ÁI THƯỢNG ĐIỀU GIÁO SƯ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ái thượng điều giáo sư - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Lần thứ hai trừng phạt

Edit: Gấu Béo~

Beta: Cát Tiêu Hương =))) & Gấu

“Tôi…. sẽ cho thân thể của cậu… nhớ kĩ những lần giáo huấn này….” Hắn nói những lời này thành công khiến Lăng Phàm bị kích thích đến run rẩy một trận, thân thể không rõ tự nhiên dâng lên một trận khô nóng khiến Lăng Phàm lần thứ hai đỏ mặt. Nhưng mà cậu cũng không dám nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn xoay người bắt đầu công việc được giao.

**********************************************************

Muốn vẽ lại bản vẽ trên giấy cũng không phải công việc quá khó, người từng học qua kiến trúc cơ bản đều có thể làm được, chỉ cần cẩn thận, kiên trì, giữ cho quen tay thì sẽ thành thạo. Từ từ tẩy sạch bản vẽ, rồi sau đó dùng nước trên bàn ngâm qua, cách 20 phút thì dùng cọ quét hai mặt giấy, đồng thời bỏ đi bọt khí, đến khi hoàn toàn hợp thành một thể. Như vậy vài lần là có được bức tranh màu nước hoàn chỉnh. ( Đoạn này ta chém chẳng hiểu đang làm gì luôn @@)

Rồi lại dùng băng dính cố định 4 góc bản vẽ, không thể rộng quá, bằng không hiệu quả trên bức tranh sẽ không đạt được tốt nhất, đương nhiên không thể quá chặt tay bằng không bức tranh nhất định sẽ bung ra tung tóe. Cuối cùng là chờ cho tranh khô, rồi lại vẽ bản thiết kế trên đó. Trong phòng chuẩn bị hơn mười bản vẽ, để tiết kiệm thời gian, Lăng Phàm liền mang bốn, năm bản vẽ ngâm nước cùng một lúc. Ở công ty, cậu có tiếng là chăm chỉ chịu khó, rườm rà như vậy cũng không phàn nàn, công việc cũng không làm khó được cậu, chỉ là kinh nghiệm ban đầu không có vì vậy khiến cậu nhiều lần thất bại, về sau thật vất vả mới có thể rút ra kinh nghiệm, công việc lặp đi lặp lại khiến cậu có chút buồn ngủ. Cũng may có Gia Minh Diệc,  sau nhiều ngày bị hắn cảnh cáo cuối cùng cũng có tác dụng, sau ba ngày mà chưa hoàn thành công việc, mỗi khi nghĩ tới đây, Lăng Phàm càng cố gắng làm việc hơn.

*********************************************************************

Ba ngày sau, Gia Minh Diệc kiểm tra kết quả công việc. Bức tranh hoàn toàn có thể trưng bày, bản vẽ cố định được sắp xếp chỉnh tề, chờ kiểm duyệt. Phong cảnh, sân đất, bất luận cái gì đều có độ lớn phù hợp và có góc xem tốt nhất, Lăng Phàm đã thật sự nỗ lực không ít, cho rằng Gia Minh Diệc sẽ khen thưởng vài câu, nhưng không ngờ một giây sau anh ta trực tiếp cầm ly nước trên bàn hắt lên bức tranh. Nước bên trong không nhiều, gần như bị bức tranh hấp thụ, nét vẽ cũng dần dần thay đổi, mực nước loang lổ, nhòe nhoẹt trên bức tranh ( Mất nết ꒰ ╬ • ᷅ д • ᷄ ╬ ꒱).

“Gia tiên sinh.. anh đây là… là….” Thật vất vả mới hoàn thành xong bức tranh, sao anh ta có thể làm như vậy…….

“Thế nào, tôi chỉ kiểm tra hiệu quả một chút thôi mà, có vấn đề gì sao?” Bức tranh bằng màu nước có nhược điểm lớn nhất là khi tô màu lên thì trang giấy sẽ vì bị ngâm nước mà nổi lên những đường nhăn, như vậy sẽ hoàn toàn phá hủy bức tranh, mà chỗ giấy bị nước tạt qua là chỗ bị nhăn nhiều nhất, làm sao còn có thể khôi phục chứ …?

“Không… không có…” Không biết tại sao, lúc trước cậu còn có lòng tin vào bản thân một chút, nhưng nay dưới con mắt của hắn, cậu lại có chút chột dạ. Quả nhiên, kết quả cuối cùng không biết có phải do cậu không tỉ mỉ hay không, hay bởi vì công việc quá nhàm chán mà lại có hai tờ giấy không đạt tiêu chuẩn……

“Tiểu Phàm..… cậu có nhớ hay không…. lời nói của tôi lúc trước…” Hai tay khoanh trước ngực, hắn nhìn khuôn mặt thấp thỏm bất an của Lăng Phàm, lộ ra nụ cười ác ma.

“Rất … rất xin lỗi, anh … anh cho tôi chút thời gian nữa, tôi sẽ làm lại ngay bây giờ… tôi..” Mỗi lần nói ra một câu Lăng Phàm lại lùi ra sau một chút, mãi cho đến khi lưng dán vào tường.

“Cậu đương nhiên phải làm lại, hơn nữa, còn phải làm ngay trong hôm nay và nộp trước khi tan tầm cho tôi. Nhưng đó là chuyện chút nữa…còn bây giờ…” Hắn nói rồi lấy trong ngăn bàn ra một cây thước gỗ.

“Cậu, trước tiên… mau thực hiện ước định của chúng ta đã nào…. ”

***********************************************************************

“Anh… anh … anh không thể….” Lăng Phàm nhìn tay hắn đang cầm thước lại chuẩn bị đánh cậu hoảng sợ, Lăng Phàm lùi dần, lùi dần, mãi đến khi không còn đường lui, thân thể cứng ngắt bắt đầu run rẩy.

“Không thể sao? ” Gia Minh Diệc nhíu mày, từ từ tiến lại gần Lăng Phàm, cho đến khi hai người có thể cảm nhận được hô hấp của đối phương.

“Cậu nói xem, tại sao tôi không thể làm gì?”“Tôi… tôi…. nói anh…anh… không thể….” Lăng Phàm chưa kịp nói xong đã bị Gia Minh Diệc cắt ngang, chỉ chỉ cái ghế gỗ đằng sau, ra lệnh.

“Ra kia, cởi quần rồi nằm sấp xuống. Nếu như cậu tiếp tục không nghe lời…thì… Đánh gấp đôi! Còn bây giờ tôi cho cậu năm giây suy nghĩ..… Một…”

Lăng Phàm lúc này hồn phách đã sớm bay đi, trong đầu chỉ nghĩ tới làm sao có thể thoát khỏi nghiêm phạt của người đàn ông này, đâu còn tâm tư suy nghĩ đến việc khác, thế là cứ co ro trốn trong góc tường, mãi cho đến khi thân thể mình bị một cỗ cường lực kéo ra, ngã sấp lên ghế.

“Tiên sinh…. Minh Diệc… tiên sinh…” Lúc Lăng Phàm kịp phản ứng đã bị đè lại trên ghế. Muốn giãy dụa, nhưng sức lực của cậu sao có thể so với thân thể rắn chắc của người kia, thật sự là chênh lệch quá lớn, vừa muốn kêu lên thì hắn liền đến ____ vỗ lên mông cậu!!

“Tự mình cởi quần đi, chẳng lẽ còn muốn tôi cởi giúp cậu à?”

“Không… không nên như vậy…” Lăng Phàm đỏ mặt lắc đầu. Lần trước dưới uy hiếp của anh ta cậu đã mất sạch tôn nghiêm, lần này dù thế nào cũng không thể lại bị trêu trọc như vậy.

“Soạt ──” Ngay khi cậu định kiên quyết chống cự, thân dưới cậu đã bại lộ trong không khí, Lăng Phàm theo bản năng muốn mặc lại quần của mình, nhưng hai tay nhanh chóng bị kiềm lại bẻ ra sau. Rồi sau đó người đàn ông tà ác kia lại một lần nữa tới gần, dùng giọng nói khàn khàn ghé vào tai cậu thì thầm.

“Cậu thật đúng là muốn tìm ngược, đừng khiến tôi tự mình hành động, được rồi..… để thỏa mãn cậu..… tôi đánh thêm mười roi là được rồi…”

“Không ── a ── ” Không cho Lăng Phàm thêm thời gian phản kháng và cơ hội cự tuyệt, Gia Minh Diệc giơ tay lên cầm cây thước gỗ đánh xuống thân thể đối phương.

“Ba… ba ba ba ba ba ──” Còn kinh khủng hơn lần đầu tiên, lúc này đây Gia Minh Diệc ra tay mạnh hơn nhiều. Giống như muốn tốc chiến tốc thắng, không cho Lăng Phàm có nhiều cơ hội cảm nhận đau đớn, Gia Minh Diệc xuống tay liên tiếp, khi Lăng Phàm còn chưa kịp kêu lên đã đánh thêm gần chục roi.
“Ngô... A...” Muốn cắn chặt hàm răng nhịn xuống đau đớn, nhưng do cậu quá coi thường thước gỗ kia, nhìn trông nhỏ hẹp nhưng lực sát thương của nó rất cao. Đau đớn nối tiếp, mông của Lăng Phàm đã dần dần đỏ ửng, sưng lên. Lúc Gia Minh Diệc dừng tay, Lăng Phàm giống như đã kiệt sức, hoàn toàn không thể động đậy, ngoài một cơ thể toàn mồ hôi, nước mắt cũng không biết đã chảy đầy mặt lúc nào.

*******************************************************************

Hắn vứt thước gỗ xuống, cho Lăng Phàm nghỉ ngơi trước, mình thì ra ngoài lấy thuốc trị thương( ‘từ lần đầu đánh Lăng Phàm, Gia Minh Diệc đã chuẩn bị sẵn một lọ thuốc mỡ trị thương ~~ có thể thấy hoàn toàn là tính mưu tính kế từ trước ~~ ho khan một cái ‘- lời này là của tác giả nha! Không phải editor đâu ~ (,, ◕ ⋏ ◕,,))

Nhưng không ngờ khi xoay người lại thấy Lăng Phàm mặt đầy nước mắt, trong lúc nhất thời cũng bị dọa sợ một chút. Đúng là lại...  khóc? Chẳng lẽ chính mình ra tay quá nặng? Gia Minh Diệc lần thứ hai xem xét vết thương cho Lăng Phàm, chỉ có năm mươi roi, lại là đánh bằng thước gỗ bình thường, chẳng lẽ một thanh niên nam tính khỏe mạnh bình thường không thể chịu nổi, cậu nhóc này một chút như vậy cũng không chịu nổi? ( Ờ … có nhiều đâu, chừng có năm chục roi hà (¬ _ ¬)  )

Bỏ qua dự định muốn đi lấy thuốc, Gia Minh Diệc ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, kéo Lăng Phàm nằm sấp trên đùi mình, nhè nhẹ xoa xoa cái mông sưng tấy cho cậu.

“Ngô... a… anh... anh buông ra...” Lăng Phàm đương nhiên sẽ không tiếp nhận “ý tốt” của Gia Minh Diệc, một bên âm thầm chịu đựng đau đớn, một bên giãy dụa cơ thể phản kháng.

***********************************************************************

“Nhìn cậu xem, một người đàn ông bị đánh vài cái sẽ khóc thành như vậy?” Rõ ràng là muốn giúp cậu thoải mái hơn, lời đến khóe miệng lại là giễu cợt.

“Đủ rồi! Tôi biết bản thân phạm sai lầm không hoàn thành việc ngài giao cho, lại do tôi xui xẻo bị rơi vào tay ngài, ngài muốn nhục nhã tôi như thế nào thì tùy ngài.”

Giãy dụa chống đối biến thành cam chịu thỏa hiệp, nhìn Lăng Phàm trên người không còn giãy giụa lung tung, tay Gia Minh Diệc ở giữa không trung không biết làm như nào cho đúng. Không ngờ chỉ muốn trêu chọc cậu nhóc tự ti lại hay xấu hổ này một chút, không muốn cậu bị công việc và sinh hoạt hàng ngày ép tới không chịu nổi, mong muốn giữa hai người chơi đùa vui vẻ một chút lại trở thành như vậy……..

Có lẽ là do mình quá tự tin vào bản thân nên đã dọa cậu sợ? Gia Minh Diệc đột nhiên dừng lại động tác khiến Lăng Phàm bắt đầu hoảng sợ, không phải cậu lại nói sai chọc giận anh ta lần thứ hai chứ? Cậu giơ lên đôi mắt hồng hồng, trộm nhìn Gia Minh Diệc. Ngay khi cậu còn chưa kịp nhìn rõ mặt đối phương, chính là không ngờ tới Gia Minh Diệc  lại nâng cậu dậy.

“Không... anh…..” Cậu tưởng rằng hắn còn muốn làm chuyện kia giống như lần trước, Lăng Phàm liền theo bản năng khép lại hai chân, kéo vạt áo xuống che khuất thân dưới.  Nhưng Gia Minh Diệc lại không có thêm bất kì động tác nào, chỉ có ánh mắt nhìn chằm chằm Lăng Phàm nghiêm túc khác thường, “Tiểu Phàm, nói thật đi, cậu theo tôi làm việc, thật sự đáng sợ như vậy?”

“Tôi…..” Lăng Phàm nhất thời không trả lời được. Muốn nói “Không”, dù sao đối phương cũng là cấp trên của mình, nhưng sau khi chịu uất ức lớn như vậy, có lẽ chính cậu tính cách yếu đuối không phù hợp với vị cấp trên này. Thấy Lăng Phàm phản ứng như thế, trong lòng Gia Minh Diệc không biết là cảm giác gì. Hắn biết tính cách mình ác liệt, rất thích trêu đùa đứa bé này, thích nhìn xem bộ dạng cậu không biết nên làm như thế nào, đáng yêu so với suy nghĩ của hắn còn nhiều hơn, thật không ngờ, đùa giỡn quá trớn lại gây nên tác dụng hoàn toàn ngược lại.

“Được rồi, tôi đã biết. Ngày hôm nay cậu tan làm sớm một chút đi______” Buông ra Lăng Phàm, Gia Minh Diệc từ trên ghế đứng lên, không có nói thêm lời nào, xoay người đi ra khỏi phòng. Nhìn hắn để lại bóng lưng mất mát khiến trong lòng Lăng Phàm hổ thẹn vô cùng, cho tới bây giờ anh ta luôn là người được ngưỡng mộ và là nhà thiết kế nổi tiếng được nhiều người tìm đến, nhưng mình lại lần nữa khiến hắn thất vọng.

“Gia Minh Diệc… tôi.. tôi…” Không tự chủ được gọi lại anh ta, muốn nói một chút với anh, nhưng khi Gia Minh Diệc lần thứ hai xoay người lại, cậu không biết mở lời như nào.

Hai người nhìn nhau vài giây, Gia Minh Diệc lên tiếng nói trước.

“Không có chuyện gì, chắc là do tôi ép buộc cậu tiếp thu công việc như vậy là không đúng. Hôm nay là cuối tuần, cậu tan làm sớm về nhà nghỉ ngơi. Tôi cho cậu suy nghĩ thật rõ ràng trong cuối tuần này, có muốn tiếp tục làm việc với tôi hay không, nếu như quá khó khăn, thứ hai tôi sẽ giúp cậu chuyển công việc mới….”

Chương 12: Tình cờ gặp nhau

Edit: Gấu hơi hơi béo ~

Beta: Cát Tiêu Hương =)))

Cho Lăng Phàm nghỉ ngơi, thực chất chính là hắn cho bản thân thời gian để suy nghĩ, bởi vì mọi chuyện đã vượt qua ngoài dự định của hắn. Không phải bởi vì lời nói của Lăng Phàm khiến hắn tức giận mà là bởi vì lần trừng phạt này hắn lại đối với cậu nảy sinh thương tiếc. Đã bao lâu hắn chưa quan tâm người khác như vậy? Sao hắn lại có thể cứ tập trung sự chú ý của bản thân lên một người không có quan hệ thân thiết với mình? Có thể là chưa bao giờ như vậy đi!

Lúc hắn đang suy nghĩ tới việc này liền đột ngột đứng lên. Hắn bây giờ đã gần ba mươi tuổi, trong những năm qua, số người mang lại tình cảm mãnh liệt điên cuồng cùng sự lãng mạng cho hắn là đếm trên đầu ngón tay, ở trên tình trường hắn đã thành lang sói. Chỉ là mấy năm gần đây, bởi vì thói quen chơi đùa khắp nơi, nên hắn càng ít có những đoạn tình cảm như vậy. Hay là do cô đơn quá lâu nên mới có thể dễ dàng quan tâm một người như vậy. Nhưng mà như vậy cũng tốt, cậu nhóc Lăng Phàm kia, tính cách im lặng không hoạt bát, nhưng về mặt tình thú lại rất hợp khẩu vị của hắn. Vừa nghĩ tới khi ở Never Begin, cậu rõ ràng rất hưng phấn nhưng lại nhẫn nhịn tỏ ra đứng đắn, khiến hắn càng muốn lún sâu hơn.

Nếu như có thể…. ở chung một thời gian cũng không sao….

***************************************

Vừa đúng dịp cuối tuần, Gia Minh Diệc buông xuống tất cả công việc đi đến một thôn nhỏ cạnh thành phố S dạo chơi giải sầu. Bởi vì gần đây đối mặt với một mối quan hệ mới lại thêm ôm tâm tình chờ mong, tâm trạng lúc này của hắn rất tốt, mua được không ít đặc sản của vùng này, chuẩn bị mang về khi đi làm chia sẻ cho Lăng Phàm.

Nhưng mà thời điểm thứ hai tới, thế nhưng Lăng Phàm chưa có tới công ty.

Lúc bắt đầu hắn cũng cho rằng Lăng Phàm chỉ cần thêm chút thời gian để suy nghĩ, thế là cũng không có để ý nhiều, nhưng đã qua một tuần rồi mà Lăng Phàm vẫn như trước vẫn không đến công ty.

Gia Minh Diệc cuối cùng không nhịn được đành hướng một đồng nghiệp trong công ty hỏi thăm, mới biết được Lăng Phàm từng gọi điện tới công ty xin nghỉ dài hạn.

Việc này của cậu là có ý tứ gì?

Bởi vì không muốn đối mặt với hắn nên dứt khoát dùng cách như vậy để trốn tránh? Điều này đối với hắn một người luôn luôn cao cao tại thượng không khác gì bị chậu nước lạnh dội vào đầu. Cao ngạo như hắn không thể không tìm cậu để hỏi lý do. Cảm giác này, thật giống như nuốt phải một món ăn bị thiu (=”=), lại không thể phun ra, trong lòng buồn bực rất khó chịu chỉ có rõ ràng  cảm thụ này (ꏿ ﹏ ꏿ)

************************************************************************

Gia Minh Diệc thế là không thể không đem toàn bộ tinh lực một lần nữa tập trung lên công việc.

Chỉnh thể của tòa nhà mới được tiến hành đâu vào đấy như bản thiết kế, chỉ là không có Lăng Phàm, vốn có vẻ như hai người chen nhau trong văn phòng bây giờ lại cảm giác trống trải thiếu vắng.

Lại đến cuối tuần.
Ngày đó là sinh nhật của quản lí bộ phận thiết kế, nhiều người hò reo là tan làm phải tổ chức linh đình một phen, có thể là do mọi người đều muốn ăn uống thả lỏng, xả stress, dù sao từ khi nhận nhiệm vụ thiết kế tòa nhà mới đến nay, bọn họ đã lâu chưa có được một ngày nghỉ thật sự. Thường thường là đang ở nhà ngủ say thì có điện thoại gọi đến công ty yêu cầu tiếp tục tăng ca.

Gia Minh Diệc là nhân vật quan trọng trong ngành, đương nhiên cũng bị mời ở lại. Tuy rằng hắn không thích tham gia những hoạt động như vậy, nhưng vì đồng nghiệp nhiệt tình khuyên bảo một hồi, cũng liền vui vẻ gật đầu. Bữa tôia được tổ chức tại một nhà hàng Trung Quốc, mấy chén rượu vang vào bụng, bầu không khí vốn có chút câu nệ ngượng ngùng nhất thời liền tan thành mây khói, nhiều người ồn ào nhao nhao nói làm không khí nóng lên.

Gia Minh Diệc không quá am hiểu việc ứng phó những trường hợp như vậy, chỉ biết một mình uống rượu.

Cơm rượu no say, mọi người muốn tiếp tục uống rượu nói chuyện phiếm nên đã tốp năm tốp ba kết bạn rời đi, Gia Minh Diệc cũng tạm biệt đồng nghiệp chuẩn bị về nhà.

Khi đó đã gần nửa đêm, đường phố trống trải, trên ngã tư đường từng trận gió lạnh thổi tới phần nào khiến hắn tỉnh rượu một ít, hắn hít sâu một hơi, nâng cao tinh thần đang định hướng bãi đỗ xe đi đến lại lơ đãng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.

Chỉ là có một nửa không thấy rõ, thân thể vốn không có mấy lạng thịt tựa như càng trở nên đơn bạc hơn, cậu mặc một chiếc áo sơ mi có nhiều nếp nhăn, bên dưới mặc quần jean bị giặt đến bạc thếch,  tay xách một túi nilon, dường như là vừa mới mua đồ dùng hàng ngày ở một cửa hàng tiện lợi cách đó không xa đang muốn về nhà.

Gia Minh Diệc cũng không biết bản thân bị làm sao, hắn cũng không gọi Lăng Phàm lại, tựa như bị ma xui quỷ khiến cứ như vậy một đường đi theo phía sau Lăng Phàm, hướng về phía một chung cư cũ nát mà đi…….

**********************************************************************

Tuy rằng không phải rõ ràng bối cảnh gia đình Lăng Phàm, nhưng theo tính cách tiết kiệm cùng quần áo bình thường của cậu, hắn cũng đoán được như vậy thì tình trạng của cậu không quá tốt, mà khi hắn cùng Lăng Phàm chen lấn đi trên hành lang tối tăm cùng đạp lên cầu thang phát ra thanh âm “lạc chi” lại hơi khiến cầu thang rung động, tình hình này thật sự vẫn là có điểm ngoài ý muốn.
Hắn biết ở đây cách trung tâm thành phố không tới hai, ba cây số, giá nhà cũng không rẻ, nhìn thân hình Lăng Phàm gầy yếu cùng tiền lương ít ỏi của cậu còn chi trả tiền điện tiền nước, đương nhiên không thể thuê được phòng ở xa hoa. Nhưng cái phòng ở trước mặt này không phải là quá đơn sơ rồi sao….

Nói là nhà không bằng bảo là có một mái che mưa che nắng cùng hiên nhà đều là dựng tạm, cả căn phòng không tới bảy tám mét vuông (@@), không có cửa sổ, phía bắc có một cái giường đơn sơ vặn vẹo, một chân giường đã gãy, dùng mấy cục gạch miễn cưỡng dựng lên, bên cạnh có một tủ gỗ nhỏ chứa quần áo, tiếp đến là cái bàn như phế phẩm sứt mẻ nhiều chỗ được mang về, trừ chỗ đó ra…….  Trong gian phòng này, thậm chí ngay cả  một cái ghế cũng không có.

Lăng Phàm hình như là rất mệt mỏi, vừa về nhà liền đem túi nilon tùy ý ném vào góc tường, không kịp cởi áo khoác đã nằm lên giường nhỏ, rồi nhìn chằm chằm lên trần nhà thở dài một hơi.

Từ quê nhà về đây đã ba ngày, cậu vẫn chưa thể điều chỉnh tốt tâm tình của bản thân, kinh hoảng khi nhìn thấy một đám người, ban ngày theo thói quen giam mình trong phòng, chỉ có buổi tối mới ra ngoài mua ít đồ cần thiết.

Công ty vẫn chưa trả phép cho cậu,cậu không biết làm sao để đối mặt với Gia Minh Diệc…… hoặc là bản thân không thể đối mặt với chính mình.

Gia Minh Diệc cứ như vậy đứng ở ngoài căn phòng bị bóng tối bao phủ, thân thể vốn ngà ngà say có chút nóng lên vì cồn lại thanh tỉnh hoàn toàn, chỉ im lặng đứng đó nhìn, hắn không biết nên dùng thân phận nào để bước vào trong.

Mãi cho đến khi Lăng Phàm đờ ra một lúc lâu, lúc này mới nhớ quên khóa cửa phòng, từ từ đứng lên khỏi giường, đi nhanh tới cửa___

“Anh…anh….Gia Minh Diệc tiên sinh?” Sao ở nơi này lại có thể nhìn thấy hắn? Chẳng lẽ là ảo giác của cậu, cậu làm việc gì khiến hắn mất hứng nên lần này hắn liền tìm mình để tính sổ sao?

Lăng Phàm cứ như vậy ngây ngẩn cả người, thậm chí quên cả việc muốn đi đóng cửa, chỉ là đứng im như vậy kinh ngạc nhìn hắn.

“Người tới cửa chính là khách, không mời tôi vào ngồi một chút sao?”

“Gia Minh Diệc…mời…. việc kia…..” Lăng Phàm bây giờ mới phản ứng được, nghiêng người cho Gia Minh Diệc vào nhà, quay vào phòng thì không thấy có chỗ có thể để hắn ngồi.

“Không có việc gì, tôi ngồi ở đây là được rồi.” Thấy thân hình Gia Minh Diệc thoải mái ngồi xuống giường cậu, lúc này cũng không thể từ chối được nữa. Nhìn thấy hắn miễn cưỡng vào phòng của mình, cậu liền tự ti cúi đầu xuống, Lăng Phàm ngượng ngùng nói.

“Xin lỗi nhà của tôi tương đối đơn sơ. Không biết anh tới tìm tôi là có việc gì?”

“Vừa đi ngang dưới lầu, đúng lúc lại thấy cậu…. Tiểu Phàm, cậu nửa tháng cũng không tới công ty, có phải là do tôi đối với cậu quá khắt khe ….”

“Đều không phải… tôi chỉ…chỉ…. dự định nghỉ một thời gian thôi… Còn về việc thiết kế tòa nhà…Tư chất của tôi… không thích hợp với việc này…. ” Việc nhà của  mình cũng là một phần, nhưng Lăng Phàm bây giờ không có dũng khí nói ra, huống chi trước mặt người đàn ông này, vừa nhìn qua đã biết là một đại thiếu gia cả ngày có người bưng cơm rót nước, là một người áo cơm một đời không lo làm sao có thể hiểu được sinh hoạt gia khổ của kẻ nghèo hèn như cậu.

Chương 13: Nổi giận nghiêm phạt

Edit & Beta: Gấu béo

“Lăng Phàm, lúc trước tôi cho cậu vài ngày suy nghĩ lại, vậy mà cậu cho tôi đáp án như vậy sao?” Lăng Phàm ấp a ấp úng, còn có loại biểu tình cam chịu này thành công giúp cậu chọc giân Gia Minh Diệc. Cậu nhóc này, hắn mất bao nhiêu thời gian mới có thể giúp cậu học được việc không coi nhẹ bản thân mình đây.

“Dạ, thực xin lỗi, Gia tiên sinh, tôi…… Ngày mai, tôi nghĩ ngày mai sẽ đi công ty từ chức.”

Đến bây giờ nghĩ lại, Gia Minh Diệc đột nhiên xuất hiện chưa chắc đã là chuyện xấu, dù sao nếu như không có anh ta truy hỏi, cậu cũng sẽ không hạ quyết định quyết tâm rời đi.

“Lăng Phàm, ngoài việc trốn tránh cậu còn có thể làm gì khác? Gặp một chút khó khăn như thế liền từ bỏ! Cậu quên làm thế nào mới có thể hoàn thành báo cáo thiết kế xanh hóa khu vực  này, mất bao nhiêu công sức để nghiên cứu tài liệu? Quên luôn mỗi ngày cậu không chỉ làm việc tại công ty mà mỗi ngày còn đi học lớp ban đêm, thời gian ăn và ngủ có đủ một ngày tám tiếng không? Hiện tại lại dễ dàng buông tay như vậy?”

“Tôi………” Cậu sao mà không nhớ rõ cơ chứ, đã biết sẽ khổ cực nên từng ngày cố gắng phấn đấu, cậu cho rằng chỉ cần phấn đấu chịu ăn quả đắng thì tất cả sẽ tốt hơn, thế nhưng, ông trời vĩnh viễn không nhìn đến công sức của cậu, không cho kết quả cậu mong muốn dù chỉ một chút.

“Tôi... Xin lỗi, tôi buông tay. Bởi vì tôi mệt mỏi, tôi cũng có nỗi khổ của riêng mình, tôi chịu không nổi, hiện tại tôi thầm nghĩ sẽ tìm một công việc thoải mái khác, cũng mặc kệ nhân sinh của bản thân, tôi nguyện ý thay đổi. Mong anh sẽ không xen vào.”

“Không xen vào?”  Giọng nói Gia Minh Diệc lúc này cao thêm vài phần....

Hắn biết mình là người tùy hứng cũng không phải là một người đàn ông có tính tình tốt gì, từ trước tới nay làm việc luôn luôn theo ý thích bản thân không bao giờ quan tâm mọi người nghĩ ra làm sao, nhưng ngay lúc này đây, hắn lại lựa chọn đè nén cảm xúc của mình, thậm chí còn tự mình tìm tới cửa thầm nghĩ cùng cậu tâm bình khí hòa nói chuyện.

Sao lại nghĩ tới, mới mấy ngày không gặp, cậu nhóc này nhanh như vậy ngược lại đã trở thành như hiện tại, mấy lời đáng giận như vậy đã kịp học xong rồi?

Hoặc chỉ là dựa vào vài lời không quan trong cùng ngôn ngữ xa lạ cùng không hơn không kém thân thiết khiến hắn thực sự nổi giận!

“Chỉ cần cậu chưa từ chức thì cậu vẫn là cấp dưới của tôi, đương nhiên tôi sẽ quản giáo cậu một cách chỉnh chu.” Từ trên giường đứng lên, Gia Minh Diệc đưa tay kéo Lăng Phàm ném lên giường, rồi sau đó xả xuống caravat đem hai tay đối phương tại sau lưng trói lại, cuối cùng lại rút ra thắt lưng bên hông hung hăng quật tới trên mông Lăng Phàm.
“Úc...” Lăng Phàm đột nhiên bị đánh cho đau tới kêu thành tiếng, toàn bộ thân thể trong nháy mắt hướng về phía trước giơ lên nhưng bị Gia Minh Diệc chặn lại.

Tuy biết rõ người đàn ông này không phải người tốt nhưng hành động như vậy cũng khiến cậu bất ngờ.

Gia Minh Diệc giờ phút này là đang nổi nóng thật sự, mặc dù cách quần jean dày, nhưng một lần đánh như vậy đau đến cắt vỡ da thịt truyền thẳng tới não bộ, có thể thấy được người đàn ông này xuống tay không chút lưu tình, nhân nhượng, cường độ xuống tay dĩ nhiên không giữ lại một phần lực.

So với lần trước bởi vì công tác sai lầm bị trừng phạt, hiện tại Gia Minh Diệc xuống tay hiển nhiên là không có kết cấu trật tự, thậm chí tốc độ nhanh tới mức không kịp để người ta thở.

Từ ban đầu là khiếp sợ, mãi cho tới khi bị quất đau đớn lan tràn toàn thân, vỏn vẹn cũng chỉ là vài giây thời gian, Lăng Phàm đã bị đánh hơn mười phát.

“A... Tê... Đau... anh... anh... mau dừng tay!” Giãy dụa là điều tất yếu, dù biết bản thân đánh không lại anh ta nhưng cũng không có khả năng cậu ngồi chờ chết.

“Đây đều là do cậu cần được dạy dỗ lại!”“A … Gia Minh Diệc... Này... A… Nơi này là nhà của tôi... Anh...  Anh dựa vào đâu mà đối xử với tôi như vậy?”

“Chỉ bằng việc cậu ngu ngốc, đến năng lực tự chiếu cố bản thân mình cho tốt cũng không có, cần phải được giáo dục lại cho tốt.”

Có lẽ là do vừa rồi uống rượu, thái độ hôm nay của Gia Minh Diệc cường ngạnh khác thường, căn bản không quan tâm Lăng Phàm đau đớn cùng phản kháng, độ mạnh yếu trên tay ngày càng tăng chứ không có giảm một chút.

Không qua vài phút, đau đớn phía sau đã khiến Lăng Phàm khó chịu tới sắp phát điên, bị lặp đi lặp lại các roi đánh vào hiển nhiên đã sưng lên một mảng lớn, quần jean vốn đã không rộng rãi thoải mái cặp mông bị đánh sưng lại càng khó nhịn, Gia Minh Diệc lại tựa hồ không có ý định dừng tay.

“Ba ──” Lại là một roi nữa, chính là đánh lên chỗ bị thương nặng nhất trên mông phía bên phải. Lăng Phàm gần như có thể thấy được máu từ từ chảy ra.

Cuối cùng cậu cũng không thể chịu nổi, kêu to lên: ” Không cần  ...  Không cần... Không cần đánh......  Đừng...  . Đau quá  .... Rất...  Rất đau..  .”

Gia Minh Diệc vẫn như cũ không chút nào nương tay, “Chính là muốn khiến cậu đau, chỉ có như vậy, cậu mới có thể nhớ kĩ giáo huấn ngày hôm nay, cậu mới có thể trưởng thành lên, không dễ dàng buông tay tất cả.”

“Không..... Tôi không muốn nhớ kỹ....  Tôi cũng không cần..... Ô ô ô ~ ” Phòng tuyến cuối cùng trong lòng cậu cũng bị phá vỡ, Lăng Phàm giống như trẻ nhỏ bình thường làm càn khóc ầm lên, “Anh..... Anh....  anh rất quá phận....  Mỗi lần.....  Mỗi lần đều chỉ biết dùng phương pháp như vậy....... khiến tôi khuất phục....  Vì cái gì tôi phải nhớ kỹ giáo huấn này? Tôi không cần....  Tôi.... tôi vốn chỉ là một người bình thường..... muốn một mình an phận trải qua cuộc sống thường dân......  Không nghĩ tới...... vất vả như vậy....  không muốn.... bị người khác khi dễ.... Vì cái gì..... Vì cái gì yêu cầu đơn giản như vậy.... đều không được.....”

“Tiểu..... Tiểu Phàm.....”  Gia Minh Diệc trong thoáng chốc cũng bị tiếng khóc của Lăng Phàm dọa sợ, nắm chặt dây lưng, cuối cùng vẫn không hạ thủ, hắn hạ thấp người, nhìn khuôn mặt đã khóc sưng lên của cậu dưới ánh đèn hôn ám, trong lòng nhất thời căng thẳng, ” Em...  hoàn hảo đi?”

“Tôi không tốt.....Ô ô ô ~ một chút cũng không ổn....” Lúc này cũng không biết lấy được khí lực từ đâu cậu đẩy Gia Minh Diệc ra, ” Anh.... Các người đều như vậy.....  Chẳng lẽ tôi không muốn bản thân mình sống tốt hơn sao..... Tôi cũng vẫn luôn muốn như vậy..... Liền nghĩ chịu khổ chỉ thêm một chút một chút nữa thôi, chỉ cần có thể làm những gì mình thích...  . công việc khó như nào cũng đều đáng giá...... tôi cũng có thể giống mọi người.....  . có sự nghiệp riêng thuộc về chính mình.....Có thể tận mắt nhìn thấy tòa nhà bản thân thiết kế được xây lên trong thành phố.....  Nhưng là....  Nhưng là.....  anh có biết là có bao nhiêu khó khăn không? Ngoài miệng anh nói cần kiên trì....  muốn cố gắng hết mình.....  Nhưng.... Anh là một đại công tử ăn mặc sung sướng an nhàn..... làm sao mà biết..  ..  Vì lý tưởng đó tôi phải trả giá bao nhiêu..... Tôi thật sự mệt chết đi....  Thật sự không nghĩ sẽ tiếp tục....  Buông tha tôi.... Xin để tôi tự sinh tự diệt có được không?”

Trong lòng cậu thực ủy khuất, thậm chí ngay cả chính cậu cũng không biết mình muốn nói cái gì, cậu nghĩ mình cần triệt để phát tiết, chỉ đơn giản là phát tiết tất cả những đau xót cùng áp lực nhiều ngày qua trong lòng mà thôi.....

Chương 14: Bất ngờ tiến triển

Edit: Yuki Hikao ~ & Gấu béo

Beta: Cát Tiêu Hương + Gấu Béo =))

Những lời này của Lăng Phàm khiến Gia Minh Diệc thất thần thật lâu.

Hắn – đại thiếu gia của Diệp Gia, đời này luôn được người khác chăm sóc cũng chưa từng  dỗ dành người khác, nhất là khi Lăng Phàm đã khóc thành như vậy, nhất thời tay chân luống cuống. Hắn biết chính mình vừa rồi phẫn nộ có chút xúc động, hơn nữa cách một lớp quần áo không nhìn được miệng vết thương càng không có cách nào nắm chắc cường độ có phải hay không xuống tay quá nặng ( ლ (ಠ 益 ಠ) ლ)

“Tiểu Phàm..  ....” Gia Minh Diệc vươn tay, giải khai hai tay bị trói buộc của Lăng Phàm, dùng cổ tay áo qua loa lau mồ hôi cùng nước mắt trên mặt cậu, tiếp theo nhẹ nhàng ôm cậu tựa vào ngực mình, “Đừng khóc, vừa rồi xem như tôi không đúng, tôi không nên đánh em như vậy, thực xin lỗi.”

“Ô ~~~” Lăng Phàm không có khí lực tiếp tục tránh thoát hắn, nhỏ giọng nức nở. Trên thân thể người đàn ông này có mùi nước hoa hỗn hợp cùng mùi rượu nồng đậm khiến cậu an tâm mà dựa vào.

Nhìn thấy cậu dần dần bình tĩnh trở lại, Gia Minh Diệc thử dò hỏi: ” Nói cho tôi nghe cậu mấy hôm nay đi nơi nào? Vì cái gì đột nhiên buông tay, có phải hay không gặp phải rắc rối khó khăn?”

“Tôi......” Muốn mở miệng lại thủy chung khó có thể mở miệng, Lăng Phàm khẽ lắc đầu. Có một số việc không phải chính mình muốn nói là có thể nói, mà dù có nói cũng không có ý nghĩa gì.

“Tiểu Phàm........ ” Gia Minh Diệc từ từ nâng đầu cậu từ trên vai hắn lên, để cậu có thể cùng hắn nhìn thẳng đối phương,  “Tôi biết hiện tại tôi không có lập trường ép em phải đem tất cả sự thật nói ra. Tôi cũng không muốn dưới tình trạng cái gì cũng không biết dễ dàng hứa những điều không thực tế với em. Nhưng nếu em nguyện ý tin tưởng tôi, nếu em còn nguyện ý muốn tin tưởng cũng như muốn có một người cùng em chia sẻ mọi buồn vui, vậy liền nói cho tôi biết, để chúng ta cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết, có được không?”

“Tôi… Tôi…” Tiểu Phàm bĩu môi, khi Gia Minh Diệc ôn nhu nhìn cậu, nói những lời chân thành thật tâm như vậy, tim cậu đã sớm trật nhịp đập theo tiết tấu hỗn loạn.

Cậu nên tin tưởng người đàn ông bá đạo tự cho mình là đúng này, hơn nữa còn thích trêu đùa cùng ác liệt khi dễ cậu này sao?

Rõ ràng trong đầu không ngừng nhớ lại tính cách xấu xa của người này cùng những lần đối với mình làm nhiều chuyện xấu, sau lại có âm thanh sâu trong lòng tố cáo cậu vẫn không thực sự nghĩ như vậy

Gia Minh Diệc thấy Lăng Phàm lóe ra một chút do dự trong mắt rồi lại như đang cố bắt giữ cái gì đó.

Hắn theo ánh mắt Tiểu Phàm nhìn tới một góc phòng ở có một tấm ván gỗ tạm coi là một cái bàn....*********************************************************************

Cả căn phòng tối có một chút đồ ăn vứt ngổn ngang cùng một ít đồ dùng sinh hoạt nhưng đến góc phòng kia lại sạch sẽ khác thường, cũng không có đồ vật mới nào cả.

Chỗ đó đặt một tấm ảnh chụp, là hình ảnh một cặp vợ chồng. Không có bất kì một thứ trang sức nào, trong bức ảnh là một đôi vợ chồng hơn sáu mươi tuổi. Nhìn tuổi tác cũng không giống như cha mẹ Tiểu Phàm, hơn nữa hắn đã từng nghe các đồng nghiệp từng nói qua cậu nhóc này từ nhỏ cha mẹ đã mất, vậy hai người trong ảnh là ông bà của cậu.

Từ nhỏ đã sống nương tựa lẫn nhau, trong nháy mắt người thân duy nhất chợt qua đời, bị đả kích cùng đau thương như vậy cũng đủ khiến cậu nhóc mất cảm giác an toàn và khao khát sự yêu thương từ người khác.

Đột nhiên càng đau lòng cho cậu nhóc này, từ nhỏ đã không được sự yêu thương che chở của cha mẹ, một mình xa xứ dốc sức làm việc, nhịn ăn nhịn uống cũng vì muốn báo hiếu hai lão nhân đã nuôi cậu từ nhỏ, muốn cuộc sống của họ tốt hơn một chút, mà nay dù chính mình hết thảy trả giá, hết thảy cố gắng tựa hồ trong nháy mắt tan thành bọt biển. Cậu cũng không biết sinh hoạt đến tột cùng là vì ai mà vất vả, càng không biết chính mình sau này còn muốn vì cái gì tiếp tục phấn đấu..........

********************************************************************

“Tiểu Phàm, đừng đi cự tuyệt một người đối tốt với cậu, cũng đừng đem mọi chuyện tất cả đều giấu ở trong lòng. Không có một ai là vạn năng ( kiểu như làm được tất cả chịu đựng được mọi thứ), cuối cùng chúng ta tại một thời điểm nào đó ai cũng cần một người khác giúp đỡ.”  Gia Minh Diệc đứng dậy, ngồi xuống bên giường, ôm Lăng Phàm ngồi lên  đùi chính mình, dùng tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, “Cuộc sống có lẽ luôn luôn có nhiều những thứ làm mình không hài lòng, nhưng bất luận có chuyện gì, chỉ cần chúng ta vẫn còn trên thế giới này, chúng ta cũng có thể lựa chọn sống thật tốt. Không cần phải sợ làm một người cô đơn bởi vì ít nhất tôi sẽ luôn bên cạnh cậu. ”

“Anh.......”  Đây xem như là thông báo hay chỉ là lời ngon tiếng ngọt an ủi chính cậu. Lăng Phàm mê hoặc. Cậu thật sự không rõ.Cậu cố sức ngẩng đầu lên, tuy rằng ở góc độ này cũng không thể thấy rõ ràng khuôn mặt Gia Minh Diệc, cậu vẫn muốn nhìn hắn ngay bây giờ, nhìn đôi mắt trong suốt sắc xảo kia, tự nói với chính mình, giờ phút này cũng không phải là mộng cảnh.

Gia Minh Diệc khi nói ra câu nói kia cũng có chút mất tự nhiên, dù sao Gia Minh Diệc hắn đời này từ bé đến lời đều được người ta thổ lộ, đây là lần đầu hắn nói ra những lời buồn nôn như vậy. Xem ra đêm nay mình nhất định uống quá nhiều, không chỉ bạo lực, còn bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ.

“Khụ khụ ~~~” Thấp giọng ho khan hai tiếng, Gia Minh Diệc lập tức rời đi trọng tâm câu chuyện, “Tiểu Phàm, những thứ này không quan trọng, vấn đề này của chúng ta chút nữa lại nói tiếp, hiện tại trước tiên cho tôi xem một chút vết thương của cậu.” Nói rồi không đợi Lăng Phàm phản ứng, hắn đã bắt ra tay cởi quần đối phương.

Lăng phàm bị lời Gia Cát vừa nói có chút chóang vựng hồ hồ, được bầu không khí ấm áp ngọt ngào bao lấy, thế nhưng cũng quên mất giãy dụa, liền cứ như vậy tùy ý người đàn ông kia đem mình cởi sạch.

Mặc dù nơi này ánh sáng hơi tối một chút, nhưng Gia Minh Diệc vẫn có thể nhìn rõ các vết thương trên mông của Lăng Phàm khiến ngực hắn co rút đau đớn một chút.

Các vết thương chồng lên nhau từ mông kéo dài đến bắp đùi, từ đỏ thẩm đến tím đen tất cả có năm màu trông thật sự là rất thảm thương, ngay cả phần eo cũng có một vài vết sưng, một vài chỗ nghiêm trọng tựa hồ có một chút dấu hiệu đẫm máu, thời gian qua có mấy ngày, cậu nhóc gầy yếu đến không nhận ra làm sao có thể chịu nổi mấy roi vừa rồi?

Bàn tay nhẹ nhàng chạm vào vết thương, đầu ngón tay băng lãnh cùng làn da ấm áp nóng cháy tiếp xúc khiến Lăng Phàm không nhịn được co quắp một chút, đồng thời cậu cũng nhận thức được hoàn cảnh quẫn bách của chính mình, xấu hổ đem gò má ửng đỏ quay sang một bên.

“Tiểu Phàm, nơi này của em không có thuốc bôi?”

“Không…không có” Cậu từ trước đến nay có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, bị thương hay bị ốm cũng chịu đựng một chút rồi sẽ khỏi, nào cần phải mua thuốc đắt tiền như vậy.

“Bây giờ thời gian khá muộn có lẽ không mua được thuốc, em chịu đựng một chút, trước tiên tôi xoa một chút cho, đợi tới hừng đông tôi liền đi mua thuốc cho em.”

Đây là lần đầu tiên Lăng Phàm nghe được Gia Minh Diệc cẩn thận nói như thế, giống như mỗi một câu đều mang theo kinh hoảng lọt vào tai cậu, ngực mạc danh ấm áp dễ chịu

“Được” Cậu nhẹ giọng đáp.

Chương 15: Lần đầu thân mật (Thượng)

Edit & beta: Gấu béo

May mà gian phòng này tuy nhỏ đơn sơ nhưng phía tây có mỗi một phòng tắm nhỏ có vòi sen, cho dù nhỏ cũng miễn cưỡng để cho một người đứng thẳng, coi như là giúp Gia Minh Diệc bớt đi không ít phiền phức.

Trong phòng đặt một chậu nhựa đựng nước, thấm ướt khăn mặt, Gia Minh Diệc cẩn thận lau vết thương sưng lên của Lăng Phàm.

“Ngô...”  Thình lình bị cảm giác mát lạnh trong nháy mắt truyền đi khắp cơ thể, nhất là Lăng Phàm vừa ra một thân mồ hôi lạnh, trên làn da càng nổi thêm một tầng da gà.

Bất quá cái loại đau đớn nóng rực cũng được giảm bớt, Gia Cát Diệc theo đó nhẹ nhàng xoa, trong miệng còn mang theo nhiệt khí khi hô hấp, cùng với lời hắn nói... Sẽ bồi chính mình...

Có một loại rục rịch không an phận, từ đáy lòng từng chút bộc phát ra.

Lăng Phàm theo bản năng vặn vẹo cái mông, dục vọng cọ xát sàng đan thô ráp dần dần thức tỉnh.

Gia Cát Diệc dồn toàn lực chú ý vào thương thế đối phương, vẫn chưa nhận ra biến hóa của Lăng Phàm chỉ cho rằng miệng vết thương không thích hợp do giãy dụa, một bàn tay chế trụ eo ổn định thân thể hắn, thanh âm ôn nhu: ” Tiểu Phàm, nhẫn nại một chút nữa, trước chườm lạnh một chút, ngày mai ngươi mới không bị sưng to hơn”

“Ngô...... Ân ~ ~ ~ ” Trên mông vẫn bị khăn mặt lạnh chườm qua như cũ kích thích giác quan của cậu, nhưng thân thể lại như bị ngăn chặn, Lăng Phàm chỉ cảm thấy hạ thân càng trướng đau khó nhịn.“Tiểu Phàm?” Từ tiếng rên của cậu, Gia Minh Diệc cảm nhận được ý vị tình dục, so với kinh ngạc càng nhiều hơn là mừng thầm.

Độc chiếm dục luôn luôn là bản năng duy nhất của nam nhân, ở ‘Never Begin’ Keith là điều giáo sư, mà Lăng Phàm là khách của anh nên anh tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc làm việc của bản thân, sẽ không đối với khách hàng có bất kỳ hành động quá phận nào.

Khi ở trong công ty, lần đầu tiên chọn người cũng mang theo ý nghĩ nghiêm phạt tình sắc đối với Lăng Phàm suốt thời gian qua, anh liền sớm có cảm tình với cậu nhóc này.

Nhưng mà chỉ có mình anh biết, cậu nhóc này cùng những người mà anh đã từng gặp qua khác nhau, cậu không phải loại người vui thích nhất thời rồi không can thiệp vào cuộc sống của nhau, giống làm tiểu tình nhân nhanh đến cũng nhanh đi.
Khi anh còn đang tự mình suy nghĩ, vấn đề tình cảm này kéo dài tới bao giờ vẫn là nói sau đi, bây giờ mối quan hệ của hai người đã có sự thay đổi so với lúc trước rất nhiều. Anh nhất định là bị nước mắt của cậu nhóc này làm cho hoảng sợ cùng rung động, dĩ nhiên là sử dụng cách đơn giản nhất ____ trực tiếp ăn sạch cậu để cậu không thể từ chối anh lần nữa.

******************************************************************************

Ném xuống khăn mặt, Gia Minh Diệc ngồi ở bên giường, kéo Lăng Phàm lên ngồi ở trên người của mình. Một loạt động tác khiến vết thương của Lăng Phàm càng đau đớn hơn, cũng khiến cậu bị dọa sợ. Cậu theo bản năng vươn tay bám vào vai anh để ổn định thân thể, vừa nghĩ tới tình huống trước mắt, cậu lập tức dùng tay che lại hạ thân. Gia Minh Diệc dùng cánh tay ôm chặt cậu, đưa cậu nằm vào ngực mình, cúi đầu nhìn cậu cười đầy tà mị, giọng nói khàn khàn, “Không nghĩ tới em lại hưng phấn như vậy nha ~”.

“Em....  không....  ngô.... ” Cậu xấu hổ rất muốn giải thích, lời muốn nói lại bị anh chặn lại. Thừa dịp đối phương muốn đẩy mình ra, Gia Minh Diệc một tay cầm lấy phân thân của Lăng Phàm. Chỉ là di chuyển tay vài cái, dục vọng trong tay anh đã cứng rắn không chịu nổi, không ngừng chảy ra dịch thể trong suốt dính ướt ngón tay của Gia Minh Diệc. Rất muốn từ chối anh nhưng người đàn ông này lại vừa thổ lộ tình cảm với cậu, cậu cũng không phải giống một cô vợ suốt ngày nhỏ yêu thương nhung nhớ anh. Nhưng thân thể đã sớm phản bội cậu.

“Ân ~ ~   a.  .  . Hắc.  .  . Ân  ~ ~ ~  không.  .  . Đừng có  ....  ngừng...” Lúc này, tâm trí Lăng Phàm sớm bị dục vọng chiếm lấy hoàn toàn, thân thể đã quen bị Gia Minh Diệc điều giáo chỉ cần khiêu khích một chút  là có phản ứng, hơn nữa còn mong muốn càng nhiều hơn nữa, cậu không thể suy nghĩ được điều gì khác. Mỹ thực trên người không ngừng rên rỉ giãy dụa, Gia Minh Diệc cũng không chờ được nữa, phân thân Lăng Phàm đang được vỗ về chơi đùa bỗng nhiên căng cứng, khiến cho Lăng Phàm một trận run rẩy.

“Ngô ~ ~ A... Đừng... Buông tay... Ân ~ ~ ~” Lăng Phàm cau mày, lấy tay đánh lên ngực Gia Minh Diệc.

Gia Minh Diệc kéo tay Lăng Phàm đặt ở lưng quần mình, “Ngoan, cởi cho anh, anh sẽ cho em được thoải mái hơn ~ ”

Editor said: Các thím ạ edit xong beta nó thốn lắm =)))). Kiểu biết hết rồi ý nản ghê cơ T^T

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau