tâm sự này cậu không biết nên đi nói với ai, vừa cảm thấy mất mặt lại sợ bị mọi người cười nhạo, thậm chí kinh hoảng sợ bản thân mình bị đưa tới bệnh viện tâm thần. Vì trị liệu cậu buộc chính mình phải cùng nữ sinh yêu đương, hơn nữa lại chọn Văn Tĩnh một nữ sinh khả ái cùng lớp thổ lộ. Nhưng mà, hai người  đều là con ngoan trong nhà, hoàn toàn không biết yêu đương vụng trộm là cái gì.Kết quả, tại một lần học buổi tối, hai người cầm tay tản bộ tại sân thể dục, bị bảo an cầm đèn pin rọi vào phát hiện.

Lúc ấy lại chính là khi trường học chỉnh đốn lại kỷ luật, Lăng Phàm cũng nữ sinh kia xem như tấm bia phản diện bị phê bình bốn phía. Kỳ thật tại thời điểm đó làm gì có người trẻ tuổi nào không vụng trộm yêu sớm? Nhưng hai người bọn họ lại trở thành hai người xui xẻo nhất, đi đến đâu cũng đều bị các học sinh chỉ trỏ.

Bị cười nhạo, cũng không phải là cười bọn họ yêu sớm mà là cười bọn họ chỉ số thông minh thấp, làm việc này cũng không xong. Cùng so sánh với học sinh làm trái kỷ luật của nhà trường bọn họ càng khinh thường những kẻ ngu xuẩn. Nữ sinh kia rất nhanh không còn ngốc ở lại trường học, bởi vì cha mẹ có điều kiện nên rất nhanh liền chuyển ra nước ngoài.

Lăng Phàm cũng không có may mắn như thế, ông bà nội nhịn ăn nhịn uống mới có thể nuôi cậu đi học, hai người già nghe thấy cháu trai làm trái với nội quy trường học cảm giác tựa như trời sụp xuống. Ông nội tức giận mắng cậu, sau đó bị xuất huyết não cứ như vậy nằm trên giường không dậy nổi. Mang thâm tâm áy náy, Lăng Phàm xin tạm nghỉ học, một mình ở nhà chiếu cố ông bà nội một bên lại tự học, thế nhưng cần có rất nhiều tâm huyết, dựa vào sự cố gắng cuối cùng cậu cũng có thể thuận lợi tốt nghiệp trung học hơn nữa còn có thể học lên. Thật lâu sau này, cậu đem chuyện này nói cho Tiêu Đồng rước lấy một trận cười lớn.

Theo như Tiêu Đồng nói, đây là cậu đi sai hướng tự thân muốn đi theo nữ sinh nói chuyện yêu đương nên bị báo ứng. Là cậu chọn sai phương pháp giải quyết, đi sai đường, mới có thê càng ngày càng sai. Nếu cùng một nam sinh cao ráo cường tráng thì làm sao có thể bị nói là “yêu sớm” đây? Lúc đó, làm gì có ai nghe qua nam nhân cùng nam nhân có thể nói chuyện yêu đương. Thờ điểm nhận thức Tiêu Đồng, Lăng Phàm đã thi đậu Đại học kiến trúc A đại, Tiêu Đồng là học trưởng của cậu, đồng thời cũng là hội trưởng hội sinh viên. Hắn là một người có dã tâm  cũng không giấu giếm điểm này, bởi vậy trong trường học hắn gây thù với không ít người, nhưng đồng thời cũng có không ít người nguyện vì hắn làm tất cả. Ban đầu, Lăng Phàm cũng không nhận thức hắn, bọn họ vốn  là người của hai thế giới khác nhau. Nguyên nhân là thời điểm lên đại học Lăng Phàm không thích ứng được với mọi thứ xung quanh, ở bên trog kí túc xá bốn người, buổi tối thực sự là ác mộng. Trước khi lên đại học cậu đã ngốc ở nhà rất lâu, về phương diện như thế nào cùng bạn học làm quen cậu lại nhanh chóng quên mất, về phương diện khác lại phát giác tính hướng bản thân không có thay đổi, trong lòng kinh hãi không thôi. Có một buổi tối cậu nói mớ, hoặc là la to bừng tỉnh. Khiến các bạn cùng phòng cũng bị làm phiền, dần dần sinh ra chán ghét cùng sợ hãi đối với cậu, không chịu ở cùng cậu, liền yêu cầu nhà trường chyển phòng cho cậu. Chính là về sau, tại thời điểm Lăng Phàm lo lắng không biết phải làm như thế nào cho phải, lại đi vào tầm mắt Tiêu Đồng. Xử lý mẫu thuẫn của các học sinh là nhiệm vụ của hội trưởng hội sinh viên, huống hồ diện mạo ôn hòa hiền hậu, học tập chăm chỉ nghiêm túc, cũng chưa bao giờ ở trong trường học tham gia bang hội nào, chính là loại hình mà Tiêu Đồng yêu thích. Hắn ở trong hội học sinh đã tốn không biết bao nhiêu tế bào não thực sự cần một tiểu tình nhân như Lăng Phàm đến an ủi một chút tâm tình mệt mỏi của hắn.Lăng Phàm đương nhiên không biết tâm ý của Tiêu Đồng, bị bạn học xa lánh khiến cảm xúc của cậu suy sụp, khi đang thương nghị muốn chuyển cậu tới nơi nào thì chính cậu cũng đang cố gắng thay đổi hiện trạng. Sinh hoạt phong phú có thể khiến thế giới tinh thần dồi dào, có lẽ sẽ khiến cậu quên đi chuyện xảy ra rước đó. Ôm ý niệm như vậy cậu báo danh tham gia các câu lạc bộ. Triển lãm các câu lạc bộ vô cùng đa dạng, Lăng Phàm báo danh tham gia câu lạc bộ bóng rổ, hơn nữa đúng dịp gặp lại Sở Dao- bạn học cùng lớp của cậu. Đây là lần dầu tiên Lăng Phàm cùng người bạn này gặp nhau bất ngờ ngoài trên lớp học,người mà khác xa so với sự tồn tại rất yếu của Lăng Phàm, Sở Dao rất khả ái, hơn nữa trời sinh có một bộ dáng mềm mại cùng tiếng nói êm tai, nơi nơi đều được bạn học nam nữ hoan nghênh. Ngoài ra, có lời đồn đãi rằng rất nhiều năm trước Sở Dao bị bệnh tật phức tạp, điều này làm cho cậu càng thêm khả ái, tựa hồ lại càng là bộ dáng nhu nhược chọc người trìu mến. Ngoài dự kiến của Lăng Phàm là Sở Dao rất hiền hòa cũng rất được hoan nghênh lại chủ động cùng cậu chào hỏi.

“Lăng Phàm! Không nghĩ tới lại gặp cậu ở chỗ này, tớ là bạn học cùng lớp của cậu, cậu còn nhớ rõ không?Cậu cũng thích bóng rổ? Tớ cũng rất thích, đáng tiếc tớ đã tham gia câu lạc bộ radio… bóng rổ trường ta rất mạnh cậu có biết không? Năm ngoái còn vào  top 10, lúc ấy bình luận viên nóng huyết quá cho nên tớ mới tham gia câu lạc bộ radio. Kỳ thật a……”

Sở Dao thao thao bất tuyệt, mà Lăng Phàm một bên lại mỉm cười lẳng lặng lắng nghe. Nghe nói Sở Dao trải qua bệnh nặng, nhưng từ trên người cậu ấy lại một chút cũng không nhận ra. Lăng Phàm không khỏi đối với cậu sinh ra tâm khâm phục, cũng sinh ra thiện cảm, loại cảm giác này cùng tình yêu không quan hệ, cậu chỉ đơn giản là thuần túy bị mị lực của Sở Dao hấp dẫn, muốn cùng cậu ấy trở thành bạn tốt. Đây có lẽ là người bạn thân nhất thời đại học của cậu. Thời điểm vừa mới bắt đầu Lăng Phàm thật sự đã nghĩ như vậy……….

Editor: Muốn ốm luôn rồi…. Sắp hoàn chính văn rồi aaaaaaaaa * gào thét*!!!!!!!!!!!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau