ÁI THƯỢNG ĐIỀU GIÁO SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ái thượng điều giáo sư - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Điều giáo chi dạ(thượng)

Edit: Gấu mợp~

Beta: Cát Tiêu Hương=]]

“Vậy bắt đầu đi!”

Gia Minh Diệc mở lời trước, tay làm một tư thế mời, ý bảo Li Lạc đi tới trước phòng ngủ, tự cởi quần áo. “Hả….. chuyện này…..” Không nghĩ tới cậu nhóc kia vẫn đứng im tại chỗ, thật lâu vẫn chưa có động tác nào khác. Gia Minh Diệc quay đầu nhìn cậu nhóc một cái, nở nụ cười ôn hòa

” Chúng ta hiện tại có thể bắt đầu không?”

Li Lạc lúc này cuối cùng cũng phản ứng lại, xấu hổ gật gật đầu, đem quần áo cởi ra đặt vào tủ quần áo bên cạnh.

Gia Minh Diệc mở cánh cửa của một căn phòng nhỏ ra, bên trong là một căn phòng điều giáo khác. Tứ phía đều là gỗ được trạm trổ hoa văn, trên trần nhà còn được trang trí đèn chùm vô cùng lộng lẫy, còn phải kể đến hai bên vách tường, một bên thì treo các dụng cụ để điều giáo, ngẩng đầu nhìn kĩ, trần nhà có không ít ròng rọc, Li Lạc bắt đầu có chút sợ hãi. So với gian ngoài, nơi này có hương vị âm trầm cùng băng lãnh hơn nhiều.

“Như vậy… Trước khi bắt đầu điều giáo, tôi có vài lời muốn nói với cậu. Tôi có thói quen dùng sức phán đoán của chính mình để nắm giữ khả năng tiếp nhận của khách hàng. Trong quá trình điều giáo, dù cậu có chống cự cùng giãy dụa, trừ phi tôi thấy thật sự cần thiết, bằng không tôi sẽ không gián đoạn quá trình điều giáo. Nếu cậu hiểu rõ, như vậy chúng ta bây giờ liền bắt đầu. Còn nếu cậu cảm giác bản thân không thể tiếp nhận, vậy cậu có thể lập tức rời khỏi đây.”

“Vậy…. tôi…. nên làm như thế nào?” Li Lạc hiểu rõ hàm ý trong lời nói của Gia Minh Diệc, nhưng lại không biết nên trả lời như thế nào, từ khi đến đây, cậu được người đàn ông kia khiến cho tưởng tượng quá nhiều, tựa hồ đầu óc cậu chưa thể tiếp thu hết mọi thứ. Vẻ mặt ngượng ngùng cùng kinh hãi khiến Gia Minh Diệc không tự chủ được nhớ đến lần đầu tiên Lăng Phàm đứng ở trong căn phòng này, khẩu khí cũng trở nên ôn nhu hơn, hắn cười cười vỗ vỗ Li Lạc

“ Cậu nếu muốn tiếp tục thì nên tin tưởng tôi, thả lỏng chính mình, hưởng thụ nó.” Đầu vai truyền đến độ ấm từ lòng bàn tay của người kia, lời hắn nói bên tai như mang theo ma lực khiến người ta không thể không tin, Li Lạc cứ như vậy gật đầu, như vậy liền bị hắn mang vào bên trong phòng.

Tại giữa căn phòng, hai xích sắt nối với nhau thành một khối ước chừng khoảng 5 mét, cùng một dây lưng hợp lại tựa như một loại xích đu nào đó, mà chung quanh nó cũng có nhưng sợi xích có độ rộng dài không đồng nhất với dây lưng. Gia Minh Diệc đưa Li Lạc ngồi ở mặt phía trên kia, dùng một dây da đem phần eo của cậu ta cố định lại, tiếp đó dùng các dây lưng khác cố định ở hai cổ tay hai cổ chân của cậu, cuối cùng điều chỉnh độ cao của dây xích, khiến tay chân hắn mở ra tư thế bị treo ở giữa không trung. Li Lạc nhất thời khẩn trương vạn phần, khuôn mặt tươi cười nay mất đi toàn bộ huyết sắc, Gia Minh Diệc đi ra phía trước kiểm tra tất cả các khóa, xác nhận không có đè lên mạch máu của cậu ta, liền hỏi” Cậu có sao không? Có nơi nào cảm thấy khó chịu không?”

“Không…không có…vẫn rất tốt.” Li Lạc khẽ lắc đầu, nhìn Gia Minh Diệc như cũ trong lòng vẫn thấp thỏm bất an.

“Vậy thả lỏng, chúng ta bắt đầu tăng nhiệt.” Gia Minh Diệc lấy roi da dê trên tường xuống, trước tiên xác nhận độ cứng cùng cường độ của nó, sau đó liền đánh lên người Li Lạc.

“Ba—–.”

“A~~~” Roi đầu tiên hạ xuống, Li Lạc hô ra một tiếng kêu nhỏ. Roi da dê đánh không đau như các loại dây leo đánh vào, mà là xẹt qua mang lại đau đớn cùng kích thích lạ lẫm. Cái loại đau đớn này cũng không khó nhẫn nại, huống chi da dê bình thường tương đối mềm mại, cũng để lại thương thế rất chậm. Thiếu niên trong chốc lát thoáng tái nhợt, trên da thịt non nớt rất nhanh liền phủ đầy vết thương màu phấn hồng, hồng ngân kia từng chút từng chút giăng khắp nơi, mang theo một loại cấm kị xinh đẹp. Lúc mới bắt đầu Li Lạc còn ra sức giãy dụa, khiến xiềng xích treo cậu phát ra tiếng” rào rào” ồn ào vang lên. Nhưng mà rất nhanh, Li Lạc đã thích ứng loại đau đớn này, theo tần suất Gia Minh Diệc quật ngày càng nhanh hơn, tiếng hô đau từ trong miệng Li Lạc dần trở thành dục vọng rên rỉ, trên người chảy ra mật mật mồ hôi, không chỉ có phân thân dựng đứng lên, ngay cả cúc huyệt xử nam tại kẽ mông kia cũng phóng đãng hơi hơi rung động khép mở, dường như đang chờ đợi cái gì đó. Gia Minh diệc đương nhiên chú ya tới biến hóa của Li Lạc, hắn ngừng tay, đem roi da hướng xuống thứ đang đứng thẳng bên dưới vung roi, một roi thô lỗ càng khiến dương v*t kia đứng lên. Roi da bề ngoài thô ráp hung hăng ma sát bộ vị nam tính mẫn cảm nhất, mang đến đau đớn cùng một loại rối loạn khó nhịn bên trong cơ thể, Li Lạc không nhịn được run rẩy hô to:
” A….. a…. đừng…. đau…. đau…..”

“Cậu là gay đúng không? Trước kia từng thử qua rồi sao?” Buông lỏng cây roi đang quấn quanh phân thân kia ra, Gia Minh Diệc đưa đầu roi chọc chọc cúc huyệt phấn nộn kia.

“A….đúng vậy ….. a…..” đầu roi ước chừng cũng chỉ 5cm nhưng đâm vào từng chút một cũng khiến Li Lạc đau đến nhíu mi, thân thể mỗi một tấc tựa như bị buộc chặt mà dần dần đứng lên, dương v*t lại như phản xạ có điều kiện càng đứng cao lên, càng ngày càng có tinh thần hơn, nhanh chóng ngay trước mắt cậu chảy ra một loại chất lỏng trong suốt.

“Đáp án quá rõ rồi-” Khóe miệng Gia Minh Diệc hơi hơi giơ lên, cổ tay liền cử động, đem hơn phân nửa đầu roi đưa vào huyệt động Li Lạc.

“A… không…. không cần …. lấy ra…. đau….” Kỳ thật Li Lạc là một Gay thuần, cậu đã có người trong lòng, nhưng lại chậm chạp không dám mở miệng, mỗi ngày đều ở trong phòng tưởng tượng đến người kia tự an ủi, sextoy tự an ủi cũng chỉ dám dùng số nhỏ nhất, nay Gia Minh Diệc hành động khiến cậu trở tay không kịp.

“Hư quá! Hít sâu nào, thoải mái, thả lỏng cơ thể ra một chút.” Gia minh Diệc dùng ngón trỏ đặt vào môi Li Lạc khiến cậu không la lên nữa, nhìn thấy cậu dần hô nhỏ lại, liền chậm rãi âu yếm phân thân của cậu, từng chút từng chút giúp cậu bớt đi khó chịu cùng khẩn trương.

Quên mất đau đớn, tại nơi bị đầu ngón tay Gia Minh Diệc trêu chọc, thân thể Li Lạc hưng phấn lên, thuận theo chuyển động tay của đối phương gợi ra từng đợt khoái cảm khiến ngưòi ta muốn ngừng mà không ngừng được.

“Thoải mái ….. a….. thật thoải mái……a…..nhiều…… nhiều hơn nữa…… mmmmm……” Đúng lúc cậu định bắn thì Gia Minh Diệc lại cầm lấy phân thân cậu, nói:

” Đừng nóng vội, đây chỉ là món ăn khai vị, kế tiếp mới là bữa ăn chính….”

————Hết rồi nhá ~ hị hị~ =]]]

Chương 32: Điều giáo Chi Dạ(Hạ)

Editor: Gấu Mợp~

Beta: Cát Tiêu Hương=]]

Gia Minh Diệc đem đầu roi kích thích cúc huyệt của Li Lạc, khiến cho cơ thể của cậu bắt đầu run rẩy, gần như muốn bắn tinh, mặc dù Gia Minh Diệc đã dùng tay nắm chặt phân thân của cậu nhưng phía dưới như cũ vẫn chảy ra chất dịch trắng nhầy khắp nơi.

Hậu huyệt đột nhiên cảm thấy trống trãi lạnh lẽo, cúc huyệt tạm thời không thể khép lại, tràng bích hồng phấn bên trong không ngừng mấp máy khiến người ta càng có thể nhìn rõ hơn.

“Mới chỉ vậy mà đã muốn rồi à? ” Gia Minh Diệc cười châm chọc, đem ngón trỏ thò vào bên trong tiểu huyệt ấm áp kia, Li Lạc nhận ra có “dị vật” đang muốn tiến vào thì hô nhỏ một tiếng, cơ vòng mút chặt như muốn đem ngón tay nuốt hẳn vào.

“Hưng phấn đến vậy sao? Xem ra còn phải cho cậu sướng thêm chốc nữa rồi.” hắn rút ngón tay ra, Gia Minh Diệc từ trong ngăn tủ bên người lấy ra vài cây gậy massage khác nhau, những cây gậy massage này cũng không phải loại bình thường, bề ngoài của chúng đều được bao phủ bởi một lớp silicone màu sắc sặc sỡ hoặc trong suốt, kèm theo là khóa ở cổ có hình dạng chữ L, chữ S lại còn có cả hình dạng đóa hoa.

Lúc đầu Li Lạc cũng không biết vài thứ trong tay Gia Minh Diệc sử dụng như thế nào, vô cùng hiếu kì nháy nháy mắt, cho đến khi đối phương điều chỉnh lại độ cao của xiềng xích, đem Li Lạc treo lên tư thế gần như là nằm thẳng treo giữa không trung, đem mấy thứ nhìn giống như đồ chơi bình thường vô cùng đáng yêu kia nhét vào cúc hoa Li Lạc, bật chốt mở…..

“A … đừng…. không cần….. rất a……. quá nhanh……” Li Lạc trong nháy mắt không kiềm chế được mà nhảy dựng lên, mấy đồ chơi hình dạng khác nhau kia trong cơ thể cậu chấn động chèn ép lẫn nhau, mang lại khoái cảm so với bất cứ công cụ tình dục tự an ủi tuyệt đối khác nhau, tràng bích bị va chạm ma sát không hề có quy luật, ngay cả chỗ mẫn cảm nhất cũng không có bỏ qua. Gia Minh Diệc lại đem một sợi dây hồng gắn chuông bạc quấn quanh dương v*t cứng đến sắp không chịu được của Li Lạc, tựa như đang đóng gói một món quà tinh mỹ bình thường.

“Đừng…. đừng như vậy….. để tôi bắn …… a…..” Li Lạc gần như là khóc hô lên, cậu ra sức vặn vẹo cơ thể, sắc mặt ửng hồng, khóe mắt mọng nước, chỉ cần một chút nữa sẽ rơi ra.

“Im lặng! Đây mới chỉ là bắt đầu!” Ngữ khí của Gia Minh Diệc vô cùng nghiêm túc, roi da trong tay không biết từ khi nào thành thước mộc, nhanh chóng đánh lên gò mông trắng nõn của Li Lạc.

“Chát Chát Chát—!!!” Tiếng roi thanh thúy vang lên, hai cánh mông trái phải nhanh chóng sưng lên hai vệt roi hồng nhạt. “Đau~~~” Li Lạc thống khổ kêu một tiếng, không dám tiếp tục giãy dụa. Đồ chơi trong cơ thể cậu như trước tàn sát ẹp bừa bãi, Li Lạc vất vả lắm mới có thể thích ứng một chút, Gia Minh Diệc lúc này lại nghĩ ra cách chơi mới— vài cái nhũ giáp màu sắc rực rỡ xuất hiện trước mắt Li Lạc. Li Lạc đối với nhũ giáp SM không xa lạ, chẳng qua tại đây do vị điều giáo sư có thủ pháp đặc biệt lấy ra nên vẫn khiến Li Lạc không khỏi khẩn trương. Những cái nhũ giáp màu bạc kia càng tới gần, Li Lạc có thể thấy rõ chúng nó, càng nhịn không được hít sâu một hơi, thân mình đều là run rẩy đứng lên. Thì ra giữa mấy cái kẹp kia đều khảm một cái ngân châm ước chừng dài 1cm. Thứ này nếu như bị đâm vào chính bên trong da thịt của mình…….. Li Lạc không dám tưởng tượng, chỉ là hoảng sợ đến nỗi liều mạng lắc đầu. “Yên tâm đi, nhứng cái kẹp nàu đều đã được xử lý tiêu độc đặc thù, tôi cam đoan cậu sẽ an toàn.” Gia Minh Diệc nói, còn cầm ra một lọ cồn, đem hai tay chính mình cùng vài cái nhũ giáp kia chà lau sạch sẽ.

“Không… không cần…. tôi…. không….” Đây không phải vấn đề sạch sẽ hay không sạch sẽ, an toàn hay không an toàn, mà là….

“Tôi đã nói rồi, một khi điều giáo bắt đầu thì trong căn phòng này tôi là người toàn quyền quyết định, khi nào dừng lại, cũng do tôi quyết định.” Gia Minh Diệc trước đem thân mình run run không ngừng của Li Lạc ổn định lại, tiếp đó vê lên một bên đầu v* sưng đỏ của cậu, đem nhũ giáp nhanh chóng kẹp lại. “Không….. a….. không…. không cần….. cầu anh…… không cần….. ngô…..” Ngân chân xuyên qua làn da mang lại đau đớn, đầu v* của cậu bị đau vô cùng mẫn cảm, Li Lạc cơ hồ là thét chói tai. Gia Minh Diệc thật sư ngoảnh mặt làm ngơ, nhanh chóng cầm một cái, kẹp lên bên còn lại. “Không…… không cần…..a……” Huyết châu đỏ tươi theo ngân châm thẩm thấu đi ra, tuy là ngân châm so với cái kim không lớn hơn bai nhiêu nhưng lại khiến cho thiếu niên đau đớn khóc lóc, tuy vậy cậu vẫn không dám làm càn giãy dụa, bởi vì giờ phút này, bất cứ hành động nào đều có thể tác động tới miệng vết thương, gây ra đau đớn thẳng lên não. Thiếu niên động lòng người cùng hai hàng nước mắt càng người ta muốn nâng niu, trìu mến càng lúc càng giống người nào đó, trực tiếp khơi mào hưng trí muốn ngược đãi của Gia Minh Diệc. Hắn cầm lấy ba ngân châm bạc nhỏ, đem tầm mắt nhìn xuống phân thân bị dây hồng buộc kia.

“Đừng! Tôi xin anh!” Li Lạc lớn tiếng cầu xin, bộ mặt bị dọa đến trắng bệch. Hai cái trên ngực kia đã khiến cậu đau chết đi được, nếu là ở trong này……. Không, cậu không thể tưởng tượng được.

“Ngoan~~ nhẫn nại một chút nữa là tốt rồi~” Gia Minh Diệc nói lời này đồng thời cũng đem ngân châm kia cắm đến, không có mảy may do dự.

“Không……. Không cần….nnnn… Không cần….. Cầu anh dừng tay…… ô ô ô ô ô~~~~~” Li Lạc cuối cùng không thể nhịn được nữa khóc lớn lên, giống hài tử bình thường thất thanh khóc rống, cậu đã quản không được cái gì là điều giáo, cậu hiện tại chỉ muốn người nam nhân này dừng tay mà thôi. Thế là Gia Minh Diệc dừng lại động tác trên tay, đã tiếp nhiều khách nhân như vậy, khóc nháo chưa phải chưa từng thấy qua nhưng giống hài tử khóc như vậy chỉ có thể nói lên hắn thật sự bị dọa sợ. Hoặc là do hắn hôm nay chọn lựa phương thức kịch liệt thái quá hay chăng?

Gia Minh Diệc lúc này có chút không hiểu cậu ta. Lấy xuống nhũ giáp cùng cởi dây da trên người Li Lạc xuống, Gia Minh Diệc ôn nhu ôm lấy cậu ta, vỗ nhẹ lưng cậu ta trấn an.

Li Lạc ghé vào trên đầu vai Gia Minh Diệc,làm càn khóc lớn, trong miệng thì thào tự nói:” Tôi… tôi…không cần…. không cần chơi……. Ô ô ô ô ô~~~ Sau này tôi không bao giờ tới nơi này nữa… ô ô ô~~~~ thật đáng sợ~~~”

Gia Minh Diệc tựa hồ từ lời nói đứt quãng kia nghe ra chút manh mối, nghi vấn nói:”Li ──Tiểu Lạc, thật sự cậu là lần thứ mấy tới nơi này?”

“Tôi…… Tôi là lần đầu tiên đến……” Li Lạc nức nở đáp.

“Vậy sao Michael thế nào lại nói cậu là khách quen?”
Lúc trước, đầu óc hắn đều là đang suy xét làm sao để xử lý mẫu thẫn giữa chính mình và Lăng Phàm, căn bản không có quan sát cẩn thận cậu nhóc này, hiện tại nghĩ đến, cậu nhóc này từ lúc vào cửa đã biểu hiện không giống người đã quen chuyện này, chẳng lẽ là Michael nghĩ sai  cái gì rồi?

Li Lạc lau nước mắt nước mũi tèm lem:

“Tôi…… Tôi …trộm lấy…… thẻ hội viên….của anh trai.. tôi sợ…… nếu tôi nói chính mình là lần đầu tiên đến…… sẽ…… sẽ bị các anh chê cười……”

Gia Minh Diệc có chút không thể nề hà cười, ôm lấy Li Lạc ngồi xuống trên ghế salon bên ngoài

“Ừ, hiện tại không có việc gì, tôi sẽ không tiếp tục  làm gì với cậu, cậu cũng đừng sợ hãi. Nhưng mà, nếu sau này cậu còn muốn đến chơi, nhớ rõ cần phải nói thật, bằng không sẽ thực nguy hiểm, biết không?”

“Biết, biết, đã biết rồi!” Li Lạc liên tục gật đầu. Hắn nào dám đến nữa, bây giờ đã bị dọa mất nửa cái mạng còn gì

Nằm tại trong lòng Gia Minh Diệc, giống như tiểu sủng vật đang tìm kiếm an ủi.

Gia Minh Diệc không phải không biết đứa nhỏ này giờ phút này đang ỷ lại hắn, nhưng hắn cũng không thích cùng một người xa lạ tiếp xúc thân mật như vậy, đặc biệt chỉ là một người khách nhân của hắn. Hắn vỗ vỗ đầu Li Lạc, đặt cậu trên sso pha nằm ở tư thế thoải mái tựa vào, đắp một cái chăn mỏng,”Ừm… cậu cứ ở chỗ này nghỉ ngơi một lát, rồi mới gọi điện thoại cho anh, để hắn đón cậu về nhà, được không?”

“Không…… Không cần……” Li Lạc kéo lại góc áo Gia Minh Diệc, dùng ánh mắt cầu xin nửa quỳ trên sô pha ngẩng đầu nhìn hắn

“Đừng…… Đừng bỏ lại tôi, ở …. ở lại cùng tôi một chút, tôi…… tôi sợ…… trên người…… Đau quá……”

********************************************************

********************************************************

Câu nói kia “Đừng bỏ lại tôi, đau quá” Như là tác động tới tiếng lòng Gia Minh Diệc, khiến hắn nhìn Li Lạc thất thần thật lâu.Đúng vậy, một nam hài đơn thuần như thế, bị kinh hách còn cần người đến an ủi, dỗ dành.

Còn…người kia… bị chính hắn làm cho thể xác và tinh thần đều thương tổn, đã vậy còn bị tàn nhẫn vứt bỏ tại ven đường ……

Gia Minh Diệc bắt đầu ý thức được chính mình đến tột cùng phạm phải một sai lầm nghêm trọng cỡ nào.

Xem đồng hồ, đã 3 giờ sáng, so với lúc hắn rời đi cũng đã qua 6-7 tiếng đồng hồ.

Dùnthoại nội tuyến trên bàn gọ đi, Gia Minh Diệc gọi Micheal tới, đơn giản giải thích tình huồng của cậu nhó, sau đó hắn liền không ngừng chạy trở về.

****************************************************

Đêm khuya hai giờ, Lăng Phàm kéo thân mình đau nhức, đi lại gian nan tại ngã tư đường vắng ngắt.

Cậu mất rất nhiều khí lực mới có thể từ trong xe bò ra nơi đã cho cậu rất nhiều ác mộng, rồi mới đánh xe trở lại nhà Gia Minh Diệc, dùng tốc độ nhanh nhất thu thập hành lý rời đi.

Nhưng đến hiện tại, cậu – đến chổ để đi còn chẳng có!

Trên người không phải không mang tiền, nhưng nếu cần phải thuê nhà trọ, cậu có hơi tiếc rẻ

Nghĩ tới muốn trở lại ngồi nhà trước kia khi cậu chưa nhận thức Gia Minh Diệc, nhưng vừa đi đến mới phát hiện, từ khi cậu rời đi, gian nhà này không có người lại thuê, chủ nhà dứt khoát đem nó phá đi làm thành một nhà ấm để trồng hoa ngoài trời.

Không có nhà để về, chẳng lẽ mình đã lưu lạc đến muốn đi ngủ gầm cầu hay ngủ đầu đường xó chợ hay sao? Lăng Phàm tự giễu nghĩ.

Không biết đi bao lâu, mãi cho đến phía chân trời bắt đầu có ánh sáng, mãi cho đến khi thể lực khô cằn tiêu hao hầu như không còn, hậu đình bị thương, càng khiến cậu thở một hơi đều đau đến run run, cậu chỉ có thể tựa người vào cột điện bên đường tạm thời nghỉ ngơi.

“Lăng Phàm? Là cậu sao? Cậu làm sao lại ở đây?”

Nhắm mắt lại bên tai bỗng nhiên nghe được có người kêu tên chính mình, Lăng Phàm tưởng nghe nhầm, mà khi cậu mở mắt ra, đứng trước mặt đúng là Yêu Nhất.

Hiện tại hình như còn giống chưa tới 6 giờ sáng đi, nam nhân này làm sao lại ở trên đường?

“Anh …… Anh làm sao..?” Lăng Phàm nói chuyện đều có vẻ hữu khí vô lực.

Yêu Nhất rất chu đáo, lập tức phát hiện Lăng Phàm khác thường:”Sắc mặt cậu sao lại khó coi như thế, có phải bị bệnh hay không?” Nói xong  liền muốn tiến lên dìu cậu.

Lăng Phàm vốn định lễ phép cám ơn đối phương quan tâm, nhưng khi đứng lên, chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, trước mắt thiên địa đều nhanh chóng xoay tròn, không đến một lát, cậu liền triệt để mất đi tri giác……

Chương 33: Vụ lý xem hoa

Editor: Gấu béo~

Beta: Cát Tiêu Hương=]]

Thời điểm Lăng Phàm tỉnh lại thì đã ở trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ.

Phòng rất rộng, được bài trí rất gọn gàng, nhìn kĩ lần nữa thấy trên tủ đầu giường có vài nút in Logo cùng vài đồ vật, là phòng khách sạn. Làm sao cậu lại ở chỗ này? Là ai mang mình đến? Lăng Phàm mơ mơ hồ hồ nhớ lại, cuối cùng tựa hồ kí ức cũng quay trở lại tại lúc cậu quay về nhà cũ, còn có khuôn mặt một người nam nhân cậu quen thuộc hiện ra……

“Tiểu Phàm, cuối cùng cậu cũng tỉnh lại. Cảm thấy sao rồi?” Trước mắt đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt tươi cười phóng đại, đem Lăng phàm đang mê mang suy nghĩ trở lại hiện thực

“Là anh? Tôi_____ xảy ra chuyện gì?” Chưa bao giờ tin cái loại tình tiết ngôn tình cẩu huyết như vậy xảy ra với mình, ở bên đường té xỉu đồng thời lại được một người nam nhân khác cứu, nhưng chính mình không thể một phát bay lên làm phượng hoàng như nữ chính.

“Tối hôm qua cùng cậu ăn cơm uống rượu nên định đi ngủ sớm, kết quả lại là ngủ sớm dậy sớm, không đến hừng đông liền đi ra ngoài tản bộ, không nghĩ tới lại gặp cậu ở trên đường.” Đối với lời giải thích này của Yêu Nhất cậu nửa tin nửa ngờ, tối hôm qua qura thật có uống rượu, nhưng mà chỉ lo nói chuyện phiếm nên một chai rượu nhỏ còn chưa uống xong, nhưng nếu cho rằng người này có tâm tư khác với chính mình, thì cả một đêm gần mười tiếng như vậy mà không xảy ra gì vậy là càng không có khả năng. Yêu Nhất vừa thấy Lăng Phàm lâu như vậy không có nói chuyện, còn tưởng cậu vừa mê man tỉnh lại vẫn còn chưa quen, cầm canh nóng trong tay đưa tới trước mặt cậu

” Trước đừng nghĩ nhiều như vậy, cậu ngủ một ngày một đêm, hẳn là đã đói, uống chút canh đi cho ấm bụng.”

“Nga, cám ơn.”

Đối với việc thật sự rất đói cùng có người cho mình ăn cậu tự nhiên sẽ không khách khí. Lăng Phàm ngồi dậy muốn tiếp nhận bát canh, nhưng bởi vì hành động mạnh, đầu choáng cùng hạ thân một trận đau đớn khiến cậu liền ngã trở về, may mắn có Yêu Nhất một tay nâng đỡ cậu lên. “Cẩn thận một chút, cậu ngủ lâu mới dậy rất dễ váng đầu.”

“Ách… Cám ơn….. ” Lăng Phàm nhớ tới tình trạng chính mình gặp đối phương, nhất thời có chút xấu hổ, vội vàng tránh được tầm mắt thân thiết của đối phương.“Kỳ thật… thời điểm cậu ngủ tôi đã xử lý qua miệng vết thương rồi. Chúng ta đều là nam nhân, tôi lại lớn lên tại Nhật Bản, sớm đã gặp qua nhiều đồng chí, cậu không nhất thiết phải cảm thấy ngại ngùng.”

“A …. không phải….. cái kia…..” Lăng Phàm muốn giải thích chính mình xấu hổ cũng không phải bởi vì lo sợ đối phương kỳ thị tính hướng của cậu, nhưng Yêu Nhất lại nói tiếp.

“Người kia là Gia Minh Diệc sao?”

“A?!” Điều này sao cũng biết, hắn thật sự chưa từng điều tra về cậu sao?

“Kỳ thật tôi cùng Gia Minh Diệc đều là điều giáo sư. Trong giới, hắn có tiếng là nam nữ không kị tôi cũng biết, cậu cùng hắn sớm ngày gần nhau như vậy tôi cũng nghĩ qua nhất định có quan hệ không đơn giản, tôi tiếp cận cậu không chỉ muốn cậu giúp tôi truyền lời tới Sasha còn có ý tứ muốn thị uy với Gia Minh Diệc, chẳng qua tôi không nghĩ tới nam nhân kia sẽ xúc động làm như vậy với cậu. Chuyện này coi như là tôi liên lụy cậu, thực xin lỗi.”

“Anh—– này—–” Tại thời điểm này, Lăng Phàm chân chính cảm giác được dung lượng não mình không đủ để sử dụng, thì ra Gia Minh Diệc cùng Yêu Nhất giống nhau đều là điều giáo sư, thì ra hắn đã sớm biết rõ ràng thấu đáo quan hệ giữa mình cùng Gia Minh Diệc, chính mình bị coi như là pháo hôi đáng thương. Nhưng cố tình, ngay tại điểm cậu chưa kịp thấy rõ chân tướng việc này, người khởi xướng lên kia chủ động hướng cậu thẳng thắn giải thích, làm hại cậu muốn sinh khí, muốn mắng chửi người đều không tìm được lý do thích hợp. Là nên oán hận hắn lợi dụng chính mình, phá hủy quan hệ nguyên bản hài hòa giữa cậu cùng Gia Minh Diệc sao? Lăng Phàm cậu sớm đã trải qua khoảng thời gian tiếu hài tư ý nghĩ kì lạ lâm vào mộng đẹp tưởng tượng, lại không phải loại người có thể vì ái tình mà tìm cái chết, chính cậu cùng Gia Minh Diệc là tầng tầng quan hê, mặc kệ có yêu hay không thì kết cục này cũng là sớm hay muộn. Nếu nói đau dài không bằng đau ngắn, cậu còn muốn cảm tạ người này khiến cậu sớm thấy rõ đối phương, cũng thấy rõ chính mình.
“Lăng Phàm, với tôi mà nói, đem chân tướng sự tình nói cho cậu so với tôi giải thích cái gì đều hữu dụng hơn. Tôi đem cậu mang về đây thuần túy là thấy cậu gặp nạn nên tôi tự nhiên ra tay tương trợ. Tôi không muốn nói cái gì mà vì tôi giải thích mà mong cậu tha thứ, hành lý của cậu ở bên trong tủ quần áo, bát canh này uống hay không là quyền của cậu. Tôi trước đi ra ngoài, cho cậu một không gian yên ắng, nghỉ ngơi cũng tốt, hoặc là cậu muốn suy xét mọi chuyện trong chốc lát hay muốn rời đi tôi cũng không dám ý kiến. Nếu cậu nguyện ý coi tôi là bình thủy bằng hữu tương phùng, như vậy tôi cũng nguyện ý cùng cậu chia sẻ mọi chuyện.” ( bình thủy bằng hữu tương phùng: người bạn gặp nhau trong hoàn cảnh bình thường- để nguyên văn nghe hay hơn a TvT) Yêu Nhất nói xong vẫn không thấy Lăng Phàm trả lời, liền xoay người hướng cửa đi ra.

“Khoan đã!” Lăng Phàm thừa nhận cậu là ngưòi không có nguyên tắc gì, lại rất dễ mềm lòng, cơ hồ không hề lo lắng nhiều gọi Yêu Nhất lại

“Tôi nguyện ý tin tưởng anh một lần nữa.” Lăng Phàm cảm giác chính mình đời này xui xẻo đến cực hạn, không có tiền, không có nhan sắc mà cũng gặp chuyện như vậy, trước mắt xem xét quan hệ giữa câu cùng Gia Minh Diệc, Yêu Nhất cũng sẽ không lợi dụng cậu.

Mỗi người tại hiện thực trước mặt đều phải có lần đầu tiên, cậu hiện tại không có tiền không có phòng, còn thụ thương, chỉ có thể lại tin tưởng Yêu Nhất một lần ở lại nơi này. Yêu Nhất thấy Lăng Phàm trả lời cũng không có biểu tình mừng rỡ hay biểu tình trút được gánh nặng, hắn chỉ thản nhiên mỉm cười rồi một lần nữa đem bát canh đặt vào trong tay Lăng Phàm,

“Trước ăn một chút rồi nghỉ ngơi, chờ thân thể cậu tốt lên một chút, chúng ta mới từ từ tán gẫu?” *************** Lăng Phàm không có yếu đuối giống như nữ tử, nhưng một ngày liên tiếp bị đả kích quả thật khiến tinh thần và thể xác cậu mệt mỏi, uống một ít canh nóng, sau đó lại ăn một chút điểm tâm, cậu lại mơ mơ màng màng ngủ đến chạng vạng, lúc này mới lấy lại được tinh thần.

Nghe Yêu Nhất ngắn gọn giới thiệu hắn cùng Gia Minh Diệc còn có Chu Minh Toa kia, bây giờ đến lúc hỏi Lăng Phàm kế tiếp có tính toán gì không, nhưng cậu lại chỉ cúi đầu, nghĩ khí trầm muộn trả lời:

” Tôi nghĩ từ chức.” (Trầm muộn: trầm lặng + phiền muộn)

“Tiểu Phàm, sự tình đi đến ngày hôm nay cũng không phải do cậu sai, cậu không cần phải trừng phạt chính mình, huống chi hiện tại để kiếm một phần công việc thích hợp với bản thân cũng không dễ dàng. Tôi đối với nơi này không quen thuộc, lại không thể giúp cậu____”

“Không, tôi không có ý như vậy.” Lăng Phàm lắc đầu,

” Tòa nhà mới của công ty đang thiết kế dở, mọi người cũng không rời đi vẫn tiếp tục giúp Gia Minh Diệc, tôi cũng không cố ý tránh né anh ta, chỉ là giai đoạn trước mắt này, tôi còn chưa chuẩn bị để có thể thản nhiên đối mặt hắn.” Yêu Nhất có thể lý giải tâm tình hiện tại của đối phương, nếu đoạn tình cảm này chạy tới cuối tạm thời tách ra khiến cảm tình hai bên phục hồi, quả thật là phương thức xử lý tốt nhất. Từ góc độ của một người đứng xem, Gia Minh Diệc cũng không phải không có cảm tình với Lăng Phàm, hoặc chỉ là chính hắn còn chưa có ý thức được, nếu hiện tại đem hai người tách ra, đoạn tình cảm này có lẽ vô tật mà chết. Hắn cũng không cho mình là người tốt gì đó, đối với địch ý của Gia Minh Diệc vẫn mặc kệ như cũ, nhưng việc chia rẽ nhân duyên người khác hắn còn không có nghĩ tới. Trầm tư một lát, Yêu Nhất khuyên nhủ:” Việc tình cảm không tốt cũng không thể để nó ảnh hưởng tới sinh hoạt của cậu, dù cho thật sự hai người không thể tiếp tục ở chung, vậy trước cứ im lặng vài ngày, ít nhất đợi đến khi tìm được người khác hoặc là công việc mới tạm thời rồi rời đi cũng không muộn đi?” “Nhưng…… nhưng tôi……..” Yêu Nhất nhắc nhở như thế, Lăng Phàm càng thêm khó khăn. Trước cần về nhà ông bà xử lý tang sự vẫn còn tích tụ, còn hỏi mọi người xem còn thiếu nợ ai không, hai tháng tiền lương này dùng để trả nơn, hiện tại muốn thuê phòng ở cũng không thể, lại còn công việc……… 

Chương 34: Khó lòng giãi bày

Edit: Gấu béo~

Beta: Cát Tiêu Hương =]]

Mặc dù bị Yêu Nhất ở bên cạnh thành công khuyên bảo, Lăng Phàm cuối cùng đáp ứng đi làm trở lại, nhưng cậu vẫn lấy cớ nghỉ bệnh để ở nhà bình tâm vài ngày.

Trong lúc đó, Gia Minh Diệc liên tục gọi đến, nhưng Lăng Phàm đều lựa chọn tắt máy, rồi sau đó đối phương lại liên tục gửi tin nhắn, giải thích luôn miệng khiến cậu tâm phiền ý loạn, cuối cùng bất đắc dĩ tiếp điện thoại.

“Uy, Tiểu Phàm?”

“Ân, là….. là tôi.” Đầu bên kia điện thoại chỉ là một câu gọi bình thường, đã khiến tim Lăng Phàm gia tốc đập nhanh.

“Tiểu Phàm, em nhất định phải nghe tôi giải thích, ngày đó là tôi không đúng, tôi lỗ mãng, bây giờ tôi giải thích với em. Tiểu Phàm, em giận tôi cũng được, nhưng đừng trốn bên ngoài không về, trên người em cũng còn không có bao nhiêu tiền, vạn nhất gặp phiền toái_____”

“Diệc, tôi không có giận anh.” Lăng Phàm đánh gãy lời Gia Minh Diệc vẫn đang lải nhải, cậu gần như sắp không kiểm soát được cảm xúc của chính mình, cậu sợ hãi, người đàn ông kia ôn nhu tràn ngập, luôn miệng xin lỗi xoa dịu,…Cậu gần như lại muốn thỏa hiệp…

“Tiểu Phàm, em thật sự không giận anh?” Ngữ khí của cậu bình thản còn lộ ra đau thương vô cùng khiến Gia Minh Diệc càng không hiểu.

“Nếu sự tình đã phát sinh thì dù trách cứ hay oán giận cũng không thay đổi được gì cả. Tôi tiếp điện thoại không phải vì muốn nghe anh giải thích hoặc là cần anh bồi thường… tôi chỉ muốn nói, khi chúng ta ở cùng nhau, tôi rất hạnh phúc… nhưng áp lực cũng quá lớn, việc này cũng chẳng phải do anh, mà là chúng ta căn bản không cùng thuộc về một thế giới, tôi luôn đợi đến một ngày nào đó- những lời này sẽ do anh nói ra…Cho nên thực xin lỗi, tôi nói trước rồi.”

“Em….đây là ý gì?”

Muốn chia tay? Muốn bỏ hắn? Không, bọn họ hình như còn chưa phải là quan hệ yêu đương cơ mà? Gia Minh Diệc nhất thời không thể nói thêm được gì, nhưng trong lòng lại dấy lên một cỗ chua xót cùng nóng nảy.

“Ngày mai tôi sẽ trở lại đi làm, tôi vẫn sẽ như cũ kính trọng anh, tôi hy vọng đến lúc đó- Gia Minh Diệc tiên sinh có thể công tư phân minh…Ưm…Không làm khó dễ tôi.”

Không cho đối phương cơ hội tiếp tục truy vấn, Lăng Phàm gần như lập tức tắt máy. Đột nhiên giờ phút này, cậu có một loại xúc động muốn khóc, cậu không muốn thừa nhận quãng thời gian tốt đẹp bên cạnh người kia đã không còn nữa, cậu vô cùng nhớ những kỉ niệm đó, cả hai tại phòng ngủ điên cuồng làm tình rồi sau đó cùng nhau ngồi dưới thảm vừa ăn vừa xem phim… vô cùng ngọt ngào.

************************************************************************

Một đêm kia- Gia Minh Diệc lần đầu tiên bởi vì một người đàn ông khác mà mất ngủ. Cứ như vậy mà bị người ta cự tuyệt, còn là lần đầu tiên sống chung sau ba mươi năm hắn sống trên đời mà đến, cảm giác thất bại cùng buồn bực trong lòng, nghĩ cũng thấy mệt mỏi. Nhưng mà đó đều không phải là trọng yếu nhất, vấn đề mấu chốt là Gia Minh Diệc suy nghĩ khổ sở như thế nào, cuối cùng vẫn không có một phương thức thỏa đáng để giải quyết cục diện giằng co trước mắt.Duy nhất chỉ có thể gửi hy vọng vào ngày mai hai người gặp mặt để có thể thay đổi chút gì đó. Trằn chọc trăn trở suốt một đêm, Gia Minh Diệc khó có khi lại dậy sớm, đến văn phòng ngồi đợi đối phương, không ngờ không đợi được, mà lại thấy Chu Minh Toa mặt đầy hiếu kì nhìn chằm chằm hắn nửa ngày.

“Sư huynh, anh không phải là tối hôm qua lại ngoạn đến điên rồi? Gần đây Tiểu Phàm đều không trở về, anh lại đi tìm tiểu thụ phong tao, đem bản thân ép khô thành như vậy?”

“Sắp tới giờ đi làm lại nói bậy cái gì vậy?”

“Em nào dám nói bậy, không tin anh nhìn lại bộ dáng hiện tại của bản thân xem.” Chuy Minh Toa cầm gương bên trong hộp đồ trang điểm đưa qua

“Mặt mũi anh hốc hác tiều tụy, râu ria xồm xoàng, quầng thâm dưới mắt so với gấu trúc còn muốn kinh dị hơn. Anh tuổi cũng không còn trẻ, đâu phải thiếu niên mười bảy mười tám, sao lại không chịu tiết chế một chút chứ hả?”

“Cô nhóc à, em lại tưởng tượng linh tinh cái gì đấy hả? Chỉ là tối qua anh mất ngủ, nên sáng dậy sớm một chút mà thôi.”

Ở trong gương nhìn thấy khuôn mặt ỉu xìu của chính mình kia, Gia Minh Diệc phản bác cũng có chút lực bất tòng tâm.

“Có phải là do Lăng Phàm bỏ đi nên anh mất ngủ đúng không? Lần trước anh vừa cãi là quan hệ bình thường, sao lúc này lại giống như không rời được cậu ta vậy? Sư huynh, trước kia anh chưa từng tình thâm trọng ý như vậy nha.”

“Được rồi! Nếu em có thời gian để quản mấy việc không đâu, không bằng bớt lại sức lực để nhanh chóng hoàn thành tốt công việc của mình đi. Hôm trước anh muốn có bản báo cáo, đã xong rồi à? Chưa xong còn không mau đi, buổi chiều phải giao lại.” Nhắc tới Lăng Phàm, nhất là từ trong miệng nha đầu không đứng đắn nói ra, Gia Minh Diệc liền cả người không được tự nhiên, bận rộn đổi đề tài.“Ai nha, vấn đề nhỏ, em lập tức đi làm.” So với công việc, giờ phút này Chu Minh Toa hiển nhiên sự chú ý đều tập trung trên người nam nhân khẩu thị tâm phi kia

“Sư huynh, trước khi đi em vẫn muốn tốt bụng nhắc nhở anh một câu. Là nam nhân thì dám làm dám chịu, trong lòng thích nhất định phải sớm nói ra, đừng để người ta chạy mất rồi mới hối hận.”

Lời còn chưa dứt, người đã chạy vọt đến cửa văn phòng, ra xa rít gào  Gia Minh Diệc. *******************************************************************************

Đáng tiếc thiên bất toại nhân nguyện, Lăng Phàm hôm nay là đúng chín giờ rưỡi đi vào văn phòng. ( thiên bất toại nhân nguyện: trời không chiều lòng người)

Lúc này, vì bản thiết kế nên tất cả mọi người đều bận công việc lu bu, Lăng Phàm nghe theo lời đề nghị của Yêu Nhất, tận lực lấy cớ vì các việc vặt vãnh nên cùng đồng nghiệp khác một chỗ, hoàn toàn không cho Gia Minh Diệc một mình tìm cậu nói chuyện tình cảm, ngay cả ánh mắt của đối phương cũng triệt để bơ đẹp. Điều này làm cho người nào đó trở nên nóng nảy, cả buổi sáng liền tiến vào trạng thái đình công. Thật vất vả đợi đến nghỉ trưa, hắn thầm nhủ- Lần này dù có cường bạo cũng phải kéo Lăng Phàm ra ngoài cũng nhau ăn cơm mới được!

Không nghĩ tới, đúng lúc hắn đang định đưa tay kéo Lăng Phàm vào phòng thì nhận được một cuộc điện thoại ——-

Người gọi đến là một thầy giáo của Gia Minh Diệc, ông là người Hoa

Lúc hắn học thạc sĩ tại Pháp, thế nên Gia Minh Diệc cùng ông cũng cho là một nửa đồng hương, thế nên liền phá lệ mà coi trọng người học sinh này.

Bây giờ ông lại được chính phủ mời thiết kế một nhà bảo tàng quốc gia, mà người ông nghĩ đến đầu tiên chính là Gia Minh Diệc, hi vọng hắn có thể cùng tham dự thiết kế. Lúc nhận được điện thoại, thầy giáo đã tới sân bay S thị, hơn nữa cũng hẹn Gia Minh Diệc cùng nhau ăn trưa. Đối với hắn thì đây là cơ hội ngàn năm có một, nhưng Gia Minh Diệc kỳ thật cũng không muốn tham gia lắm, chẳng qua là không thể không cho thầy giáo mặt mũi, vô luận kết quả là như thế nào, một bữa cơm này hắn chắc chắn phải đi, quay lại nhìn Lăng Phàm ở một bên, trong lòng thật sự không kiên định. Dứt khoát______

“Tiểu Phàm, giữa trưa tôi muốn đi đàm phán một hạng mục thiết kế mới, cậu cùng đi với tôi.”

“Như vậy cũng được sao?” Cậu tuy là trợ ký của Gia Minh Diệc, nhưng dù sao đây cũng đâu pahri chuyên môn của cậu, dẫn cậu đi làm sao thích hợp?

“Chút nữa có khả năng sẽ kí một ít hợp đồng này nọ, mà em biết rõ tôi tùy tính quen rồi, sợ một mình sẽ khó tránh khỏi quên cái này cái kia, có em đi theo giúp sẽ tốt hơn. Lúc hai chúng ta cùng làm việc tại công ty cũng khá ăn ý nên tiền công tôi sẽ trả theo giờ.”

“Này______” Điện thoại vừa rồi Gia Minh Diệc tiếp trước mặt cậu, nội dung chính cậu không rõ nhưng vẫn nghe được một vài câu. Thiết kế bảo tàng quốc gia, cơ hội béo bở như vậy– bằng tư chất của cậu thì chỉ sợ là cả đời không có cơ hội mơ đến, nhưng nếu đi cùng Gia Minh Diệc, tuy toàn là những thứ xa vời… nhưng chắn chắc là vẫn sẽ ít nhiều tiếp thu được một số kiến thức, huống chi lần này còn có người khác, hẳn cũng là nhân vật nổi tiếng trong giới kiến trúc. Việc này thật sư khiến cậu tâm động không thôi, còn vấn đề muốn tránh không cùng Gia Minh Diệc một chỗ kia, hiện tại đã chẳng còn quan trọng!

“Đừng này nọ kia kìa gì nữa, người ta đang trên đường đến đấy, nanh lên, không có thời gian suy nghĩ đâu. Có gì trên đường đi nói.” Gia Minh Diệc thấy Lăng Phàm do dự, trực tiếp lôi kéo người hướng gara mà đi……

Chương 35: Bạn cũ

Edit: Gấu béo~

Beta: Cát Tiêu Hương =)))

Lăng Phàm cho rằng Gia Minh Diệc sẽ thừa dịp này giải thích mọi chuyện cho cậu, cậu thậm chí còn tưởng tượng ra rất nhiều lý do từ chối hay trốn tránh, nhưng sự thật thì  người kia lại hoàn toàn im lặng, không hề mở miệng nhắc đến chuyện của cả hai, chỉ là dặn dò vài câu về người thầy kia cùng hạng mục công việc cần chú ý. Từ công ty đến khách san lái xe mất nửa giờ, thời gian giữa trưa nội thành có chút kẹt xe, đến khi Gia Minh Diệc cùng Lăng Phàm bước vào phòng bên trong khách sạn đã thấy một người đàn ông trung niên ước chừng hơn bốn mươi tuổi. Hắn nhìn thấy Gia Minh Diệc liền vội vàng đứng lên nghênh đón, hai người vươn tay, một cái ôm nhiệt tình cách thức tiêu chuẩn được bày ra, rồi sau đó cậu cũng chú ý tới người thanh niên sau lưng người đàn ông trung niên kia. Chỉ là thoáng nhìn qua khuôn mặt kia, giống như có gì đó nổ vang, Lăng Phàm cảm thấy cả người như bị đóng đinh tại chỗ, mồ hôi lạnh trên người ồ ồ úa ra. Tiêu Đồng, vốn tưởng rằng mình cũn người kia cả đời không gặp lại, vốn tường rằng chính mình đem tất cả về người kia xóa bỏ. Nhưng một khắc này, khi khuôn mặt này lại một lần nữa xuất hiện trước mặt cậu mới phát hiện bản thân vốn chưa từng quên bất cứ cái gì, hồi ức tựa như là một tế bào của cơ thể, rõ ràng đến khiến người ta hít thở không thông. Lăng Phàm đang do dự có nên lấy cớ tránh đi hay không thì người đàn ông kia đã kéo tay Gia Minh Diệc bắt đầu giới thiệu,” Tiểu Diệc, đây cũng là một học trò của ta, Tiêu Đồng. Bản thiết kế lần này hắn nói với ta là có hứng thú, hơn nữa cũng đưa ra vài ý tưởng không tồi, cho nên ta cũng mang theo hắn lại đây.”

Gia Minh Diệc trên dưới đánh giá người thanh niên này, bộ dáng hắn thanh tú giống một nam tử Giang Nam, cao khoảng một mét tám nhưng một chút cũng không cường tráng, ánh mắt gian gian như dường như có một sự ôn nhu bao quanh thân thể. Nhưng mạc danh kì diệu là một nam tử ôn nhu như vậy lại không mang lại cho Gia Minh Diệc một chút thiện cảm. Nhưng mà hắn vẫn lộ ra mỉm cười tiêu chuẩn, cũng cùng đối phương nắm tay, đồng thời kéo cậu nhóc nào đó vẫn luôn cúi đầu đứng sau lưng mình,

” Đây là thư kí của tôi, Lăng_____”

Tiêu Đồng đột nhiên tiếp lời,nói:

” Là Lăng Phàm đi? Rất vui được gặp lại cậu, không nghĩ tới qua nhiều năm như thế, chúng ta vẫn có thể gặp lại nhau như vậy!”

“Ách….. hahaha, đúng vậy~~….. rất… rất hân hạnh.”

Trước đó Lăng Phàm giả tưởng rất nhiều khả năng, hoặc giả vờ không biết hàm hồ cho có lệ nhưng cậu làm sao cũng không nghĩ tới đối phương sẽ chủ động chào hỏi mình như thế. Cái này biến thành cậu cũng chỉ có thể kiên trì đáp lại.

“Hai người quen nhau?” Vốn đối với Tiêu đồng không có ấn tượng tốt Gia Minh Diệc lúc này càng thấy không vừa mắt. Nhất là khi đối phương ngưng mắt nhìn Lăng Phàm, khóe miệng kia còn như có như không hiện lên tiếu ý, khiến Gia Minh Diệc không nhịn được nhíu mày,

” Ách…. Cái kia…… hắn…..”

Tiêu Đồng cười tiếp nhận đề tài

” Tôi là học trưởng của Tiểu Phàm.”

“Khụ khụ…. kia…… sự việc đã qua nhiều năm, kỳ thật tôi cùng Tiêu học trưởng cũng không phải là rất quen thuộc…..”

“Nga.” Gia Minh Diệc thấy Lăng Phàm hàm hàm hồ hồ giải thích từ này càng là khó chịu, thuận miệng lên tiếng chuyển đề tài

” Lúc này thời gian không còn sớm, hai người bôn ba một đường cũng mệt mỏi, đừng đứng, chúng ta trước gọi món ăn, vừa ăn vừa nói chuyện.”

******************************************************

Một bữa cơm kia tuy rằng mỗi ngưòi đều tâm sự đôi chút nhưng tất cả đều xoay quanh vấn đề thiết kế bảo tàng quốc gia. Vương quốc Anh là một tiểu quốc nhỏ giáp nước Pháp, nhân khẩu không quá trăm vạn, có thành viên thừa kế hoàng thất, coi như là quốc gia có lịch sử lâu dài, lần này hoàng thất truyền ra danh nghĩa tư nhân muốn xây một một tòa bảo tàng lịch sử, tuy nói rằng không muốn thay đổi quá nhiều thế nhưng bản thiết kế lại được yêu cầu là vừa muốn giữ lại nguyên bản kiến trúc phong cách Âu cổ để thể hiện rõ ra lịch sử, lại muốn có cả hơi thở của thời đại mới, xác thực cần không ít công phu. Chung quy bảo tàng này đại biểu cho hình tượng của cả một quốc gia,  không đơn giản như thiết kế một tòa nhà nên không thể đem ra so sánh.

Nhưng mà lời nói này được nói ra, Gia Minh Diệc cũng rõ rệt cảm giác được Tiêu Đồng trong lúc vô tình thoát ra địch ý, hắn kích động dị thường hướng thầy trình bày ý tưởng, tựa hồ là muốn chứng minh bản thiết kế này không cần một người khác tham dự. Tại toàn bộ quá trình Lăng Phàm chỉ cúi đầu lắng nghe, ngẫu nhiên tiếp nhận tư liệu hoặc ghi chép lại một số yêu cầu.

Tuy rằng vừa xuống phi cơ, hai người còn cần điều chỉnh lại múi giờ, nhưng sau khi ăn xong, buổi chiều lại uống trà nói chuyện phiếm, thời gian vẫn là kéo dài đến chạng vạng. Tiễn thầy giáo cùng Tiêu Đồng, Gia Minh Diệc lái xe chạy trên đường về nhà, trong thần sắc ngoại trừ thoáng mệt mỏi còn có một loại áp lực nghiêm túc. Lăng Phàm ngồi ở trên ghế phó lái, do dự thật lâu, mới cẩn thận mở miệng:” Cái kia…. có thể dừng ở phía trước…. cho tôi xuống? Nơi ở của tôi ở gần đây.”

Trạng thái nhập tâm vào công việc Gia Minh Diệc sớm đã đem vấn đề giữa hắn cùng Lăng Phàm vứt sang một bên

“Nga, liền ở giao lộ phía trước dừng xe sao?”“Vâng, cảm ơn.”

Xe thong thả ngừng ở bên đường, không dám lại suy nghĩ về nguyên do Gia Minh Diệc thay đổi thái độ, Lăng Phàm nhanh chóng xuống xe. Lại trở về khách sạn của Yêu Nhất, tuy rằng Lăng Phàm trăm ngàn không muốn nhưng thật sự không còn chỗ để đi. Mở cửa, tựa hồ Yêu Nhất ra ngoài còn chưa có về, đã trải qua một ngày hỗn loạn, Lăng Phàm trực tiếp ngã xuống sô pha trong phòng khách, không muốn nhúc nhích. “Ding….. ding……” Vào thời điểm này di động trong túi quần đột nhiên vang lên không ngừng. Điện thoại xa lạ, liên tục vài lần, Lăng Phàm vẫn là tiếp.

“Tiểu Phàm, như thế nào lâu như vậy mới tiếp điện thoại, đang cùng người kiến trúc sư nổi tiếng kia hẹn hò sao?”

Tay run lên, ngay cả di động đều ném xuống đất, may mắn là dưới chân có trải thảm, nhặt điên thoại lên:

” Tiêu….. Tiêu…… Tiêu Đồng, sao lại là cậu?Làm sao biết số điện thoại của tôi?”

“Hahaha, nhiều năm không gặp như vậy, bạn bè cũ cùng nhau ôn chuyện sao lại khẩn trương như thế.”

Trái tim bắt đầu lấy tần suất không thể khống chế nhảy lên, mặc dù cậu đã nhắc nhở chính mình người đàn ông kia không có khả năng đối với cậu làm cái gì, nhưng dù thế nào Lăng Phàm cũng không bình tĩnh được, tạm dừng thật lâu mới lên tiếng hỏi:

” Cậu tìm tôi có việc gì?”

“Thật sự là vẫn không thể tin! Gia Minh Diệc là một kiến trúc sư nổi danh làm sao lại rơi vào tay cậu nha, so với trước kia có tâm nhãn hơn nhiều rồi đấy.”

“Câuu nói bậy cái gì? Đó là cấp trên của tôi.”

“Cấp trên? Cậu có biết hay không, buổi chiều mỗi khi tôi muốn nói chuyện với cậu, hắn nhìn tôi còn thiếu điều muốn xé rách người. Nam nhân chiếm dục mạnh như vậy….. Chậc chậc, cậu đừng nói với tôi hai người các cậu chưa từng quan hệ đó.”

“Tôi cùng hắn…….. chúng tôi………” Lăng Phàm vốn không biết nói dối, thanh âm phát ra càng run rẩy.
“Tốt, các người quan hệ hay chưa tôi không quan tâm, tôi muốn cậu giúp tôi một việc.”

“Là ý gì?” Người này còn muốn cậu hỗ trợ cái gì, rất khó để tin tưởng.

“Việc buổi chiều chúng ta nói qua cậu đều nghe được đi. Tôi cũng không cùng cậu quanh co lòng vòng, đây có thể coi là lần đầu tiên tôi có thể nhận một hạng mục lớn như vậy, có thể nổi danh hay không đều dựa vào nó, cho nên tôi muốn cậu giúp tôi khiến cho Gia Minh Diệc kia bị knock out. ”

“Này…… làm sao điều này có khả năng xảy ra? Tôi là trợ lý của Gia Minh Diệc.”

“Tôi cũng không làm khó cậu, với quan hệ của hai người, chỉ cần cậu trộm được bản thiết kế của Gia Minh Diệc đến cho tôi xem là ôn rồi, có gì đâu nào…”

“Này…. loại chuyện này làm sao có thể làm.”

“Hahahah~~~” Ngữ khí Lăng Phàm kiên định cự tuyệt đổi lấy là Tiêu Đồng lạnh lùng cười

“Quên hỏi một tiếng, Tiểu Dao gần đây có khỏe không?”

Nghe tới cái tên này, Lăng Phàm lúc trước khúm núm lo lắng đề phòng trong nháy mắt liến nhảy dựng lên, hét lớn:

” Tiêu Đồng! Cậu muốn làm cái gì?”

“Hiện tại nhớ đến, khi đó vội vàng xuất ngoại cũng chưa nói với cậu ta câu hẹn gặp lại, nhiều năm như thế, quan tâm bạn bè một chút cũng không được sao?”

“Tôi sẽ không để anh gặp được cậu ấy!” Nhớ lại lúc trước, nhiều người ra sức như vậy mới đem Tiểu Dao cấp cứu trở về, qua bao nhiêu năm như thế, cậu luôn cẩn thận chiếu cố, làm sao có khả năng cho phép tên kia đi gặp để phá hư mọi chuyện.

“Haha~ Lăng Phàm, cậu cho rằng tại S thị mà tôi còn tìm không thấy người sao?”

“Cậu……” Khí thế chém đinh chặt sắt vừa rồi bỗng nhiên biến mất, thở dài một hơi, hỏi:

” Cậu…. cậu đến tột cùng là muốn như thế nào?”

“Bản vẽ, cậu đã hiểu rõ?”

“Tôi…. nếu như bị phát hiện….. Cậu cho tôi chút thời gian, tôi muốn suy nghĩ một chút.”

” Ok, dù sao Gia Minh Diệc muốn thiết kế xong cũng cần một vài ngày nữa.”

“Thé nhưng, cậu phải đáp ứng tôi, không được đi gặp Tiểu Dao!”

“Không thành vấn đề.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau