AI LAU MẮT EM, KHÓC MỐI TÌNH ĐẦU?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ai lau mắt em, khóc mối tình đầu? - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Nhưng năm tháng cuối cùng của thời áo trắng, cứ mỗi khi ngắm những chùm hoa Hoàng Hậu vàng rực rỡ trĩu cành là lòng lại xốn xang ngập lối. Những kỷ niệm thời cấp Ba đầy mộng mơ và nên thơ phải gói ghém lại trong trang vỡ ngày thi. Con đường ấy là nơi bắt đầu của hai người bạn, nơi nhen nhóm chút khái niệm tình yêu trong tâm hồn tuổi mười tám ngây thơ của một cô gái. Đâm chồi một chút miên man dư vị đắm say trong trái tim lạnh lẽo của chàng trai đã đi qua bốn mươi lăm mùa xuân.

○●○●

- Thiên Nhi ơi! Đợi anh với.

Đang đạp xe lòng vòng dưới con đường rợp cánh Sao bay trong giờ giờ tan trường, bỗng vang lên một tiếng gọi với theo của ai đó đầy thân quen từ sau lưng làm cho Thiên Nhi giật mình quay lại. Vui vẻ nở một nụ cười khi nhận ra người thầy giáo trường Cấp hai chuyên của tỉnh. Ngôi trường nằm ngay bên cạnh trường cấp ba mà Thiên Nhi đang học. Ở thành phố nhỏ này, thì trường cấp Hai anh đang dạy và cấp Ba mà Thiên Nhi học là nổi tiếng nhất. Ngoài việc đó là trường cấp hai và cấp ba Chuyên của tỉnh thì nó còn nổi tiếng bởi tình bạn thân thiết và tấm lòng nhân hậu của hai thầy hiệu trưởng, cũng như câu chuyện vì sao hai trường được đặt cạnh nhau. Bởi vì ngày xưa cách đây gần 50 năm khi tỉnh còn nghèo khó thì hai thầy là hai người bộ đội về quê tái lao động. Lúc đó thấy tỉnh chưa có trường cấp 2 và cấp 3, muốn học cao phải xuống Tây Đô (Cần Thơ hiện tại) hay lên Sài Gòn nên hai thầy bàn bạc hiến mảnh đất tỉnh ủy cấp cho hai thầy để xây dựng trường học. Dần theo năm tháng được sự ủng hộ chung tay của những người dân xung quanh, ngôi trường được rộng ra hơn; đến năm 2000 theo quy hoạch mới thì hai ngôi trường được xây dựng lại vô cùng khang trang. Tuy thế giữa hai trường vẫn có một khoảng sân chung với thảm cỏ ngắn xanh mượt được đội trực ban của hai trường thay phiên quét dọn. Đó là nơi rèn thể dục thể thao và học quốc phòng chung. Những lần giao lưu văn nghệ mừng đảng mừng xuân cũng được tổ chức ở đây. Cả những trận đá banh giao hữu, những hội thi đốt lửa trại... bao nhiêu tiếng cười giòn tan của lớp lớp thế hệ học sinh đều được cất giữ nơi này. Đẹp nhất là con đường phía sau trường, hàng cây Phượng vĩ còn cả vài cây Trò tô điểm sắc trời. Con đường mà chiều nào đi học về Thiên Nhi cũng đạp xe qua để thấy lòng an nhiên đến lạ, trút bỏ tất cả mệt mỏi sau ngày học hành căng thẳng.

- A! Thầy Tuấn. Hôm nay thầy cũng về đường này hả thầy?

- ừ em, anh mới chuyển nhà trọ. Giờ anh ở gần khu Đại học. Mà sao hôm nay em về sớm vậy?

- Hôm nay tiết cuối tụi em học môn tin. Mà phòng máy đang chuẩn bị cho kỳ thi tin học trẻ không chuyên vào mai nên tụi em trống tiết. Được về sớm ạ. Thầy cũng dạy xong rồi sao?

- Ừ em. Chiều nay anh chỉ dạy 4 tiết thôi.

Hai người đạp xe song song nhau dưới con đường đẹp nhất của tỉnh mà mọi người hay gọi vui là con đường tỉnh tò (tỏ tình) vì bốn mùa trong năm đều nở hoa rất đẹp, bao đôi lứa đã thổ lộ tình cảm trên con đường này. Hoa bằng lăng, hoa Phượng vĩ, hoa Trò và một loài hoa lạ nữa nhưng Thiên Nhi chưa biết tên, nó có màu vàng nở thành chùm rực rỡ như nắng ban mai,  khi những cánh hoa rơi xuống đường trong chiều hoàng hôn càng xinh đẹp không thể diễn tả hết thành lời.

- Thầy có biết hoa đó là hoa gì không ạ? - Thiên Nhi đưa tay chỉ về phía những bông hoa vàng.

- Hoa Hoàng hậu đó em. Nhưng mà sau này kêu anh là anh thôi... kêu bằng thầy thấy sao sao đó.

- Dạ... vậy từ nay em sẽ gọi anh là anh Tuấn.
Bây giờ trong lòng Thiên Nhi đan xen rất nhiều cảm xúc khó tả... một niềm vui khi mới biết tên loài hoa cô rất thích là hoa Hoàng Hậu... thật tuyệt! Hoa đẹp đến mê hồn và tên hoa rất hợp với hoa. Và vì anh - người thầy giáo tên Tuấn mà giờ Thiên Nhi đang chuyển qua gọi bằng anh. Thiên Nhi nhớ lại ngày đầu tiên gặp người con trai với nụ cười tỏa nắng này, đó là một ngày mưa. Hôm đó cũng như những ngày khác, sau khi tan học thì Thiên Nhi đạp xe về nhà chỉ khác là hôm đó mưa rất to nên những vòng xe có phần vội vã hơn, đúng lúc lên giữa cầu thì xe đứt thắng cứ thế lao vùn vụt. Hai người bạn đang về cùng với Thiên Nhi hoảng hốt xanh mặt không ngừng thét lớn... nhưng đuổi theo không kịp. Vì mưa lớn từ lúc trưa nên người không có việc sẽ không ra đường, con đường trở nên vắng tanh dưới cơn mưa. Phía trước chỗ vòng xoay dưới chân cầu chiếc xe tải lớn đang vọt lên. Đúng lúc đó bóng dáng một người lao xe lên trước, đưa tay nắm lấy cổ xe Thiên Nhi, hai người cùng ngã xuống đường. Nhưng nhờ thế mà Thiên Nhi thoát chết, chỉ bị trầy đôi chút. Vài hôm sau Thiên Nhi mới biết người cứu cô là thầy Tuấn dạy tiếng Anh ở trường cấp 2 bên cạnh. Thầy rất thích mặc áo sơ mi màu xanh trời và chạy chiếc xe số đã phai màu sơn của mình dưới con đường đầy sắc hoa mỗi chiều hết giờ dạy giống như Thiên Nhi. Thêm vào đó màu xanh da trời cũng là một trong những màu mà Thiên Nhi thích nhất.

- Con đường này đẹp quá Nhi nhỉ?! Ở quê anh cũng có một con đường nhiều hoa Hoàng Hậu lắm đó.

- Dạ, hoa vàng đẹp thật. Ủa mà quê anh Tuấn ở đâu vậy?

- Quê anh ở Vĩnh Long, gần không gần xa không xa đoạn giáp Cần Thơ. Nhi chạy qua cầu Cần Thơ một chút là tới.

- Anh có thường về quê chơi không?

- Khoảng 2 đến 3 tháng anh mới về một lần thôi em. Hè này anh cũng tính về vài tuần. Ở nhà còn có hai đứa em nên anh an tâm. Nhà anh xa làm gì cũng một mình đâu được cưng chiều như Thiên Nhi.

- Xí nhà em còn xa hơn anh nữa. Ba mẹ em ở thành phố Hồ Chí Minh. Cấp 1 và cấp 2 em học ở thành phố. Đến cấp 3 mới về đây ạ.- Ủa vậy sao em không học cấp 3 ở Sài Gòn luôn mà chuyển về đây chi?

- Em hay bệnh, ba mẹ em đi công tác suốt có khi cả tháng mới về nhà lần. Mấy trận ốm li bì không ai chăm sóc nên ba mẹ thấy thế gửi em về ở với nội và cô Út.

- Thì ra Thiên Nhi là con gái Sài Gòn, hèn gì thấy khác mấy cô bé khác nhiều.

- Khác gì vậy ạ?

- Ờ thì... thì bánh bèo tiểu thư hơn nhiều... haha - rồi bất chợt anh cất tiếng cười to.

- hixhix anh lại chọc em, ý nói em nhõng nhẽo chứ gì.

- Không, anh không có ý đó là em tự biên tự diễn nhé.

Cả hai cùng trò chuyện, cùng cười đùa, hai người chạy xe dưới con đường hoa Hoàng Hậu vàng rực rỡ và trong lòng như ẩn như hiện chút bâng khuâng thầm kín. Thiên Nhi mang trái tim của cô nữ sinh tuổi 18 hồn nhiên nhưng đầy mộng mơ và lãng mạn. Lần đầu tiên trong đời trái tim cô cảm thấy ấm áp đến kỳ lạ. Họ nói với nhau rất nhiều chuyện trời mây... cho đến ngã rẻ đường về nhà Thiên Nhi. Tiễn Thiên Nhi vào con hẻm nhỏ, anh quay xe ra về, Thiên Nhi chạy vội vào nhà, cất cặp sách xong, lôi ngay một quyển sổ đặt trong tủ bàn học ra, nắn nót viết.

Ngày.... tháng... năm....

Mình đã biết loài hoa đó tên gì rồi, đó là hoa Hoàng Hậu. Cảm ơn anh Tuấn nhiều lắm.

Mỗi chiều không hẹn nhưng cứ đợi nhau cùng về. Thiên Nhi và người con trai mặc áo sơ mi màu trời vẫn đi sóng đôi dưới con đường ấy. Không rõ có phải từ khi Thiên Nhi biết tên loài hoa vàng kia mà Thiên Nhi biết làm thơ hay không. Chỉ biết rằng trong quyển nhật ký riêng của Thiên Nhi bắt đầu xuất hiện những vần thơ dịu dàng, xuất hiện cả hình ảnh sắc hoa vàng nồng nàn và bóng hình người con trai ánh mắt buồn và nụ cười tỏa nắng. Những năm tháng cuối cùng của thời áo trắng, cứ mỗi khi ngắm những chùm hoa Hoàng Hậu vàng rực rỡ trĩu cành là lòng lại xốn xang ngập lối. Những kỷ niệm thời cấp Ba đầy mộng mơ và nên thơ phải gói ghém lại trong trang vỡ ngày thi. Con đường ấy là nơi bắt đầu của hai người bạn, nơi nhen nhóm chút khái niệm tình yêu trong tâm hồn tuổi mười tám ngây thơ của một cô gái. Đâm chồi một chút miên man dư vị đắm say trong trái tim lạnh lẽo của chàng trai đã đi qua bốn mươi lăm mùa xuân.

Chương 2

Hôm nay, Thiên Nhi đến lớp sớm hơn thường ngày, do tuần này tới phiên tổ Thiên Nhi trực nhật. Ngoài là bí thư lớp thì năm nay Thiên Nhi còn kiêm luôn việc giữ sổ đầu bài và nằm trong ban điều hành chi đoàn trường. Vậy nên để trở thành quản lý mẫu mực, làm gương cho các bạn; thì mỗi khi tới phiên tổ mình trực nhật Thiên Nhi sẽ tranh thủ đi sớm và làm tốt việc được giao. Mọi người thường gọi vui cái việc mà Thiên Nhi đang làm là: "Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng". Thế như Thiên Nhi không quan tâm điều đó, cô cảm thấy vô cùng vui vẻ với những công việc được giao, luôn cố gắng giúp lớp trở thành một đoàn thể vững mạnh mà qua đó Thiên Nhi cũng học được bài học về sự tự tin, mạnh dạn trước đám đông.

Tiết học đầu tiên của ngày hôm nay là tiết Anh Văn, thầy giáo cũ mấy hôm trước đã xin nghỉ không thời hạn vì căn bệnh Hở van tim tái phát phải lên thành phố điều trị trong thời gian dài. Hôm nay sẽ có giáo viên mới đứng lớp. Nghe nói là một giáo viên trẻ mới chuyển về đây công tác. Vậy nên càng phải dọn dẹp vệ sinh tươm tất hơn để lớp ghi điểm với giáo viên mới chứ... mà giáo viên vui cũng sẽ dễ được phê điểm A+ trong sổ đầu bài. Thiên Nhi thầm nghĩ rồi tự cười một mình.

Sau khi công việc vệ sinh lớp hoàn tất cũng là lúc trống báo bắt đầu 15 phút truy bài đầu giờ, các bạn trong lớp đã ổn định đầy đủ nhưng qua tận hai mươi phút sau vẫn không thấy thầy giáo bộ môn đâu cả. Lớp học bắt đầu trở nên ồn ào, các bạn tập trung lại bàn tán về giáo viên mới... vài bạn đứng lên đập bàn nói hôm nay trống tiết đầu xuống căng tin chơi thôi. Thanh - lớp trưởng đứng lên bảng ghi tên giữ trật tự và yêu cầu các bạn trong lớp im lặng, nếu mười phút nữa vẫn chưa có giáo viên lên sẽ cho lớp phó học tập xuống phòng giáo vụ hỏi thăm. Thiên Nhi đang đứng lên định phối hợp với lớp trưởng ổn định trật tự lớp thì một bạn ngồi bàn đầu cạnh cửa ra vào thét lên.

- Tới rồi. Thầy tới rồi.

- Là thầy giáo sao? - Thiên Nhi nghĩ thầm trong lòng. Bữa trước nghe giáo viên chủ nhiệm nói là cô giáo mới chuyển công tác về trường mà.

Người thầy giáo với chiếc áo sơ mi màu trời bước vào lớp. Lớp trưởng hô: "Học sinh". Cả lớp đứng lên chào thầy. Thiên Nhi ngẩng đầu lên nhìn người thầy giáo với nụ cười tỏa nắng, vóc dáng quen thuộc, đến cả trong mơ cô cũng nhận ra, người thầy đang nói: "Cảm ơn cả lớp, các em ngồi xuống đi" kia mà chết trân tại chỗ.

- ôi. Chuyện gì vậy nè.

Thiên Nhi ngạc nhiên đến không thể ngồi xuống được dù cả lớp đã ngồi xuống hết rồi. Thiên Nhi vẫn đứng đó, mắt mở to đầy ngạc nhiên nhìn thầy giáo. Lúc này thầy giáo nở một nụ cười chào cả lớp, xong đưa mắt qua nhìn Thiên Nhi như cố bày tỏ cảm xúc gì đó trong lòng, nhưng cô hoàn toàn không có tâm trí để đọc dòng cảm xúc ấy. Thiên Nhi vội vàng ngồi bịch xuống ghế, gương mặt đỏ ửng. Trời đất ơi! Sao anh đang là thầy giáo trường cấp 2 mà lại chuyển qua đây dạy vầy nè. Bộ tỉnh hết giáo viên rồi hả. Sao tự nhiên anh Tuấn lại trở thành thầy của mình vậy???? Chuyện gì đang xảy ra vậy. Huhu...

Bốn mươi lăm phút trôi qua trong nặng nề. Cả tiết học ngày hôm đó thầy giáo mới giảng bài rất hay, rất sinh động; nhiều từ vựng mới, nhiều kiến thức mới nhưng Thiên Nhi không nghe lọt tai câu nào. Đầu óc cô cứ quay cuồng trong vô số suy nghĩ mơ hồ không định nghĩa được. Trống hết tiết vang lên, cả lớp đứng lên chào thầy; Thiên Nhi đi lên như một con robot, mở sổ đầu bài hướng dẫn thầy phê sổ và ký tên. Anh thầy giáo im lặng làm theo không hề nở ra nụ cười tỏa nắng như những chiều sóng đôi. Ký xong anh cúi chào cả lớp rồi bước ra khỏi phòng.

Sau khi thầy giáo đi khuất, cả lớp bắt đầu bàn tán:

- Thầy ấy đẹp trai quá mày ơi.

- Ừ nhìn thầy Hoắc Kiến Hoa quá đi.

- Không, tao thấy thầy giống Jang Dong-Gun hơn

- Tụi bây là một đám mê trai, háo sắc. Mà giọng thầy cũng ấm, giảng dễ hiểu nữa.

- Thầy phát âm tiếng Anh chuẩn ghê, từ vững mới lại nhiều.

- Hôm nào rủ thầy đi uống nước tụi bây ơi.

Đám con gái trong lớp bắt đầu nhao nhao bàn tán, vài đứa con thách nhau cua thầy, xin yahoo của thầy; hay nói thầy giống anh chàng phim điện ảnh này, ca sĩ thần tượng kia. Chỉ riêng Thiên Nhi là vẫn im lặng. Đứa bạn ngồi bên cạnh quay sang nói với Thiên Nhi:

- Nhi sao vậy? Sao cả tiết học cứ ngồi thừ ra như người mất hồn thế?

- à. Không có gì đâu, tại hôm nay thức sớm nên nãy Nhi hơi mệt.
Vì cô bạn này biết tình trạng sức khỏe đặc biệt của Thiên Nhi, nhìn gương mặt đỏ ửng của bạn mình nên đưa tay lên trán Thiên Nhi kiểm tra nhiệt độ.

- Có hơi nóng một tí, nhưng Nhi có mệt không? Mệt thì để tôi dìu xuống phòng y tế nghỉ tí.

- Cảm ơn bà nhé. Nhi không sao đâu. Nhi ngồi chút là ổn thôi. May là dạo này bệnh suyễn của tôi đỡ rồi, tim cũng ổn định hơn... chứ không nãy giờ bệnh tim tái phát mất.

- Bộ bệnh tim của Nhi lại phát hả? Có đem theo thuốc trợ tim không? Uống ngay đi. Có mệt thì nói xin nghỉ nhé.

- Không, không phải ý này... mà....

- Mà gì? - Rồi như hiểu ý gì đó... cô bạn nở nụ cười lém lỉnh, đá mắt với Thiên Nhi. Ra vẻ đã thông - Cũng cảm nắng ông thầy tiếng Anh kia rồi chứ gì. Kaka..

- Đừng nói lung tung, thôi lo chuẩn bị tập sách cho môn tiếp theo đi.

Nói xong Thiên Nhi cúi xuống bàn tránh cho cô bạn thân nhìn thấy gương mặt đỏ như quả cà chua của mình. Thấy thế, cô bạn cạnh bên cũng không có ý tiếp tục trêu chọc Thiên Nhi nữa mà cũng bắt đầu lấy tập vở môn thứ hai ra.

Bốn tiết học còn lại lặng lẽ trôi qua, sau giờ ra chơi Thiên Nhi cũng dần ổn định lại tâm lý, cô bình tĩnh hơn. Nhưng trong những lúc vô tình vẫn có những suy nghĩ lung tung khiến cô khó chịu. Buổi chiều sau khi hết giờ học, Thiên Nhi vẫn đạp xe trên con đường đầy hoa Hoàng Hậu cô yêu, vừa đạp xe vừa thẩn thờ một nỗi buồn man mác.

- Nhi ơi!

Lại là giọng nói quen thuộc, cách gọi trìu mến của anh. Nó khiến cho Thiên Nhi giật mình như người vừa bước ra khỏi cõi mộng.
- A, anh... - rồi như nhớ ra gì đó nên cô đổi lại - em chào thầy ạ!

- Sao tự nhiên hôm nay lại chuyển sang kêu anh là thầy vậy?

Thiên Nhi im lặng không nói gì, như đang hờn dỗi với lời trêu chọc của anh. Tuấn thấy vậy cười cười thả chậm ga vừa chạy xe song song với Thiên Nhi vừa giải thích:

- Anh tốt nghiệp sư phạm cấp 3 chứ không phải cấp 2. Nhưng lúc đó tỉnh dư giáo viên nên anh mới tạm bị chuyển xuống cấp 2 công tác. Nay thầy Dương vì lý do bệnh tình phải về hưu non, bên sở Giáo dục mới chuyển công tác của anh. Lúc thi công chức chính thức anh cũng chọn thi vào trường Chuyên cấp 3 Nhi đang học mà.

- Vậy chúc mừng thầy về đúng phân công. Từ nay về sau trở thành thầy của em rồi.

Nghe đến đây Tuấn đã cảm nhận được chút hờn mác, trách móc của Thiên Nhi nên cười nói:

- À thì ra có người giận anh. Anh chỉ muốn tạo bất ngờ cho Nhi thôi. Cho anh xin lỗi vì không báo trước nhé.

- Thầy có làm gì sai đâu.

- Thôi mà, bỏ qua cho anh nhé. Ở trên lớp thì anh là thầy em là trò. Nhưng sau giờ học anh vẫn sẽ gọi em là Nhi, em vẫn gọi anh là anh Tuấn nhé.

Thiên Nhi cũng không biết nên vui hay nên buồn nữa. Nhưng cô thấy trong lòng dịu vợi một chút mất mác khó hiểu. Thiên Nhi hoàn toàn không hề mong muốn việc anh Tuấn - người đàn ông với chiếc áo sơ mi màu cô yêu, người vẫn luôn là bạn đón đưa cô sau giờ tan học trở thành thầy giáo của cô.

- Nhi cố gắng học tốt Tiếng Anh, sẽ tốt cho em sau này lắm. Phần nào không hiểu cứ hỏi anh.

- Em biết rồi ạ.

Tuấn còn muốn nói thêm: "Anh không nhận dạy thêm tại nhà. Vì em đặc biệt nên anh sẽ hướng dẫn riêng". Nhưng nhìn qua thấy Thiên Nhi im lặng, anh cũng im lặng theo.

Buổi chiều tan học hôm nay hai người không còn chạy sóng đôi huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất như mọi ngày. Thiên Nhi lặng lẽ cảm nhận dường như giữa hai người có một khoảng cách mơ hồ nào đó dần xuất hiện. Nhìn sang người mặc áo sơ mi màu trời nay trở thành thầy giáo của mình vẫn đang chạy xe bên cạnh. Anh vẫn đang nở một nụ cười ấm áp với Thiên Nhi... nhưng sau nụ cười vô tư ấy hình như cũng che lấp chút nỗi đau mất mác giống Thiên Nhi. Dường như anh đang cố giấu cảm xúc và suy nghĩ trong lòng mình... có một điều gì đó anh muốn nói, rồi lại thôi.

Hoa vàng trải dài dưới con đường xinh đẹp, những cánh hoa rơi lả tả trong chiều. Sắc trò, sắc Hoàng Hậu... những màu sắc đan xen bay bay trong gió, phủ một lớp bụi mờ ảo trong lòng. Ngày trước Thiên Nhi luôn cảm thấy bình yên vui vẻ khi đi trên con đường này, từ khi bắt đầu có người đàn ông trung niên này làm bạn chung đường về thì con đường ngắn đến lạ thường. Nhưng hôm nay, cô lại cảm thấy đoạn đường này trở nên dài hun hút, những sợi gió heo may như đang đùa nghịch cùng nắng nhạt khiến lòng cô rối bời.

Anh vẫn đưa Thiên Nhi về đến đầu hẻm nhà cô rồi mới ra về. Thiên Nhi vào nhà, chào bà xong đi thẳng lên phòng mình ngồi thừ trên bàn học được đặt sau ô cửa sổ. Cô nhìn nhưng bông hoa Hoàng Yến màu vàng được trồng trước sân nhà cũng đang bung nở. Chút nắng chiều leo lét chưa kịp tắt. Lúc sao cô mở tủ lấy quyển nhật ký ra viết vào đó tâm trạng hôm nay.

Ngày... tháng... năm...

Gặp mặt vô tình, trong hoàn cảnh không mong muốn. Anh Tuấn bỗng trở thành thầy giáo dạy tiếng Anh lớp mình. Phải làm sao? Nên vui hay buồn?

Chương 3

Những cánh hoa vàng mong manh.

Trên con đường chiều tan học.

Làm tim ai run run như khóc.

Cõi lòng bâng khuâng tựa mùa Thu.

Hỏi rằng còn bao lần tà áo trắng qua con đường xưa.

Hỏi rằng còn bao ngày tới lớp.

Đôi mắt học trò, đôi mắt cô gái thân quen.

Đôi mắt của em xuyên thấu trái tim anh

—★✩★✩—

Sau hôm đó, anh bỗng nhiên trở thành người thầy giáo chuẩn mực. Luôn giữ đúng khuôn phép, ý tứ với Thiên Nhi. Những lúc sánh đôi với anh, Thiên Nhi không còn cảm thấy sự gần gũi, thân thiết như trước đây nữa. Cô bắt đầu cảm thấy sợ những buổi chiều hết giờ học bởi vì không chỉ có cô và anh đi về trên con đường ấy, mà rất nhiều học sinh, công nhân viên đi cùng đường. Ngày xưa, dù anh có là thầy giáo, cô có là học sinh đi bên nhau cũng không ai nói gì; còn nay anh đã là thầy giáo giảng dạy lớp của cô rồi, lúc Thiên Nhi chạy xe song song với anh thì có biết bao cặp mắt nhìn... vài người bạn quen, chung trường chung lớp với Thiên Nhi không khỏi đặt câu hỏi to cho những hành động của anh và cô. Thiên Nhi sợ những ánh mắt đó nên cô tìm cách tránh đi con đường cô yêu thích, cũng như tránh gặp người con trai với chiếc áo sơ mi màu trời nụ cười tỏa nắng thường đưa cô về. Sau khi lấy xe ra, cô sẽ chạy con đường vòng về nhà, con đường vào chợ đông đúc xe cộ khói bụi và không có những tán hoa Hoàng Hậu xinh đẹp, không có chàng trai từng mang đến cho Thiên Nhi cảm giác bình yên, mong đợi mỗi khi chiều về. Vì đoạn đường vòng nên sẽ xa hơn, cô phải chạy thêm mười lăm phút nữa mới về đến nhà, nhưng hiện tại đây là con đường Thiên Nhi chọn đi. Dẫu trong tim len chút buồn mất mát và không mong muốn.

Đã trôi qua hai tuần nữa. Hai tuần nay Thiên Nhi không còn đi về trên con đường hoa Hoàng Hậu. Và chiều hôm nay cũng như thế. Sau khi dắt xe ra khỏi cổng trường cô lại đi về theo hướng ngược lại. Đạp được một lúc thì Thiên Nhi cảm giác như có ai đó đang đạp theo phía sau mình. Cô quay đầu nhìn lại thì bắt gặp bóng dáng thân quen của anh chàng áo sơ mi màu trời mang nụ cười tỏa nắng.

- ủa. Thầy. Sao thầy cũng đi con đường này vậy?

- Nhi cũng đi con đường này mà? Hay là Nhi chuyển qua thích sự ồn ào của nơi đây. - Tuy hỏi thế nhưng ánh mắt anh không thể che giấu chút đượm buồn vì biết rõ Thiên Nhi đang cố tránh né anh. Chỉ là cả anh và cô không nói ra mà thôi.

- Không phải thích đi đường nào ạ. Mà vì nhà em đi đường nào cũng về tới. Nay em có chút việc nên đi đường này tiện hơn.

- Tuấn cũng có chút việc nên đi đường này.

Kể từ khi anh trở thành thầy giáo của cô, anh không bao giờ xưng hô "thầy" - "trò" với Thiên Nhi cả. Sau buổi chiều anh nói Thiên Nhi cứ gọi là "anh" và xưng "em" như cũ, thì Thiên Nhi vẫn cứ gọi anh là "Thầy", còn tránh gặp mặt anh ngoài lớp học nữa. Thì anh đã chuyển sang gọi tên với Thiên Nhi. Như đang cố níu lấy chút gần gũi, thân thuộc còn xót lại.

Tuy đi cùng đường nhưng mỗi người lại mang một nỗi niềm riêng. Không khí chợ ồn ào, giờ tan tầm vội vã, tấp nập người ngược xuôi nhưng không gian của hai người lại im lặng đến lạ. Đến vòng xoay ngã tư, bỗng nhiên Thiên Nhi lên tiếng trước:

- Nhà em đi đường này, còn thầy đi đường nào ạ?

- À... Trùng hợp là Tuấn cũng đi con đường ấy. Tuấn chạy cùng Nhi một đoạn nữa nhé.

Họ lại cùng nhau đi một đoạn trên đường Bùi Văn Danh, dọc bờ sông mát rượi, gió chiều lao xao, những chiếc lá me xanh mong manh rơi trên vai áo ai. Tới đầu hẻm nhà của Thiên Nhi rồi, cô dừng xe lại, quay sang nói với Tuấn:

- Tới nhà em rồi. Em cảm ơn thầy đã đưa em về ạ.

- Ừ, không có gì đâu mà Nhi, chỉ là tiện đường thôi mà. Nhi vào nhà nghỉ ngơi đi rồi tranh thủ ôn bài tí. Sắp tới thi giữa học kỳ Hai rồi đó.

- Dạ em biết rồi ạ. Em chào thầy.

Mỗi người đi về một hướng riêng, đến khi Thiên Nhi khuất hẳn sau hẻm nhỏ thì Tuấn mới chạy đi. Những chiếc lá bàn rụng rơi lả tả, cùng với những chiếc lá me non, đôi mắt buồn khiến lòng anh liêu xiêu buông tiếng thở dài.

Sau buổi chiều hôm đó, anh lại tiếp tục đi về con đường vàng cánh hoa Hoàng Hậu, còn Thiên Nhi vẫn chọn đi con đường ngược lại để tránh chạm mặt anh. Nhưng bất ngờ còn chưa hết, không hiểu vì cớ sao, anh lại được trường phân công chịu trách nhiệm về hoạt động đoàn đội, còn Thiên Nhi là một trong những cán bộ đoàn nồng cốt. Từ đó hai người phải thường xuyên gặp mặt nhau rất nhiều trong những buổi họp đoàn đội, trong các hoạt động đoàn thể, và trong cả những ngày phát động phong trào tỉnh.
Còn về phần môn tiếng Anh mà đang dạy ở lớp Thiên Nhi, ai cũng được anh gọi lên bảng trả bài hai lần về từ vựng và cấu trúc câu để lấy điểm kiểm tra miệng. Anh lần lượt gọi tên từng người từ đầu đến cuối theo danh sách lớp nhưng chưa bao giờ anh gọi tên Thiên Nhi cả. Cho dù Thiên Nhi có giơ tay xung phong lên trả bài thì anh vẫn không gọi cô. Hai ô điểm trống trong cột kiểm tra miệng giữa cái bảng điểm mà bốn mươi bốn trên tổng số bốn mươi lăm bạn đã được đủ điểm bắt đầu gây sự chú ý cho bạn bè. Cô bạn thân ngồi bàn trên cũng đã cảm nhận được điều gì đó, nên giờ ra chơi tranh thủ quay xuống nói chuyện riêng với Thiên Nhi.

- Mày với thầy Tuấn có chuyện gì không?

Đang ngồi nhìn ra cửa thẩn thờ với những suy nghĩ mông lung của mình, Thiên Nhi giật bắn người khi nghe câu hỏi đó, cô nhanh chóng trấn tĩnh lại nở một nụ cười khẽ và trả lời:

- Đâu có gì đâu, chỉ là trước khi thầy về trường dạy, thì tao có gặp thầy vài lần thôi. Chỉ vô tình gặp.

- Mày làm bí thư chi đoàn, đi sinh hoạt nhiều nên vô tình gặp thầy trước đó cũng chẳng có gì lạ. Nhưng sao tao thấy ánh mắt thầy nhìn mày có gì đó lạ lắm, khác lắm. Không chỉ mình tao đâu, mấy đứa kia cũng nói vậy.

- Cái này thì tao không rõ, chắc thầy cũng nhận ra tao quen quen trước đó nên nhìn vậy thôi. Mà sao tự nhiên hôm nay mày hỏi chuyện đó?

- Không có gì, nói chung tao có cảm giác giữa mày và thầy có gì đó lạ lắm. Rất... rất... dùng từ gì cho đúng ta. À rất ái muội, rất mờ ám. Tao nghe tụi bạn trong lớp bàn tán việc thầy năm nay bốn mấy tuổi không vợ, không con là trước kia thầy có yêu một người con gái, sắp đám cưới luôn rồi, nhưng gần tới ngày cưới thì chị ấy bị tai nạn giao thông mất. Thầy ở vậy đến giờ, mày thấy có nhất kiến chung tình không?

Thiên Nhi trố mắt nhìn bạn mình, nghe câu chuyện của bạn kể cô có phần hơi bất ngờ; nhưng rất nhanh sau đó cô đã che giấu sự tò mò của mình vào trong, cô vội nói:

- Sặc, cái gì ái muội với mờ ám chứ. Mày nhiệm phim Tàu quá rồi. Chuyện tình cảm của thầy tao không quan tâm, không nhiều chuyện như mày.

- Nói tới phim Trung Quốc tao mới nhớ ra dạo này tao mê Lưu Chí Dĩnh, ảnh đẹp trai quá mày ơi, đóng phim hay nữa.... phải rồi, phải rồi báo Hoa Học Trò tuần này có bài viết về ảnh. Chút hết giờ phải chạy đi mua ngay mới được...

Câu chuyện nhanh chóng được chuyển sang đề tài mới. Hai người bạn lại rôm rả đến hết giờ ra chơi. Trước khi quay trở lại chỗ ngồi, cô bạn thân cười tủm tỉm nói vào tai của Thiên Nhi, âm lượng vừa đủ cho hai người nghe thấy:

- Không phải là tao không biết ban nãy mày cố đánh trống lảng sang chuyện khác. Nhưng đó là chuyện giữa mày và thầy Tuấn tao không bàn thêm.

Xong cô bạn quay người lại. Chỉ còn mình Thiên Nhi với những bâng quơ, mỗi khi mở quyển sổ gọi tên và ghi điểm ra nhìn vào cột kiểm tra miệng vẫn bị bỏ trống điểm số của mình cô cứ cảm thấy đây như một lời thách thức, một thử thách khó khăn trong cuộc sống của cô gái trẻ vừa tròn mười tám chưa một lần biết rung động đầu đời. Cô chăm chỉ học từ vựng, rèn cấu trúc câu môn tiếng Anh của anh mỗi ngày. Cô rất muốn anh xem cô như học trò khác, vẫn gọi cô lên bảng trả bài, kêu cô khi cô giơ tay xung phong phát biểu; nhưng dường như anh lại không muốn như thế. Có một điều gì đó khiến cho anh không muốn cô đứng trước mặt anh trả bài cho anh, dạ thưa như một người học trò làm với thầy giáo của mình. Bao lần đứng trên bục giảng anh muốn gọi tên cô nhưng lại không lên tiếng được.

Và chiều nay, trong quyển nhật ký của Thiên Nhi lại có thêm những dòng vu vơ thoáng chút buồn

Ngày... tháng... năm...Cột kiểm tra miệng bị bỏ trống, anh vẫn không gọi tên mình. Điều đó khiến mình phải suy nghĩ nhiều. Tại sao anh không thể xem em như những học trò khác của anh.. như thế sẽ khiến cho lòng em cảm thấy bình yên hơn.

***

Hôm nay là thứ hai, trong lúc cả lớp chuẩn bị mang ghế xuống sân để làm lễ chào cờ đầu tuần thì văn phòng Đoàn phát loa gọi Thiên Nhi xuống có việc gấp. Thế là cô lật đật chạy đến một căn phòng nhỏ được treo bảng Văn phòng Đoàn nằm nép mình sau cánh cổng lớn, khuất sau một cây Phượng vĩ to nghe đâu thầy hiệu trưởng cũ được một người bạn tặng trong những ngày đầu thành lập trường. Trường bao nhiêu tuổi thì cây Phượng này tồn tại bao nhiêu năm. Mỗi khi sắp hè đến Phượng lại trổ bông đỏ rực góc trời.

Vừa đặt chân vào phòng, Thiên Nhi thấy chỉ có mình thầy Tuấn đang ngồi ở bàn làm việc. Nhìn thấy Thiên Nhi, thầy giáo lập tức nở một nụ cười hiền lành như dòng sông, nụ cười mà rất lâu rồi Thiên Nhi mới thấy lại.

- Nhi giúp Tuấn viết lời phê vào sổ công tác Đoàn khối Mười nhé. Tuấn phải kiểm tra hồ sơ tuyển sinh lớp mười hai, nhiều quá Tuấn làm không kịp. Nhi giúp Tuấn nhé.

- Dạ.

Sau khi Thiên Nhi trả lời xong, lặng lẽ đi lại kéo chiếc ghế ngồi xuống đối diện thầy, cô bắt đầu lấy từng quyển sổ một, mở ra ghi lời phê vào trong. Chuyên chú làm việc được giao và không nói gì thêm. Dưới sân trường thầy cô và các bạn khác đang tập trung hát quốc ca và làm lễ treo cờ.

- Còn hơn tháng nữa là thi tốt nghiệp. Nhi ôn bài tới đâu rồi.

- Dạ em đang ôn theo tiến độ hướng dẫn của giáo viên ạ.

- Thế Nhi định thi vào trường gì?

- Dạ. Em định sẽ thi vào trường đại học sư phạm ạ.

- Chắc Nhi chọn sư phạm Văn nhỉ?

- Vâng, đúng vậy ạ. Thầy đoán hay ghê.

- Tuấn có xem qua học bạ của Nhi, thấy điểm văn của Nhi năm nào cũng cao cả.

- Dạ. Nhưng tỉ lệ chọi khá cao. Em cũng chưa biết sao ạ.

Ngập ngừng đôi tí rồi Tuấn nói tiếp:

- Dạo này Nhi không về con đường kia nữa à. Tuấn thầy đường hôm bữa Nhi đi xa hơn lại nhiều xe cộ nữa.

- Em.... - Thiên Nhi ấp úng, đang suy nghĩ không biết phải giải thích như thế nào....

Tuấn cắt ngang, tiếp tục nói:  - Nhi muốn tránh Tuấn, Nhi sợ mọi người đồn đoán. Hay Nhi không muốn đi cùng Tuấn?

Thiên Nhi chỉ biết im lặng trước loạt câu hỏi của thầy giáo mình. Cô cúi mặt nhìn chồng sổ Đoàn. Tay cầm viết trở nên rung rung... như thể nó không thuộc cô nữa, không nghe theo sự điều phối của cô.

- Nhi này. Anh thật sự rất quý em... muốn xem em như một người bạn. Anh không hề nghĩ chuyển qua đây dạy lại làm cho anh và em trở nên xa nhau như thế. Nếu vậy thà anh cứ dạy trường cấp hai kia còn hơn. Nhưng việc đã vầy đừng buồn anh nhé. Trên lớp chúng ta vẫn là thầy trò. Nhưng bên ngoài chúng ta sẽ là bạn của nhau được không?

Thiên Nhi ngước lên nhìn thầy. Nụ cười của anh vẫn hiền lành và trong veo như ngày đầu gặp nhau, như những chiều cùng chạy trên con đường sắc hoa vàng. Nó khiến cho cõi lòng Thiên Nhi chợt bình yên đến lạ. Cô khẽ gật đầu và nở nụ cười đáp lại anh. Bao lần Thiên Nhi tự hỏi không biết vì sao anh lại có cái kiểu cười tỏa nắng như chứa thuốc mê khiến cho người đối diện luôn thỏa hiệp mỗi khi nhìn thấy nụ cười ấy. Nhưng Thiên Nhi đâu biết rằng nụ cười kia đã mất từ lâu rồi, nay chỉ dành riêng cho mình Thiên Nhi mà thôi.

Sau khi phê sổ Đoàn xong, Thiên Nhi chào anh quay về lớp với chút gì đó lân lân trong tim. Nhưng cô quyết định sẽ gói ghém những cảm xúc mênh mang chưa gọi thành tên ấy vào một góc nhỏ trong tim, sẽ gìn giữ đến ngày nó tự do ươm mầm chứ không vội vã lôi kéo nó ra. Còn hiện tại ở trường cô sẽ nhìn về phía anh như một cô học trò nhỏ nhìn thầy giáo mình. Nếu vô tình gặp trên phố thì sẽ như hai người bạn gặp nhau. Suy nghĩ đó làm cho cõi lòng cô nhẹ nhàng và ấm áp hơn nhiều.

Chương 4

Tuổi hồng thơ ngây dưới mái trường. Tuổi thơ đã đi qua rồi.

Để lại trong tôi một nỗi buồn. Nói lên tiếng yêu lặng thầm, anh dành cho em.

Xưa chúng ta chung trường. Cùng nhau kết hoa ước hẹn. Mà sao bỗng dưng em lại. Bỏ quên hoa quên tình tôi.

—★✩★✩—

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, mới đó mà đã cuối tháng Năm rồi. Không còn bao lâu nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Tất cả học sinh khối mười hai đều tập trung vào việc ôn thi. Thiên Nhi cũng như thế. Cô phải tăng tốc ôn hết các môn, năm nay thi 6 mà trong đó có hai môn Thiên Nhi học không tốt cho lắm đó là môn Anh Văn và môn Vật Lý. May mắn năm nay không có môn Hóa nếu có thì Thiên Nhi càng chết lớn hơn vì cơ bản cô không giỏi các môn khối tự nhiên. Chỉ một môn Lý thôi cũng đủ khiến Thiên Nhi lo lắng. Cũng nhờ Tuấn trở thành thầy giáo dạy Anh Văn cho lớp Thiên Nhi, vì thế từ đầu học kỳ 2 cô đã cố học từ vững, rèn nghe phát âm tốt môn của anh, sợ làm anh thất vọng. Trình độ tiếng anh của Thiên Nhi nay đã cải thiện rất nhiều, giờ chỉ còn cố gắng ôn kiến thức môn Lý nữa là ổn thôi.

Những ngày học cuối cùng của khối mười hai, không khí trở nên trầm lắng đến lạ, hình như trong lòng ai cũng cảm nhận được sự chia ly đang cận kề. Đôi mắt tuổi học trò đã không còn vui vẻ và vô tư như trước. Thỉnh thoảng vài bạn lại ra hành lang đứng nhìn xuống sân trường, đôi mắt đăm chiêu, buồn buồn, cố che giấu những giọt nước mắt chực trào ra. Thiên Nhi cũng vậy, cô rất không muốn xa nơi đây, có một chút xót xa khi nghĩ đến ngày chia tay. Năm cuối, sao màu hoa Phượng vĩ lại đến vội thế. Sắc đỏ miên man đất trời, nỗi buồn đan xen những niềm nhớ, niềm luyến tiếc. Không chỉ có học trò buồn không nở chia xa mà cả thầy cô cũng buồn khi phải tiễn một lứa "khách" nữa sang đò để bay vào ngày xanh. Nhưng Thiên Nhi không hề biết rằng, đôi mắt của thầy giáo trẻ vẫn luôn dõi theo Thiên Nhi những ngày qua còn buồn hơn cả đôi mắt của ngày chia ly.

Chiều nay sau khi tan học, như có gì đó níu kéo đưa Thiên Nhi quay về con đường cũ, lối đi xưa. Cô lại chạy trên con đường hoa Hoàng Hậu ngày nào. Tháng này cánh hoa vàng không còn rực rỡ nữa nhưng màu đỏ của phượng vĩ, màu tím của băng lăng nở đầy con đường thân quen. Cô đạp xe chầm chậm dưới những tán cây. Chút gì đó khiến lòng cô nhói đau. Từ bé cô đã là một đứa yếu đuối, mang trong mình căn bệnh tim và bệnh suyễn không thể làm việc nặng được, luôn ở chế độ chăm sóc đặc biệt. Công việc của ba mẹ thường phải đi xa, không thể bên cạnh cô mãi. Có một trận cô bị ốm nặng ba mẹ đang ở nước ngoài không thể về chỉ có dì giúp vào viện chăm sóc cô. Sau đợt đó ba mẹ đã quyết định sẽ tạm gửi cô về ở với nội và cô Út, một mặt là để có người chăm sóc cô, mặt khác là nhịp sống ở đất Long Xuyên cũng ít bon chen hối hả như Sài Gòn, con người gần gũi và thân thiện với nhau nên cô cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Và đúng thật là, ba năm sống ở đây, được chăm sóc tốt cộng với không khí trong lành giúp Thiên Nhi cải thiện được sức khỏe. Cô bắt đầu tròn trịa lên, da mặt hồng hào và tràn đầy sức sống, tính cách cũng cởi mở hơn... về đúng là một cô gái tuổi Mười tám đầy mộng mơ. Nhưng sau khi thi tốt nghiệp xong cô sẽ quay về thành phố, sẽ thi đại học rồi ở luôn trên đó, thế thì sẽ rất ít dịp quay về nơi này. Nơi cho cô có bao nhiêu kỷ niệm tuổi học trò, có bao nhiêu những buồn vui bên hàng cây góc phố. Ba mùa hoa đi, năm tháng tuổi học trò ngọt ngào vương trên từng sợi tóc, chạy dài vào tận cõi lòng bâng khuâng. Hạt nắng cuối chiều chiếu xuống phố những giọt vàng long lanh xuyến xao tâm hồn. Thiên Nhi sẽ mãi nhớ nơi này, đặc biệt sẽ nhớ về anh - chàng trai áo sơ mi màu trời và nụ cười tỏa nắng ấm áp sánh đôi với Thiên Nhi trong những chiều vàng của riêng Thiên Nhi chứ không phải là anh thầy giáo dạy môn tiếng Anh tên Tuấn của trường cấp 3 chuyên....

- Nhi ơi.

Đang trong niềm ký ức, miên man với những suy nghĩ của riêng mình thì tiếng gọi với theo của một ai đó vô cùng thân quen làm Thiên Nhi bừng tỉnh. Cô quay sang bên phải thì lập tức bắt gặp gương mặt quen thuộc với nụ cười tỏa nắng. Không biết anh đã chạy theo cô từ khi nào.

- Em chào thầy Tuấn ạ.

- Hôm nay Nhi chịu về thăm lại con đường này rồi à?

Anh vừa nói vừa nở nụ cười trên môi, ánh mắt và nụ cười ấy làm trái tim Thiên Nhi xao xuyến.
- Lâu quá không chạy trên con đường này, nay tự nhiên thấy nhớ nên về thăm ạ.

- Nhi chỉ nhớ con đường này thôi sao?

Thiên Nhi im lặng trước câu hỏi của anh, vì câu trả lời là điều cô không thể nào nói ra được. Cô không chỉ nhớ đường mà nhớ cả người cùng cô đi về trên con đường ấy trong những tháng qua. Một cơn gió mùa Hạ chợt lùa ngang làm cho mái tóc dài ngang vai của Thiên Nhi bay bay trong gió.

- Nhi thuộc bài hết chưa?

- Dạ, cũng tạm ổn rồi ạ. Mà hè này thầy có chuẩn bị về quê không?.

- Không em ơi, anh đã được vô biên chế chính thức nên sẽ giảng dạy ở trường lâu dài, hai đứa em của anh thì sang năm cũng chuyển lên An Giang đi học. Nên ba mẹ quyết định bán căn nhà ở quê lên đây mua nhà ở. Chắc đầu tháng bảy họ sẽ chuyển lên.

- A. Vậy thì tốt quá rồi ạ.- Anh cũng rất yêu quý nơi đây và không muốn xa nó; nó dính tới rất nhiều kỷ niệm của anh... ba mẹ quyết định vậy anh cũng mừng.

Thiên Nhi im lặng không nói gì nữa.

Chiều hôm đó, có đôi nam nữ cùng nhau đạp xe dưới hàng cây xôn xao nắng gió, mỗi người một nụ cười, sợi mây hạnh phúc như khắc ghi tên họ vào trong tim. Họ không nói quá nhiều, không huyên thuyên đủ mọi chuyện như xưa, họ lặng lẽ đi bên nhau nhưng trong im lặng đó họ vẫn nói vô vàng những câu chuyện, như thể nhịp tim đang trao đổi với nhau những mênh mông tương lai.

- Nhi sinh ra vào mùa Thu phải không? Còn đúng ngày tôn vinh phụ nữ Việt Nam nữa. - đột nhiên Tuấn lên tiếng.

- ôi, sao thầy biết ạ?

Đáp lại cô là một nụ cười ôn nhu chứa đầy tình cảm. Lúc này Thiên Nhi quên mất việc anh là thầy giáo dạy môn tiếng Anh của cô. Việc anh xem học bạ biết ngày sinh của học trò là vô cùng bình thường kia mà. Có gì lạ đâu chứ. Thiên Nhi ngập ngừng đôi chút rồi hỏi:

- Còn thầy sinh vào mùa nào?

- Anh sinh ra vào mùa Đông. Đông lạnh lẽo, đông khô khan, không có gì đặc biệt trong ngày anh sinh cả. Nhưng có lẽ khi Đông năm nay về anh sẽ cảm thấy lạnh hơn rất nhiều.

Nghe anh nói vậy cõi lòng Thiên Nhi như có ai đó bóp nát, khẽ đau đớn. Một chút buồn len lói trong sâu thẵm. Cô biết rằng mùa Đông này không chỉ mình anh cảm thấy lạnh. Cơn gió ngày Hạ nhưng đâm xuyên qua trái tim cô, bờ vai khẽ run lên vì cái lại thấu tâm can. Hè năm nay sao nhiều cảm xúc không nỡ quá, có phải heo may muốn tiễn biệt điều gì đó hay không?

Về đến nhà, Thiên Nhi cứ mãi nghĩ về câu nói của anh. Cô muốn có một món quà gì đó để tặng anh, muốn để mùa Đông năm nay của anh và những mùa Đông sau này đến với anh trong ấm áp. Cô cứ nghĩ mãi và rồi quyết định mua tặng anh một chiếc áo khoác nhưng để đặc biệt hơn thì cô sẽ thêu hình chùm hoa Hoàng Hậu lên áo. Sắp thi tốt nghiệp rồi, hai tuần có đủ không? Cô phải bắt tay vào làm ngay thôi. Vậy là sáng hôm sau cô dậy từ sớm, ra chợ tìm mua một chiếc áo khoác màu nâu đỏ, màu của những cánh phong cuối Thu, tượng trưng cho mùa cô sinh ra và những tép chỉ vàng màu của hoa Hoàng Hậu.

Những ngày đầu hè. Bao ánh nhìn lưu luyến chan chứa tình cảm, bao niềm thương không nở chia xa, bao cảm xúc đượm buồn trong đôi mắt người ở lại và người đi. Tranh thủ những giờ ra chơi, Thiên Nhi lại lấy chiếc áo khoác ra tỉ mỉ thêu từng cánh hoa một; giữa cái nắng tháng 5 hanh hao, không khí ôn thi căng thẳng mà ngồi thêu áo cho mùa đông không khỏi khiến những người bạn cùng lớp trợn tròn mắt. Nhưng Thiên Nhi quyết làm xong để kịp tặng một người trước ngày rời mái trường, để mùa Đông nay anh cảm thấy ấm áp hơn.

Chương 5

"Cánh phượng hồng ngẩn ngơ

Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ lên cây

Và mùa sau biết có còn gặp lại.."

Trong thoáng giây ấy mùa Hạ như ngựng đọng trên tán lá Phượng đã trổ bông. Những nụ cười thẹn thùng, những giận hờn vô cớ... lặng lẽ rơi bên thềm kỷ niệm. Đó sẽ là hồi ức thanh xuân tươi đẹp phải không ngày xưa ơi.

—★✩★✩—

Thời gian cứ thế trôi đi, học tập căng thẳng bài vở mỗi lúc một nhiều. Ngày thi tốt nghiệp đến và trôi qua trong rất nhiều hồi hộp. Hôm nay đây, sau mười ngày kể từ ngày thi tốt nghiệp THPT là ngày cả lớp tập trung lại công bố điểm thi và tổ chức tiệc liên hoan. Thiên Nhi thi tốt nghiệp cả Sáu môn đều đạt điểm cao. Tốt nghiệp loại Giỏi. Đặc biệt môn Ngữ Văn cô đạt 9.5 điểm cao nhất toàn trường và môn anh văn cũng đã 9.0; đó là điều từ trước đến nay cô chưa từng ngờ đến, với trình độ ngoại ngữ chỉ luôn nằm ở mức Khá nên cô hoàn toàn không nghĩ mình thi môn này tốt như vậy. Thiên Nhi vui hơn khi biết chắc chắn sau khi nhìn điểm sẽ có một người cùng vui niềm vui này với cô.

Những ngày đầu hè buồn hiu hắt, bạn bè truyền tay nhau quyển lưu bút để cùng nhau viết lại những lời chúc, những kỷ niệm tuổi thần tiên. Những trang lưu bút được bạn bè nắn nót viết từng tâm tư một, vẽ những bức tranh nho nhỏ, trang trí cho trang viết của mình thật sinh động. Và để mỗi người có thể nhớ mãi tên nhau Thiên Nhi đã suy nghĩ viết một bài thơ ghép tên cả 45 bạn trong lớp lại tặng cả lớp. Sau khi hoàn thành các bạn vô cùng thích thú và truyền nhau chép vào quyển sổ của mình để không quên tên ai cả.

Thiên Nhi cũng chuẩn bị một quyển "lưu bút ngày xanh" cho riêng mình. Cô bạn thân cùng lớp suốt ba năm qua là người khai bút đầu tiên trong quyển sổ ấy. Nhỏ viết những dòng tâm sự mà đọc xong Thiên Nhi nhòa nước mắt. Rồi những bài thơ, những lời chúc thành công, bay cùng hoài bão và ước mơ được từng người, từng người bạn để lại trên trang giấy trắng lấm lem chút bụi phấn cuối cùng. Sắp phải xa mái trường rồi, sắp tạm biệt thời áo trắng rồi lòng ai cũng cảm thấy chơi vơi. Sau khi lưu bút của Thiên Nhi được truyền tay hết bạn bè trong lớp và vài người bạn lớp khác thì Thiên Nhi lại muốn đưa quyển sổ này đến với một người, xin đôi dòng tâm sự của người đó để được mang theo nó trên chặn đường vào tương lai.

Thế là chiều hôm ấy, Thiên Nhi lại đi về trên con đường vàng sắc hoa cô yêu. Hai bóng xe lặng lẽ sóng đôi. Tới đầu hẻm vào nhà, trước khi tạm biệt Thiên Nhi với qua đặt quyển sổ nhỏ vào tay anh rồi cúi chào, nhanh chóng quay cổ xe chạy vào nhà. Bỏ lại chàng trai áo sơ mi màu trời với ánh nhìn ngơ ngác.

Sáng sớm hôm sau, lúc Thiên Nhi đi học có ghé qua văn phòng Đoàn lấy sổ công tác lên làm ít việc bàn giao cuối cùng. Lúc lấy sổ Đoàn xong vừa quay người lại thì gặp anh đứng trước cửa. Thiên Nhi bước tới, cô khẽ cúi đầu chào rồi định bước nhanh về lớp. Nhưng vừa đi được ba bước thì nghe có tiếng gọi với theo.

- Nhi ơi!

Cô dừng lại, lễ phép lên tiếng.

- Dạ, thầy gọi em.

- Em bỏ quên quyển sổ này.

Anh vừa nói vừa cầm quyển sổ mà hôm qua Thiên Nhi đã nhét vào tay anh đưa lại cho cô. Gương mặt cô khi đó nóng bừng lên, khẽ gật đầu đưa tay ra cầm lấy quyển lưu bút rồi chạy lên lớp. Cô hồi hộp, tim đập loạn nhịp, chầm chậm mở sổ ra, lật đến trang cuối cùng. Nhìn những dòng chữ màu xanh nghiêng nghiêng cứng cáp và vững chải. Trái tim cô đập từng nhịp lạc vần trên mỗi dòng thơ. Tự hỏi ai đó đang viết trên giấy hay khắc vào trái tim cô.

" Viết cho em cô gái của mùa Thu!

Em mang trên mình hương thơm của rừng.Nhưng em lại mang trái tim của phố.

Em dịu dàng nồng nàn như ánh lửa

Thắp lên ấm áp tháng ngày xa xôi

Ánh sáng đã về trong trái tim tôi.

Những đóa hoa vàng rực rỡ miền ký ức trôi

Tà áo học trò bay bay trong nắng

Tâm trí đong đầy thương nhớ miên man

Nhi ơi! Cô học trò nhỏ cuả thầy ơi. Ngày mới thênh thang đón chờ em, tương lai rộng mở. Thầy biết bước qua cánh cổng trường này là mùa xuân ấm áp sẽ vẫy gọi em. Chúc em bay vào ngày xanh cùng giấc mộng văn chương xanh mát. Chút nỗi niềm của người thầy giáo gửi cho em.

Nhi ơi! Người bạn đáng yêu của Tuấn ơi! Chúc Nhi sẽ thi đậu Đại học, sẽ được tung cánh sống với ước mơ và nhiệt huyết của tuổi trẻ... những tuyệt vời đang chờ đón Nhi phía trước. Nhưng mong Nhi hãy nhớ rằng trên con đường hoa Hoàng Hậu kia mỗi chiều đến vẫn có một người lặng lẽ những vòng xe chờ em tìm về. Hẹn em, ngày sau gặp lại!Trân trọng những kỷ niệm.

Long Xuyên. Ngày... tháng... năm..

P. N. Tuấn"

Sau khi đọc xong những dòng viết của anh, lòng Thiên Nhi rung lên như ai đó đang đánh những sợi dây đàn trong tim cô. Ôi, những hồi ức miên man về màu hoa vàng trong những chiều cổ tích như hiện ra trước mắt. Thời gian tựa khói gió phả vào tâm tư nỗi nhớ mênh mông. Con thuyền tình ai đưa ai sang sông rồi đứng ngóng đợi phù sa bồi đắp ngày quay về. Nếu có một điều ước, cô chỉ ước sao thời gian dừng lại. Chầm chậm thôi. Từ từ thôi để Hạ đừng chạm ngõ.

Hôm nay lớp Thiên Nhi tổ chức liên hoan mừng đậu tốt nghiệp một trăm phần trăm và tiệc chia tay. Cả lớp cùng nhau ngân nga giai điệu quen thuộc "Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm. Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô. Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn. Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha. Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa... " ôm nhau khóc như mưa. Những chiếc áo trắng hơi ngã vàng cuối năm học được các bạn cùng trao nhau ký tên... tất cả kỷ niệm ba năm dưới mái trường, mười hai năm học trò sẽ trở thành hồi ức không bao giờ quên. Anh cũng lên lớp cùng tham gia bữa tiệc liên hoan chia tay ấy. Cuối giờ anh có nhờ Thiên Nhi cùng anh xuống văn phòng lấy giấy tốt nghiệp tạm thời, bảng điểm thi và học bạ trả lại cho các bạn trong lớp. Vì thế hai thầy trò có được một khoảng thời gian ngắn ngủi cho riêng nhau. Hôm nay, Thiên Nhi không quên mang theo món quà mình đã chuẩn bị để tặng anh. Nhân lúc này, cô run run đưa chiếc túi nhỏ đựng áo khoác cô đã thêu xong và một tờ giấy có đôi dòng ngắn ngủi nhưng chứa đầy tình cảm. "Chúc thầy ở lại nhiều sức khỏe. Hoàn thành tốt công tác giảng dạy. Nếu em thi đậu Đại Học thì hè năm sau em sẽ xin ba mẹ cho về đây chơi. Mong rằng khi ấy, vẫn có người đợi em về, cùng em chạy xe ngắm con đường hoa Hoàng Hậu như những chiều qua."

Anh nhận lấy chiếc túi giấy nhỏ mà Thiên Nhi đã đem tất cả tâm tư, tình cảm gói vào trong đấy... như hơi bất ngờ nên ngập ngừng im lặng đôi chút. Trong thoáng giây ấy mùa Hạ như ngựng đọng trên tán lá Phượng đã trổ bông. Những nụ cười thẹn thùng, những giận hờn vô cớ... lặng lẽ rơi bên thềm kỷ niệm. Đó sẽ là hồi ức thanh xuân tươi đẹp phải không ngày xưa ơi. Anh chầm chậm mở túi xách ra, đưa cho Thiên Nhi một hộp quà nhỏ. Trong hộp là một chiếc nón tai bèo mang sắc vàng của những bông hoa Hoàng Hậu. Anh nói.

- Anh gọi em ra đây là muốn gửi cho em món quà này. Không ngờ em lại tặng anh trước.

Bên trong cũng có một tấm thiệp, anh đã viết: "Hãy đội nón trong những chiều lang thang phố, để nó giúp em che bớt cái nắng hanh hao, cùng em khám phá những con đường mới nhé cô bé mộng mơ. Hy vọng nó sẽ nhắc em về con đường hoa Hoàng Hậu đất miền tây... và một người mãi mãi dõi theo em.

Anh gửi em địa chỉ nhà anh AAA, đường Trần Hưng Đạo, phường Mỹ Bình.

Số điện thoại của anh là 0946 5xxxxx.

Email: [email protected]"

Trước khi hai thầy trò quay về lớp, anh lại nói với Thiên Nhi:

- Thi thật tốt Nhi nhé. Mong ngày không xa anh sẽ gặp lại em trên con đường chúng ta cùng về. Khi đó anh sẽ nói cho em nghe một điều... hẹn em mùa hạ sau.

Thiên Nhi gật đầu, thấy mình như được tiếp thêm động lực. Cô sẽ chăm chỉ ôn tập và thi thật tốt. Để mùa Hạ sau hãnh diện trở về gặp anh. Khi cô về, sẽ là khoảnh khắc giao mùa cuối xuân đầu hạ, sắc vàng hoa Hoàng Hậu, sắc đỏ Phượng vĩ cùng màu lá Trò, tím băng lăng tạo thành chùm pháo sáng réo rắc cùng nắng hoan ca khúc khải hoàn. Hoa Dâm Bụt đỏ lựu như dòng máu nóng chảy trong tim cô gái nhỏ tuổi mười tám mang theo giấc mơ bay cao vào tương lai.

Chiêù đó bước qua cánh cổng trường, hai người lặng lẽ dắt xe đi dưới con đường quen. Hôm nay cô đã tốt nghiệp THPT, cô đã không còn là cô học trò nhỏ, anh không còn là thấy bộ môn của cô nữa. Ngày mai lại sắp xa rồi. Vậy nên hôm nay hãy để cô được một lần bỏ mặc những ánh nhìn tò mò của mọi người, bỏ mặc tiếng bàn tán của những bạn bè để đi bộ bên cạnh anh. Đoạn đường dài, lòng người lại thấy ngắn, ai cũng mang nỗi niềm riêng. Nhưng cuối cùng họ đều nở một nụ cười hi vọng mùa Hạ năm sau gặp lại...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau