100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Hắn muốn rời đi?

Trì Nhược Liên sau khi an vị trên bàn tiệc, một người phụ nữ ngồi bên cạnh mở miệng bắt chuyện với cô:" Xin hỏi, cô là gì của thiếu gia nhà họ Mạc vậy?". Trì Nhược Liên âm thầm xẹt qua một tia chán ghét, nhưng cũng không biểu lộ ra ngoài:" Thật ngại quá, chỉ là một người bạn, tiện đường đến đây." Người phụ nữ kia không hỏi nữa nhưng vẫn quan sát và đánh giá cô.

Đặng Khả Nhi âm thầm buông lỏng tâm trạng, trên mặt lộ ra nụ cười thoải mái, khoác tay Đặng Sách Lương bước ra. Lướt qua những ánh mắt tán thưởng cùng "kinh hãi" trước vẻ đẹp tuyệt sắc của mọi người, cô đặt nhẹ bàn tay nhỏ nhắn như cành liễu vào bàn tay xương dài của hắn. Hắn trầm tĩnh nhìn cô, trong lòng cũng không kém ngạc nhiên, cúi xuống hôn nhẹ lên tay trắng ngần của cô. Đặng Khả Nhi hết sức e thẹn, trong lòng dâng lên một hồi cảm động cùng hạnh phúc.

Hai người tiến lên phía trước, vị cha xứ với gương mặt hiền lành phúc hậu nhìn họ, trang trọng lên tiếng:"Mạc Tử Đằng, con có nguyện ý để Đặng Khả Nhi trở thành vợ của con, bắt đầu từ hôm nay, hai con luôn ở bên nhau, giúp đỡ nhau, bất kể là tốt hay xấu, là giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, hai con vẫn luôn yêu nhau, chỉ có cái chết mới có thể chia lìa các con." Hắn hơi trầm lặng, đôi mắt đen thâm thúy rủ xuống bị đôi mi dài rậm che phủ. Ánh mắt Đặng Khả Nhi khóa chặt vào hắn, hồi hộp đợi hắn trả lời.
Đôi mắt hắn khẽ xẹt qua một tia sáng, cô thấy được nhưng vẫn không biết hắn là đang nghĩ gì?

"Con nguyện ý!" Mọi người chăm chú nhìn hắn, nghe được câu trả lời liền thở phào một hơi.Cha xứ quay sang nhìn Đặng Khả Nhi:" Còn con, Đặng Khả Nhi con có nguyện ý để Mạc Tử Đằng trở thành chồng của con, bắt đầu từ hôm nay, hai con luôn ở bên nhau, giúp đỡ nhau, bất kể là tốt hay xấu, là giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, hai con vẫn luôn yêu nhau, chỉ có cái chết mới có thể chia lìa các con hay không?" " Con nguyện ý!" Ba chữ này không chút chậm trễ được thốt ra từ miệng cô,sau đó là màn trao nhẫn. Cả lễ đường như được vỡ òa, mọi người hét lên cuồng nhiệt, bắt đầu khai tiệc!

Không biết từ khi nào, lệ đã dâng lên khóe mắt, Mạc Tử Đằng khom người xuống hôn lên nước mắt cô, ôn nhu lau đi:"Khả Nhi, đừng khóc". Cô gật đầu như gà mổ thóc, ôm chầm lấy hắn.Có phải là bây giờ cô có thể gọi hắn hai tiếng "ông xã" rồi không?

Vẻ ôn nhu nhanh chóng biến mất từ bao giờ, hắn ôm cô được một lúc sau đó bí mật tách khỏi người cô. Bước chân của hắn hướng về phía cửa cổng đại sảnh, Trì Nhược Liên chứng kiến sự việc từ nãy giờ chỉ im lặng đứng lên đi theo hắn. Thập Kĩ Đình vừa hay trông thấy, bước đến ngăn hắn:"Con muốn đi đâu?"

Chương 7: Lấy công việc làm trọng

Thập Kĩ Đình như suy nghĩ điều gì đó trong đầu, nghiêm mặt hỏi hắn:"Con muốn rời đi?". Đặng Khả Nhi từ xa tiếp khách, đánh mắt sang thì thấy hắn đang đứng bên cạnh một người phụ nữ, mà mẹ chồng cô đang nói gì đó với hắn. Cô cười cười với khách, vội bước sang bên đây.

"Có chuyện gì vậy ạ?" Đặng Khả Nhi một tay cầm ly rượu, cẩn thận hỏi Thập Kĩ Đình. Lại liếc mắt đến người bên cạnh,cô không thể không công nhận rằng người phụ nữ này rất xinh đẹp lại mị hoặc, mang vẻ đẹp của một con hồ ly phong tình vạn chủng.

Mạc Tử Đằng nhíu nhíu mày, không trả lời câu hỏi của cô, buồn bực lên tiếng với mẹ hắn:"Con còn chút chuyện cần xử lí ở công ty, xong việc sẽ trở về." Đặng Khả Nhi trố mắt nhìn hắn, ngay trong hôn lễ còn nghĩ đến công việc, lại còn muốn bỏ cô đi trước mặt nhiều vị khách có tiếng tăm sao? Không khác nào sẽ xuất hiện rất nhiều lời ra tiếng vào, chẳng hạn như "chồng bỏ vợ ngay trong hôn lễ đi xử lí công việc", hay là "Mạc thiếu gia không để Đặng Khải Nhi vào trong mắt, ngay trong hôn lễ liền tìm cớ rời đi."?

Nỗi sợ hãi càng dâng lên trong lòng, ánh mắt lúng túng đảo quanh. Đặng Khả Nhi là một người phụ nữ thông minh nhưng vì vẻ bề ngoài mỏng manh yếu đuối, dịu dàng nhu thuận nên có thể qua mắt mọi người. Việc hắn không thích cô, cô có thể thấy rõ từ ban ngày nhưng có không thích thì như thế nào, hắn đã chính thức làm chồng hợp pháp của cô! Âm trầm liếc đến người phụ nữ bên cạnh hắn, cô tuy không rõ lai lịch cô ta nhưng cô chắc chắn một điều, hai người này có quan hệ không bình thường. Ngoài mặt, cô ngoan ngoãn níu tay Thập Kĩ Đình, một mực trấn an bà:"Bác gái à, chồng con lấy công việc làm trọng điều này rất là đáng mừng. Anh ấy quả thật là người siêng năng trong công việc nha! Nếu công ty còn chút việc cứ để anh ấy xử lí, xong việc liền trở về với con."

Nghe lời bênh vực của cô liền chọc cười bà, bà hòa hoãn không ít, vỗ vỗ bàn tay cô:"Bác gái gì chứ? Từ giờ ta là mẹ con rồi nha!" Thập Kĩ Đình biết con trai bà vốn là người say mê công việc, lấy công việc làm trọng. Bà ngăn cản là vì lo lắng Đặng Khả Nhi sẽ cảm thấy bị tổn thương nhưng không ngờ cô lại biết điều như vậy, điều này càng khiến bà thêm phần yêu quý cô. Đặng Khả Nhi điềm đạm nhìn hắn, xem người bên cạnh hắn như không khí. Cô nắm lấy tay hắn, nói với giọng chắc nịch:"Công việc quả thật là rất quan trọng, anh mau mau đi xử lí. Em có thể tự lo liệu được." Trì Nhược Liên bên cạnh biết vốn dĩ cô là em của cô ta, càng ngày càng thấy cô giả tạo cùng chướng mắt, hận không thể một nhát đâm chết đi cô.

Hắn không nói, chỉ lặng lẽ lướt qua cô. Đặng Khả Nhi liếc mắt nhìn Trì Nhược Liên, đáy mắt lộ ra tia thâm thúy. Cô ta cũng không phải dạng vừa, đôi mắt lộ rõ ý khiêu khích cô, đụng cô một cái rõ mạnh rồi hiên ngang bước đi.

Âm thầm xiết chặt ly rượu trong tay, như muốn dùng mọi sức lực bóp nát nó. Chỉ vài giây sau, cô nới lỏng tay ra, trên mặt xuất hiện vẻ mặt tươi cười hồn nhiên thường ngày.

Chương 8: Chờ đợi

Sau khi hôn lễ kết thúc trong sự ngưỡng mộ và chúc phúc từ vô số vạn người, Đặng Khả Nhi chẳng hề lấy làm vui vẻ. Cô dọn ra ở một căn biệt thự không quá to nhưng lại đầy đủ trang thiết bị hiện đại tân tiến, nơi này là Đặng Sách Lương đặc biệt mua tặng cho cô với Mạc Tử Đằng như là "món quà cưới".

Lê tấm thân mệt mỏi ngã dài trên bộ ghế sa lông sang trọng, Đặng Khả Nhi cầm chiếc điện thoại để đối diện tầm mắt mình, ánh mắt mông lung nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Vô mục đích lướt danh bạ, ngón tay hơi ngừng khi lướt thấy tên hắn, cô bây giờ thật muốn gọi hắn.

Bên tai cô vẫn một hồi đô đô, không một ai hồi âm, cô cười tự giễu. Phải rồi, mày nghĩ mày là ai? Hắn ta vốn chán ghét mày mà mày còn làm phiền hắn. Đặng Khả Nhi buồn bực vứt điện thoại xuống tấm thảm màu đỏ trang trọng. Đối với cô mà nói, lúc này trông nó quả thật vô cùng chướng mắt.

Trên đầu ẩn nhẫn truyền đến cơn ê buốt, có lẽ do uống hơi nhiều rượu nên đầu cũng trở nên đau nhức, không những thế tâm cô cũng thật muốn đau đến chết đi. Có ai ngờ rằng sau hôn lễ tưởng chừng như hạnh phúc ấy, cô phải đón đêm tân hôn một mình tại căn biệt thự to lớn lạnh lẽo này không?

Thế nhưng ông trời quả thật là trêu người, trong bụng một hồi khó chịu, Đặng Khả Nhi vội vàng lao đến nhà vệ sinh, nôn hết những thứ trong bao tử ra. Trở ra với khuôn mặt tái nhợt, đôi môi yếu ớt run rẩy, một thân vẫn là chiếc đầm cưới kiều diễm. Nhưng so với lúc đầu, bây giờ cô trông giống xác chết đang mang trên mình bộ váy cưới.

Ngây ngốc ngồi ôm đầu gối, cô đăm đăm nhìn về phía cửa trông ngông người nào đó trở về. Cô tin tưởng hắn thật sự là đi xử lí việc công ty.
- - - - - - - - - - - - - - -

Hai thân thể liều chết dây dưa trên chiếc giường to lớn, người phụ nữ cưỡi trên người đàn ông mà rên rỉ sung sướng, mái tóc như những sợi rong biển theo nhịp điệu của cô ta mà đung đưa qua lại.

Người đàn ông vân vê hai nụ hoa xinh đẹp của người phụ nữ, khẽ liếm láp từng chút thịt trên người cô ta. Trì Nhược Liên thỏa mãn ôm chặt cổ hắn:"Tử Đằng, anh chậm một chút nha."
Động tác người đàn ông không vì lời nói cô mà thay đổi tốc độ, một tay kéo chân cô ta vắt qua vai mình, thay đổi tư thế. Trì Nhược Liên ngoài mặt kêu hắn ta chậm lại nhưng thực ra trong lòng lại khao khát hắn đòi hỏi cô ta nhanh hơn và mãnh liệt hơn. Đến khi đạt đến cao trào, hắn rút ra, phóng thích những thứ của hắn lên bụng của cô ta.

Trì Nhược Liên say mê nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn động lại chút tư vị tình dục, cô ta ôm lấy cổ Mạc Tử Đằng, nhẹ nhàng vuốt ve hắn ta.

Người đàn ông này sinh ra quả thật đã có một khí thế bất phàm, gương mặt điển trai lạnh lùng có thể gây "mưu sát" vô số nữ nhân. Trì Nhược Liên thầm nghĩ, người đàn ông này có thể là của cô ta hay không?

Đặng Khả Nhi bị tiếng chuông điện thoại đánh tỉnh giấc, cô mở ra xem chỉ có một đoạn video ngắn được quay lại ngoài ra chẳng có ghi nội dung, người gửi cũng là mặc danh.

Sắc mặt vốn đã tái nhợt nay đã không còn giọt máu nào, siết chặt điện thoại trên tay. Cô cắn chặt răng, cố nén nước mắt yếu đuối muốn thoát ra ngoài.

Mạc Tử Đằng, anh chán ghét tôi đến như vậy sao?

Chương 9: Giả vờ như không có gì xảy ra

Lúc Mạc Tử Đằng lần đầu đặt chân vào khu biệt thự nhỏ của hắn và cô, trong nhà truyền đến mùi thơm lan tỏa. Hắn có chút tò mò, chân bước đến nơi phát ra mùi hương liền thấy Đặng Khả Nhi một thân tạp dề đang bận bịu nấu ăn. Cô thấy hắn cũng không có gì ngạc nhiên, ánh mắt hiện ra ý cười:" Anh về rồi à? Đợi em một chút, sắp xong rồi!". Cô nhẹ nhàng nói với hắn, ánh mắt vẫn không nhìn hắn, bàn tay mảnh khảnh chuyển động cái gáo trong tay.

Hắn không trả lời nhưng chính hắn cũng cảm thấy hơi đói bụng, nhìn cô đảm đang nấu ăn một lúc hắn nói trái với lòng mình:"Tôi không có đói, tối nay còn có việc nên tôi đi đây." Mạc Tử Đằng nói xong liền bỏ lên lầu, bỏ lại Đặng Khả Nhi ánh mắt đang lay động.

Cô cứng đờ người, bàn tay máy móc hơi run vẫn thủy chung khuấy đều nồi canh. Mùi thơm lan đến khiến sóng mũi cô cay cay, trên mắt xuất hiện một tầng nước. Cô dùng tay hung hăng lau đi nước mắt, mím chặt môi mỉm cười. Không sao cả! Mọi việc đều sẽ ổn thôi!
Một lúc sau, cô tắt lửa. Bên ngoài truyền đến tiếng khởi động xe dù rất nhỏ nhưng cô vẫn nghe thấy, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nồi canh cô vừa dành vài giờ để nấu lên, bàn tay nắm chặt hai thành nồi kèm theo sự tức giận mà lật đổ đi. Canh đổ tứ tung trên nền nhà lạnh lẽo, nước chảy lênh láng như tâm đang rỉ máu của cô. Cố ép mình phải thật bình tĩnh nhưng tâm vẫn không khống chế được run rẩy khi thấy hắn vẫn lạnh nhạt với cô, thủy chung không nhắc về sự việc đã phát sinh vào vài ngày trước.

Sở dĩ cô không mở miệng chất vấn hắn vì cô biết hắn sẽ càng thêm chán ghét cô, nếu thật sự có cảm giác với cô, hắn sẽ tự động đề cập đến. Nhưng không, Đặng Khả Nhi không đánh giá mình có vị trí quan trọng trong lòng hắn đến như vậy, mắt nhắm mắt mở mà nhìn hắn dây dưa không rõ với người phụ nữ bên ngoài mà cô, hắn không thèm trao cho dù là một ánh mắt đi chăng nữa. Trước đó, cô bí mật nhờ người điều tra về người phụ nữ cùng hắn phát sinh quan hệ, liền biết cô ta là người chị cùng cha khác mẹ của cô. Nói ngắn gọn hơn, cô ta là con của một kĩ nữ cùng ba cô ngoài ý muốn xảy ra quan hệ tình một đêm.Cô ta chỉ lớn hơn cô một tuổi, dung nhan xinh đẹp y như mẹ cô ta. Tuy vậy, Trì Nhược Liên không được công nhận là con cháu Đặng gia, cô ta chỉ là một "dã chủng"!

Nhưng hắn, cho dù là cùng một dã chủng cũng không thèm chạm đến cô?

Đặng Khả Nhi ngồi xuống khóc lớn, dùng cánh tay nhỏ nhắn bao trùm lấy thân thể như muốn tự sưởi ấm cho bản thân. Thời tiết hôm nay rất ấm áp nhưng cô thấy thật lạnh lẽo, tâm như đóng băng đi. Dù vẫn biết cuộc hôn nhân này vốn dĩ không có tình yêu nhưng cô vẫn vui vẻ chấp nhận vì cô yêu hắn. Thế mà cùng hắn kết hôn không lâu, hắn lại cùng người chị cùng cha khác mẹ hoan ái mà cô, hắn một khắc cũng không thèm đụng tới.

Chương 10: Người cũ trở về

Sau ngày hôm đó, Đặng Khả Nhi trở lại bình thường, hẹn Mạch Mỹ Ly ra phố mua sắm.

Hai cô gái trẻ trung năng động cùng nhau vui vẻ dạo phố. Đột nhiên, Mạch Mỹ Ly trông thấy gì đó, liền hướng Đặng Khả Nhi hét toáng lên:"Nhìn kìa, anh chàng bên kia thật là đẹp trai nha!"

Đặng Khả Nhi hơi cau mày, con người này từ ngoại hình đến nhan sắc đều hoàn hảo, chỉ có bản tính háo sắc có đánh chết vẫn không chịu thay đổi. Cô nghe lời Mạch Mỹ Ly mà quay sang nhìn. Bắt gặp người đàn ông trong bộ tây trang sang trọng, thân hình cao ráo cùng gương mặt quyến rũ nam tính. Cũng không thể nói, người này so với Mạc Tử Đằng không hơn không kém gì mấy chỉ có điều khí chất trên người người đàn ông này so với Mạc Tử Đằng thì không bằng, người đàn ông này trông nho nhã và ấm áp hơn hắn.

Người đàn ông như cảm nhận được ánh mắt quan sát của hai người mà hướng mắt qua. Cả hai chột dạ như vừa làm chuyện gì đó xấu xa, ánh mắt lúng túng rời đi, đảo qua khắp tứ phương. Người đàn ông bước đến gần, nhìn sơ lược cả hai, Mạch Mỹ Ly nhìn hắn ta mà hơi sợ hãi. Hãy nói với cô hắn không phải là trùm xã hội đen đi nha, nhìn một chút liền đem mắt cô móc ra ngoài làm đồ ăn cho vật cưng đi chứ?
Bỗng nhiên người đàn ông bật cười, cất giọng:"Mạch Mỹ Ly, Đặng Khả Nhi, là hai em sao?". Cả hai kinh nhạc nhìn đến người đàn ông vừa thốt ra tên mình, khó hiểu nhìn hắn. Mạch Mỹ Ly thận trọng hỏi hắn:"Tiên sinh, anh là...?"

"Là anh, Ôn Phỉ Quyền!" Người đàn ông tự xưng là Ôn Phỉ Quyền vui vẻ nhìn Mạch Mỹ Ly cùng Đặng Khả Nhi đang ngơ ngác. Quả thật, hắn thật thích xem những biểu hiện sinh động trên gương mặt hai người, rất thú vị nha!
Cả hai cô gái từ kinh ngạc này liền qua kinh ngạc khác, không tin được nhìn hắn:"Ôn học trưởng, thật sự là anh sao?" Đặng Khả Nhi không dám khẳng định hỏi lại Ôn Phỉ Quyền, hắn ta chỉ gật gật đầu rồi nhe răng cười. So với trí nhớ của Đặng Khả Nhi, Ôn Phỉ Quyền khi đó là học trưởng của hai người, ba người họ vô cùng thân thiết. Anh mang vẽ ngoài thư sinh nho nhã và cực ôn nhu, là mẫu hình "bạn trai lí tưởng" của mọi cô gái lúc bấy giờ. Nhưng không lâu thì nghe tin Ôn Phỉ Quyền di cư sang nước ngoài, từ đó không còn chút tin tức nào từ anh. Mọi liên lạc đều cắt đứt, anh như biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của hai người.

Mạch Mỹ Ly thì đôi mắt sáng rực, vẫn như cũ gọi hắn với danh xưng "học trưởng":"Ôn học trưởng, lần này anh về nước là định cư hay là đi công tác đây?" Mạch Mỹ Ly giương ánh mắt háo sắc của mình khóa chặt hắn, nhìn đến tây trang trên người hắn mà kìm nén kích động muốn cùng hắn "tâm sự yêu đương".

Ôn Phỉ Quyền vẫn là khí chất ưu nhã năm xưa, nhìn hai người mà nói nhẹ:"Anh lần này là trở về luôn, không đi nữa. Hai người phải mời vị học trưởng này đi ăn cơm coi như mừng vì anh trở lại đi?" Trải qua gần mười năm bên nước ngoài, lần này hắn ta quyết định trở về Bắc Kinh sống, vừa hay gặp phải hai người bạn cũ thì vui mừng không thôi.

Mạch Mỹ Ly cũng hùng hồ:"Được, bữa ăn này để Mạch cô nương này đãi. Đi thôi, vừa hay có nhà hàng này làm đồ ăn rất ngon nha" Đặng Khả Nhi mở to mắt nhìn cô, người này hôm nay lại bày ra dáng vẻ hào phóng như vậy, không phải có mưu đồ gì đấy chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau