AI LAU MẮT EM, KHÓC MỐI TÌNH ĐẦU?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Ai lau mắt em, khóc mối tình đầu? - Chương 6 - Chương 8

Chương 6

Bước qua cánh cổng cấp ba nghĩa là cô đã bước sang một hành trình mới, bước vào một giai đoạn mới, chuẩn bị một hành trang mới để đến tương lai rộng mở. Những bước chân đầu đời của cô là rung động thuở ban sơ trong veo, thuần khiết tựa nước sông Hậu; một chút nhung nhớ thầm lặng chưa kịp đặt tên đó là tình đầu bởi nó chỉ là chút xao xuyến chưa lần nắm tay trao môi hôn, chưa ai kịp nói ai tiếng yêu chỉ hẹn nhau đợi chờ. Thiên Nhi xin gom góp và gói ghém tất cả những ánh nhìn yêu thương, những bồi hồi nhung nhớ của một tình yêu vừa chớm nở, cảm giác xao xuyến về chàng trai áo sơ mi với nụ cười tỏa nắng. Cô hy vọng và đợi chờ mùa Hạ sang năm, cô sẽ ôm tất cả cảm xúc ấy đặt vào balo trở về vùng đất nhỏ miền Tây thân yêu, hít hà không khí quê hương trong lành thơm mát, về thăm lại nơi cho cô bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, bao nhiêu người bạn thân thiết dù chỉ sống ba năm ngắn ngủi. Đặc biệt là cô muốn quay về để nhìn nụ cười tươi trên môi một người. Cô sẽ cố gắng để đứng trước mặt anh không phải với hình ảnh là một cô học trò nhỏ nữa mà sẽ là cô sinh viên năm nhất của trường sư phạm; sẽ là một trong những đồng nghiệp của anh ở tương lai. Cô có thể tượng tưởng ra nụ cười của anh khi đó rạng rỡ ra sao.

Nhờ có động lực ấy cùng sự ủng hộ của ba mẹ và anh hai mà Thiên Nhi bước qua kỳ thi Đại Học quan trọng một cách cực kỳ suông sẻ. Cô thi đậu với số điểm khá cao là 25.5 điểm cho cả ba môn. Tuy không phải là số điểm cao nhất nhưng cũng làm Thiên Nhi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Khi nhận được tin mình đậu Đại Học, người mà cô muốn khoe ngay đó chính là ba mẹ. Nhưng ba cô đang có chuyến công tác dài hạng ở Hongkong, còn anh hai đã đi du học bên Mỹ được hai năm, chỉ có thể đợi tối về gọi báo cho ba và anh hai qua điện thoại mà thôi. Vậy thì cô sẽ tạo bất ngờ cho mẹ bằng cách canh sắp tới giờ tan làm cô bắt xe taxi chạy thẳng đến Tòa soạn báo Ax - nơi mà mẹ đang làm việc trong niềm hân hoan vi diệu,. Vừa thấy bóng dáng mẹ ra khỏi cửa tòa soạn, Thiên Nhi đã gọi to:

- Mẹ.

Mẹ cô nghe tiếng gọi quen thuộc của con gái thì nhìn lên. Lúc thấy Thiên Nhi đứng ở cổng cạnh phòng bảo vệ thì bà cô vô cùng bất ngờ. Nhanh chóng đi về phía cô, trên gương mặt bà là sự lo lắng và căng thẳng vì không biết sao hôm nay tự dưng Thiên Nhi lại đến đây... chẳng lẽ con bé lại bệnh gì sao?. Khi đến gần Thiên Nhi bà liền đặt ra loạt câu hỏi:

- Con đến đây bằng cách nào? Sao con đến đây tìm mẹ mà không gọi điện cho mẹ hay? Con đợi lâu chưa?

Thiên Nhi tươi cười, vì hiểu sự lo lắng trong lòng mẹ nên cô nhanh chóng giải đáp những thắc mắc của bà:

- Con vừa bắt taxi lại đây, thấy cũng đúng giờ mẹ tan làm nên không gọi mẹ mà đứng chờ ạ. Tại lúc chiều đang ở nhà con nhận được tin báo đậu đại học mừng quá con gọi xe thẳng lên tòa soạn báo của mẹ luôn. Chủ yếu muốn tạo bất ngờ cho mẹ ạ.

- Ôi. Con đậu đại học rồi à. Con gái của mẹ giỏi quá. - bà choàng tay qua, ôm cô vào lòng, rồi nói tiếp - Sự kiện lớn như vậy thì phải ăn mừng mới được. Con muốn ăn gì mẹ sẽ dẫn con đi ăn trước. Khi nào ba đi công tác về thì mình sẽ đi ăn một chầu hoành tráng.

- Dạ ăn gì cũng được ạ. Hihi.

- Ừ. Vậy con đợi mẹ một tí mẹ vào dắt xe ra rồi mẹ con mình cùng đi ăn nhé.

- Dạ. - Như nghĩ về điều gì đó nên Thiên Nhi lên tiếng xin phép - Mẹ ơi cho con qua tiệm bán quà lưu niệm bên kia mua ít đồ nhé.

Đối diện tòa soạn mẹ cô đang làm việc có một tiệm chuyên bán thiệp và giấy viết thư, các bưu thiếp làm bằng tay... rất dễ thương. Chợt Thiên Nhi muốn mua ít giấy về viết thư tay gửi một người báo tin đậu Đại Học.

- Muốn mua gì thì mẹ lấy xe ra chở qua mua luôn. Đường này nhiều xe nguy hiểm lắm.

- Thôi mẹ lấy xe rồi qua rước con thôi ạ. Con đi từ từ qua không sao đâu.

- Vậy con đi mua đồ của con đi, tí mẹ qua rước con.

Thiên Nhi nở một nụ cười thật tươi với mẹ, mang theo cõi lòng vui thật vui xoay người đi qua phố. Cô tung tăng như con Sáo nhỏ chuyền cành khẽ ngân nga giai điệu bài hát nào đó không rõ ràng. Mẹ Thiên Nhi cũng rất vui, không phải vì con bà đậu đại học mà vì con bà thực hiện được ước mơ nó ấp ủ từ những ngày bé. Bà nhìn theo bóng dáng nhỏ của con gái một chút rồi xoay người định vào trong lấy xe qua rước con gái. Nhưng khi bà vừa đến bãi giữ xe thì bỗng nghe một loạt những tiếng thét thất thanh, tiếng người la, tiếng còi xe... rồi:

- Rầm... rầm... tránh ra... tránh ra.

Như cảm nhận có điều gì đó chẳng lành bà vội chạy ra ngoài, những người trong cơ quan lúc này cũng chạy ra theo... Một chiếc xe hơi bị mất lái đâm loạn xạ vào người đi đường, một loạt tai nạn nghiêm trọng đang xảy ra.

- Rầm - chiếc xe tải đâm vào bục phân cách đường và dừng lại.

Âm thanh hỗn loạn trên phố chiều tan tầm, rất đông người đang bu lấy vây kín khu vực này, có người nói "mau gọi cấp cứu", "gọi cảnh sát giao thông". "đỡ đỡ nạn nhân vào trong nghỉ tí đi..." Thiên Nhi thấy trời đất trở nên hỗn loạn tối sầm. Trời đang nắng mà sao tự dưng lại thế? Cô thấy người mình như bị ai đó xô một cái, hất khỏi không trung rồi nhẹ hẫng và giờ rất đau. Cô nhắm mắt lại chìm vào hôn mê. Cô có thể nghe thấy tiếng mẹ khóc, tiếng mọi người nói chuyện, cảm nhận được ai đó ẵm cô lên, tiếng xe cấp cứu nhưng cô mệt quá, cô mở mắt suy luận không nổi nữa rồi. Cô phải ngủ một chút thôi.

Sao khi chìm vào giấc ngủ, cô thấy mình đi vào một con đường nhỏ, tối hù. Cô đi đến cuối con đường ấy thì thấy xuất hiện vệt ánh sáng leo loét. Rồi ánh sáng kia mỗi lúc một chói mắt. Cô như bị cuốn theo nguồn ánh sáng kì lạ ấy. Cô đi theo luồng ánh sáng đó đến một chiếc cầu đỏ thật lớn, bên kia cầu có tiếng cười nói, đùa nghịch của những người bạn. Cô lại thấy hình ảnh ngôi trường cấp ba mà cô chỉ vừa mới xa một tháng nay thôi. Nhìn lên phòng học nhỏ cạnh cầu thang tầng ba, cô lại bắt gặp khuôn mặt thân quen của những người bạn cùng lớp. Cô nghe tiếng của bạn Hòa - lớp phó văn thể mỹ đang đứng trên bục giảng huơ tay múa chân làm trò tấu hài cho cả lớp:

- Ê tụi bay, hôm qua lên mạng yahoo new đọc báo tao thấy ở Mỹ người ta mới lai được một giống mèo tai cụp chân ngắn bán cả triệu đô một con. Tao nghĩ ra ý hay mình cho lai giữa con cá Sấu với con Cọp xem ra được cái gì không? Biết đâu bán được cả lớp chúng ta thành tỷ phú hết.

- Ý tưởng thì có nhưng không mới lạ. Cá sấu lai hổ cái ra con gái lớp mình... haha giờ mày đem bán xem có anh nào bỏ vàng ra mua không.... haha. - Kiệt tổ trưởng tổ 1 đang ngồi dưới phát biểu ý kiến.

Cả đám con trai trong lớp ôm bụng cười rần rần.
Gia An đang ngồi bên cạnh Kiệt giận dỗi xoay mặt qua đánh vào lưng Kiệt:

- Có mà tụi con gái chúng tôi không ai thèm yêu và cưới đám con trai tụi ông thì có.

- Vậy thì cho mấy bà ế đến già.

Nhỏ Vân thấy bạn mình bị ăn hiếp, cũng cùng phe con gái không thể để thua được. Nhỏ Vân lên tiếng:

- Có mà tụi ông ế đến già, tụi ông không ai yêu, không ai thèm cưới cho mà tuyệt tử tuyệt tôn luôn. Đừng có chơi trò trù chúng tôi

- Ôi trời giờ tao mới biết con gái lớp mình không chỉ là cá sấu lai cọp mà còn cầm tinh con nhím nữa, vừa nói đến đã xù lông lên rồi. Động vật biến dị tụi bây ơi. Sợ quá hà. Hahaha.

Những trận cười giòn tan của bạn bè khiến Thiên Nhi cảm thấy vô cùng nhớ, cô cũng muốn  qua đó tham gia cùng các bạn. Vừa lúc đó cả lớp bỗng quay về phía cô. Cái Vân vẫy vẫy tay:

- Thiên Nhi, vào lớp chơi với mọi người đi.

Nhỏ bạn thân cũng xoay sang cười nói:

- Thiên Nhi, giúp tụi mình xử thằng Kiệt đi, nó trù đám con gái chúng mình ế toàn tập kìa. Còn bảo tụi mình dữ như cọp nữa.

Rồi tất cả cười ha hả, đồng thanh gọi tên cô. Cô cũng muốn chạy sang bên đó với các bạn, nên khi thấy các bạn gọi tên mình thì cô mỉm cười, đưa chân bước lên cầu, đi được vài bước cô thấy đôi chân như tan dần ra trên mây, cả người trở nên nhẹ bẫng, cô đang hoang mang chưa biết phải làm sao nên đi tiếp hay quay lại. Thì bất chợt cô nghe một tiếng gọi từ phía sau lưng. Tiếng gọi thân thương ấy khiến cô quay đầu lại và đã nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc.

- Nhi ơi. Em định về trường báo cho anh biết em đậu Đại học rồi phải không?

- Dạ, thầy, sao thầy lại ở đây?

Anh đưa tay ra, kéo cô về lại chân cầu nơi cô vừa đứng ngắm nhìn bạn bè của mình.
- Không có gì đâu em, anh chỉ muốn đến để chúc mừng em mà thôi. Giỏi lắm cô học trò của anh. Giỏi lắm Thiên Nhi của anh.

Lúc này đây cô không còn thấy hình ảnh ngôi trường quen thuộc nữa. Không còn thấy hình ảnh những người bạn xưa nữa. Cô cũng không còn nghe những âm thanh í ới gọi tên cô bên cầu. Cô chỉ còn thấy mỗi gương mặt anh, thấy nụ cười rạng ngời trên môi và đôi mắt lấp lánh niềm vui, sự hãnh diện của anh. Tự nhiên cô lại muốn choàng tay ra ôm lấy anh, nhưng không rõ vì sao anh mỗi lúc một xa cô hơn, cô tiến lên một bước, anh lại lùi lại hai bước, cô càng chạy anh càng xa, càng không với tới... rồi tự dưng anh tan biến như sương khói.

- Thầy... thầy ơi... anh Tuấn đợi Nhi với.

- Nhi. Nhi ơi... con tỉnh lại đi Nhi ơi

Có ai đó đang ôm gương mặt cô, cô lại nghe tiếng khóc thút thít và tiếng gọi quen thuộc nhưng không phải của anh mà là của mẹ cô. Rồi cô lại nghe:

- Em để con bé nằm nghỉ. Em cũng nằm tí đi. Bác sĩ đã kiểm tra hết rồi, con bé không sao đâu sẽ nhanh tỉnh thôi mà.

Còn giọng nói này không ai khác chính là của ba cô, ba về rồi sao? Ba nói hai hôm nữa ba mới về mà. Nay cô chỉ đi đến tòa soạn của mẹ tìm mẹ báo tin và định đi ăn cơm chiều với mẹ thôi. À còn đi mua giấy viết thư cho anh Tuấn nữa. Ủa ba về hồi nào vậy, chắc ba định tạo bất ngờ cho hai mẹ con nên về không báo trước đây mà; nhưng sao người mình ê ẩm quá, đầu cũng rất đau nữa. Thiên Nhi chầm chậm mở mắt ra, đôi mắt nặng trịch vô cùng khó chịu. Chớp chớp mắt vài cái. Cô chỉ vừa mở mắt ra ba nhanh chóng phát hiện, ba vội chạy tới bên cạnh, mẹ đang ngồi đầu giường cũng xoay lại nhìn cô.

- Ba, mẹ. - Thiên Nhi yếu ớt lên tiếng.

- Con gái, con tỉnh rồi hả con gái. Con làm ba mẹ sợ lắm con có biết không? - mẹ cô nói

- Con bị sao vậy mẹ, đây là bệnh viện hả mẹ.

- Hôm bữa con đi qua đường gặp một chiếc xe mất thắng. Đâm phải rất nhiều xe nhưng không có đâm trúng con, tài xế đánh lái qua kịp. Tuy nhiên do con bị tim, gặp chấn động mạnh nên ngất tại chỗ. Mọi người đưa con vào cấp cứu, bác sĩ kiểm tra hết, chỉ trầy nhẹ do ngã xuống thôi thế mà con lại hôn mê hai ngày nay. Con làm mẹ lo lắm con biết không?

- Thôi con nó mới tỉnh, em để con nghỉ ngơi đi, có gì nói sau. - ba cô lên tiếng.

- Con hôn mê hai ngày ạ?

- Ừ phải rồi. Con đã hôn mê hai ngày rồi.

- Ba cho con hỏi hôm nay là ngày mấy rồi ạ?

- Hôm nay là 27 tháng 8 có gì không con? Con mới tỉnh lại sức khỏe còn yếu lo nghỉ ngơi đi hỏi ngày làm gì?

- Chết rồi, hôm nay là ngày cuối cùng để hoàn thành thủ tục nhập học, con phải làm sao bây giờ.

- Không có gì đâu con, con yên tâm nghỉ ngơi đi. Mai ba sẽ lên trường trình bày tình trạng hiện tại của con cho hiệu trưởng và hoàn thành thủ tục nhập học giúp con.

- Dạ, vậy con cảm ơn ba ạ.

- Thôi con nhắm mắt lại nghỉ ngơi tí nữa đi. Để ba chạy ra báo bác sĩ vào kiểm tra lại cho con.

- Dạ.

Thiên Nhi mệt mỏi nhắm mắt lại, lúc này cô không buồn ngủ chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi mà thôi. Cô nghe tiếng đóng cửa, cô biết ba đã đi tìm bác sĩ. Còn mẹ ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường của cô. Cô từ từ nhớ về giấc mơ ban nãy, giấc mơ kéo mình tỉnh lại. Cô nghĩ về thầy, cô phải cố gắng chăm sóc bản thân và học tập tốt để mùa hè sang năm lại về thăm trường, thăm anh. Khi ấy, tự dưng cô thấy cơ thể như có nguồn sức mạnh lớn. Không còn đau mỏi gì cả, trái tim cũng đập đều đều lại, không còn cảm giác khó thở như lúc vừa tỉnh lại. Cô nhoe miệng cười, cô biết mình đã vượt qua thử thách rồi, chiếc cầu kia là cầu sinh tử cô không bước qua mà quay về tìm lại được ánh mặt trời tương lai. Trong vô thức cô được thăm lại hồi ức trắng tinh khôi của tuổi học trò, có ước mơ cháy bỏng, có nụ cười hiền hòa mà súyt chút chút nữa đã giữ cô mãi mãi ở tuổi mười tám. May mắn là anh xuất hiện kịp lúc, anh kéo cô ra khỏi cõi mộng ấy....

Chương 7

Đã hai tuần kể từ ngày Thiên Nhi bị tai nạn giao thông rồi. Sức khỏe của Thiên Nhi đang dần hồi phục, nhịp tim đã quay về mức ổn định, các kết quả kiểm tra đều bình thường, vết trầy xước đã kéo da non, đầu cũng thôi nhức. Một tuần trước các bác sĩ đã cho cô xuất viện về nhà để chuẩn bị cho việc nhập học. Ngày theo ba mẹ về nhà cô thấy bầu trời mùa Thu trong xanh quá đỗi. Lòng cô đầy những cảm xúc vui vẻ. Con đường, hàng cây và những áng mây cũng réo rắc khúc hoan ca hy vọng. Gió lao xao hát khúc ca chào mùa mới giữa phố phường ồn ào và náo nhiệt. Sài Gòn tấp nập và vội vã chứa cả tuổi thơ dịu ngọt ấm êm của cô... chở đầy ngàn câu chuyện ngày xửa ngày xưa.

Cô yêu mảnh đất Sài Gòn này, nơi cô bước đi những bước chập chững đầu tiên; nơi cô bi bô những câu nói đầu đời, cất tiếng gọi cha gọi mẹ. Người ta thường nói: "Sài Gòn hoa lệ/ hoa cho người giàu/ lệ cho người nghèo". Nhưng với cô Sài Gòn bình dị và thân quen lắm, cô yêu những khuôn mặt người trên phố, yêu sao cuộc sống trôi qua từng giờ, từng phút, từng giây. Cô yêu Sài Gòn là thế nhưng sao nhìn áng chiều chậm chậm buông cô lại nhớ đến con đường vàng xác hoa ở Long Xuyên đến thế. Ngồi bên hiên nhà ngắm thời gian trôi. Mây trắng mây xanh tô vẽ một khung trời bồng bềnh màu lam ngọc. Từng chiếc lá mùa Thu rơi lả tả trong chiều sau cơn mưa. Ôi phố chiều nay ơi! Sao ta lại nhớ con đường ngày xưa tan học đến vậy? Và bất cứ một chiếc áo sơ mi trắng nào vô tình lướt qua phố cũng làm cô nhớ tới một người.

Cô sinh ra vào mùa Thu, có lẽ vì thế mà cô yêu mùa Thu như yêu có thuở ban đầu nhiều luyến lưu. Nhưng năm nay cô lại cứ hy vọng mùa Thu sẽ trôi qua thật mau để Hạ đến sớm hơn. Hạ về cô sẽ trở về thăm lại những mến thương bên bạn bè, bên thầy cô. Cô sẽ trở về thăm lại cây phượng vĩ gốc sân trường, chiếc lá bàng, căn phòng cũ, thăm lại nơi đầu tiên gặp gỡ. Những vui buồn hờn dỗi ẩn hiện mơ hồ qua ô cửa sổ, cô nhớ tháng ấy đến cháy cả con tim. Nhớ khuôn mặt những người bạn học, nhớ những con điểm đỏ chói trong bài kiểm tra và cả hai ô điểm bỏ trống của ai kia, nhớ chiếc huy hiệu Đoàn viên.. rồi cô đưa mắt nhìn về một góc phòng nơi cô đang treo chiếc nón tay bèo màu vàng... đưa tay khẽ chạm vào chiếc nón và nở một nụ cười như cô giữ chặt một điều gì đó đang manh nha trong trái tim bé nhỏ.

Tiếng xe ôto chầm chậm dừng lại trước nhà cắt ngang dòng suy nghĩ của Thiên Nhi, thông qua ô cửa sổ của phòng, cô thấy ba mẹ mình bước xuống xe. Hai người lấy theo một chiếc túi gì đó ra rồi cùng vào nhà. Mới có Bốn giờ ba mươi chiều thôi, sao hôm nay ba mẹ lại tranh thủ về sớm vậy? Về cùng nhau như thế chắc có gì đặc biệt lắm đây? Đang tự hỏi, tự suy luận và cũng chuẩn bị xuống nhà để chào ba mẹ thì Thiên Nhi lại nghe tiếng gõ cửa phòng. Cô nhanh chóng bước ra mở cửa:

- Chúc mừng con gái trở thành tân sinh viên trường đại học sư phạm. - Mẹ cô tươi cười và lên tiếng. Sau đó nhận lấy một túi xách thật to từ tay của ba, đưa nó cho cô rồi nói tiếp - Đây là quà ba mẹ tặng con gái yêu. Hôm nay ba mẹ tranh thủ về sớm cùng con ăn mừng nè.

Thiên Nhi vô cùng bất ngờ và hạnh phúc. Cô ôm chầm lấy mẹ mình.

- Ôi, con cảm ơn ba mẹ nhiều lắm ạ.

- Mở ra xem con có thích không mẹ. Ba con chọn đó. - Mẹ của Thiên Nhi nhaý mắt.

- Dạ, ba mẹ vào trong mở quà còn con đi ạ.

Thiên Nhi ngồi trên bàn học hồi hộp mở túi ra, ba mẹ đứng hai bên cũng phụ con gái. Bên trong túi là một chiếc máy vi tính xách tay, hiệu Dell, màu đỏ vô cùng xinh đẹp. Quá bất ngờ trước món quà của ba mẹ, Thiên Nhi vỡ òa sung sướng, cô quay lại ôm chầm lấy ba mẹ, không ngừng reo hò.

- Ba mẹ tặng con thật ạ. Con không mơ phải không ạ. Con thích quá. Con cảm ơn ba mẹ nhiều lắm ạ.

- Anh hai là người đưa ra ý tưởng, ba mẹ cùng chọn.

- Thiên Nhi cảm ơn mọi người rất nhiều ạ. Con vui quá ba mẹ ơi.

- Máy đã được cài đặt cơ bản rồi. Trong lúc sử dụng con thấy gì không biết cứ hỏi ba. - Ba cô lên tiếng dặn dò.

- dạ.

- Thôi con chuẩn bị đi, ba mẹ xuống phòng nghỉ ngơi tí rồi chút cả nhà mình cùng ăn mừng con đậu Đại Học và "rửa" máy luôn được không? Hôm nay mẹ có dặn dì giúp nấu món cari Vịt mà con thích đó.

- Ôi tuyệt quá. Vậy ba mẹ xuống nghỉ tí con cũng xuống ngay đây ạ.Khi ba mẹ xuống nhà rồi, Thiên Nhi còn một mình trên phòng, cô bấm nút khởi động Laptop của mình. Nhìn hình ảnh bông hoa hướng dương với sắc vàng của nắng trên màn hình, trái tim Thiên Nhi thấy thật ấm áp. Ba mẹ luôn muốn nhắc Thiên Nhi phải sống mạnh mẽ và kiên cường như loài hoa ấy, luôn nhìn mọi việc trong cuộc sống theo hướng tích cực và luôn hướng mình về tương lai, nhìn về phía mặt trời mà hoàn thiện bản thân, trao dồi để có đủ chân - thiện - mỹ. Mai Thiên Nhi nhập học rồi, món quà ba mẹ tặng có ý nghĩ vô cùng to lớn với cô cả về vật chất lẫn tinh thần, tuyệt vời không từ ngữ nào diễn tả được. Cô lôi quyển nhật ký ra viết những dòng tâm sự:

Ngày... tháng... năm...

Cảm giác lâng lâng khó tả thành lời. Cảm ơn món quà ba mẹ tặng. Ba mẹ ban cho con cuộc sống này, bên con và nuôi nấng con nên người. Con luôn cảm thấy mình vô cùng may mắn khi là con của ba mẹ.

Đóng quyển nhật ký lại, Thiên Nhi cười tươi rồi chạy xuống nhà ăn cơm cùng ba mẹ.

***

Sáng sớm hôm sau Thiên Nhi dậy sớm để ba chở đến trường trong ngày đầu tiên. Lớp sư phạm văn của Thiên Nhi có sáu mươi lăm bạn. Cứ nghĩ lớp sẽ chỉ toàn con gái, vì con trai đời nào thích văn; thường bọn con trai có theo sư phạm chỉ theo khối Tự nhiên thôi. Nhưng không ngờ lớp cô cũng đông con trai đến thế. Khuôn mặt mọi người đều xa lạ nhưng Thiên Nhi vẫn tìm thấy nét thân quen cuả những người bạn năm tháng học trò. Ngồi ở giảng đường nghe thầy Huân chủ nhiệm lớp trao đổi nội quy, sinh hoạt đầu năm và dặn dò những gì cần thiết cho sinh viên mà thích thú quá đỗi. Giọng thầy trầm thấp êm êm cuốn hút. Giờ sinh hoạt trôi qua, những giờ học đầu tiên bắt đầu trong nhẹ nhàng và đâỳ thú vị. Thiên Nhi làm quen được cô ngồi cạnh bên mình, cô bạn tên Hoàng Yến, lớn hơn Thiên Nhi một tuổi nhưng hai người không xưng chị em mà gọi nhau là bạn bè. Hoàng Yến nói chuyện cũng rất dễ mến. Hai người nhanh chóng trở thành đôi bạn thân. Một khoảng trời sinh viên tươi đẹp đang mở cửa đón bước chân cô thiếu nữ tuổi mười chín hồn nhiên xinh đẹp.

- Ê, bốn mắt.

Thiên Nhi giật bắn mình vì có ai đó đang khều khều lưng cô bạn cùng bàn với mình. Xoay người lại Thiên Nhi nhìn thấy nụ cười nhăn nhở của một anh chàng.

- Bốn mắt cho anh mượn cây viết đi.- Ngày đầu đi học mà cũng không chuẩn bị bút viết sao? Hay ông chú già quá bị bệnh quên? - Hoàng Yến đanh đá trả lời.

Cậu bạn phía sau vẫn cười hì hì và kiên trì giải thích:

- Không phải không mang theo viết mà vì cây viết bị nghẹt mực không viết được mới mượn.

- Nhưng chả ai mượn viết cái kiểu thiếu lịch sự như bạn cả. Chưa biết tên thì hỏi chứ gì mà hai mắt với bốn mắt ở đây. Bị cận là cái tội à?

- Haizzz. Con bé khó tính quá đi. Không biết đã giẫm phải gai nhím rồi.

- Này ông chú gọi ai là nhím vậy? Con trai gì mà vô duyên thấy ớn.

- ôi thôi. Con gái lớp văn vầy chết rồi. Nhím là một con vật nhỏ dễ thương. Đây chỉ đang sử dụng biện pháp so sánh mà thôi.

Nghe hai người bạn mới lý luận mà Thiên Nhi cảm thấy rất buồn cười. Cô nhớ đến những ngày còn học dưới mái trường cấp ba, nhớ đám bạn ngày xưa quá. Cô lấy từ trong balo ra một cây viết rồi đưa cho anh bạn bàn dưới với nụ cười thân thiện. Anh bạn kia nhận lấy không quên để lại lời cảm ơn. Một lúc sau lại quẳng một tờ giấy lên bàn học Thiên Nhi và Hoàng Yến. Mở tờ giấy ra, bên trong có mấy dòng chữ:

"Làm quen nhé hai cô bạn. Anh tên là Thanh, năm nay 20 tuổi. Có gì kết bạn Yahoo với anh nhé. Nick anh là: doilangbac_dochanh. Cho anh xin Yahoo hai đứa em đi"

Hoàng Yến xem nội dung trong tờ giấy xong lại bỏ vào ngăn bàn rồi lầm bầm:

- Cái đồ dở hơi, đồ vô duyên. Thời buổi này rồi có ai còn đi làm quen với con gái kiểu đó.

Nhưng trên môi cô bạn là nụ cười rất tươi.

Thiên Nhi cảm nhận được thời sinh viên của mình thật sự bắt đầu rồi. Những ngày vui tươi ửng hồng như nắng sớm. Hết giờ học cô lại trở về nhà bên trang nhật ký của mình. Đếm ngày trôi. Một điều gì đó trong Thiên Nhi thôi thúc hy vọng thời gian trôi nhanh.

Ngày... tháng... năm...

Cảm thấy nhớ một người. Có phải vì xa nên cứ mong ngày gặp lại?

Chương 8

Tối hôm đó, khi mọi người đã ngủ say, Thiên Nhi học bài xong, ngồi suy nghĩ một tí, cô lại lấy xấp giấy viết thư trong tủ ra. Lưỡng lữ đôi chút cô bắt đầu viết:

Anh gởi vào mùa của em

Bầu trời đựng đầy sắc hoa Hoàng hậu mỗi sáng.

Tiếng chim thanh thoát rất lạ

Níu hai mảnh trời ở khoảng cách rất xa

Sài Gòn vẫn hoài niệm về những mùa qua

Vòng xe đạp chở gió heo may ngòn ngọt

Bàn tay em xèo xinh mười ngón nhỏ

Đón chút thương nhớ anh gửi trao em.

Lại một đêm trong rất nhiều đêm

Những ngôi sao thức đầy trong lòng mắt

Em dệt những cơn mơ đời rất thực
Để sớm mùa Hạ về lại thơm ngát hương anh.

★....★

Gửi thầy Tuấn thương quý.

Trong thư này, em muốn báo cho anh biết rằng em đã đậu vào Đại học rồi. Mong anh chia sẻ niềm vui này với em. Em đang đi trong những ngày đâu tiên của quãng trời sinh viên ngát xanh. Rất nhiều bỡ ngỡ, niềm vui và thú vị. Đâu đó cũng có chút cảm giác nhung nhớ về quảng thời gian cấp 3, về bạn bè, mái trường; về con đường hoa vàng và về người thầy giáo mặc áo sơ mi màu trời cùng em chiều tan trường.

Hẹn thầy Hạ sang em sẽ về thăm."

Bên ngoài bìa thư cô cẩn thận đề họ tên và cả số điện thoại của mình.

Tối hôm ấy Thiên Nhi trằn trọc mãi không ngủ được, cô cứ nhìn mùa Thu đang trôi đi trong nhung nhớ; cô nghỉ về một mùa Đông dài phải ướp lạnh trái tim để cảm nhận nỗi cô đơn vì thiếu nụ cười tỏa nắng sưởi ấm; rồi nhẫn nại chở mùa Xuân đến trong háo hức qua Xuân thì Hạ đến, cô lại sắp gặp lại bóng dáng áo sơ mi màu trời thân quen cùng cô đi chầm chậm trên con đường vàng xác hoa.... rất nhiều hình ảnh đến rồi đi.... nó khiến cho tim Thiên Nhi đau nhói, cô muốn lần nữa đặt chân về thăm lại mảnh đất An Giang yên bình.Sáng hôm sau, khi đến giảng đường, nghe Giáo viên giảng một bài về đồng ruộng, về cánh cò quê hương mà cô càng cảm thấy nhớ quê da diết. Cô lại mường tượng về mặt nước bình yên, về bờ hồ Nguyễn Du với cành liễu rủ, cả hương hoa Mít và đứng dưới con đường Hoàng hậu nở rực - nơi của bao đôi lứa yêu nhau và một mối tình chưa dám nói. Và cô biết rằng nếu không có thầy bên cạnh thì mảnh đất Long Xuyên không còn đẹp và lưu luyến với cô đến thế.

Tan trường, cô tranh thủ ghé ngang bưu điện  gửi thư cho anh. Trái tim không khỏi đập loạn, mong chờ tháng 6 về, cũng là lúc cánh cửa quá khứ của hai người mở ra. Những hồi ức về ngày cũ cứ tuông ra và cô chỉ còn biết đắm mình trên dòng sông ký ức ấy. Thời gian, khoảng cách đã không còn là nỗi nhớ mà trước mặt cô sẽ là một hình ảnh có thật chứ không phải là một nhân ảnh tưởng tượng. Cô sẽ tự tin hơn khi đứng trước chàng trai áo sơ mi màu trời và một điều kỳ diệu là trái tim cô đã yêu anh nhiều hơn trước…

Thiên Nhi tự nói với lòng mình: Anh Tuấn ơi! Mong anh hãy cố quên đi quá khứ, quên đi những điều đã làm anh đau đớn, tạm quên đi mối tình với người con gái cũ, người đã làm anh phải sống trong cô đơn bao nhiêu năm tháng qua. Mong anh lần nữa mở lòng ra với em. Em có thói quen ghi vào sổ tay của mình những cái gạch đầu dòng đại diện cho những ước mơ em sẽ thực hiện trong tương lai và em giật mình mỗi lần xem lại những ước mơ ấy vì phần lớn đều có hình bóng của anh ẩn hiện trong đó... giờ đây em rất hạnh phúc khi chính tay em cầm cây bút đánh dấu vào ước mơ tháng 6 mà sẽ quay về thăm anh vì đã đạt được thành tích xứng đáng.

....

Hai hôm sau, cũng một chiều tan trường về ở vùng quê bình yên; kể từ khi cô học trò nhỏ không còn nơi đây, Tuấn vẫn thường đi về một mình con đường hoa Hoàng Hậu, không đi chung với ai, chạy một mình và nhớ về ánh mắt xưa. Cô có đôi mắt trong veo và nét cười rất giống với An - Người vợ sắp cưới và không may qua đời vì tai nạn giao thông; An đi mang theo cả đứa con chưa lọt lòng của cả hai ra đi. Từ đó anh nghĩ rằng mình sẽ không yêu thêm ai nữa, sẽ khóa trái tim lại. Để rồi cái cách anh gặp Thiên Nhi, cái cảnh xe tải mất thắng trong ngày mưa, xe lao đến y như cảnh An gặp; nhưng anh lại cứu được cô trong khi hơn 10 năm trước anh đã đánh mất An. Đó có phải chăng là duyên số. Nhiều lần nhìn Nhi, anh lại nhớ về An; nhiều lần anh ép bản thân mình không được yêu Nhi, chỉ là ngộ nhận mà thôi... nhưng rồi anh biết mình đã thật sự rung động với cô học trò nhỏ, trái tim lần nữa rách toạc ra, để chứa thêm một bóng dáng khác. Đó không phải là vì Thiên Nhi giống An, mà anh đã yêu Nhi vì những dịu dàng, ngọt ngào chân thật trong tính cách cô.

Về đến nhà anh nhận được thư của Nhi, ngắm nhìn nét chữ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ của cô mà cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Anh mong đợi ngày Thiên Nhi sẽ về tìm lại anh. Hai người sẽ gặp nhau trong hạnh phúc – niềm hạnh phúc mà chẳng có ngôn từ nào đủ để mô tả. Anh đã đè nén cảm xúc đủ lâu để cảm nhận tình yêu là điều tuyệt vời nhất. Anh đã hiểu nhớ nhung tất cả chỉ bằng cái nắm tay mà không cần phải giải thích thêm điều gì… Và … ngày cuối cùng bên cô, anh đã cảm nhận được hết vẻ đẹp của con đường hoa vàng, vẻ đẹp của thành phố Long Xuyên, của trái tim bắt đầu yêu lần nữa. Chỉ trong một buổi chiều bên cô, mà anh đã cảm nhận hết 4 mùa – Xuân, Hạ, Thu, Đông. Trời nắng nóng khi cùng cô bước vào quán kem và không khí mát dần khi vài cơn gió nhẹ bắt đầu thổi, cô đứng dậy ngắm nhìn mọi thứ thật lâu để lưu những khoảnh khắc đẹp nhất của nơi đây. Mùa Thu ùa về khi anh loay hoay với các hồi ức – cô bé mùa thu năm xưa, anh đã từng gọi cô như thế phải không? Khi bóng tối bắt đầu xâm chiếm dần thì những cơn mưa kéo đến lẫn cả gió mạnh. Hai người vẫn ngồi gần nhau, cô hơi lạnh và run một chút. Mắt cô vẫn ướt và nhòe đi khi biết anh là thầy giáo bộ môn của cô. Anh sợ cô lạnh nên nắm chặt tay cô và thầm thì “sao này em sẽ là đồng nghiệp của anh, không còn là học trò của anh nữa”. Thiên Nhi cười và khẽ gật đầu đồng ý. Với anh đó là giây phút tuyệt vời nhất bởi anh đã cảm nhận hết tương lai ngày mai.

Ngày trước anh rất sợ mùa Đông, vì Đông đến anh cảm thấy rất lạnh. Đông mang theo mối tình đầu của anh, Đông giết chết đứa con của anh; nhưng năm nay anh mong Đông đến nhanh. Vì Đông qua, xuân đến rồi Hạ mới về. Anh sẽ băng băng qua nỗi nhớ và đợi chờ ngày gặp lại. Đã bao lần anh đặt tay lên ngực khi đi về trên con đường vàng, một nỗi nhớ, nỗi nhớ cứ đầy lên và rồi anh nhận ra rằng anh đã muốn có Thiên Nhi đến nhường nào…

Cuối cùng anh đã chịu thua số phận rồi!

Hôm sau là thứ bảy, Tuấn tranh thủ chạy xe về Thoại Sơn, đó là quê của An, nơi đặt mộ phần của cô, anh đặt bó hoa cúc trắng lên mộ cô, anh cúi xuống nói:

"Anh và em đã không thể nắm tay nhau đi đến cuối con đường còn lại. Xin em thứ lỗi vì anh không thể giữ đúng lời hứa sẽ ở vậy cho đến khi mãn kiếp. Anh nghĩ An của anh cũng hy vọng anh sống tiếp thật tốt có đúng không. Bây giờ đây anh lại thấy trái tim mình rung động vì một cô gái, anh muốn rẻ vào đoạn tình yêu ấy. Nhưng anh sẽ không bao giờ quên em và con đâu. Hai người vẫn giữ một vị trí quan trọng trong trái tim anh. Và … hãy để một góc cho tình yêu mới em nhé! Một tình yêu yên bình, thơ mộng của một đôi mắt biết nói. Anh đã rất hạnh phúc. Cảm ơn em vì tất cả!"

Anh nán lại thêm lúc nữa... rồi mới quay xe ra về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước