100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Tất cả đều trở về ban đầu

Hy vọng nhỏ nhoi đó bị hắn lạnh lùng vụt tắt đi như thế, cô cũng không còn trông mong gì thêm nữa.

Mạc Tử Đằng xem Mạc thị chính là ngôi nhà thứ hai của mình, ăn ngủ đều ở công ty. Hắn không biết tại sao mình không muốn về nhà, hay là đang muốn tránh mặt người ở trong ngôi nhà đó.

Kể từ khi Mộc Dao xuất hiện, trong đầu hắn không khỏi nhớ lại cố nhân. 

Mạc Tử Đằng không rõ cảm giác của mình đối với Đặng Khả Nhi là gì. Là vợ chồng nhưng không hề yêu nhau, là bạn bè thì cũng không phải. Hắn chỉ biết rõ một điều, hắn không chán ghét cô mà xem cô như một đứa em gái của mình. Thứ cảm giác đó hoàn toàn không phải là yêu!

"Cộc cộc cộc"

Tiếng gõ cửa đánh tan suy nghĩ của hắn, ánh mắt vốn mông lung trong nháy mắt lại thâm trầm kiên định:"Mời vào!" 

Sau câu nói của hắn, cánh cửa bật lớn, còn chưa kịp đóng thì người kia đã lao, hai tay mạnh mẽ như cột thép chống lên bàn làm việc của Mạc Tử Đằng, sợ hãi nói:"Mạc, cậu có thể không tin được đâu... Mình vừa gặp một người y đúc bác sĩ Mộc." 

Khuôn mặt Nhiễu Hành Thiên lúc này như là vừa gặp quỷ! 

"Có phải cô gái đó có nốt ruồi lệ dưới đuôi mắt không?" Mạc Tử Đằng một chút cũng không bất ngờ, hỏi ngược lại hắn.

"Nốt ruồi lệ... A đúng đúng! Cô ấy có một nốt ruồi lệ như cậu nói đó. Mà mình chắc với cậu, cô ta mười phần giống Mộc Liễu Kỳ nha!" Mộc Dao trong miệng hắn miêu tả kia, Mạc Tử Đằng đã sớm biết rõ.

Nhiễu Hành Thiên thấy hắn không chút phản ứng, còn tưởng hắn trong lòng đang vui vẻ. Mạc Tử Đằng thản nhiên nói:"Cô ta là Mộc Dao."
"Phải phải phải, là Mộc.... Khoan, cậu biết cô ta à?"Nhiễu Hành Thiên kinh ngạc, thì ra tên này đã biết trước hắn nên mới bình tĩnh như vậy.

"Gặp qua."Nói ít hiểu nhiều, Mạc Tử Đằng tiếp tục bù đầu vào đống sổ sách.

"Vậy cậu dự tính làm sao?"Nhiễu Hành Thiên hỏi hắn, xuất hiện thêm một Mộc Dao y đúc cố nhân kia. Hắn không tin họ Mạc không lay động.

"Làm sao là làm sao?"Hắn hỏi ngược lại

"Khả Nhi... biết không?" Nhiễu Hành Thiên có chút lo lắng. Tuy là chuyện riêng của hắn và Đặng Khả Nhi, nhưng trên cương vị là anh em xương máu, cũng bất an thay cô.

"Mình đã nói sẽ cho Khả Nhi một cơ hội." Mạc Tử Đằng đối với câu trước của bạn mình hoàn toàn không có tính liên kết. 

Nhiễu Hành Thiên không phải người ngu, nghe hắn nói như thế cũng khá hài lòng. Mạc Tử Đằng đã nói cho Đặng Khả Nhi một cơ hội, nhất định sẽ không phụ lòng của cô. Nhất định như thế... Phải không? 

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Đặng Khả Nhi vừa làm xong bữa tối, vừa hay hắn trở về. Đối với việc hắn tránh mặt nhiều ngày, bỗng dưng lại xuất hiện cũng không khiến cô kinh hỉ, nét mặt điềm tĩnh không một tia cảm xúc.

"Anh có đói không, qua đây ăn cơm cùng đi?" 

Mạc Tử Đằng nghe theo, nhanh chóng cùng cô an vị trên bàn ăn. 

Không khí suốt bữa ăn luôn trầm mặc đến ngượng ngùng. Mạc Tử Đằng vừa ăn vừa quan sát biểu hiện trên nét mặt cô. Nhưng mà, Đặng Khả Nhi một chút cũng không nhìn đến hắn. 

Đặng Khả Nhi lạnh lùng như thế hắn có chút không quen, một chút mất mát dâng lên từ đáy lòng. 

"Khả Nhi, em giận anh à?" Hiếm khi thấy hắn nói như thế, thành công thu hút ánh mắt Đặng Khả Nhi. 

"Tử Đằng ca, em nghĩ chúng ta nên nói chuyện đi." Đặng Khả Nhi buông đũa, vẻ mặt nghiêm túc.

Trong một khắc, Mạc Tử Đằng thấy cô như vậy vô cùng tao nhã quý phái, vẻ đẹp thành thục khiến hắn không thể dời mắt.

Chương 52: Tuyệt vọng, tìm đến quán bar mua vui

"Anh có thể quên đi Mộc Liễu Kỳ được không?" Dứt câu, nét mặt hắn thoáng thay đổi, lộ vẻ không vui. 

"Em nên nhớ, tôi không muốn em nhắc đến tên cô ấy." Giọng nói trầm thấp được đề cao vài phần lộ rõ tức giận, cảnh cáo cô.

"Phải rồi, là em không xứng!" Đặng Khả Nhi mỉa mai cười. 

"Nhưng là anh nói cho em một cơ hội, anh không thể quên đi chị ấy và học cách yêu em sao?" Cô hướng hắn nói ra những điều cất giấu sâu từ tận đáy lòng. 

Đã cho cô hi vọng nhưng không thể quên được cố nhân, thì làm sao có thể làm hắn yêu cô được đây? 

Mạc Tử Đằng trầm tư, cẩn thận suy xét lời nói của cô. Bảo hắn quên Mộc Liễu Kỳ? Hắn đã thử rồi, cố gắng tận bảy năm rồi!

Đặng Khả Nhi cụp mắt, tâm không biết đã chết bao nhiêu lần, dứt khoát bỏ lên lầu.

Mạc Tử Đằng giật mình thấy cô bỏ đi, sự kiêu ngạo khiến hắn không đi giải thích, đứng dậy bỏ vào thư phòng.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Sáng hôm sau hắn xuống dưới, chỉ thấy một bàn đầy ấp món ăn. Mùi thơm truyền đến khiến dạ dày như tìm thấy nguồn sinh lực dồi dào, kêu réo muốn được lấp đầy. 

Có lẽ đây chính là bữa ăn lâu nhất trong cuộc đời Mạc Tử Đằng. Hắn cố tình ăn thật chậm đợi cô xuất hiện nhưng ăn xong vẫn chưa thấy bóng dáng cô. Chắc là đến tiệm bánh rồi? 

Đặng Khả Nhi cả ngày làm việc như người mất hồn, ánh mắt cứ thẩn thờ một chỗ. Nhạc Tĩnh Y khẽ gọi cô, gọi đến lần thứ năm cô mới kịp phản ứng:"Hả? Có chuyện gì?"

Quầng thâm dưới đáy mắt hiện lên rõ rệt, Nhạc Tĩnh Y có chút lo lắng:"Chị không khỏe sao?"

"Không sao, chị vẫn khỏe." Giương lên nụ cười nhạt, ánh mắt vô hồn càng tạo nên vẻ đáng thương.

Vừa hay, Mạch Mỹ Ly vừa đến đã trông thấy bộ dạng kinh người của Đặng Khả Nhi, nhịn không được sợ hãi:"Ông trời của tôi ơi, ở đây làm sao xuất hiện một con gấu trúc a?"Trước lời cảm thán của cô, Đặng Khả Nhi chỉ nói:"Do lúc này mình mất ngủ thôi." 

Hảo chị em lại không tin lời cô, đinh ninh do tên họ Mạc thối kia làm nên, khuôn mặt đen xì tức tối:"Được, hôm nay bổn tiểu thư sẽ không đi làm nữa, dẹp hết công việc đến bồi Đặng tiểu thư một hôm. Khả Nhi, cậu muốn đi đâu?"

Đặng Khả Nhi rủ mắt, trong lòng ấm áp trước tình cảm của người bạn chí cốt của mình:"Đi hộp đêm mua vui, đi!". Bất chấp hình tượng cao quý, cô hôm nay thật muốn phóng túng bản thân, quên đi ái tình đau khổ.

"Có khí phách nha, đi!" Tiểu Ly ngạc nhiên trước yêu cầu của cô thầm nghĩ tổn thương của hắn với cô quá lớn. Đau lòng thay bạn thân, ngoài mặt hào hứng chấp thuận.

"Tĩnh Y, muốn đi cùng không?" Cô hỏi.

"Không đâu, em có hẹn với giáo sư Cung rồi." Nhạc Tĩnh Y nói đến đây thì hơi đỏ mặt, mọi người đều nhìn ra quan hệ hai người này chính là không bình thường. 

Mạch Mỹ Ly tỏ vẻ hiểu, không nói nữa, kéo bạn thân đi đến hộp đêm.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 
Hộp đêm náo nhiệt một màu u ám, âm nhạc chói tai ồn ào càng thêm kích thích, nam nữ như hòa quyện vào nhau khiêu vũ. Bề ngoài ăn mặc sang trọng nhưng khi vào đây ai cũng như nhau, đều sa đọa quên mình.

Phải rồi, đây chính là mặt tối của xã hội. 

Mặc dù là lần thứ hai bước chân vào đây nhưng Đặng Khả Nhi không thể nào thích ứng nổi với loại âm thanh đinh đang nhức óc này, thêm những hình ảnh đồi hoa trụy lạc. Mạch Mỹ Ly vốn đã quen với những nơi như thế này, quen thuộc như là nhà của mình, kéo Đặng Khả Nhi đến một góc khuất nhưng có thể nhìn bao quát hết cả hộp đêm.

"Cho hai chai Whiskey số 27 (*)"

(*) Whiskey Mỹ Jack Daniels No27  

"Dạ, Mạch tiểu thư." Là người quen nơi này nên họ đều nhớ rõ tên cô. 

Đến khi rượu được mang lên, hồn Đặng Khả Nhi dường như đã lạc trong thiên đường xa hoa này. Mạch Mỹ Ly rót sẵn rượu nhưng lại chần chờ, không biết có nên cho hảo chị em uống loại rượu mạnh này.

Đặng Khả Nhi đưa tay nhận lấy ly rượu trên bàn, uống một hơi cạn sạch. Khác với lần đầu tiên, lần này cô chẳng còn cảm thấy buồn nôn mà thay vào đó là cảm giác khoai khoái. 

Một ly, hai ly,.... mãi đến khi uống cạn chai đầu tiên.

Suốt cả quá trình, cả hai đều không nói một lời, đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình.

"Khả Nhi..." Tiểu Ly không nói lên lời, nhưng lại chẳng ngăn cản bạn thân dùng rượu mua say. Nhìn tri kỷ đã ngà ngà say, trong khi bản thân chưa uống miếng nào chỉ ngồi nhìn cô.

"Làm sao? Bảo cùng mình đi phóng túng cơ mà? Sao lại như tiểu thỏ bạch chẳng uống miếng nào?" Ánh mắt của cô đã mơ màng, phủ lên một tầng sương bao quanh, nói năng lung tung khác hoàn toàn với bộ dạng lạnh nhạt nghiêm túc ngày thường.

"Phải, mình là cùng cậu đi phóng túng." Dứt lời, hai ly đã được Mạch Mỹ Ly rót vào trong bụng.

"Tiểu Ly, mình thật sự rất đau..." 

Chương 53: Tìm người phá thân

"Tiểu Ly, mình biết rõ bản thân thật sự rất ngu ngốc nhưng mình biết làm gì đây? Ngoài anh ấy ra mình chẳng thể yêu ai nữa. Anh ấy chính là khắc tinh của đời mình." Nói xong, cô mạnh mẽ uống cạn ly thứ hai mươi. 

Mạch Mỹ Ly im lặng, chờ cô nói tiếp.

"Tại sao ông trời lại bất công như vậy, rõ ràng gặp anh ấy trước cũng là mình, yêu anh ấy trước cũng là mình, tại sao mười năm thanh xuân của mình anh ấy không động lòng? Còn cái người bác sĩ ở Thụy Sĩ kia, chỉ vỏn vẹn vài tháng là đã chiếm trọn trái tim anh ấy, đến khi rời đi cũng khiến anh ấy khắc cốt ghi tâm tận bảy năm! Cậu nói xem mình đã làm sai cái gì, không vừa lòng anh ấy cái gì chứ?"Đến đây, như tức nước vỡ bờ, đôi mắt đau buồn rơi lệ, bờ vai run run. Nội tâm gào thét đau đớn, đau, thật sự rất đau!

Người đã chết còn chẳng buông tha cho Mạc Tử Đằng, trong mộng hắn lúc nào cũng có bóng dáng cô ta, cả chị cùng cha khác mẹ cũng hướng Đặng Khả Nhi tranh giành. Vốn đã không quên được cố nhân, nay lại xuất hiện thiếu nữ mười phần y đúc Mộc Liễu Kỳ, Mộc Dao!

Mạch Mỹ Ly không biết nói sao cho phải, chỉ nghẹn ngào ôm bạn thân vào lòng:"Ngoan, hắn không phải định mệnh đời cậu, rồi cậu sẽ tìm được một người tốt hơn hắn vạn lần mà thôi."

Đặng Khả Nhi không nghe lời cô bạn, trong đầu một mảng trống rỗng, bi thương nói:" Cậu biết không? Ngay đêm tân hôn của chúng mình, Mạc Tử Đằng lại cùng chị kế mình giao hoan, còn gửi cho mình xem. Mình hỏi anh ta có muốn mình không, anh ấy lại chẳng hề động đến mình, anh ấy là trân trọng mình hay chính là chán ghét mình? Haha, không ngờ một Đặng tiểu thư cao quý nhất kinh thành lại thua một tiện nữ Trì Nhược Liên." Cô nở nụ cười, trông thật đáng thương khiến người ta muốn nâng niu và che chở.

" Cậu biết không? Ngay khi mình sắp bị mấy tên khốn khiếp kia cưỡng gian, hắn đã ở đâu? Khi mình sắp buông tha hắn thì hắn lại gắt gao kéo mình trở lại còn đối xử dịu dàng với mình, bảo cho mình một cơ hội. Là Mạc Tử Đằng cho mình một cơ hội! Còn nữa, ngay cả khi mình đã cố gắng khiến hắn yêu mình nhưng lúc ấy lại xuất hiện một người giống cố nhân của hắn, hắn liền lạnh nhạt bỏ rơi mình một mình trong công viên, còn tránh mặt mình suốt cả tuần!" 

Tiểu Ly nghe đến đây, tức giận đến cả người run rẩy. Rốt cuộc tên khốn Mạc Tử Đằng xem Đặng Khả Nhi là gì? Tổn thương cô sâu đến mức nào rồi? 
"Thế nhưng mình vẫn không kiềm được yêu Tử Đằng ca ca. Mình vì hắn giữ gìn trinh tiết, hắn bên ngoài lại trêu hoa ghẹo nguyệt. Không đáng, thật không đáng, mình phải phá thân."

Mạch Mỹ Ly ánh mắt hiện lên lửa hận, nghe bạn thân không muốn vì tên khốn kia mà giữ gìn thân thể càng đồng ý tán thành. Cô muốn Đặng Khả Nhi vui vẻ mà sống chứ không vì một tên không ra gì mà suốt ngày chìm trong đau khổ.

"Khả Nhi, mình nhìn ra Ôn học trưởng đối với cậu là có tình ý!" Ôn Phỉ Quyền ái mộ Đặng Khả Nhi từ lâu đã bị cô nhìn thấu, tiếc thay bạn thân cô lại giả vờ như không nhìn thấy, chỉ một mực đuổi theo Mạc Tử Đằng. Vừa hay có kịch hay, cô muốn tác hợp chị em tốt cùng học trưởng, khiến cô cùng Ôn Phỉ Quyền trở thành một đôi, vừa khiến cô quên đi tên khốn họ Mạc.

"Thật sao, mình cũng nhận ra anh ấy có điểm gì đó đối với mình nhưng mà mình không chắc, mình cũng không có tình cảm với anh ấy." Do có men rượu tác động, lúc này Đặng Khả Nhi lại nhút nhát như một con thỏ, đều cho Mạch Mỹ Ly thay mình dàn xếp hết thảy.

"Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, mình gọi anh ấy đến với cậu." Mạch Mỹ Ly háo hức, nhấc ngay điện thoại gọi cho Ôn Phỉ Quyền.Chưa đầy nửa giờ đồng hồ, hắn đã tới. 

"Khả Nhi, em..."

Khi vừa nhận được cú điện thoại của Mạch Mỹ Ly nói Khả Nhi đang say xỉn ở hộp đêm, hắn lo lắng đến mức phóng như bay đến đây thì thấy Mạch Mỹ Ly đang ngồi uống rượu còn cô thì dựa vào bạn thân mình nhắm mắt thiếp đi. Mái tóc dài như thác nước xõa dài tựa như tiên nữ, trông vô cùng xinh đẹp, đôi môi dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm ướt át diễm lệ, tạo nên một Đặng Khả Nhi vừa thanh thuần lại vừa quyến rũ.

Mạch Mỹ Ly ra hiệu hắn đến bên cạnh ngồi xuống, Ôn Phỉ Quyền vừa ngồi, cô nhanh chóng hất bạn thân sang cho hắn. Theo phản xạ, Đặng Khả Nhi ngã vào lòng hắn, hắn ôm chặt cô vào lòng, người ngoài nhìn vào đây là một tư thế hết sức mờ ám.

Rượu mạnh khiến tâm trí của cô không còn là của cô nữa, cô nhìn học trưởng với ánh mắt mê ly, nhẹ nhàng nỉ non:" Học trưởng..."

Ôn Phỉ Quyền làm sao chịu nổi đả kích này, hạ thân rục rịch dần có phản ứng. Nhưng Đặng Khả Nhi là người con gái hắn yêu lại còn xuất thân nhà gia giáo, hắn không muốn vấy bẩn cô, huống hồ là không muốn nhờ rượu mà tiếp xúc cô. 

"Đặng Khả Nhi, là em sao?" Bất chợt có tiếng nói truyền đến, cả ba nâng mắt nhìn nơi phát ra tiếng kêu gọi, là Nhiễu Hành Thiên.

Chương 54: Anh có phải là thích em không?

Nhiễu Hành Thiên có chút không tin vào mắt mình, cứ ngỡ mình đã say khướt. Dùng tay day thật mạnh đôi mắt nhưng hình dáng Đặng Khả Nhi mất hết sức lực vẫn ngồi đó nhìn hắn cười bâng quơ. 

Kể cả người con gái ôn uyển nhu thuận(*) như cô cũng sẽ có ngày sa ngã vào chốn hoan lạc này sao? 

(*): dịu dàng hiền thục

"Tại sao em lại ở đây?" Nhìn cô mất hết linh khí tựa vào vai người đàn ông bên cạnh, Nhiễu Hành Thiên kinh ngạc nhíu mi.

"Này, ở trong đây ngoài mua vui thì còn làm gì?" Mạch Mỹ Ly nhìn người đàn ông cứ ngơ ngác như sáo rỗng, tâm can ngứa ngáy muốn mắng người.

Đm! Lão nương vào đây không uống rượu thì học bài à? 

Cô không nhịn được chửi thề trong lòng.

Hắn quay sang hướng phát ra âm thanh, cả hai bất chợt đồng thanh vang lên

"Là cô?"

"Là anh?"

Đặng Khả Nhi nhìn hai người múa võ mồm hết sức hăng hái, biến thành bộ dạng đứa trẻ xem được bộ phim hành động yêu thích, cười khanh khách vỗ tay:"Thật trùng hợp, hai người cũng quen biết nhau a!"

"Đúng là oan gia ngõ hẹp, chuyện lần trước cô đẩy tôi lại còn la hét, tôi vẫn chưa tính với cô đâu." Mất hết bộ dạng một thiếu gia hào hoa phong nhã, nay lại vì chuyện nhỏ nhặt mà lí lẽ với nữ nhân.

"Anh còn là đàn ông sao? Chuyện nhỏ nhặt cũng đem khắc cốt ghi tâm như thế?" Người đàn ông này tiểu Ly gặp qua một lần liền nhớ, chính là khi vô tình đụng ngã hắn lúc đi đón tri kỷ mình ở khách sạn. Nam nhân này trông đẹp mắt nhưng lại nhỏ nhen như thế khiến cô thật mất hết thiện cảm.

Đặng Khả Nhi tuy miệng cười nhưng đầu đau như búa đổ, Ôn Phỉ Quyền từ nãy giờ im lặng thu hết nhất cử nhất động của cô bên cạnh, vô cùng đau lòng. Hắn đỡ cô lên, dịu dàng nói:"Anh đưa em về nhà nhé?"

Cô ngay lập tức từ chối:"Không muốn, đó không phải là nhà của em." Ấm áp nơi lồng ngực Ôn Phỉ Quyền mang lại thật khiến cô thoải mái, chỉ khi ở bên cạnh anh, cô mới có thể thể hiện hết cảm xúc tự nhiên của mình, chân thật đến đau lòng như thế.

Hắn thở dài, đưa cô đến một khách sạn gần đó. Đằng sau vẫn còn tiếng cãi vã chưa dứt của hai đứa trẻ nhỏ...

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Dìu cô nằm nghỉ trên giường lớn, tự thân đi rót một ly nước ấm giúp cô. Đột nhiên, Đặng Khả Nhi nắm chặt cổ tay hắn, ánh mắt dịu dàng nhìn hắn:"Học trưởng, anh có phải là thích em không?"

Biết rõ còn hỏi....

Thấy Ôn Phỉ Quyền tính phớt lờ, Đặng Khả Nhi càng dùng sức khiến hắn ngã trên người cô.

Nếu ai đó bắt gặp tình huống lúc này, hẳn sẽ rất khó xử vì tư thế bây giờ của hai người vô cùng không đứng đắn. 

"Em.." Ôn Phỉ Quyền chống hai tay nâng người ngồi dậy, càng bị cô ôm chặt. Yết hầu không nhịn được khẽ nuốt xuống, vẫn là tự kiềm chế bản thân:"Khả Nhi ngoan."

"Anh không thích em sao?" Đặng Khả Nhi bướng bỉnh không buông, muốn anh cho mình câu trả lời thỏa đáng mới yên lòng.

Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt cô chỉ thật thật thà thà gật đầu một cái.
Cô buông hắn ra, cong môi cười, cùng với chất cồn xúc tác càng khiến gương mặt Đặng Khả Nhi xinh đẹp một cách không thật. Trong nháy mắt, Ôn Phỉ Quyền tưởng mình trông thấy tiên nữ.

Một tiên nữ đã say khướt!

"Vậy anh có muốn theo đuổi em không?". 

Lại là vấn đề tế nhị này.

Ôn Phỉ Quyền tự hỏi bản thân mình, có thể theo đuổi cô sao?

Cô không phải đã kết hôn rồi sao...?

Hắn có chút bất lực, đứng lên chỉnh lại chăn cho cô, dùng lời lẽ dịu dàng giống như dụ dỗ con nít:"Ngoan, ngủ đi nào."

"Em cũng thích anh, chúng ta ở bên nhau được không?" Cắt ngang lời hắn là một câu không hề có tính liên kết với câu trước đó.

Cái gì?

"Em lặp lại lần nữa?" Ôn Phỉ Quyền có chút không tin được, còn tưởng rằng chính mình mới là người say.

Xong rồi, hẳn là lúc này tăng ca quá độ sinh ra ảo giác rồi.

"Anh dạy em làm một người phụ nữ được không?" Cô không trả lời hắn, tiếp tục nói một câu không liên quan gì với câu trước đó.

"Em..." Thông minh như hắn, làm sao không hiểu cô đang nói là việc gì.

Hôm nay hành động lẫn lời nói cô đều luôn kì quặc, lần đầu hắn thấy cô uống say thành như vậy. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì biến cô thành bộ dạng này?.
Tổn thương đến nỗi muốn phá đi trong trắng của mình? 

Chẳng lẽ liên quan đến chồng cô... Người đàn ông ngồi bàn bên cạnh hắn trong tiệm bánh, luôn luôn dùng ánh mắt nóng bỏng dõi theo căn bếp sao?

"Em say rồi." Hắn không trả lời câu nói kia của cô, đánh trống lảng.

Bỗng nhiên Đặng Khả Nhi khóc nức lên, như một đứa trẻ mất hết tất cả:"Tại sao tất cả mọi người đều không chịu chạm vào em? Phá thân cũng thật khó khăn."

Ôn Phỉ Quyền im lặng, thương xót nhìn cô. Hắn không biết rõ nội tình nên không thể an ủi gì.

"Học trưởng, anh đây là giống hắn ta chán ghét chạm vào em phải không?"

Đặng Khả Nhi nghĩ vậy, có chút phẫn nộ, cho rằng hắn giống Mạc Tử Đằng, đều chán ghét chạm vào cô.

"Không có, anh..." Ôn Phỉ Quyền không biết nên khẳng định hay phủ nhận. Nếu phủ nhận, cô sẽ suy nghĩ tiêu cực, tự mình làm việc thương tổn bản thân. Còn nếu khẳng định...

"Được rồi, không cần nói nữa, em ra kiếm kĩ nam." Thấy hắn không nói, có chút thất vọng.

Cả học trưởng cũng không thích mình.

Đặng Khả Nhi đột nhiên nhớ lại, Mạc Tử Đằng từng nói rằng:"Cô không xứng."

Phải rồi, cô không xứng với một người ấm áp ôn nhu như học trưởng... Cô không muốn vấy bẩn anh.

Ôn Phỉ Quyền thấy cô điên rồi, ra sức níu kéo cô vào trong lòng:"Ai bảo anh chán ghét em? Anh chỉ là không muốn làm em sợ hãi. Anh vì thích nên không chạm vào em, đó là anh trân trọng em, không ép buộc em."

Đặng Khả Nhi nghe hắn nói, tâm cũng run lên, dùng đôi mắt ngấn nước như mặt hồ nhìn hắn.

"Em muốn anh?" Ôn Phỉ Quyền trong đáy mắt chỉ còn lại cưng chiều cùng yêu thương, nhẹ nhàng hôn lên hàng mi dài ngấn nước của cô.

"Muốn!" 

Nghe cô nói xong, hắn đỡ cô nằm xuống giường, từng bước từng bước tiến đến gần, hơi thở ấm áp khẽ khàng xuyên qua làn tóc của cô làm cô run lên.

Ôn nhu lại dụ hoặc...

"Em chắc chắn?"

"Chắc chắn!"

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -  

Lời tác giả: Sau chương này tôi tin rằng nhiều đọc giả sẽ quay sang chỉ trích nữ chính không sạch. Xin bình tĩnh, tiểu Khả Nhi chắc chắn sẽ không làm phụ lòng mọi người! 

Chương 55: Anh như thế, tôi lại nghĩ là anh ghen tị

Quán bar

Đấu võ mồm với nhau một hồi, hai người lại ngồi xuống uống rượu cùng nhau như họ là một đôi bạn tâm giao xa ngày gặp lại.

Mạch Mỹ Ly không biết mình đã uống bao nhiêu, lúc vừa cùng tên điên bên cạnh cãi nhau, mỗi một câu cô lại uống cạn một ly.

Cô vươn tay, muốn đếm thử bàn tay mình có bao nhiêu ngón. Nhưng mà trước mắt cô chỉ lòe nhòe hình ảnh, không có cố định. 

Mạch Mỹ Ly đếm nhẩm trong đầu, một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.

A! Bàn tay cô thế ra lại có 7 ngón tay.

Cô cười, mình say thật rồi.

Tên điên bên cạnh cũng say không kém, uống đến gần như bất tỉnh nhân sự, hai mắt nhắm nghiền, miệng há to. 

Hoàn toàn mất đi phong độ điển trai cao quý trước đó.

Mạch Mỹ Ly có chút chán ghét, lay hắn dậy:"Này, mau tỉnh dậy."

Họ Nhiễu đang chìm vào mộng đẹp, trong mộng xuất hiện vô vàn mỹ nữ vây quanh hắn. Một trái một phải bồi hắn uống rượu. Thế nào lại xuất hiện tiếng nói của người phụ nữ khó ưa kia?

Tiểu Ly thấy hắn sắp sửa ngã xuống người mình, liễu mi nhíu chặt, đẩy hắn ra:"Anh đừng trách tôi khách khí."

Cô vươn tay lấy một ít nho trên bàn, bứt từng viên từng viên đưa vào miệng hắn.

Giọng nói đáng ghét kia biến mất, thay vào đó là từng quả nho ngọt lịm chui vào miệng hắn. 

Nhiễu Hành Thiên vô cùng hài lòng, cười đến hai mắt sáng lạn. Thế nhưng chưa kịp nhai hết quả đầu tiên, mỹ nữ bên cạnh liên tục nhét thật nhiều vào miệng hắn khiến hắn không thở được.

Mạch Mỹ Ly khoái trá trả thù, nhìn hắn nghẹn đến nhíu mày, môi cử động muốn nói, nhưng không có khả năng thì thích thú vô cùng.

Đáng đời!

Cô lại muốn nhét thêm vài quả, tuy nhiên chưa kịp thực hiện hắn đã ngồi dậy ho khan. Nho tươi đều bị hắn phun đến vươn vãi mặt đất.

Nhiễu Hành Thiên hơi mở mắt nhìn sang, bỗng dưng bắt gặp một thiếu nữ mắt long lanh uyển chuyển, tóc đen xõa ngang vai tự nhiên mà xinh xắn, lông mày kiêu hãnh hơi nhếch lên, hai má anh đào phiếm hồng do men rượu.

Trong đầu hắn lúc này chỉ nhớ đến bốn chữ "Diện tái phù dung(*)"

(*): Xinh đẹp hơn hoa sen.

Oa, là tiên nữ nha!

Hình ảnh trước mắt càng rõ nét, trước mặt hắn thế nhưng không phải là tiên nữ mà là nữ nhân kia.

"Sao lại là cô?"

Mạch Mỹ Ly nhìn hắn cười lạnh:"Không phải tôi thì là ai? Cuối cùng anh cũng tỉnh."

Nhiễu Hành Thiên nhìn người trước mặt, dung nhan xinh đẹp thanh thoát thế nhưng miệng lưỡi sắc bén lanh lợi.

Đúng là một nữ nhân " yên nhiên xảo tiếu(*)"

(*): Xinh đẹp lanh lợi.

Lại nhìn đến trên tay cô đang cầm một chùm nho thì liền nhớ đến giấc mộng ban nãy.
Hóa ra là người phụ nữ này giở trò! Đem hắn thiếu chút nữa nghẹn chết!

Mạch Mỹ Ly thấy mình bị phát hiện, giảo hoạt giấu tay ra sau, le lưỡi tinh nghịch.

Không khí lúc này im lặng quái dị, Mạch Mỹ Ly phá vỡ bầu không khí:"Chuyện lúc trước xin lỗi anh."

Nhiễu Hành Thiên thấy cô tạ tội thì tư thái ngay lập tức giương oai tự đắc, mày kiếm nhếch lên, ra vẻ mình là người bao dung độ lượng:"Tha thứ cho cô."

Cô vốn tưởng hắn sẽ nói rằng: "Thật ra tôi mới là người có lỗi, xin lỗi cô" vậy mà hắn lại làm như mình là người bị hại thôi sao?

"Loại đàn ông nhỏ nhen như anh bảo sao vẫn độc thân." Cô tức giận mỉa mai hắn.

Cái gì?

Nữ nhân này dám bảo hắn không ai để ý sao?

"Thứ lỗi tôi nói thẳng, nữ nhân ái mộ tôi e rằng còn nhiều hơn cỏ mọc ven đường."

Nói xong, quan sát nét mặt cô, cô khinh bỉ bĩu môi, hoàn toàn bày ra vẻ mặt: lão nương không tin.

Hắn có chút thất thố, muốn xác nhận câu nói trên hoàn toàn đúng nên kêu đại một người phụ nữ vừa đi ngang qua.

Người phụ nữ kia nghe thấy mình được một anh chàng đẹp trai như thế kêu gọi, trong lòng hưng phấn, liền bày ra tư thái quyến rũ nhất đi đến bên cạnh.

Nhiễu Hành Thiên kiêu ngạo nhìn  cô, ý nói: Thấy gì chưa, tôi nói có sai?

Mạch Mỹ Ly nổi hết da gà nhìn người phụ nữ như rắn uốn éo qua lại, hoàn toàn không công nhận chiến thắng của tên điên bên cạnh.

Người phụ nữ kia thấy nam nhân tuấn tú này có chút quen mắt, nghĩ ngợi rất nhanh, đột nhiên la lên:" A! Anh chính là tên đồng tính luyến ái hôm trước tôi gặp."

Hai người còn lại nghe xong thoáng sửng sốt.

Cái gì mà đồng tính luyến ái?
"Anh chính là người hôm đó nói rằng có hứng thú với nam nhân, để chứng minh câu nói đó anh liền kêu gọi một nam phục vụ đến "vui vẻ" với anh" Người phụ nữ dứt câu liền sợ hãi đứng lên bỏ chạy. Trong lòng còn tưởng mình được đại gia nào để mắt đến, ai dè là một tên đồng tính.

Trên đầu họ Nhiễu xuất hiện một bầy quạ đen.

Mạch Mỹ Ly cười không ngớt, trêu chọc hắn:"Ra là anh thích đàn ông."

"Im miệng."

- - - - - - - - - - - - - -

Sáng hôm sau Đặng Khả Nhi từ khách sạn trở về Tường Vi Uyển.

Vừa đặt chân vào nhà liền chạm đến ánh mắt nóng như lửa đốt của Mạc Tử Đằng. Nhìn cũng không thèm nhìn, cô vội bước sang.

Đột nhiên, lại đụng phải một bức tường thịt.

Đặng Khả Nhi ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt không rõ cảm xúc. Lần đầu tiên nhìn thấy cô như vậy, Mạc Tử Đằng tuy kinh ngạc nhưng không hề biểu lộ ra.

"Anh tránh qua một bên." Cô lạnh nhạt lên tiếng.

"Cả ngày hôm qua em đi đâu?" Hắn thấy cô vốn không có ý định khai báo, đành trực tiếp hỏi, trong lòng không tránh khỏi khó chịu.

"Đi làm." Cô nói qua loa.

"Đi làm? Em đi làm cả ngày lẫn đêm à? Ồ, nhìn không ra tiểu Khả Nhi vốn siêng năng với công việc như vậy." Hắn nói, vươn tay lên muốn vuốt tóc cô lại bị cô khéo léo né đi.

Tiểu Khả Nhi? Đã bao lâu rồi hắn mới gọi cô bằng cái tên này? Nhưng mà tiếc thay, tiểu Khả Nhi ngây ngô chỉ biết bám theo hắn đã không còn nữa.

Thấy cô né tránh hành động của mình, lại im lặng như tờ, hắn không khỏi tức giận:"Như thế nào?"

Đặng Khả Nhi không muốn cùng hắn nói vớ vẩn, quay người bước đi lại bị hắn phát hiện được một sự kiện.

Mạc Tử Đằng nhìn chằm chằm một vết màu đỏ trên cái gáy trắng ngần của cô, ánh mắt hàn băng nhưng lại như có thể bắn ra tia máu.

"Cái này là cái gì?"

Một câu hỏi tu từ, hắn hỏi cô, nhưng lại biết rõ đáp án chính xác nhất.

Vết hôn!

Đặng Khả Nhi thấy hắn có vẻ tức giận, càng cười lên:"Như anh thấy đó."

"Cô giải thích cho tôi!" Vết hôn trên cổ cô chói mắt như thế làm mắt hắn như bị kim châm.

Mạc Tử Đằng không hiểu vì sao lại cảm thấy khó chịu như vậy, chỉ là nhìn cô làm như không có gì lại càng tức giận. Đáy mắt âm lãnh, giọng nói nâng cao:"Cô câm à?"

"Có gì để nói chứ, anh thấy như thế thì chính là như thế." Đặng Khả Nhi thấy hắn siết lấy eo mình kéo đến gần, hơi thở nóng rực xuyên qua cổ cô làm cô ngứa ngáy khó chịu.

"Thì ra công việc của cô chính là sáng đi làm bánh, tối đi lên giường nam nhân, phải không?"  Con ngươi hắn nói đến đoạn, liền co rút, thanh âm hắn trầm thấp mang theo hơi thở quỷ dị của tu la địa ngục.

Đặng Khả Nhi trong lòng sợ hãi bộ dạng hắn, nhưng đánh chết vẫn không mềm lòng, kiên quyết nhìn chằm chằm vào đôi mắt hắn.

Một lúc sau, cô nở lên một nụ cười vô cùng xinh đẹp khiến tim hắn ngưng lại một nhịp:"Anh như thế, tôi lại nghĩ là anh ghen tị."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước