100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Nụ hôn bão táp

Trôi qua thêm một tuần, Đặng Khả Nhi quyết định đi làm trở lại.

Sau cuộc gọi lần đó, cô lúc nào cũng bên cạnh Mạch Mỹ Ly quan sát di động của bạn nhưng Mạc Tử Đằng không gọi đến nữa, như là chưa từng xảy ra sự việc đó, khiến cô sinh nghi hoặc.

Nhạc Tĩnh Y thấy Đặng Khả Nhi trở lại, không hề hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ trò chuyện với cô đôi câu rồi làm việc của mình. Tuy là thân phận chủ quán nhưng cô không hề lười biếng, hòa nhập với mọi người đi làm bánh cùng bưng bê món ăn, không khác gì những nhân viên bình thường.

"Bánh Hỉ Đường nhân đậu đỏ của anh." Đặng Khả Nhi cẩn thận đặt đồ ăn xuống bàn, lơ đễnh nhìn đến gương mặt người đàn ông. Gương mặt này có chút quen thuộc không nhớ mình đã gặp ở đâu.

"Đặng tiểu thư, đã lâu không gặp!" Người đàn ông ôn hòa lên tiếng, đuôi mắt xuất hiện ý cười vô cùng anh tuấn.

Cô ngạc nhiên một chút:"Tiên sinh, anh là...?"

Người đàn ông nhìn cô, kiên nhẫn đáp:"Tôi là Silas!"

Đặng Khả Nhi sửng sốt, rất nhanh khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện nụ cười:"Thì ra là Silas tiên sinh, đã lâu không gặp!"

Hai người ngồi trò chuyện một lúc, rất nhanh trở nên thân thiết. Thì ra, tên tiếng Trung của Silas là Cung Sử Lạp, sinh ra và lớn lên tại Thụy Sĩ. Từng qua Trung Quốc làm giảng viên một lần và trở về nước không lâu sau đó. Do yêu thích văn hóa người Trung Quốc nên anh đã quyết định trở về và định cư ở đây.

Đặng Khả Nhi rất chăm chú lắng nghe cho đến khi bị Nhạc Tĩnh Y đi đến kêu cô:"Chị trông quán giúp em nhé, em đi thăm mẹ, sẽ không trở lại nữa."

"Được rồi."

Cung Sử Lạp nhìn Nhạc Tĩnh Y với đôi mắt lấp lánh như muôn trượng hào quang, đưa ra yêu cầu:"Tĩnh Y, tôi đưa em đi nhé?"

Tĩnh Y? Đặng Khả Nhi giương mắt nhìn Cung Sử Lạp, lại nhìn đến gương mặt lạnh lùng của Nhạc Tĩnh Y, nói:"Hai người quen nhau à?"

Cung Sử Lạp sảng khoái cười:"Tĩnh Y từng là học viên của tôi."

Nhạc Tĩnh Y nhìn hắn:"Vậy làm phiền anh rồi Cung tiên sinh nhưng tôi có thể tự đi được."

Nói xong, không đợi ai trả lời, dứt khoát bỏ ra khỏi quán. Cung Sử Lạp thấy cô rời đi, vội vàng đứng lên đuổi theo không biết thu hút bao nhiêu ánh nhìn hiếu kỳ của những người xung quanh.Đặng Khả Nhi không biết nên nói gì, chỉ hơi cười cười, sau đó lại trở về làm việc.

Sắc trời trở nên tối dần thành một màu đen, Đặng Khả Nhi xem đồng hồ, chuẩn bị đóng cửa quán. 

Đứng ra đường lớn muốn vẫy gọi một chiếc taxi nhưng đợi đến gần nửa canh giờ vẫn không bắt được.

"Ông trời của tôi ơi! Đặng Khả Nhi, sao cậu không tập lái xe đi? Mình đến đón cậu nhé?" Bên kia truyền đến giọng trách móc, vẫn lộ ra một chút quan tâm.

Đặng Khả Nhi cười rộ lên, tâm không khỏi ấm áp:"Lái xe làm gì? Thuê tài xế không thoải mái hơn à? Không cần đâu, công việc của cậu còn nhiều, cậu cứ làm cho xong đi."

Mạch Mỹ Ly nói:"Cậu thật là, cậu nói vậy nhưng cũng không thèm thuê tài xế riêng. Sao thế, tiếc tiền sao? Cần bổn tiểu thư cho vay một ít không?" 

Cô thấy từ xa có một chiếc xe đang tiến đến gần, nói với Mạch Mỹ Ly:"Nói với cậu sau, mình bắt được xe rồi, đi đây!"

Chiếc xe sang trọng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt cô, cô không khỏi kinh ngạc, muốn xoay người bước đi hướng khác nhưng người đàn ông đã xuống kịp kéo tay cô lại.

"Về nhà!" Hắn trầm giọng nói, tựa như ra lệnh."Không muốn." Đặng Khả Nhi nói, bị ánh mắt lạnh băng của hắn nhìn khiến toàn thân rét run.

Mạc Tử Đằng không lên tiếng, dùng sức một cái, Đặng Khả Nhi liền yên vị trong lòng hắn. 

Đặng Khả Nhi bị hắn bất ngờ ôm vào lòng không khỏi mở to mắt. Ngẩng đầu muốn nhìn hắn nhưng chỉ thấy được cái cằm cương nghị của hắn, không rõ gương mặt. 

Hắn cảm nhận được cô đang nhìn mình, cúi đầu xuống. Đặng Khả Nhi đỏ mặt, dưới ánh đèn đường mờ ảo càng không chân thật. Đôi môi nhỏ nhắn khẽ mấp máy dụ dỗ nam nhân, hắn thầm nghĩ muốn hôn một cái. Mà trên thực tế, hắn đã làm như vậy.

Đặng Khả Nhi không kịp phòng bị, mắt mở to hơn cả chuông đồng, đôi môi nhỏ nhắn cứ như thế bị hắn dịu dàng mút lấy. Cô muốn nghiêng đầu né tránh nhưng bàn tay hắn giữ chặt lấy ót, hơi thở nam tính nồng đậm chui vào mũi.

Lúc đầu là dịu dàng cắn mút đến khi cô khó nhọc ưm lên thì đột nhiên hoàn toàn thay đổi. Mạc Tử Đằng hung hăng cạy mở răng môi,  đầu lưỡi ấm nóng dây dưa cùng chiếc lưỡi đinh hương khiến đầu óc quay cuồng. Hắn như bị chọc giận, cắn môi cô một cái thật mạnh khiến cô không thể không rên lên một tiếng, lông mày nhíu chặt, mùi tanh của máu từ từ lan tỏa khắp khoang miệng. 

Mạc Tử Đằng như một du khách khát nước trên sa mạc hiu quạnh, khát vọng tìm được nguồn nước ngàn năm.  Hắn trằn trọc mút lấy ngọt ngào bên trong, dần dần hút cạn không khí trong người cô. Cô có chút sợ hãi, chưa từng bị hôn đến đau đớn như vậy. 

Đặng Khả Nhi vừa thẹn vừa giận, tên này đột nhiên đổi điên cái gì lại đi cắn cô. Cô vùng vẫy thì bị hắn ôm chặt lấy, siết chặt đôi môi cô khăng khít không nỡ rời xa. Hắn hôn vô cùng điêu luyện, chỉ hôn được một lúc cả người cô mềm nhũn ra, đôi mắt mơ màng nhìn hắn chằm chằm.

Nhìn thấy đôi mắt hắn nhắm chặt, lông mi dài, dày xinh đẹp tuyệt mỹ không ngừng run run, bỗng dưng trong lòng có chút ấm áp. Nghĩ đến hắn đã hôn qua vô số nữ nhân, tâm không nén chua xót, bất động thanh sắc trên gương mặt xuất hiện một tầng nước mắt.

Mạc Tử Đằng cảm nhận được ấm nóng đọng trên môi, hơi mở mắt nhìn. Đập vô mắt hắn là gương mặt đầy nước mắt của cô, đôi mắt khóa chặt lấy hắn.Nhìn thấy gương mặt cô đỏ lên vì thiếu dưỡng khí, môi nhỏ hơi sưng lên khẽ mở, hương vị ngọt ngào như một đóa hoa lan. Ngực cô vì hít thở mà phập phồng lên xuống trông mê hoặc lòng người. Đôi mắt hắn đen lại, tâm có chút rục rịch khó chịu.

"Em khóc cái gì? Không được khóc." Hắn lạnh nhạt ra lệnh, kéo cô lên xe.

Đặng Khả Nhi sau khi ngồi trên xe vẫn im lặng khóc, không một chút nháo loạn. 

Bỗng dưng thấy cô khóc có chút phiền lòng, hắn đột nhiên cảnh cáo:"Em còn khóc nữa thì có tin hay không tôi liền muốn em trên xe?"

Đặng Khả Nhi không phải người ngu nên hiểu hắn nói gì, thân thể cứng đờ run lên một cái.

Chương 47: Thay đổi bất thường

Lúc trở về Tường Vi Uyển, Đặng Khả Nhi đã ngủ thiếp đi. Mạc Tử Đằng yên lặng nhìn cô một lúc lâu, gương mặt dưới ánh trăng trắng noãn xinh đẹp, sóng mũi cao thẳng, đôi môi nhỏ nhắn vẫn còn sưng lên do bị hắn hôn. Đôi mắt sâu hơn, trong lòng có một chút cảm giác sâu sắc.

Thấy lông mày cô suốt lúc ngủ cứ luôn nhíu chặt, hắn vươn tay ra nhẹ nhàng sờ lên. Có lẽ cảm nhận được sự ấm áp khiến cô yên tâm nên giãn ra rất nhanh.

Được thêm một lúc, đột nhiên hắn lay cô dậy:"Tỉnh dậy, đến nhà rồi!"

Đặng Khả Nhi hơi tỉnh, dùng tay dụi dụi mắt, cố nhìn rõ khung cảnh trước mắt. Khi thấy biệt thự quen thuộc, khuôn mặt biến hóa. Cô nói:"Tôi không muốn trở về đây."

Mạc Tử Đằng khó hiểu nhìn cô:"Đây là nhà của chúng ta, em không ở đây thì em ở đâu?"

"Không muốn, đây không phải nhà của tôi. Tôi không muốn ở đây." Đặng Khả Nhi hơi kích động.

Hắn nhíu mày, âm trầm nhìn cô. Thấy cô mở cửa muốn xuống xe, hắn lập tức xuống theo. Đặng Khả Nhi chạy ra hướng ngược lại, lại bị hắn bắt được, bế cô lên.

"Em náo cái gì?" Mạc Tử Đằng quát cô, làm hắn nhớ lại tiểu Khả Nhi lúc 9 tuổi. Vẫn bộ dạng cứng đầu bướng bỉnh như thế.

Đặng Khả Nhi bị hắn bế lên, vùng vẫy muốn thoát khỏi nhưng hoàn toàn không có khả năng. Mạc Tử Đằng ôm cô tiến vào nhà, cô rốt cuộc cũng không cố chấp nữa, buông lỏng tay xuống, chấp nhận sự thật.

Đặng Khả Nhi lại khóc, lại trở về đối mặt với nơi ngục tù giam cầm trái tim đau đớn của cô. Cô đã nghĩ muốn buông tay rồi sao người đàn ông này lại cố tình ép cô phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn vậy?

Mạc Tử Đằng vào nhà cũng không buông cô ra, ôm cô vào lòng. Thấy cô tiếp tục khóc thì không khỏi buồn bực.

"Em lại khóc cái gì?" 
Cô không trả lời hắn khiến hắn càng thêm phẫn nộ. Ôm cô tiến về phòng của mình, đặt cô ngồi lên giường, bản thân bước vào phòng tắm.

Đặng Khả Nhi nín khóc nhìn gian phòng trước mặt, nơi đây là phòng ngủ của hắn, khác xa với cô. Con người này ưa chuộng màu tối, nên vật dụng trong phòng rất ít đồ vật sáng màu. Lần đầu tiên cô chứng kiến phòng ngủ của hắn, đặc biệt bỡ ngỡ.

Nhớ đến Mạch Mỹ Ly, cô sợ bạn mình lo lắng nên giả vờ bịa lí do trở về nhà mẹ một vài ngày, nói dối như thế khiến trong lòng cô có cảm giác áy náy.

Mạc Tử Đằng vừa tắm xong trở ra, trên người chỉ tùy tiện quấn một chiếc khăn tắm, thân trên hoàn toàn hiện ra trước mắt cô. Thân hình tương đối vạm vỡ cùng cơ ngực đầy đặn, làn da màu đồng rắn chắc như tượng thần Hy Lạp cổ đại, cực kì hấp dẫn.

Khuôn mặt cô đỏ lên, ngượng ngùng không dám nhìn hắn. Con người này hôm nay thật kì lạ, kéo cô vào phòng hắn để khoe cơ ngực thôi phải không? Nếu như vậy thì hắn đã thành công hấp dẫn cô rồi đó.

"Em... trở về phòng đây." Đặng Khả Nhi di dời sự chú ý của mình.

Mạc Tử Đằng chưa kịp nghĩ ngợi gì đã thốt lên:"Không cần! Em đi tắm đi, tối nay em ngủ với tôi."Lời vừa nói khiến cả hai đồng thời kinh ngạc, Đặng Khả Nhi khó hiểu nhìn hắn. Mạc Tử Đằng giật mình, trong đầu tự mắng mình lại nói lung tung cái gì. 

Nhìn sự ngây thơ trên gương mặt cô, hắn có một cảm xúc đặc biệt khó nói lên lời:" Còn nhìn cái gì? Tôi là bảo em đi tắm rồi đi ngủ, có nghe hay không?"

Mạc Tử Đằng bị đập trúng đầu à? Vì sao lại như hoàn toàn biến thành con người khác vậy? 

Nghĩ vậy nhưng ngoài mặt vẫn không dám cãi lại, rụt rè bước vào phòng tắm. 

Tâm phiền ý loạn ngâm mình trong bồn tắm một hồi lâu,phải mất đến hai giờ đồng hồ cô mới tắm xong. Cũng may trong phòng còn một chiếc áo choàng tắm, cô mặc vào trở ra ngoài thì thấy hắn đang làm việc qua laptop, không muốn làm phiền thì hắn lại gọi cô:"Qua đây!"

Đặng Khả Nhi giật mình, biết hắn đang nói chuyện với mình, ngoan ngoãn bước qua.

Mạc Tử Đằng đặt máy tính sang một bên, vươn tay ra ôm cô vào lòng. Hương sữa tắm nhẹ nhàng truyền vào mũi hắn, tâm hắn có chút biến đổi rung động, khẽ vuốt ve mái tóc cô.

Đặng Khả Nhi kinh sợ, hoàn toàn không thể tin tình huống trước mắt. Theo bản năng vươn tay ra đẩy Mạc Tử Đằng thì nghe hắn trầm giọng nói:"Không nên làm phiền Mạch tiểu thư làm gì, sau này em trở về đây đi."

Tâm đập mạnh hơn, lời nói của hắn như rót mật vào tai. Chờ đợi hắn nói tiếp nhưng không có gì cả. Đột nhiên hắn bế cô lên, cô chưa kịp định thần thì lại ngồi xuống. Mạc Tử Đằng im lặng sấy tóc cho Đặng Khả Nhi, cả hai không ai nói chuyện.

Tại sao hắn lại dịu dàng thế này? Điều này nhất định là ảo giác, cô không nên ảo tưởng với hắn nữa.

Gió nhè nhẹ thổi đến từ máy sấy khiến cô có chút buồn ngủ, đôi mắt lim dim đóng chặt.

Chương 48: Tập chấp nhận

Nửa đêm không biết vì lí do gì khiến Đặng Khả Nhi tự động ở mắt tỉnh lại. Gương mặt phóng đại của Mạc Tử Đằng xuất hiện trước mắt. Đôi mắt hắn an tĩnh khép lại, môi mỏng mím chặt không phát ra bất kỳ âm thanh, lúc này nhìn hắn mất đi vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày, chỉ có sự ngây ngô túc trực như một đứa trẻ.

Đặng Khả Nhi có chút không thích ứng với biểu hiện trước đó của hắn, một người đàn ông vốn chán ghét cô tột cùng lại có thể giúp cô sấy tóc, nay lại để cho cô cùng ngủ trên một chiếc giường. 

Mọi quyết tâm buông tha hắn của cô dễ dàng bị hắn đánh gãy như thế, chỉ qua một vài cử chỉ nho nhỏ.

Đặng Khả Nhi thở cũng không dám thở mạnh sợ động Mạc Tử Đằng thức giấc, cô đưa nhẹ bàn tay, dùng ngón trỏ cách xa mặt hắn một vài centimet, dương theo đường nét tinh xảo trên khuôn mặt mà vẽ lại. Cô mỉm cười ngọt ngào, lòng được rót mật, như một họa sĩ chuyên nghiệp vẽ lên vẽ xuống một chỗ mà chẳng biết chán.

Mạc Tử Đằng trong mộng xuất hiện người phụ nữ mặc chiếc váy trắng tinh khiết, mái tóc xõa dài, kiều diễm như một tiên nữ giáng trần. Khi nhìn rõ gương mặt, hắn không tự chủ được hét lên gọi cô. Nhưng cô ta tựa như cố tình không nghe thấy, xoay người chạy đi thật xa. Hắn vội đuổi theo nhưng không thể với tới cô. Đến khi Mạc Tử Đằng ngã nhoài xuống đất, có một bàn tay vươn ra chạm lên mặt hắn. Hắn ngẩng đầu lên nhìn, nhịn không được khẽ kêu.

"Liễu Kỳ..."

Mộc Liễu Kỳ cười xinh đẹp, cũng gọi lại hắn:"Đằng..."

Mạc Tử Đằng có chút xúc động, ghì chặt tay của cô đang đặt trên gương mặt mình:"Em đừng rời đi được không?"

Bàn tay nhỏ nhắn kia khựng lại một chút, rồi run rẩy. Mạc Tử Đằng thấy cô không lên tiếng, gấp gáp nói:"Được không em? Có thể không?"

Xung quanh hắn đột nhiên tối sầm lại,hắn có chút kinh hãi, hét lên tên cô, thì lại nghe tiếng khóc thút thít. Mạc Tử Đằng đi đến nơi phát ra âm thanh, thấy Thập Kĩ Đình đang ngồi quỳ mà khóc còn người nằm bất động dưới đất đầy máu, không ai khác ngoài người phụ nữ vừa gọi tên hắn, Mộc Liễu Kỳ.

Hắn vò đầu, khuôn mặt trắng bệch, trong nháy mắt mọi thứ nhòe đi. Mạc Từ Đằng từ từ mở mắt ra thì thấy Đặng khả Nhi đôi mắt ướt lệ, bờ vai khẽ run run.

"Em khóc cái gì?" Hắn cất giọng hơi khàn.
Đặng Khả Nhi thấy hắn đã tỉnh, khóc một lúc nhiều hơn. Ban nãy không nhịn được nên cô chạm tay lên mặt hắn thì nghe hắn thốt ra tên của người phụ nữ cấm kỵ kia.

Mộc Liễu Kỳ chính là một bức tường chắn ngang giữa cô và Mạc Tử Đằng. Tại sao cô ta đã chết còn không chịu buông tha cho hắn? Sao cứ phải tranh giành Mạc Tử Đằng với cô vậy?

Cô bất động, tính rút tay ra thì nghe hắn dịu dàng nói:"Em đừng rời đi được không?" 

Mạc Tử Đằng tha thiết giọng nói, mang theo chút khẩn cầu khiến tim cô nhói đau. Lệ, không biết đã rơi từ bao giờ.

"Trả lời tôi!" Hắn không kiên nhẫn nhìn cô, giọng nói lạnh lùng khác xa một trời một vực với giọng nói dịu dàng khi nãy.

"Em..." Đặng Khả Nhi bị hắn nói, sợ hãi,chỉ có thể lắp bắp. Ngàn vạn lần không thể nói liên quan đến người phụ nữ kia.

"Em gặp ác mộng." Cô tùy tiện tìm một lí do.Ác mộng? Mạc Tử Đằng nhíu lông mày, cũng không tiếp tục hỏi. Bàn tay rất tự nhiên vòng qua eo cô ôm lấy, kéo cô sát lại gần.

"Ách! Anh, anh làm gì?" Đặng Khả Nhi không dám vùng vẫy, gian nan hỏi hắn.

"Không đi ngủ thì em muốn làm gì?"

"Như thế này có chút...không tự nhiên..." Đúng thế, quen biết hắn mười mấy năm nhưng họ chưa bao giờ tiếp xúc thân mật như thế. Mặc dù có chút mong chờ nhưng thật sự không thoải mái.

"Im miệng, mau ngủ đi!" Người này sao mà nói nhiều như vậy?

"Tử Đằng ca ca!" Đặng Khả Nhi gọi hắn, bây giờ không ngủ được, cô muốn biết rõ nguyên do khiến hắn thay đổi.

"Em thật ồn! Làm sao?" 

"Không phải anh chán ghét em sao?"Cô nghiêm túc hỏi.

Mạc Tử Đằng nhìn đôi mắt long lanh kiên cường của cô, lại nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp trong mộng, trong lòng có chút phức tạp. Sau một tuần cô rời đi thì hắn đã suy nghĩ thông suốt. Có lẽ, hắn có thể thử chấp nhận chung sống với cô.

"Tôi có thể tập chấp nhận em." Mạc Tử Đằng bình tĩnh nói. Cô đã yêu thầm hắn lâu như vậy, hắn cũng thử đáp ứng.

"Thật sao?" Đặng Khả Nhi không tin điều mình vừa nghe thấy, tim kích động thay cô đập đùng đùng.

Chương 49: Hạnh phúc bắt đầu

Mạc Tử Đằng chấp nhận cùng Đặng Khả Nhi ở bên nhau khoảnh khắc, cô hoàn toàn thay đổi thành bộ dạng vợ hiền đảm đang.

Ban ngày làm việc ở tiệm bánh, buổi tối tan làm cùng hắn trở về. Đặng Khả Nhi xoắn tay áo vào bếp làm đồ ăn tối. Theo thường lệ, Mạc Tử Đằng sẽ trở vào thư phòng xử lí công việc, đúng giờ sẽ xuống ăn chung với cô. Nhưng hôm nay có vẻ nhàn rỗi, đứng đó khoanh tay xem cô bận rộn đi qua đi lại.

Đặng Khả Nhi để mặc hắn nhìn mình, khóe môi luôn treo nụ cười vui vẻ. Đúng vậy, hiện tại mối quan hệ của bọn họ vô cùng tốt, cô vẫn chưa dám tin hắn có chút thích cô, mà bây giờ coi như cũng tốt, không còn ai hướng ai mặt lạnh mày tanh.

Mạc Tử Đằng thú vị quan sát cô, Tiểu Khả Nhi ngày xưa chỉ biết vòi ăn nay lại trổ mã thành một thiếu nữ kiều sắc lại khéo tay. Đặng Khả Nhi khéo léo cắt từng lát thịt cho vào canh, hắn có chút cảm giác sâu sắc. Mặc dù tình cảm dành cho cô chỉ ở mức anh em hay bạn bè, Mạc Tử Đằng không ngại cho cô một cơ hội.

Phải, là hắn cho cô một cơ hội!

Trong lúc dùng cơm, cả hai đều im lặng. Đặng Khả Nhi xét thấy ngày mai là cuối tuần, đưa ra đề nghị:"Tử Đằng ca, ngày mai chúng ta cùng nhau đi công viên nhé?"

Hắn ngưng một giây, nhanh chóng đáp ứng:"Được."

Mạc Tử Đằng đương nhiên là giữ lời hứa, sáng hôm sau lập tức đưa cô đi công viên. 

Chắc có lẽ do ngày cuối tuần, công viên thường đông đúc hơn ngày thường. Nơi đây rất rộng lớn, hầu hết phần lớn đều là các cặp yêu nhau hay là gia đình đưa người thân đến chơi. Mạc Tử Đằng và Đặng Khả Nhi cũng không ngoại lệ.

Đặng Khả Nhi thích thú như một đứa con nít, đôi mắt lóe sáng như tiểu Khả Nhi mười mấy năm trước khi tìm thấy đồ chơi, rất ngây thơ và hồn nhiên. Mạc Tử Đằng một câu cũng không nói, theo sát đằng sau như vệ sĩ.

Hai bên công viên là các gian hàng bán hàng rong, quà lưu niệm hoặc những món ăn vặt rất được ưa chuộng. Cô vui sướng đến run người, đi đến từng gian hàng mua sắm, không muốn bản thân bỏ lỡ một gian nào.

Mạc Tử Đằng không biết làm sao, chỉ biết đi theo cô. Đặng Khả Nhi đi đến đưa ra trước mặt hắn một cây kẹo bông gòn to, hình thù là một con gấu hồng. Cô khoe với hắn như mình vừa đạt giải nhất cuộc thi nào đó, sau đó tự mình vui vẻ thưởng thức món ăn.Mạc Tử Đằng mỉm cười, bỗng nhiên thấy bàn tay nhỏ nhắn xé một miếng nhỏ cho hắn, cô nói:"Tử Đằng ca ca, anh mau ăn thử đi, rất là ngọt."

Thấy hắn híp mắt không nhận lấy, Đặng Khả Nhi hơi thẹn, buồn bực tự cho vào miệng mình. Đột nhiên hắn kéo cô đến, một tay giữ lại ót cô, tay kia ôm chặt eo, cúi đầu xuống ngậm chặt lấy đôi môi phớt hồng.

Đặng Khả Nhi chấn kinh, xung quanh người đi đường đưa mắt sang ngày một nhiều. Cô thẹn thùng, gương mặt đỏ bừng đẩy hắn ra. 

Mạc Tử Đằng nhanh chóng tìm đến chiếc lưỡi đinh hương quen thuộc, qua chất đường từ kẹo bông gòn khiến bên trong càng thêm ngọt ngào. Cánh môi mềm mại rất biết dụ người, truyền lên mũi hắn mùi thơm sảng khoái, hắn khẽ mút, khẽ ngậm nhấm xem đây là một viên kẹo đường. Vị ngọt của kẹo trong miệng cô bị hắn tham lam hút hết, một chút cũng không chừa lại cho cô.

Đặng Khả Nhi nghĩ mình sắp từ trần đến nơi rốt cuộc Mạc Tử Đằng cũng buông cô ra.

Xấu hổ nhìn ánh mắt đầy ẩn ý của những người xung quanh, cô hiện tại thật muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Mạc Tử Đằng còn xấu xa nói:"Quả thật rất ngọt."
Lời nói hắn đầy vẻ ám muội, không biết là nói về kẹo bông gòn trong miệng cô hay chính là hương vị của môi cô. Dù là thế nào đều khiến cô đỏ mặt, ngượng ngùng muốn chết, bỏ mặc hắn đứng đó gian manh nhếch miệng, tự mình bỏ đi. 

Mạc Tử Đằng không tiếp tục trêu cô, chỉ lặng lặng theo sau như người trông trẻ. Thầm nhớ lại hương vị thanh khiết ban nãy khiến đôi mắt hắn ánh lên dục niệm, bên trong rục rịch có phản ứng.

Đặng Khả Nhi nào biết hắn đang nghĩ cái gì. Nhìn các cặp tình nhân ai nấy đều hạnh phúc tay trong tay dạo chơi khiến cô ngưỡng mộ. Cô quay người nhìn hắn, tiến đến không chút khách khí đan tay hắn vào tay mình.

Mạc Tử Đằng cũng không phản đối, nhìn cô nở nụ cười tinh quái như một đứa con nít. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền qua cho hắn, ánh mắt như bao phủ một tầng sương mù. 

Đặng Khả Nhi muốn bước nhưng thấy hắn như pho tượng cứng đờ không nhúc nhích. Cô hỏi hắn:"Anh sao vậy?"

Đôi mắt cô nhìn đăm đăm hắn khiến hắn rục rịch tâm can, chắc là lâu quá không chạm vào phụ nữ. Mạc Tử Đằng thủng thẳng trầm giọng:"Em đừng hỏi nhiều cũng đừng nhúc nhích."

"Sao lại vậy?" 

Ngây thơ như vậy, cô làm hắn tức muốn chết à.

"Ngoan, đừng hỏi. Tôi nghĩ mình muốn em." Hắn ghé sát tai cô thì thầm.

Đùa sao? Ngay thanh thiên bạch nhật mà muốn lần đầu tiên của cô? 

Trái tim cô như treo lên, vô cùng nghe lời mà không động nữa khiến hắn hài lòng.

Chương 50: Xích đu tình yêu

Đợi một lúc hắn thu hồi dục niệm, Đặng Khả Nhi liền kéo hắn đi chơi trò chơi.

Đầu tiên cô dẫn hắn vào ngôi nhà ma trong công viên. Bên trong tối mịch đã vậy còn vang lên các âm thanh ma quái. Đặng Khả Nhi cẩn trọng, hơi run run sợ hãi. Còn Mạc Tử Đằng chỉ giương ra khuôn mặt lạnh tanh, không chút biểu cảm.

Đều là người thật đóng giả ma, chiêu trò này chỉ dùng để hù dọa ních ranh chưa lớn mà thôi. Hắn xì mũi khinh thường một tiếng.

Đặng Khả Nhi thấy hắn không có vẻ gì sợ hãi, vừa muốn hù dọa hắn thì chính mình bị làm cho hồn tiêu phách tán, nép sát vào hắn la hét:"Á, cứu mạng a!"

Con "ma" lúc nãy vừa nhảy ra dọa cô liền nhanh chóng chạy mất hút. Mạc Tử Đằng phì cười, cảm thấy vô cùng thú vị.

Ra khỏi nhà ma, Đặng Khả Nhi vẫn bám chặt lấy Mạc Tử Đằng, cô như chú gấu Koala coi hắn như cành cây duy nhất cứu sống bản thân.

Mạc Tử Đằng nhẹ nhàng vỗ đầu cô trấn an. Đặng Khả Nhi trấn định lại, tiếp tục lôi kéo hắn chơi "Xích đu tình yêu".

Xích đu tình yêu là một vòng xoay lớn tại trung tâm công viên, cao hơn 3 mét. Đặng Khả Nhi mua vé, rồi dẫn hắn vào buồng ngồi. Xích đu khởi hành, chầm chậm lên cao, rồi quay một vòng ngược chiều kim đồng hồ.

Càng lên cao, phong cảnh bên ngoài càng đẹp. Sắp sửa hoàng hôn nên bên ngoài chỉ sót lại một màu cam nhạt, những tòa nhà cao tầng chọc trời hiện rõ từ xa. Đặng Khả Nhi không khỏi cảm thán:"Thật đẹp"

Mạc Tử Đằng nhìn xuống công viên, nơi đó đầy rẫy người qua lại. Trời gần tối thì người tham quan càng đông hơn. 

Lực hấp dẫn vô hình thu hút hắn nhìn đến một thiếu nữ. Vì đang ở trên cao nên chỉ thấy được đỉnh đầu của cô. Thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa mua đồ ở một gian hàng, lúc đưa tiền lộ ra bàn tay mảnh khảnh khiến hắn có chút cảm giác vừa lạ vừa quen.

Đặng Khả Nhi liên tục cảm thán, cô hỏi hắn nhưng không thấy hắn đáp lời. Căn bản quay lại nhìn chỉ thấy hắn chăm chú nhìn gì đó không hề chớp mắt.

"Anh đang nhìn gì vậy?"

Đặng Khả Nhi tiến đến gần. Mạc Tử Đằng thấy thiếu nữ đã lẻn vào trong đống người, thu hồi tầm mắt. 

Lúc cô nhìn xuống chỉ thấy một đoàn người đông đúc, không rõ mặt mũi, xích đu lên cao hơn nên bên ngoài lớp kính chỉ còn thấy bầu trời xa xăm.

"Anh vừa nhìn gì mà chăm chú vậy?" 

"Không có gì."

Không đúng? Nếu thật sự không có gì sao hắn lại thơ thẩn như người mất hồn như thế. Đặng Khả Nhi nhìn hắn nhưng hắn không nhìn cô. Trực giác cho thấy chắc chắn hắn vừa thấy cái gì đó. 

Cho đến khi xích đu ngừng lại, cửa chầm chậm mở ra, cả hai không hề mở miệng. 

Trong đầu cô không ngừng suy đi nghĩ lại lúc nãy hắn đã trông thấy cái gì. Mọi ý nghĩ hoang đường từ bộ não hội tụ lại thành một cuộn chỉ, so với tơ nhện còn rối ren hơn.

"Chúng ta... về thôi." Đặng Khả Nhi có linh cảm, khoảng thời gian hạnh phúc này rất nhanh sẽ biến mất. Cô hiện tại chỉ còn chút hy vọng nhỏ nhen, không muốn vì một phút yên bình hiện tại mà về sau sẽ gánh lấy đau thương.

Mạc Tử Đằng thấy trong ánh mắt cô có vài cảm xúc khác thường nhưng hắn không quản nhiều, giọng nói rõ ràng cũng nhạt đi vài phần:"Được."

Đặng Khả Nhi trong lòng ê ẩm, nhưng cũng không lên tiếng. Đột nhiên sau lưng xuất hiện một cú đẩy. 

"Cẩn thận." Mạc Tử Đằng nhanh tay kéo cô ra phía trước. Người đẩy cô lúc nãy mất thăng bằng ngã nhào xuống mặt đất.

"Em không sao chứ?" Hắn quan tâm hỏi.

"Không sao." Cô thấy hắn quan tâm mình nên vui vẻ.

"Ai da, thật là đau mà." Người nọ lên tiếng, tự mình dùng sức đứng dậy. Người nọ phủi phủi quần áo, hướng hai người lên tiếng:"Thật xin lỗi, tôi vấp phải lon nước. Không biết ai lại vô ý thức như thế." 

Hai người theo giọng nói nhìn sang, chấn kinh tột độ.

Làn da cô ta trắng như tuyết, đôi mắt bồ câu xinh đẹp cùng nốt ruồi lệ đầy mị hoặc. Ngũ quan tương đối hài hòa, cực kì ưa nhìn. 

Đặng Khả Nhi cảm thấy toàn bộ hô hấp của mình đều ngừng lại. Khuôn mặt này cô không thể nào quên được.

Khuôn mặt thiếu nữ xinh đẹp trước mặt, có chín phần giống khuôn mặt của Mộc Liễu Kỳ! Điểm khác biệt duy nhất là nốt ruồi lệ dưới đuôi mắt.

Thiếu nữ thấy hai người nhìn chằm chằm vào mình như đang ngắm nghía một món đồ cổ tại tiệm bảo tàng, khó hiểu hỏi:"Hai người nhìn tôi làm gì?"

Nguy rồi, nguy rồi! Không phải đụng một cái thì đầu óc có vấn đề đi chứ? Hai người này ăn mặc sang trọng, vừa nhìn liền biết là công tử, tiểu thư nhà giàu, cô làm sao bồi thường nổi a?

Mạc Tử Đằng kích động, nhịn không được trừng to mắt hỏi:"Mộc Liễu Kỳ, là em sao?"

Thiếu nữ kia càng ngây ra, hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì.

Hắn thấy cô tỏ vẻ không hiểu, càng nôn nóng hơn:"Cô không phải là Mộc Liễu Kỳ sao?"

"Cái gì? Soái ca này, tôi là Mộc Dao, không phải Mộc Liễu Kỳ. Tuy chung họ Mộc nhưng không phải Liễu Kỳ gì đó trong miệng anh."

Mộc Dao! Lại là họ Mộc! Từ lúc biết về sự tồn tại của Mộc Liễu Kỳ trong quá khứ Mạc Tử Đằng, Đặng Khả Nhi đối với những người họ Mộc có chút chán ghét.

"Thật xin lỗi, nhận nhầm người rồi!" Mạc Tử Đằng có chút thất vọng, nhưng vẫn luyến tiếc hình bóng Mộc Dao mãi đến khi cô rời đi.

Đặng Khả Nhi tự trấn an trái tim đang dâng lên từng hồi chua xót, mắt điếc tai ngơ vờ như chưa từng nhìn thấy việc gì, tiến đến kéo hắn:"Đi thôi, chúng ta về nhà thôi." 

Mạc Tử Đằng không nhìn cô, chỉ nói:"Em về trước đi, công ty còn chút việc cần tôi xử lí."

Hôm nay là ngày nghỉ, ai lại đi làm việc chứ? Hắn nói như thế là đang muốn trốn tránh cô sao? 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau