100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Tương tư mười năm

Thật lâu sau đó gặp lại anh là lúc cô lên trung học phổ thông, anh lại sắp tốt nghiệp. Mạc Tử Đằng càng lớn càng tuấn tú, rất nổi tiếng trong trường với tài năng chơi bóng rổ cực hay, mang về cho trường họ rất nhiều thành tích đáng tự hào.

Trong nhóm bạn của Mạc Tử Đằng có một người tên Đồng Lâm. Không hiểu vì sao gặp cô liền thẳng thừng tuyên bố truy thê, công khai theo đuổi cô, vụ này vốn rất nổi tiếng một thời. Bởi vì trong đám bạn hắn tập hợp gần như tất cả những nam sinh điển trai nhất, nay lại theo đuổi một hoa khôi vừa vào trường, gây chấn động cả trường.

Đặng Khả Nhi nào rảnh mà đi quan tâm tên họ Đồng nhưng tiếp cận anh mới có thể đến gần Mạc Tử Đằng nên không ngại cùng anh kết bạn, cũng không phản đối tuyên bố bá đạo của anh.

Cũng không biết mình thích hắn từ lúc nào mà chỉ biết mình rất muốn thấy hắn, gặp hắn. Đặng Khả Nhi cùng Mạc Tử Đằng lớn lên rất ít cùng nhau trực tiếp trò chuyện, cô chỉ thường xuyên đi đến đưa nước cho hắn, xong rồi rời đi. Dáng người lúc hắn đánh bóng thật sự rất đẹp, khí chất vương giả trên người hắn làm cô rung động, không tự chủ được mình đã sa vào từng ánh mắt, lời nói hay cử chỉ của anh.

Người mù cũng nhìn ra là cô có ý với anh, Đồng Lâm tự động biết được là khi họ vừa tập xong một trận bóng, cô xuất hiện. Hắn cảm thấy vui vì cô đến nhưng ánh mắt cô từ đầu đến cuối đều không nhìn đến hắn, chỉ lưu lại trên bạn hắn. Đặng Khả Nhi đưa khăn lông cùng nước sau đó lưu luyến nhìn hắn một lúc rồi rời đi. Tuy không nói một lời nhưng trên người cô đã toát lên vẻ dịu dàng thâm tình khó tả. Đồng Lâm biết, hắn đã hết hi vọng.

Nhiễu Hành Thiên cũng nhiều lần nửa thật nửa đùa nói với Mạc Tử Đằng về việc Đặng Khả Nhi để ý đến hắn nhưng tên vô tâm kia lại chẳng thèm nghe lấy, chuyên tâm lau trán của mình rồi tiếp tục chơi mặc kệ tên kia tự mình nói chuyện khiến ai đó tức đến muốn đột tử chết luôn.

Một người đơn phương một người lãnh đạm, tình huống này kéo dài cho đến khi hắn đã ra trường mới kết thúc. Mọi thứ trở về quỹ đạo ban đầu, không lâu sau cô sang Châu Âu du học. Lúc trở về không lâu thì nghe tin gả cho hắn, vui đến muốn bay lên chín tầng mây.

Chính là, mọi việc không như ý cô muốn...

Nói là mười năm theo đuổi hắn cũng đúng mà cũng không đúng. Trong khoảng thời gian đó suốt gần 8 năm cô không gặp hắn,không hề cùng nam nhân khác hẹn hò,một lòng tâm niệm nhớ nhung hắn, tự mình đa tình mà thôi.

Đặng Khả Nhi bình tĩnh lại, lau nước mắt, tươi cười như không có việc gì. Trong một khắc tiểu Ly cảm thấy cô thật xa lạ, như là biến thành một người hoàn toàn khác.

"Tiểu Ly, cảm ơn cậu, mình không còn việc gì rồi, cậu về đi."

Mạch Mỹ Ly sao mà tin nổi, nói:"Khả Nhi nè, hay qua sống với mình một thời gian đi được không?"

Cô lắc đầu, trả lời:"Không cần phiền toái cậu." Đặng Khả Nhi thấy mình đủ phiền rồi, không muốn vạ lây người khác.

"Nhưng mà..."

"Chuyện cậu nói, mình sẽ suy nghĩ."

Tiễn bạn mình trở về xong, cô chầm chậm nhớ lại những ký ức tốt đẹp của hai người. Lời nói của Mạch Mỹ Ly bỗng dưng xuất hiện " cậu...ly hôn đi." khiến cô bừng tỉnh lại, nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.Cô, thật sự có thể buông tay hay không?

Nói đến đây, lồng ngực lại phát đau.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Nhiễu Hành Thiên nhận được điện thoại của tên họ Mạc rủ rê, ngay lập tức phi như bay đến nơi.

Bước vào hộp đêm, có người nhận ra hắn từ sớm, rất cung kính chào hỏi:"Nhiễu thiếu."

"Khanh bình thân." Hắn làm điệu bộ như nhà vua ra lệnh cho tiểu thái giám đứng lên, phất tay cho thối lui.

"Gặp mặt cậu đã chẳng thấy gì tốt lành." Từ xa vọng lại tiếng bỡn cợt của Tề Vĩnh Uy.

Hắn tà tà cười, phản bác:"Mình như thế nào lại xui xẻo như cậu nói chứ, mình rõ ràng là mệnh sao Kim nha."

"Mệnh sao Kim nhà cậu làm mình thua cổ phiếu đấy."Nhiễu Hành Thiên an vị bên cạnh Mạc Tử Đằng, không cho là đúng:"Cậu thua cổ phiếu liên quan gì mình?"

Cái gì? Tên này quả nhiên là lừa đảo trắng trợn. Đêm hôm qua một giờ sáng gọi đến kêu hắn mua cổ phiếu, rất dễ dàng ăn được thế là hắn nghe lời, dùng hết gần một triệu để mua, kết quả thua lỗ.

Tề Vĩnh Uy mất tiền oan, hết sức buồn bực:"Cái đồ lừa đảo nhà cậu, ném đá giấu tay à?"

"Mình nói thế ai bảo cậu tin răm rắp, chậc chậc, cậu cũng gần 30 tuổi rồi A Uy nha." Nhiễu Hành Thiên cười vô tội.

"Thiên, đừng nói cậu đã quên mất mình nha." Giọng nói vừa lạ vừa quen này vừa cất lên khiến Nhiễu Hành Thiên nhướn mày, nhìn thấy tên với đôi mắt màu lam kia thì giận dỗi không thôi.

"Cậu là ai, đi nhầm phòng rồi phải không? Chúng tôi không quen biết người như cậu."

Xí! Cái đồ vô tâm quên mất anh em. Về nước lâu như vậy cũng không hỏi han về hắn như thế nào. Đợi hắn vô quan rồi mới đến viếng thăm thôi phải không?

"Cung Sử Lạp, đã lâu không gặp!" Mạc Tử Đằng mặc kệ tên khùng kia ngồi bày trò giận dỗi, trên mặt hắn viết rõ chữ "sẽ không tha thứ".

Cung Sử Lạp cười cười, nâng ly cùng hai người còn lại:"Mạc, Uy, đã lâu không gặp!"

Nhiễu Hành Thiên giận đến xanh người, chào mọi người xong xuôi còn hắn thì sao.

"Này..." Hắn nhỏ giọng không muốn mình bị lãng quên.

Cung Sử Lạp nhìn qua, hỏi:"Thiếu gia, cậu là ai?"

"Là ai cái con khỉ! Lần này mình tạm tha cho tên ngoại quốc nhà cậu." Hắn ta bày ra bộ dáng không so đo với bạn thân, hướng người đàn ông với đôi mắt màu lam hào phóng khai ân.

"Mạc, nghe nói cậu kết hôn."

Chương 42: Gặp lại bạn cũ

Người đàn ông không nói chuyện nhưng Nhiễu Hành Thiên đã lên tiếng nói thay:"Hề hề, cũng gần 30 rồi, nên an phận thành gia lập thất thôi. Cậu nói đúng không Uy?"

Uy lườm hắn:"Cậu nói hay như thế sao còn không chịu cùng công chúa Tây Thi Mạc Tuyết kết hôn đi?"

Nghe đến cái tên kia khiến họ Nhiễu sợ đến mất mật:"Thôi cậu làm ơn đi, xem như mình chưa nói gì."

Cung Sử Lạp trầm ngâm quan sát biến đổi trên gương mặt kia nhưng không thấy được điều gì, chỉ khẽ thở dài:"Cậu có thật sự thích cô ấy hay không?"

Thích Đặng Khả Nhi? Có hay không? 

Hắn lập tức phản bác:"Mình chỉ xem cô ấy như em gái mình mà thôi." Chính là như thế, không hề có bất kì tình cảm nam nữ nào đối với cô. Từ trước đến nay đều chỉ có cô ta tự mình đa tình.

Cung Sử Lạp nhàn nhạt cười, đứng dậy chuẩn bị rời đi, còn nói thêm:"Có những thứ cậu cho là vậy nhưng thật sự không phải. Còn nếu cậu không yêu cô ấy nên buông bỏ thôi."

Hắn có ý gì?

Mạc Tử Đằng thâm thúy nhìn Silas rời đi. Trong đầu không khỏi xuất hiện gương mặt khả ái của Đặng Khả Nhi. Lại nhớ đến khi cô ta cùng tên học trưởng kia cười cười nói nói vô cùng ngọt ngào thì không khỏi tức giận.

Nữ nhân hai lòng... Hắn thật không hiểu nổi. Không phải cô yêu hắn sao, nếu yêu hắn tại sao lại cư xử với Ôn Phỉ Quyền như là tình nhân?

Nhiễu Hành Thiên đanh mặt nhìn Silas ung dung bỏ đi, trách móc:"Thật không hiểu nổi! Vừa đến không lâu lại rời đi. Mạc,Uy, hai người nói xem hắn ta có phải là về nhà âu yếm tình nhân hay không?"
Tề Vĩnh Uy hơi nhìn Mạc Tử Đằng,quay qua khinh thường tên thần kinh họ Nhiễu:"Âu yếm cái đầu của cậu, chín chắn một chút đi, cậu cũng sắp 28 rồi Thiên."

- - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Hắn... lại một đêm không trở về.

Ngược lại đêm nay Đặng Khả Nhi lại có thể ngủ một giấc thật sâu. Từ lúc gả cho Mạc Tử Đằng, đã thật lâu cô mới có thể ngủ an ổn như vậy. Đến khi tỉnh dậy đã là buổi trưa hôm sau.

Tiệm bánh Thủy Tinh có rất nhiều khách, lúc cô tiến vào đã thấy nhân viên chạy đôn chạy đáo hết nửa địa cầu. 

Đặng Khả Nhi đang định bước vào bếp thì bỗng dưng từ đằng sau có người gọi cô:"Khả Nhi? Phải là cậu không?"

Đặng Khả Nhi ngạc nhiên quay người, đôi mắt mở to. Đứng trước mặt cô là Vu Tịnh Nhã, bạn cũ thời trung học. Từ khi Đặng Khả Nhi đi du học đã cùng cô bạn này mất liên lạc, trở về nước cũng đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên gặp lại sau bảy năm.Vu Tịnh Nhã cũng rất vui vẻ nhưng một giây sau gương mặt tái nhợt. Cô tất nhiên cảm nhận được sắc mặt không tốt của cô bạn, quan tâm hỏi:"Tịnh Nhã, cậu làm sao vậy?"

Vu Tịnh Nhã ghé vào tai cô, nhỏ giọng nói:"Nơi đây có bạn trai cũ của mình. Đi, ra chỗ khác nói chuyện."

Đặng Khả Nhi đồng ý, cùng cô đi đến một tiệm ăn nhỏ khác.

Vu Tịnh Nhã cao hứng cùng cô nói chuyện trên trời dưới đất, còn cô thì nghiêm túc lắng nghe. Vu Tịnh Nhã nói đến đoạn cô cùng người đàn ông vừa chia tay, hốc mắt đã liếm phiếm nước mắt.

Đặng Khả Nhi đột nhiên thấy cô gái này thật đáng thương, cô biết cảm giác yêu một người không yêu mình thật sự rất khó chịu. Bỗng dưng nhớ đến câu nói khi tức giận của Mạch Mỹ Ly, trên đời không phải chỉ có một Mạc Tử Đằng. Vì vậy nhẹ nhàng nắm tay cô an ủi:"Trên đời này còn rất nhiều người đàn ông tốt. Còn hắn chỉ nên xem là qua đường mà thôi, đừng làm khổ mình như thế."

Cứ tưởng cô sẽ lại òa lên khóc rống, ai dè ngược lại còn cười cười như vừa mua được con xế hộp hàng tỷ:"Cậu nói đúng, mình chỉ xem hắn là qua đường mà thôi."

Đặng Khả Nhi nở nụ cười chân thành, thật là tốt. Nói thì dễ mà làm thì khó. Nếu là cô, cô có thể xem hắn như qua đường hay không?

Chắc chắn là không thể....

Vu Tịnh Nhã kéo suy nghĩ của cô trở lại:"Khả Nhi, đi thôi, ta đi mua sắm cho khuây khỏa đi."

Hiếm khi có dịp cùng bạn cũ ôn chuyện, tiệm bánh Thủy Tinh có thể để Nhạc Tĩnh Y lo nên cô không từ chối.

Chương 43: Cô làm gì ở đây?

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Đặng Khả Nhi mới hiểu rõ cảm giác sợ hãi đối với việc mua sắm.

Vu Tịnh Nhã phải nói là một người "mua sắm cuồng". Đi hết năm trung tâm thương mại, lại kéo cô đến một vài khu mua sắm khác. Đặng Khả Nhi chỉ cảm thấy hai chân mình mềm nhũn, tứ chi cứng ngắc, thật sự là không chịu nổi nữa.

"Tịnh Nhã, đừng đi nữa, hai chân mình sắp liệt rồi." Đặng Khả Nhi bất đắc dĩ khẩn cầu, hết nhìn đống đồ trên tay mình lại nhìn sang tay của Vu Tịnh Nhã, thở dài.

"Gì chứ? Mới đi được một chút đã không chịu nổi sao?" Vu Tịnh Nhã hừ một tiếng xem thường.

Cái gì mà một chút? Bọn họ đã đi hết gần nửa ngày rồi, cô còn muốn đi bao lâu nữa? Gặp lại Vu Tịnh Nhã của bảy năm sau thật là khiến cô mở mang tầm mắt nha.

"Thôi được rồi, không đi mua nữa." Thấy bạn mình như thế, cô có chút không đành lòng, chỉ đồng ý ngừng lại đam mê của mình.

Đặng Khả Nhi nghe thấy, hai mắt sáng lên.

Vu Tịnh Nhã lại nói:"Chúng ta đi uống rượu đi."

Chưa kịp để cô phản ứng, Vu Tịnh Nhã vui vẻ kéo cô đi uống rượu, đến khi cô lấy lại hồn thì đã yên vị trong quán bar náo nhiệt. Đặng Khả Nhi ngỡ ngàng, vì được nuôi dưỡng trong gia đình có gia giáo nên từ bé đến lớn số lần đi họp đêm chưa quá hai lần, thật lâu đã không vào đến cảm thấy xa lạ cực kì.

Vu Tịnh Nhã thấy bộ dáng vừa vào nghề của cô vừa ngơ vừa ngốc, khẽ huých vai:"Này, đến cũng đã đến rồi, uống chút đi." Vừa nói vừa đưa cho cô ly rượu.

Đặng Khả Nhi nhìn ly rượu đỏ trong tay cô, nhàn nhạt nói:"Tửu lượng của mình thật tệ, không uống."

Cô dụ dỗ:"Cậu không biết phụ nữ uống rượu trông rất quyến rũ hay sao, mình đang muốn xem xem mỹ nhân như cậu khi say có bộ dáng như thế nào. Mau uống đi, có mình ở đây mà."

Đặng Khả Nhi âm thầm liếc Vu Tịnh Nhã, nể tình là bạn thân thiết, lâu lâu mới có dịp gặp lại nên cũng không muốn cô mất hứng. Vì thế nhấc lên ly rượu, mọi chất lỏng nhanh chóng chui vào miệng, chạy xuống bao tử.

Chưa đầy một phút cơn khó chịu kéo đến, cô nhíu mày, đầu óc hơi lâng lâng choáng váng cộng thêm tiếng nhạc ầm ĩ chói tai càng thêm đau nhức:"Rượu này nặng như thế, Vu Tịnh Nhã, cậu muốn giết mình sao?"

Vu Tịnh Nhã vốn đang kinh ngạc khi thấy cô một hơi uống hết, ấp úng giải thích:"Mình không biết cậu uống rượu gấp gáp như thế, thật xin lỗi, mình đưa cậu về nhé?"Đặng Khả Nhi lạnh lùng nhìn cô, thấy vẻ áy náy chân thành trên gương mặt cô cũng giãn ra một chút, chỉ hơi nói:"Mình vào nhà vệ sinh một chút liền trở về đây."

Cũng không thèm nhìn Vu Tịnh Nhã, cô vội vã rời đi tìm kiếm nhà vệ sinh. Bây giờ cô muốn nhất là nôn hết đi những thứ trong bụng ra chắc sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.

Không biết là rượu gì mà có độ cồn nặng như thế, mới uống vào một chút đã khiến cô đi đứng loạng choạng, đáy mắt dần dần mơ hồ như phủ một tầng sương mù. Đột nhiên chỉ thấy xa xa có bóng dáng người nào đó đi đến gần cô. 

Đặng Khả Nhi đang muốn né người sang tránh, kết quả chân bị vấp ngã thì bị người nào đó ôm lấy.

"Cô làm gì ở đây?" Người đàn ông kia lên tiếng nghe không rõ cảm xúc gì.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc đầy tình cảm tận đáy lòng mình, cô ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn hắn. Sự thật chính là hắn, cô kéo dài khóe miệng, lộ ra nụ cười xinh đẹp. Nhưng khi nhớ lại trước đó hắn nói hắn không yêu cô, tâm lập tức lạnh lẽo, nụ cười tắt ngấm.

Tim bỗng dưng chấn động, khẽ run rẩy, hắn kinh ngạc nhìn sự biến hóa trên gương mặt cô, thấy ánh mắt mê li khác với mọi ngày của cô, đôi má trắng noãn ửng hồng. Hắn loáng thoáng ngửi được men rượu trên người cô.

Đặng Khả Nhi uống rượu!
"Sao anh lại ở đây?"Cô không trả lời mà hỏi ngược lại hắn.

Hắn nhíu mày càng sâu,đỡ cô đứng lên nhưng vừa thả tay ra cô lại muốn té ngã. Bất đắc dĩ vòng tay ôm trọn eo cô, để cô dựa vào tay mình đứng vững, ngoài miệng lạnh lùng nói:"Không liên quan đến cô."

Không vừa lòng với đáp án của hắn, phẫn nộ khi kết hợp cùng với men rượu càng khiến cô lớn mật, hướng hắn giận dữ nói:"Vậy tôi ở đây cũng không liên quan đến anh, tránh ra!" Dứt lời, cô dùng sức đẩy hắn ra nhưng cánh tay mềm nhũn như bún thoạt là đang vuốt ve hắn. 

Không hiểu sao nghe cô nói không liên quan đến anh, Mạc Tử Đằng đột nhiên cảm thấy tức giận. Thấy cô ngang bướng đẩy mình ra liền đe dọa:"Cô tin hay không tôi ngay lập tức buông tay, sống chết tôi cũng không thèm nhìn."

Cô cứng ngắc một chút, hai tay chống lên lồng ngực hắn, hơi thở hắn phủ đầy gương mặt cô càng khiến cô rung động. Nhưng người hắn yêu không phải là cô, không nên ngốc nghếch nữa:"Được, mặc kệ tôi đi. Anh buông tay ra!"

Mạc Tử Đằng híp nửa con mắt lại, đôi mắt tăng lên cường độ thâm trầm, ngay tức khắc buông tay ra, Đặng Khả Nhi mất đi chỗ dựa như chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống đất. Hắn bình tĩnh nhìn cô nhưng nội tâm lại thêm đập mạnh.

Thầm rủa trong lòng, hắn ghét nhất chính là cảm xúc không tên như vậy, thật sự rất khó chịu.

Mạc Tử Đằng nhấc chân chậm rãi rời đi, trong lòng càng có chút không yên lòng nhưng thấy cô cứng đầu như thế liền gạt đi cảm xúc khó tả, thản nhiên như không có việc gì. 

Nghe tiếng bước chân nhỏ dần, cô cũng không ngẩng đầu nhìn, đáy mắt tuy mơ hồ nhưng lạnh lùng. Mày thành công rồi Đặng Khả Nhi! Thành công trong việc khiến hắn càng thêm chán ghét mày. Nhưng như thế cùng trước đó đã có gì khác nhau đâu? Mày phải tập quen đi thôi, chỉ khi hắn chán ghét mày thật sâu mày mới có thể chết tâm đi, không mù quáng mà yêu hắn nữa.

Từ bỏ cả ý định vào nhà vệ sinh, cô lấy di động đánh đến Mạch Mỹ Ly:"Tiểu Ly, cậu đến đón mình đi, mình không muốn về nhà nữa." 

Đúng thế, đó không phải là nhà cô, đó chỉ là nơi ngục tù giam giữ trái tim đang rỉ máu của cô mà thôi. Không muốn cố chấp nữa, không phải trên thế giới chỉ có một Mạc Tử Đằng, cô sẽ không yêu hắn nữa.

Mạch Mỹ Ly nghe bên kia tiếng nói nghẹn ngào, gấp gáp:"Khả Nhi, đã xảy ra chuyện gì, bây giờ cậu đang ở đâu?" 

Đặng Khả Nhi nói ra địa chỉ, nặng lòng dập máy. Cô quyết tâm cải thiện chính mình, không muốn bị tình yêu đả thương nữa.

Mạc Tử Đằng, không lâu nữa em sẽ hết yêu anh thôi! 

Chương 44: Không về nhà

Nhiễu Hành Thiên thấy bạn mình đi vào với bộ mặt sa sầm, không khỏi tò mò:" Có việc gì sao?"

Mạc Tử Đằng không còn hứng thú nói chuyện với hắn, trong đầu toàn bộ dáng chật vật của nữ nhân kia... 

Cô sao rồi?

Sao thì thế nào? Cô ta vốn không cần sự giúp đỡ của hắn kia mà, sống chết hắn mới không thèm nhìn đến. Nghĩ thế cười lạnh, hàn khí tỏa ra khiến người xung quanh không dám lên tiếng nói gì thêm.

Nhiễu Hành Thiên định lên tiếng thì nhận được điện thoại, hắn mở cửa ra ngoài lắng nghe. Bỗng dưng từ đâu có người lao đến hất hắn khiến hắn làm rơi điện thoại, đã thế còn không chịu xin lỗi một tiếng.

Nhiễu Hành Thiên giận dữ hô to:"Này, cô không có mắt à?"

"Cái gì không có mắt? Anh đứng đây cản đường tôi làm gì?" Người phụ nữ đang vội thì bị tên xa lạ này mắng chửi, đứng lại hống hách nói. 

"Cô... rõ ràng người sai là cô, lại còn không xin lỗi tôi. Gì chứ, đường này là cô mua hay sao?" Hắn trợn tròn mắt, trừng người phụ nữ không biết đúng sai còn la lối om sòm. 

"Tôi thà đi nói chuyện với cái đầu gối còn hơn với anh." Thấy hắn trừng mình, cũng giương đôi mắt xinh đẹp mà trừng lại hắn. Nhớ đến mình còn có việc nên chạy đi, không rảnh cùng hắn đôi co.

Con mẹ nó! Bỏ đi, không nên chấp nhặt gì nữ nhân này. Hắn tự an ủi mình nhưng cục tức này hắn thật sự không thể nào nuốt nổi. 

Lúc hắn trở vào, khuôn mặt đen thui như đưa đám khiến Tề Vĩnh Uy kinh ngạc. Hiếu kỳ dâng cao, chẳng lẽ ra ngoài một chút trở lại đều trở thành bộ dáng này sao?

Tề Vĩnh Uy hỏi:" Thiên, có chuyện gì sao?"

Nói trúng tim đen, hắn vô cùng căm tức:"Cmn, Uy, cậu có thấy người phụ nữ nào vô lí như vậy hay không, đường là cô ta mua hay sao chứ? Đã thế còn đi so sánh mình với cái đầu gối, mà đầu gối biết nói chuyện hay sao?"

Hắn nói không đầu không đuôi khiến mọi người không hiểu, Tề Vĩnh Uy nhìn đến khuôn mặt âm trầm lạnh tanh của Mạc Tử Đằng và Nhiễu Hành Thiên quơ tay múa chân như đang đánh giặc, miệng mở lớn.

Bị điên sao? Tất cả mọi người đều bị điên cả rồi...Mạc Tử Đằng muốn một chút yên tĩnh còn lại cũng bị mấy tên này phá nhiễu, hắn rời khỏi hộp đêm, đánh tay lái một mạch trở về Tường Vi Uyển.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Mạch Mỹ Ly đỡ cô vào căn hộ của mình, đau lòng nhìn bộ dạng thẫn thờ gương mặt đầy nước mắt của cô. 

"Khả Nhi, mình đã nói với cậu rồi, cậu đã sáng mắt ra chưa?" Dù không nỡ khiến Đặng Khả Nhi càng thêm tổn thương nhưng cô không thể không nói, cô muốn bạn mình tỉnh táo lại.

Đặng Khả Nhi giương đôi mắt đầy nước nhìn cô bạn, mỉm cười:"Tiểu Ly, sau này làm phiền cậu một chút rồi."

Mạch Mỹ Ly day day trán, thấy Đặng Khả Nhi không muốn nói đến đành không cưỡng ép. Đi sắp xếp một chút quần áo và vật liệu cá nhân cho cô, Mạch Mỹ Ly như bảo mẫu nói:"Cậu đi rửa mặt thay đồ đi. Sau này cậu cứ ở đây, không còn việc gì thì trở về."

Cô vừa định ra ngoài, lại nhớ đến việc gì đó, hỏi:"Tại sao cậu lại đi hộp đêm?"

"Vu Tịnh Nhã kéo mình đi."  Mạch Mỹ Ly nghe xong, cũng không hỏi nữa."Cậu ngủ sớm đi, ngủ ngon." Mạch Mỹ Ly nói xong rồi rời đi chỉ còn lại một mình cô. 

Lăn qua lăn lại một hồi vẫn không thể nào ngủ được, Đặng Khả Nhi ra ngoài ban công ngồi nhìn ngây ngốc cả một đêm.

Mạc Tử Đằng trở về thấy nhà mình không sáng đèn, nghĩ là cô đã đi ngủ rồi.

Nghĩ như thế nhưng vẫn không yên tâm, ma xui quỷ khiến hắn đi đến trước cửa phòng cô. Ngập ngừng nhìn cánh cửa đóng chặt, sợ gõ cửa sẽ làm cô tỉnh giấc nên đặt tay nên tay nắm cửa, muốn mở.

Khoan đã, từ khi nào hắn đã quan tâm đến cô như vậy? 

Hắn giật mình, muốn buông tha ý nghĩ tiến vào nhưng vẫn còn lo lắng, muốn tận mắt chứng kiến thì mới an tâm một chút. Coi như cô ta là em gái mình đi, quan tâm em gái mình là lẽ đương nhiên. Hài lòng với câu trả lời này, hắn nhẹ nhàng mở cửa ra.

Cửa sổ mở toang, căn phòng tối đen như mực nhờ ánh trăng hắt vào. Mạc Tử Đằng di chuyển tầm mắt, cố gắng tìm kiếm bóng dáng nhỏ nhắn.

Cô đi đâu rồi? Thế nào lại chưa trở về? 

Nỗi bất an dâng trào trong lòng, hắn nhanh chóng lấy di động gọi cho cô.

Chết tiệt! Cô đã khóa máy.

Đặng Khả Nhi trước đó đi đứng loạng choạng như thế, cô có thể đi đâu đây? Có khi nào...?

Khuôn mặt hắn lúc xanh lúc tái nhợt, dưới ánh sáng của trăng chiếu vào càng không rõ màu sắc. 

Đột nhiên hắn thấy hối hận với tức giận trước đó của mình,  hắn không nên bỏ rơi cô vào tình trạng như thế. Bây giờ biết đi đâu tìm cô bây giờ?

Chương 45: Trò chơi mất tích

Không biết trong đầu đang nghĩ cái gì. Rõ ràng đã mạnh miệng nói sống chết của cô không liên quan đến hắn, bây giờ cô không có ở trước mặt hắn hắn lại cảm thấy không yên lòng.

Tiếp theo hai ngày sau đó, hắn không đến công ty làm việc, túc trực ở nhà suốt cả hai ngày đợi cô trở về. Trước đó hắn đã cho thư kí tra qua tiệm bánh cô làm, kết quả cô cũng không có xuất hiện. 

Rốt cuộc là cô đã đi đâu?

Hắn không tin là cô có thể dễ dàng biến mất khỏi tầm mắt hắn như thế, hắn gọi cho thư kí:"Tư Nhĩ, cậu tra cho tôi số điện thoại của bạn thân Đặng Khả Nhi, ngay tức khắc gửi cho tôi."

Hắn vừa cúp máy, tin nhắn ngay lập tức được gửi đến. 

Mạc Tử Đằng gọi theo dãy số xa lạ, đợi một lúc bên kia mới được kết nối. 

"Xin chào, hiện giờ Mạch Mỹ Ly đang đi vắng, một lát tôi sẽ nhờ cô ấy gọi lại." Bên kia vang lên giọng nói trong trẻo quen thuộc, Mạc Tử Đằng thoáng sững sốt.

Là Đặng Khả Nhi!

Hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, trong lòng rung động nói:"Khả Nhi, em về nhà đi."

Nói xong liền bị dọa bởi chính câu nói của mình, vội chấn chỉnh lại:"Cô là phụ nữ đã có chồng, lang thang ở ngoài lâu quá còn ra hệ thống gì?"

Bên kia im lặng không đáp, tâm tình hắn vì thế treo lửng lờ trên không. Một lúc sau chỉ nghe cô lạnh nhạt nói:"Anh nhận nhầm rồi!" Nói xong không đợi hắn phản hồi ngay lập tức cắt đứt. 

Mạc Tử Đằng nghe được sự xa cách trong cuộc đối thoại, bất giác nắm chặt điện thoại trong tay, sau một đêm dường như cô ta càng ngày càng lớn mật,dám trực tiếp cúp đi điện thoại hắn. Cô là đang giở trò giận dỗi phải không? Rất tốt, để hắn xem cô ở bên ngoài đến khi nào. Hắn không tin cô không trở về!

- - - - - - - - - - - - - - - - - 

Đặng Khả Nhi nhàm chán ngồi trên sô pha xem tivi. Lúc này ngay cả tâm trạng đến tiệm bánh làm cũng không có. Mạch Mỹ Ly nghỉ làm ra ngoài mua chút lương thực, Đặng Khả Nhi vạn phần cảm kích bạn thân mình. Có khi cô nghĩ sẽ không trở về Tường Vi Uyển nữa nhưng bản thân đã làm phiền tiểu Ly rất nhiều rồi, cảm thấy rất áy náy.

Tâm trạng phức tạp nhìn vào điện thoại, tối hôm qua hắn đột nhiên gọi đến cho mình, không biết là có việc gì? Cô lắc đầu, đã nhất quyết từ bỏ thì không nên để ý hắn nữa.
Đột nhiên điện thoại trên bàn reo lên. Là di động của Mạch Mỹ Ly, chắc cô ra ngoài mà quên mất. Nhìn dãy số xa lạ hiển thị trên màn hình, chần chờ một lúc không biết có nên bắt hay không, lỡ như là khách hàng của cô.

Đợi một lúc nữa di động vẫn không dừng lại, Đặng Khả Nhi hơi bực mình, lập tức bắt máy:"Xin chào, hiện giờ Mạch Mỹ Ly đang đi vắng, một lát tôi sẽ nhờ cô ấy gọi lại."

Không nghe bên kia phản ứng, cô không khỏi thấy kì lạ. Định tắt đi thì bên kia đã lên tiếng:"Khả Nhi, em về nhà đi."

Đặng Khả Nhi hoảng hốt,thân thể cứng đờ.

Hắn lại lên tiếng:"Cô là phụ nữ đã có chồng, lang thang ở ngoài lâu quá còn ra hệ thống gì?" 

Thì ra là gọi đến để cảnh cáo cô, thật may trong một khắc cô không hề nghĩ hắn vì mình biến mất mà lo lắng. Cười khổ, cô trấn tĩnh tâm trạng bối rối của mình.

Thêm một lúc lâu, Đặng Khả Nhi bình tĩnh nói, tựa như đang nói chuyện cùng một người xa lạ:"Anh nhận nhầm rồi!". Dứt câu, di động liền bị cô cắt đứt.

Đặng Khả Nhi xóa đi nhật kí cuộc gọi, sợ Mạch Mỹ Ly trong lúc tức giận ngay lập tức đến bóp cổ Mạc Tử Đằng. Cô không muốn chuyện của mình khiến bạn thân phiền lòng, vì thế làm như không có gì xảy ra.

Mạch Mỹ Ly trở về cô vẫn chưa thôi bình tĩnh lại được, bên ngoài cười cười nói nói vui vẻ như không có chuyện gì nhưng nội tâm lại dậy sóng. Bạn thân đương nhiên không thể nhìn ra sự khác thường của mình, thầm tự tán dương bản thân có tài diễn xuất trời ban.

Nhưng kể từ sau cuộc gọi đó, cô vẫn chăm chú để ý điện thoại của bạn mình, sợ rằng hắn sẽ tiếp tục gọi đến quấy rối. Tự chửi bản thân ngu ngốc, sao trước đó không liệt cả vào danh sách đen cơ chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau