ÁI THƯỢNG ĐIỀU GIÁO SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ái thượng điều giáo sư - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Lần đầu thân mật (hạ)

Edit & Beta: Gấu béo

Thời điểm hiện tại Lăng Phàm chỉ cảm thấy chóng mặt, ma xui quỷ khiến nghe theo lời Gia Minh Diệc, cởi ra dây lưng của đối phương, kéo xuống khóa quần, cầm lấy đồ vật giống bản thân đang ngóc đầu bên trong nhanh chóng lấy ra, bắt chước động tác của đối phương, lấy tay chăm chú vỗ về chơi đùa vật kia.

Gia Minh Diệc thấy Lăng Phàm chủ động như vậy càng vui mừng ra mặt, thân thể khô nóng khiến cho sự nhẫn nại của hắn tới gần giới hạn chịu đựng hơn. Hai ba động tác nhanh chóng cởi quần áo Lăng Phàm, Gia Minh Diệc ôm Lăng Phàm đặt lại lên giường. Cẩn thận lo lắng cho vết thương của cậu, Gia Minh Diệc còn cho cậu nằm úp sấp để không tổn thương lên vết thương cũ, hai tay ôm lấy hông của cậu, khiến mông cậu nhếch lên cao. Cả người trần truồng cùng nơi tư mật phía sau lộ ra không chút che đậy ở trong mắt người khác, mất đi vòng tay ôm ấp của hắn, Lăng Phàm xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, thân thể khẽ run run, dục vọng chướng bụng cũng giảm đi không ít.

Gia Minh Diệc cúi người, dùng lồng ngực của mình kề sát lưng Lăng Phàm, ngón tay trêu chọc hạt đậu nhỏ nhô ra trước ngực cậu:

“Đừng lo lắng, tất cả giao cho anh.” ( Đơn giản vậy sao ~)

“Vâng....a ~... ” Một luồng điện tê dại chạy dọc toàn thân, Lăng Phàm không tự chủ được vươn tay ra xoa nắn phân thân của  mình. Trong phòng không có thuốc bôi trơn, Gia Minh Diệc nhìn quanh gian nhà thật lâu, đột nhiên thấy một lọ kem Johnson ( chống muỗi) còn hơn phân nửa không biết còn sử dụng được không, đổ một chút ra tay, dùng ngón tay đưa vào tiểu huyệt Lăng Phàm.

“Ngô...” Nơi đó khô khốc truyền tới đau nhức, thân thể theo bản năng căng thẳng khiến cơ vòng bên trong Lăng Phàm cũng rút nhanh một chút, cậu cắn ngón tay Gia Minh Diệc.

“Ngoan, thả lỏng một chút!” Bên tai là giọng nói trầm thấp của Gia Minh Diệc, hắn nhẹ nhàng hướng dẫn vỗ về cậu, còn hôn hôn nơi đó, tay kia cũng không ngừng xoa nắn khắp nơi. Dù sao ở Never Begin được điều giáo rồi nên Lăng Phàm cũng có không ít kinh nghiệm, tiểu huyệt rất nhanh thích ứng một ngón tay, Gia Minh Diệc to gan cắm thêm vào một ngón.

” Ân.... a...... ” Ngón tay như có như không chạm vào những nếp nhăn bên trong, đầu ngón tay ma sát vách tràng có chút trướng nhưng mang lại một loại kích thích khác. Để khiến đối phương nhanh chóng thích ứng, Gia Minh Diệc lần này tăng nhanh tốc độ co rút ngón tay, thân thể Lăng Phàm run rẩy, hạ thân càng trướng lớn hơn.Mãi cho đến khi cho ba ngón vào mở rộng, cúc huyệt Lăng Phàm truyền tới cảm giác đau đớn, cảm giác này khó chịu như khi bị tạo bón ( =)))))), cúc huyệt không ngừng co rút lại, như muốn đẩy vật lạ trong cơ thể ra ngoài. Gia Minh Diệc không cho Lăng Phàm cơ hội từ chối, rút ra ba ngón tay, gần như cùng một lúc đẩy phân thân của mình vào.
“A... Không... A... Đừng... Lấy ra đi...”Đau đớn kịch liệt khiến thân thể Lăng Phàm nảy mạnh lên cao, tạo một chút khoảng cách với cơ thể của Gia Minh Diệc.

Cậu chưa bao giờ nhận đau đớn như vậy, trong cơ thể bị lấp đầy, dương v*t tráng kiện phảng phất như đâm thẳng tới bụng cậu, ngay cả dạ dày bên trong cũng run rẩy đau. Gia Minh Diệc lần thứ hai ôm lấy Lăng Phàm từ phía sau, kiềm chế không cho bản thân trừu sáp (rút ra đâm vào) ngay lập tức( -___-), ngón tay khẽ vuốt ve những chỗ mẫn cảm trên cơ thể cậu.

“Ngoan, chịu đựng một chút nữa, anh đảm bảo rất nhanh sẽ không còn khó chịu.” giọng nói tựa như mang độc, Lăng Phàm chưa bao giờ nghe thanh âm mềm mỏng, dịu dàng như vậy, như là đứa trẻ bị dối lừa vậy. Lăng Phàm cứ tin hết lần này tới lần khác, bắt đầu thả lỏng cơ thể, há to miệng hô hấp, cố gắng khiến thân thể không bài xích thân mật từ đối phương. Dần dần cảm giác quen thuộc lần thứ hai xuất hiện, như một ngọn lửa đang thiêu đốt tại nơi hai người kết hợp. Từ sâu bên trong là khoái cảm xuất hiện thay cho đau đớn, hàng lông mày đang nhíu chặt được dãn ra, trong miệng cậu phát ra những tiếng rên rỉ khó nhịn, “Ân  ...a... ân... ngô...”

“Gọi  anh là Diệc.” Hắn nhỏ giọng nhắc nhở cậu.

“Diệc...  ngô....a...  . nhanh...  quá... ”

” Nhanh? Nhanh gì cơ?” Nhìn Lăng Phàm dục hỏa đốt người, Gia Minh Diệc lại ngừng trừu sáp, đầu ngón tay đưa đẩy giữa khe đùi đối phương, như có như không trêu chọc cậu.” Nhanh...   nhanh....     chạm vào....đẩy vào..... A ____” Lăng Phàm càng ngượng ngùng thì càng không cách nào mở miệng, hạ thân đột nhiên bị Gia Minh Diệc nắm lấy, cuối cùng kêu lên, ” Nhanh lên một chút.... em... em khó chịu.... a.... ”

“Thật là, mỗi lần đều phải ép buộc như vậy mới chịu nói thật.” Tuy là lời nói trách cứ, nhưng lại mang theo cưng chiều vô hạn, Gia Minh Diệc ôm hông của cậu, khiến hai cơ thể dán chặt vào nhau, bắt đầu gia tăng tốc độ luật động. Như vậy điên cuồng làm, là việc mà Lăng Phàm chưa bao giờ trải qua, thân thể hoàn toàn bị khống chế, “Ân... a.... nóng quá.... ân...  em chịu không nổi..... ngô.... a......”

“Ầm............ ”   Ngay khi hai người sắp đạt cao trào thì cả phòng bị chấn động kịch liệt.

Hứng thú trong nháy mắt biến mất, Gia Minh Diệc quay đầu nhìn lại, không thể không cười khổ một tiếng. Nguyên nhân là do cục gạch dưới chân giường bị lệch ra ngoài khiến giường bị sập xuống, cái giường nhìn như có thể vứt đi ngay lập tức.

“Diệc ──” Lăng Phàm lúng túng nuốt một ngụm nước miếng, muốn nói gì đó nhưng lại không có cách nào mở miệng.

“Đừng nói chuyện!” Ở thời điểm này, không chỉ giường sập mà trời sập xuống cũng phải đợi anh làm xong không phải sao?

Gia Minh Diệc nâng Lăng Phàm lên, tiếp tục trừu sáp....

P/s: em Phàm nhà mị chính thức mất “chinh” =)))))

Chương 17: Cùng nhau chung sống (1)

Edit&Beta: Gấu Béo ~

Bởi vì mới bị thương, hơn nữa lại còn làm tình kịch liệt như vậy, Lăng Phàm sau khi bắn liền nhanh chóng mơ màng nửa hôn mê chìm vào giấc ngủ. Còn lại Gia Minh Diệc đối với gian phòng này vô cùng khó chịu, căn bản là không có ý định tiếp tục ngồi ngốc ở đây. Hắn trực tiếp xé một phần tấm chăn sạch sẽ ra, đem Lăng Phàm đang mê man trần trụi bao kín lại, liền cứ như vậy ôm lên mang về nhà mình. ( Anh …=)))

Không biết có phải hay không là do cậu quen ngủ trên tấm ván giường nhỏ tại nơi cũ kĩ kia nên dù khó có được khi nằm trên chiếc giường lớn rộng rãi thoải mái lại mềm mại, bên người lại có thêm một cái gối ôm rắn chắc mang tới cảm giác an toàn, nhưng Lăng Phàm vẫn bày ra tư thế ngủ cong cong hình con tôm toàn thân cuộn lại, giống như sợ nghiêng người sẽ từ trên giường ngã xuống.

Gia Minh Diệc chỉ có thể đem cậu toàn bộ ôm vào trong ngực, vươn chân chen vào giữa hai đùi cậu, bức bách Lăng Phàm mở ra thân thể.

Khi ngủ Lăng Phàm càng mang lại cho người ta một loại cảm giác mỏng manh dễ tổn thương khi nhìn cậu, bởi vì dù là trong giấc ngủ cậu cũng không có một chút thả lỏng đối với sự vật xung quanh, hai tay nắm chặt thành quyền gắt gao ôm trước ngực.

Hay là do cậu đang chống cự lại cái gì hoặc là bị kinh hoảng vì chuyện gì sao?

Một người bình thường khi tỉnh hành vi ý thức có thể có khả năng là vì bản thân ý thức được nên ngụy trang cùng dối gạt che giấu, nhưng thời điểm ngủ say là khi tiềm thức chân thật nhất.

Lâu dài tới nay, Gia Minh Diệc nhìn ra được ẩn sâu trong Lăng Phàm là bất an cùng khẩn trương, hắn vẫn tưởng chỉ là do cuộc sống kham khổ cùng áp lực công việc mang lại, nhưng tới lúc này hắn lại cảm giác thực ra cũng không phải như vậy.

Bất an ẩn sâu trong thân thể Lăng Phàm, càng nhiều là mang theo sợ hãi cùng trốn tránh, tới cùng là một người đơn thuần mà đi trên con đường bình phàm như vậy, còn có chuyện đặc biệt gì mà không muốn người biết?

************************************************************************

Ước chừng là vì quá mệt mỏi, mặc dù là ở một nơi xa lạ, Lăng Phàm vẫn là ngủ được tới khi mặt trời lên cao.Khi cậu tỉnh lại ngoại trừ cái mông đã xanh tím đau xót bên ngoài, bên trong hậu đình càng là đau xót nóng cháy khó chịu, ngay cả toàn thân thể cũng là bủn rủn vô lực. Dù vậy nhưng đó cũng không phải là trọng điểm, quan trọng là ____

“Nơi này là chỗ nào?” Lăng Phàm nhìn gian phòng trang hoàng nội thất đẹp mắt trước mặt, chẳng lẽ cậu nằm mơ rồi lăn lăn tới nhà người khác?

“Tiểu Phàm, em tỉnh rồi sao?”

Lăng Phàm có chút mơ hồ chớp chớp mắt, khuôn mặt phóng đại của Gia Minh Diệc liền xuất hiện trước mắt cậu, thân trên của đối phương vẫn để trần như trước, dáng người cao lớn, các khối cơ rõ ràng, mặt trên còn ẩn ẩn hiện hiện dấu vết kích tình tối qua, hạ thân tuy rằng chỉ mặc một chiếc quần đùi, bên ngoài lại đeo một chiếc tạp dề ô vuông nhìn vô cùng ngộ nghĩnh, khiến Lăng Phàm nhất thời không phản ứng lại được. ( =3=)

Cách một hồi lâu, Lăng Phàm tựa hồ nhận ra cái gì đó, lắp bắp hỏi: “Anh... anh... nơi này...?”
“Không sai, nơi này là nhà tôi, tối hôm qua sau khi em ngủ tôi mang em qua đây.”

“Ách? Vì cái gì?”

“Nơi kia của em có thể gọi là nhà để cho người ở sao? Ngay cả giường cũng hỏng luôn rồi!” Nhớ tới một màn sát phong cảnh đêm qua, tới bây giờ Gia Minh Diệc vẫn còn giận không chịu được.

“Nhưng là.....  em.... ” Đúng vậy, cậu thừa nhận căn phòng kia của bản thân có phần nhỏ hẹp, nhưng tiền lương của chính bản thân cậu cũng chỉ có thể thuê được căn phòng như vậy là rất tốt rồi, lại nói, chung quy cậu cũng đã ở nơi đó hai năm, làm sao tới miệng của người này lại thành không ra đâu vào đâu?

Dù như vậy, việc phản bác lại gì đó, Lăng Phàm lại không có cách nào nói ra khỏi miệng trước mặt Gia Minh Diệc,chỉ có thể cúi đầu cam chịu.

Nhìn thấy chính mình lại gợi lên sự tự ti của đối phương, khí thể của Gia Minh Diệc lập tức nhuyễn xuống, “Được rồi, nơi này của tôi cũng không có ai ở, em liền chuyển qua đây ở cùng với tôi đi!” Hắn dừng một chút liền bổ sung thêm, ” Dù sao sau này em cũng sẽ công tác cùng tôi, em biết rõ thời gian làm việc của tôi không xác định, khiến em đi đi lại lại nhiều cũng không tốt, dứt khoát chuyển qua đây cùng tôi ở, có nhiệm vụ giao cho em cũng thuận tiện. Đừng cho là tôi thương hại em, tiền thuê nhà tôi vẫn sẽ thu, như vậy tiền lương tăng ca liền không có nữa, em còn cần phụ trách nấu cơm quét tước phòng ở.”

“.......” Lăng Phàm không biết nên trả lời như thế nào. Câu nào người này nói cũng đều hợp tình hợp lý, ai cũng đều có thể nghe ra được, hắn là đang vì cậu mà suy nghĩ.

Phòng ở này là một tòa nhà cao cấp tại trung tâm thành phố, tiền lương một năm của Lăng Phàm cũng không nhất định có thể thuê nó mấy tháng.

“Hiện tại em muốn đổi ý cũng đã chậm! Mặc kệ bây giờ em muốn từ chức, lấy danh tiếng của Gia Minh Diệc tôi trong giới, tôi cam đoan không ai dám nhận em vào làm việc!”

Vừa cưỡng bức vừa lợi dụ như vậy, khiến Lăng Phàm lần đầu tiên thấy được một mặt trẻ con của Gia Minh Diệc. Cậu cuối cùng không nhịn được cười ra tiếng, nhưng mà, phần eo bên dưới lập tức truyền tới từng trận co rút đau đớn, hơn nữa cậu còn vừa mới cười nhạo người ta xong đúng là báo ứng.....

Chương 18: Cùng nhau chung sống (2)

Edit: Gấu heo~

Beta: Cát Tiêu Hương =)))

“Ôi ──” Vui quá hóa buồn chính là như này nè, vừa cười khúc khích mà giờ thành tiếng kêu rên, thân thể nằm lỳ trên giường vì đau đớn mà run rẩy một trận, chỉ cần khẽ động cũng đau vô cùng, Lăng Phàm chỉ có thể nhíu chặt lông mày, nhỏ giọng kêu –

“Tiểu Phàm, ngoan, nằm yên đừng lộn xộn nữa… ” Hắn nhanh chóng ngồi xuống bên gường, ôm Lăng Phàm giúp cậu ổn định lại thân thể, nhanh chóng xốc chăn lên kiểm tra vết thương của cậu.

Sáng sớm vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu nên hắn vẫn chưa bôi thuốc. Trải qua một đêm, các vết thương đổi màu không khác với những gì hắn đoán, ban đầu là màu đỏ chuyển thành màu xanh tím, mà chỗ nặng nhất là màu đen. Thấy Gia Minh Diệc cầm lấy thuốc đã sớm đặt ở đầu giường, xoa nhẹ vết thương khiến Lăng Phàm không tự chủ được rụt người lại. Gia Minh Diệc lập tức trấn an đối phương vỗ vỗ nhẹ

” Sao vậy, vẫn còn sợ anh à?”

“Dạ…không có…” Lăng Phàm trả lời

” Yên tâm, anh sẽ nhẹ tay mà ” Gia Minh Diệc nói như thế, đồng thời xoa thuốc lên mông Lăng Phàm.

“Ngô...” Mặc dù cố gắng nhắc nhở bản thân đừng giống như mấy bà chị vừa sợ đau lại còn hay xấu hổ, nhưng khi hơi lạnh từ thuốc phủ lên vết thương thì Lăng Phàm vẫn không nhịn được hừ nhẹ ra, đôi tay của Gia Minh Diệc rất không nể tình sờ loạn lên mông cậu.

“Cũng may tối hôm qua có quần bên ngoài, nghỉ ngơi vài ngày là có thể khỏi hẳn… vết thương không có gì đáng ngại.” Không biết có phải hay không là do quan hệ hai người tốt lên, Gia Minh Diệc càng ngày càng thêm yêu thương cậu nhóc này, bôi thuốc hay làm gì trên người cậu đều bất giác nhẹ nhàng, dịu dàng hơn lúc trước rất nhiều, mà tay kia còn giúp cậu xoa bóp cái hông đang bủn rủn. Thuốc mỡ chậm rãi ngấm vào cùng với Gia Minh Diệc vuốt ve Lăng Phàm không khỏi thoải mái mà buồn ngủ, gối lên đùi Gia Minh Diệc lim dim, ngáp một cái nhắm hai mẳ lại.
” Bùm!!!!!” Nơi nào đó đột nhiên truyền đến tiếng nổ.

“Xảy ra chuyện gì?” Lăng Phàm giật mình một cái ngẩng đầu lên.

“Ách...” Gia Minh Diệc sắc mặt đen xì, hiếm khi lúng túng nói,” Tiểu Phàm, em nghỉ ngơi một chút anh đi xem.”

Lúc Gia Minh Diệc chạy vào phòng bếp, hình ảnh trước mắt khiến hắn bỗng cảm thấy nhức đầu. Nhìn cái nồi nằm trên mặt đất, cháo trong nồi văng đầy mặt đất, bếp cũng bị tắt, mà cái thứ đen đen còn lại trong nồi cũng tỏa ra một mùi khét gay mũi. Xem ra mọi nỗ lực sáng sớm đã công cốc!

“Đây là... Xảy ra chuyện gì?” Khi Gia Minh Diệc còn sững sờ trước đống hỗn độn trong bếp thì phía sau vang lên giọng nói của Lăng Phàm. Thì ra là do Gia Minh Diệc rời đi lâu mà chưa quay lại nên Lăng Phàm không yên tâm, mặc áo khoác mỏng theo sau, nhưng mà thảm trạng trong phòng bếp này khiến cậu dở khóc dở cười.

“Không có gì, chỉ là một chút chuyện nhỏ, em đi lên nghỉ ngơi trước đi!”Hắn chắn ở trước phòng bếp, ý đồ muốn đẩy Lăng Phàm về phòng. Hiếm khi có lần hắn vì Lăng Phàm chịu không ít khổ, rất kiên nhẫn làm, không ngờ lại biến thành như vậy, hắn đường đường là đại thiếu gia nhà giàu cùng nhà thiết kế nổi tiếng hoàn toàn không muốn bị mất mặt như vậy.” Anh đang nấu cháo sao?” Nói về kinh nghiệm thì Lăng Phàm cũng biết một chút, mặc dù căn nhà cũ kia không có nhà bếp nhưng để tiết kiệm tiền, cậu vẫn biết nấu cơm cùng một vài món ăn, thỉnh thoảng cũng mượn nhà bếp của chủ nhà. Lúc này, chỉ cần nhìn thoáng qua Lăng Phàm cũng biết có chuyện gì xảy ra.

“Ách... Là vừa rồi ở trong phòng cùng em  nói chuyện quên thời gian, không có việc gì, anh nấu lại là được.” Gia Minh Diệc vừa nói vừa mang nồi vào trong chậu rửa.

” Việc này…. không ngại thì để em nấu cho, được không anh?” Không phải cậu khinh thường tay nghề hắn nhưng mà nhìn động tác của người đàn ông này vụng về như vậy, có thể đoán được hắn chưa bao giờ nấu cơm. Đây vẫn nên để cậu cậu làm thì đúng hơn—

Gia Minh Diệc nhìn sắc mặt trắng bệch của Lăng Phàm cùng tướng đi của cậu, không khỏi nhíu mày, tiến lên ôm lấy cậu

“Không có chuyện gì, nếu thực sự không nấu được còn có thể gọi nhà hàng mang đến, em xem, em đứng còn không vững, vẫn nên về phòng thì tốt hơn.”

” Nấu cháo thôi mà, không có gì đâu. Hơn nữa chỉ là vết thương ngoài da, em đường đường một người đàn ông, cũng không yếu đuối đến vậy ”

Dưới sự kiên trì của Lăng Phàm, Gia Minh Diệc vẫn phải thuận theo,

“Được rồi, vậy thì anh ở đây giúp em nấu —”

“ Được.”Thấy hắn chăm sóc mình như vậy, Lăng Phàm liền nở nụ cười, trên mặt lại đỏ ửng.Thấy Lăng Phàm đáng yêu như vậy, hắn vẫn không nhịn được hung hăng hôn xuống môi cậu.

Chương 19: Cùng nhau chung sống (3)

Edit: Gấu béo ~

Beta: Cát Tiêu Hương =)))

Ở trong phòng bếp chỉ còn có một chút gạo (-__-), cậu đi đến tủ lạnh tìm thêm đồ thì cũng chỉ có một chút rau xanh cùng trứng gà,đậu hũ,.. đều là những thực phẩm giản dị có thể mua ở bất kì siêu thị nào. Cuối cùng Lăng Phàm chỉ có thể nấu một chút cháo hoa cùng một đĩa đậu hũ trộn.

Nhưng mà những thứ này đều là đồ ăn thanh đạm, tốt cho cơ thể vừa bị thương như Lăng Phàm.Nhưng đối với Gia Minh Diệc- một người khỏe mạnh rắn chắc đã quen ăn những món tươi ngon trong nhà hàng sang trọng sợ là không hợp khẩu vị. Thế là Lăng Phàm suy nghĩ một chút, lấy ra trứng gà cùng một chút thịt hun khói cùng phô mai chuẩn bị làm cho hắn một chút salad củ quả với chân giò hun khói.

Gia Minh Diệc tuy nói là ở một bên phụ giúp, nhưng một người không có kinh nghiệm vào bếp cùng nấu ăn nên kết quả là không giúp được cái gì, chỉ là nhìn Lăng Phàm nấu cháo rồi làm đậu hũ, cuối cùng là trộn salad. Cuộc sống bình thường của hắn chưa bao giờ như thế này, không có ai đứng trong căn bếp này bận rộn vì hắn nấu cơm, cũng không có không khí ấm áp như vậy bao giờ. Gia Minh Diệc cũng không phải cô nhi, từ nhỏ chưa thấy cha của mình, mẹ là người thân duy nhất cùng hắn lớn lên, nhưng vì công việc bận rộn quanh năm nên rất ít khi ở nhà cùng hắn. Lúc hắn mười bốn tuổi, Gia Minh Diệc cũng chỉ nói với mẹ là hắn đi du học, sau khi tốt nghiệp thì bay tới Trung Quốc,  nơi mà người cha trong truyền thuyết của hắn sống ( -__- vầng là trong truyền thuyết  ToT).

Trong quá khứ hắn đã cùng rất nhiều người yêu, chơi đùa có nam có nữ, nhưng cũng không quá ba tháng, hơn nữa rất ít khi hắn chịu ở chung với người khác. Hôm nay lại có một cậu nhóc trắng trắng mềm mềm, yếu đuối nhát gan nhưng cũng quật cường xông vào cuộc sống của hắn, không chỉ phá vỡ mọi cảm xúc của hắn, còn mang lại những ấm áp khác thường cùng sự quan tâm mà chưa bao giờ hắn nhận được. Cái cảm giác này như xuyên thấu tâm hồn hắn, đi sâu vào ăn mòn lý trí, làm hắn không nhịn được muốn có càng nhiều hơn nữa…..

************************************************************************
Hương vị của trứng gà cùng cơm nóng tràn đầy căn phòng, mọi thứ Lăng Phàm làm cũng sắp xong hết rồi, Gia Minh Diệc nhịn không được đưa tay vào trong bát thủy tinh lấy một chút ăn thử.

” Một chút nữa là sắp xong rồi, nếu anh đói bụng có thể ăn cháo cùng đậu hũ trộn trên bàn trước.”

” Ừm ~~ vẫn là ăn vụng như này ngon hơn nha ~~” Gia Minh Diệc giống như đứa nhỏ xấu tính, từ phía sau dán sát vào thân thể Lăng Phàm, một tay ốm thắt lưng đối phương không cho cậu né tránh, một tay tiếp tục ăn vụng salad trong bát.

” A– rất không vệ sinh!” Lăng Phàm bị tính xấu của hắn chọc cười, xoay xoay người, nhỏ giọng trách hắn.
Gia Minh Diệc thấy vậy lại càng làm càn, nhấc bổng Lăng Phàm lên khiến cậu nhìn thẳng hắn, một tay dính sốt  đưa vào trêu đùa cái lưỡi nhỏ, ngăn chặn phản kháng của cậu

“Ngô ~~” Trong miệng ngập tràn hương vị của salad khiến cậu rất muốn ăn, mà tay hắn lại chỉ biết khuấy động trong miệng cậu. Thân thể chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh nên cậu có thể dễ dàng nhận ra nhiệt độ cơ thể đang tăng cao của ai kia. Lăng Phàm vẫn như cũ trần trụi trước mặt người đàn ông kia, còn có ánh mặt tràn ngập dục vọng của hắn, khiến cậu không thể nhìn thẳng vào hắn.

“Làm như vậy …biết đâu hương vị như vậy sẽ ngon hơn~~” Hắn cuối cùng cũng rút ra ngón tay dính đầy nước bọt ra, không để cho Lăng Phàm cơ hội nói chuyện lần thứ hai liền dùng môi mình ngăn chặn cậu.

“A… ngô… đừng mà… ăn cơm trước đã ~ ….” Cậu dùng tay để trước ngực đẩy hắn ra, nhưng bàn tay to lớn của hắn ngược lại ôn nhu xoa nắn khắp cơ thể cậu, thoáng chốc đã khiến cho Lăng Phàm rụt trở lại.

” Thế nhưng … hiện tại anh muốn ăn cái này cơ —…” Bá đạo xé rách chiếc áo duy nhất trên người Lăng Phàm, không có một hành động dư thừa nào liền, hắn cắn làn da non mềm, bế cậu tựa lến bàn đá cẩm thạch trong phòng, còn thân thể lại  tự động chỉnh lại phía sau.

” Anh.. anh… đừng như vậy…. Ngô ──” Ngậm lấy đôi môi đang hé ra khép lại kia của Lăng Phàm, tay kia lại châm lửa khắp thân thể cậu.

” Anh rất…. rất muốn đem em một ngụm nuốt vào bụng nha — ” Bên tai là âm thanh trầm thấp đầu độc kia. Hắn cúi người, bắt đầu từ ngực cậu từng chút từng chút gặm mút rồi lại dùng lưỡi liếm, lại lấy tay vân vê hai khỏa đậu đỏ, lại đem salad đặt khắp người cậu. Salad lành lạnh lại kèm theo đầu lưỡi ấm nóng mang lại cảm giác kích thích rất lớn, thêm tư thế dâm đãng cùng với khuôn mặt mị hoặc của hắn, cậu đúng là không biết là xấu hổ ….

Chương 20: Văn phòng điều giáo

Edit: Gấu mợp ~

Beta: Cát Tiêu Hương =))

Tuy rằng Lăng Phàm thấy bản thân cậu không hề yếu ớt như thế, bị thương nhẹ một ngày là khỏi rồi.Nhưng Gia Minh Diệc lại vừa ra lệnh vừa dụ ngọt, bắt cậu nghỉ ở nhà tịnh dưỡng

Vốn là công ty đối với những nhân viên nhỏ bé như cậu sẽ không được để ý lắm.Lại càng không nói cậu vô duyên vô cớ nghỉ hơn nửa tháng, sớm nên bị sếp đuổi việc rồi. Cuối cùng vẫn là Gia Minh Diệc ra mặt giúp cậu thì mới có thể bảo vệ được bát cơm này.

Nhưng khi cậu trở lại phòng làm việc cảm xúc không còn như trước, quan hệ hai người đột nhiên trở nên thân thiết như vậy khiến cho Lăng Phàm khi là việc vẫn không nhịn được cảm thấy thỏa mãn. Cậu thường lén lút ngồi ở bàn làm việc nhìn trộm Gia Minh Diệc, nhìn thấy hắn chăm chú nghiên cứu bản vẽ thật sự đúng là… đẹp trai, trong không khí còn có mùi nước hoa nhàn nhạt, rất nhiều lúc Lăng Phàm nhịn không được, xúc động muốn đứng lên chạy ra ôm hắn.

“Tiểu Phàm, buổi sáng bảo em mang bản vẽ đưa cho Tiểu Mặc sửa lại, đã xong chưa hả?” Lăng Phàm ngơ ngác nhìn Gia Minh Diệc, đối phương đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn cậu.

“Ân? A?  Bản vẽ…. bản vẽ…?” Lăng Phàm giật mình, cúi đầu nhìn xuống bàn làm việc lộn xộn của cậu, nhìn thấy một bản vẽ trên đó.

Xong! Cậu cứ mải suy nghĩ lung tung đã quên luôn việc mang bản vẽ đi rồi.

” Việc này…. Em… hiện tại muốn hỏi một câu!” Lăng Phàm lặng lẽ đem bản vẽ giấu ra sau, bước chân nhanh chóng hướng cửa chạy đi, nghĩ muốn chạy ra khỏi phòng làm việc, thần không biết quỷ không hay giao cho Tiểu Mặc bản vẽ trên tay, sau đó bảo Gia Minh Diệc chờ thêm một chút. Rất đáng tiếc— suy nghĩ này của cậu làm sao có thể qua mắt được Gia Minh Diệc, khi ngón tay cậu sắp đụng tới chốt cửa Gia Minh Diệc đã đứng trước mặt cậu, cau mày hỏi:” Em bị sao vậy, tư thế đi đứng kì lạ như vậy, khó chịu ở đâu sao?” Nói xong còn thâm thúy nhìn vào mắt Lăng Phàm, cậu bị nhìn đến hai chân đều muốn nhũn ra.

” Không… không…em chỉ muốn đi nhẹ một chút… không muốn quấy rầy anh làm việc…” Thân thể bị áp sát tường, Lăng Phàm nghĩ muốn đem bản vẽ giấu đi, không cho hắn thấy- cho dù kêu cậu nuốt bản vẽ đi cũng không sao!

Gia Minh Diệc nhướn mày một cái, khóe miệng lỡ đãng cười yếu ớt ” Phía sau giấu cái gì?!”

” Không có... A ──” Không đợi cậu tiếp tục giấu diếm, Gia Minh Diệc trực tiếp đi đến gần Lăng Phàm kéo một cái, rút bản vẽ phía sau ra.

Gia Minh Diệc giơ lên trước ánh mắt kinh hoảng của Lăng Phàm:

” Cái này là gì…Em không định cho anh một lời giải thích sao?”

” Cái này…. là…” Biết đã không thể trốn được, Lăng Phàm cúi đầu cắn răng thành khẩn nói” Xin lỗi, là em quên đưa cho Tiểu Mặc rồi.”

“Xin lỗi?” Gia Minh Diệc trực tiếp đẩy Lăng Phàm vào góc tường, lấy tay nhấc cằm Lăng Phàm để cậu nhìn thẳng vào hai mắt hắn“ Có phải là thấy anh nuông chiều em quá rồi sinh hư hay không?”

“Không có! Em…. em …” Vừa nhìn thấy anh là em đã mất hồn mất vía  rồi, tuy nhiên, câu này cậu không dám nói ra…

“Được rồi!” Hắn cũng không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, đem bản vẽ ném lại cho Lăng Phàm

“Anh cho em thêm mười phút, làm xong thì vào buồng trong chờ anh!”

Vừa nhắc tới buồng trong, nhớ lại nhưng hình ảnh khiến cậu đỏ mặt trong gian phòng này, thân thể Lăng Phàm lại nóng lên một lần nữa.

**********************************************************************

Nhanh chóng lao ra khỏi văn phòng, dùng tốc độ nhanh nhất để hoàn thành công việc hắn giao rồi sau đóliền nhanh chóng đi vào căn phòng nhỏ bên trong kia

Hắn đã ngồi đây chờ cậu. Lăng Phàm do dự một chút, giống một cô vợ nhỏ bất an túm chặt lấy ống quần vò vò, mãi đến khi hắn ra lệnh ” Lại đây! Đem quần áo cởi hết ra rồi nằm sấpxuống!”

Nhìn theo ngón tay hắn, Lăng Phàm thấy một chiếc thắt lưng cùng bàn gỗ dài.Lăng Phàm trước mặt người đàn ông này trần truồng đã thành thói quen, tuy rằng cậu vẫn không an lòng vì không biết chính mình tiếp theo sẽ bị xử phạt như thế nào, nhưng mà cậu vẫn nhanh chóng cởi quần áo, rồi nằm lên bàn. Cái bàn nhỏ kia là bàn khóa giống như ở trường học, cậu chỉ có thể đem nửa thân người đặt lên,còn hai chân thì thả xuống đất.

“Ba ba ──” Gia Minh Diệc cầm một sợi dây nhỏ đi từ cạnh tường ra, gập lại làm hai rồi hung hăng quất ở trên đùi Lăng Phàm.

“Chân nâng lên, hướng hai bên tách ra! Lấy tay nắm chặtlại!”

Đột nhiên cảm thấy đau đớn, Lăng Phàm cả người đều co rúm lại không dám chậm trễ, lấy tay đem hai chân cao tạo thành chữ M tự mở ra thân thể của cậu. Nhưng mà tư thế xấu hổ như vậy vẫn khiến cậu quay mặt đi không dám nhìn thẳng đối phương. Nhưng Gia Minh Diệc lại không đem dây nhở quất lên người Lăng Phàm, hắn cúi người xuống sờ sờ khuôn mặt đối phương vì sợ hãi mà trắng bệnh, rồi sau đó đột nhiên đem bút máy…từ tựđút vào cúc huyệt của cậu.

“Ngô... Ân...” Góc bút rõ ràng cố tình chạm qua vách tràng bên trong, Lăng Phàm run rẩy một chút kêu ra tiếng.

” Oh~~~ khẩn trương như vậy là không được nha!” Hắn tà tà cười rộ lên, đem bút máy đẩy thêm mấy cái, lại vỗ vỗ mông Lăng Phàm, ” Ngoan, thả lỏng một chút nào ~ Bản vẽ kia có tất cả mười hai chỗ cần sửa— Nên anh cũng chuẩn bị riêng cho em mười hai cái bút cho em này ~”

“Gì..” Con số mười hai này khiến cho Lăng Phàm bị hoảng loạn mà lay động thân mình, gần như sắp ngã từ trên bàn xuống.

” Nếu làm sai thì phải nhận phạt, như vậy mới tốt hơn được nha ~.” Gia Minh Diệc không để ý cậu bị mình dọa sợ, tiếp tục lấy bút máy trong tay kích thích tiểu huyệt hồng hồng trắng trắng kia.

Hai bút…….

Năm bút…..

Tám bút……

…Tiểu huyệt trướng đến đau, vách tràng bên trong liên tục co rút hòng bài xuất mấy cây bút bên trong, nhưng nào đâu đạt được kết quả mãi đến khi đã được mười chiếc bút — hậu huyệt dường như đã đến lúc nhét thêm được bất cứ cái gì, Lăng Phàm hô hấp dồn dập, mồ hôi lạnh chảy xuống theo cái trán nhỏ, thân thể lay động khiến cho cái bàn vang lên tiếng kêu kẽo kẹt. Nhìn thấy hắn cầm chiếc bút tiếp theo lên, Lăng Phàm sợ hãi kêu:” Không cần…. không…. không cần…. xin anh…. chịu ….chịu không nổi nữa…..em chịu không nổi nữa ….” Cậu chắc chắn sẽ chết nếu như chiếc bút kia được nhét vào tiểu huyệt huhu….

“Chịu không nổi? Đâu có sao đâu? Đúng không nào?”  Gia Minh Diệc một bộ dáng không cho cậu nói là đúng, cầm mười chiếc bút nhanh chóng xoay xoay.

“A... Không... Không... A... Xin...xin anh... Đừng...” Cảm giác giống như hàng nghìn con dao nhỏ đâm vào, Lăng Phàm kêu lên giãy dụ muốn đứng lên, nêu không phải Gia Minh Diệc đúng lúc đè lại thân thể cậu chỉ sợ đã sớm lăn trên mặt đất. Rõ ràng đau đớn như vậy nhưng thân thể lại có phản ứng mãnh liệt, dương v*t giữa hai chân liền chậm rãi đứng thẳng lên…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau