100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Cố ý hay vô tình?

Mạc Tử Đằng dâng lên hàn ý trong mắt. Người phụ nữ này ở nhà hận không thể quýnh quít lấy hắn, bên ngoài thì làm như không có quan hệ sao? Rất tốt, để xem cô còn trốn được đi đâu?

Trì Nhược Liên đang liệt kê một vài món ăn thì bỗng dưng hắn cắt ngang:" Kêu chủ quán các người làm bánh rồi đích thân đem ra đây!"

Nhân viên kinh ngạc, ấp úng:"Tiên sinh, cái này không phải nguyên tắc của quán ạ. Muốn chủ quán làm thì cũng có thể, trừ khi chủ quán đồng ý a."

"Tốt, đi chuyển lời tôi cho cô ấy, không cho phép từ chối." Mạc Tử Đằng mới không rảnh nghe cái tên phục vụ này nhiều lời.

Nhân viên chỉ biết ai oán lui xuống, truyền lại cho Đặng Khả Nhi.

Trì Nhược Liên nghe xong giận run người, ngoài mặt ngược lại cố gắng nở nụ cười ngọt ngào với hắn:"Đằng, hay là thôi đi, em không ăn nữa, em muốn đi mua sắm."

Cô mới không thèm ăn đồ Đặng Khả Nhi làm.

"Đợi tôi ăn xong rồi đi cũng chưa muộn." Hắn lạnh lùng nói làm Trì Nhược Liên á khẩu, giận đến nghiến răng nghiến lợi.

- - - - - - - - - - - - - -

Đặng Khả Nhi nghe nhân viên nói xong, sợ đến độ khuôn mặt tái nhợt. Hắn muốn cô làm cho hắn ăn sao?

"A Phúc, tôi có thể từ chối không?" Cô run rẩy hỏi, cô thật sự không biết hắn muốn gì.

"Ai da tôi cũng đã nói rồi, ai bảo vị đại gia này nhìn trúng cô a. Lại còn chỉ đúng đích danh cô mang lên, không cho phép cô từ chối." Nhân viên A Phúc bất đắc dĩ nói.

Đặng Khả Nhi hoảng càng thêm loạn. Cái gì mà không cho phép từ chối chứ?

"Chắc là trò tiêu khiển của kẻ có tiền đó mà! Mà cô có quan hệ gì với vị đại gia đó sao? Sao cô có vẻ sợ sệt như vậy?" A Phúc quan tâm hỏi.

Cô là đang sợ sệt sao? Đáng lẽ cô phải nên mừng vì hắn đã để ý đến mình chứ? Thế nhưng tại sao trong lòng lại hốt hoảng muốn trốn đi vậy?

"Không, không có gì. Tôi đi làm bánh đây. Bảo họ chờ một chút." Đặng Khả Nhi không muốn công khai quan hệ của họ nên không nói gì nữa, bắt tay vào nhào bột rồi nướng bánh.

A Phúc còn muốn nói gì thì một nhân viên khác kêu đến:"A Phúc, trà Sơn Lệ của bàn X đã xong rồi."

A Phúc trả lời:"Đến đây!"
A Phúc đem những món ăn mà Trì Nhược Liên đã kêu lên, quay sang nói với Mạc Tử Đằng:"Chủ quán đã đồng ý với yêu cầu của tiên sinh, xin hai vị đợi một lát!" Nói xong liền lui xuống.

Mạc Tử Đằng nhếch môi cười, đối với yêu cầu của hắn thì nữ nhân kia nào có gan từ chối?

Do đã quen với cách làm này nên cô so với lần trước nhanh hơn rất nhiều chỉ vỏn vẹn có gần nửa canh giờ. Rải thêm một ít hạt hạnh nhân cùng socola lên bề mặt cô chạm rãi nhấc lên.

Từ nãy đến giờ tim cô đập rất nhanh, cô cực kì hồi hộp. Là hồi hộp vì vui mừng sao? Đặng Khả Nhi nghĩ vậy thì nở một nụ cười tự trấn an bản thân, đem bánh lên chỗ của Mạc Tử Đằng.

Hắn từ xa thấy cô mang đến, khuôn mặt ửng hồng dưới ánh đèn vàng nhạt càng thêm xinh đẹp. Tóc dài nay được cô buộc lên ngay ngắn tăng thêm vài phần năng động trẻ trung. Hắn ngây ngốc nhìn môi nhỏ hồng của cô đang mấp máy như muốn nói gì, trong lòng dường như có một cảm xúc nặc danh trào lên.

Cô đã tháo tạp dề xuống, để lộ một thân bạch y diễm lệ, tựa như một tiên nữ hồng trần không nhiễm hạt bụi nhân gian. Xinh đẹp đến độ không chân thật như thế.

Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của hắn đánh tới, cả người run rẩy lo lắng, tâm kịch liệt rung động. Đặt xuống đĩa bánh, Đặng Khả Nhi chỉ muốn nhanh chóng thối lui:" Tiên sinh, bánh của anh."

Tiên sinh? Thật hay cho hai chữ tiên sinh.

Đôi mắt hắn sâu thêm một chút, nếu cô đã không muốn cùng hắn công khai quan hệ thì hắn cũng chiều theo ý cô. Không thèm nhìn cô nữa chỉ lạnh nhạt nói:"Được rồi."

Được rồi? Đơn giản vậy sao?

Đặng Khả Nhi bây giờ nghĩ chắc hắn chỉ đơn giản là muốn ăn bánh. Tâm không hiểu vì sao cảm thấy hụt hẫng thậm chí có một chút mất mát:" Chúc ngon... A!"Đặng Khả Nhi thất kinh la lên theo bản năng, không tin được quay sang nhìn Trì Nhược Liên lặng im nãy giờ. Người phụ nữ này muốn chết hay sao tạt trà nóng lên người cô!?

"Cô! Cô muốn làm gì?" Đặng Khả Nhi ôm tay chịu đau vì bị phỏng, vô cùng tức giận nhìn người chị kế thân yêu của mình.

"Á, em gái, em không sao chứ? Chị không cố ý!" Trì Nhược Liên làm bộ như vô ý, đau lòng lấy giấy thay cô lau lau chùi chùi. Trong lòng không ngừng đắc ý. Dám cùng cô tranh giành đàn ông? Đặng Khả Nhi còn quá non rồi.

"Cô bị bệnh thần kinh à?" Đặng Khả Nhi hất tay Trì Nhược Liên ra, không chịu nỗi nữa mắng cô ta.

Mạc Tử Đằng cũng bất ngờ trước hành động của Trì Nhược Liên. Không biết vì sao khi thấy Đặng Khả Nhi bị thương tâm lại có chút không nỡ? Không nỡ? Không nỡ cái gì?

Đây là cái loại cảm xúc chết tiệt gì?

Dù không hướng Đặng Khả Nhi hỏi thăm nhưng hắn dùng ánh mắt lạnh như băng ra hiệu Trì Nhược Liên ngồi xuống, không nên gây thêm chuyện. Trì Nhược Liên thấy hắn lạnh thấu xương nhìn mình dù không cam lòng nhưng vẫn không làm gì thêm, ấm ức ngồi xuống.

Đặng Khả Nhi đau lòng nhìn hắn. Hắn đến bây giờ đều là không quan tâm cô. Ngay cả một ánh mắt dịu dàng cũng hà tiện không cho cô.

Nhạc Tĩnh Y đi đến, lôi Đặng Khả Nhi đứng phía sau mình, không cảm xúc hỏi hai người:"Có chuyện gì?"

"Chuyện gì là chuyện gì? Cô là ai mà quản nhiều như vậy?" Trì Nhược Liên vốn đang muốn tìm chỗ phát tiết, vừa hay thiếu nữ không biết điều này tìm đến cửa, tội gì không chửi một phen cho hả giận?

Trì Nhược Liên âm thầm đánh giá thiếu nữ không biết điều. Quả nhiên là một đại mỹ nhân, lúc đầu vào đây đã bị nhan sắc thiếu nữ này hấp dẫn nhưng vì ganh ghét Đặng Khả Nhi nên không thèm ngó ngàng đến cô ta. Không ngờ đứng gần cô ta càng xinh đẹp, sự ngây thơ non nớt trên gương mặt, đôi mắt đen láy đẹp như ngọc thạch thật biết khiến đàn ông điêu đứng, hận không thể chết dưới chân cô ta cho mà xem.

Nhạc Tĩnh Y lên tiếng, âm thanh hay như tiếng sáo trúc:"Tôi là quản lí của tiệm bánh Thủy Tinh. Cô còn vấn đề gì không!?"

Trì Nhược Liên xì mũi khinh thường mặc dù trong lòng không ngừng lay động bởi nét đẹp kinh diễm của Nhạc Tĩnh Y. Nhìn sang Mạc Tử Đằng thì thấy hắn đang bình thản dùng bánh, ngón tay thon dài gõ lên mặt bàn thủy tinh. Tuy không phát ra tiếng động nhưng cô ta biết hắn là đang cảnh cáo chính mình, hắn thật sự sẽ tức giận.

Trì Nhược Liên đương nhiên là không ngu ngốc làm chuyện dại dột, chỉ hướng hai đại mỹ nhân xinh đẹp nói thêm:" Tôi chỉ là vô ý thôi. Bằng không thì xin lỗi cô!"

Nói xong không thèm nhìn đến hai người nữa, ung dung thưởng thức bánh.

Nhạc Tĩnh Y cũng không đứng đó xem cô ta dương dương tự đắc nữa, dắt tay Đặng Khả Nhi đi sức thuốc.

Chương 37: Biểu hiện kì lạ của Ôn Phỉ Quyền

Nhạc Tĩnh Y tỉ mỉ giúp cô bôi lên thuốc mỡ, suốt cả quá trình một mực im lặng. Đặng Khả Nhi càng không muốn mở miệng nói chuyện, hốc mắt phiếm hồng như sắp khóc, trong lòng ủy khuất vì mới bị bắt nạt.

"Tĩnh Y, cảm ơn em!" Đặng Khả Nhi lên tiếng, ngày càng cảm thấy yêu quý cô bé này. Tuy bề ngoài Nhạc Tĩnh Y có vẻ xa cách nhưng thật chất vô cùng tốt bụng cùng thiện lương.

"Người kia... Không, xem như em chưa nói gì." Nhạc Tĩnh Y muốn giải tỏa nghi vấn trong đầu nhưng chuyện riêng của người khác không đến phiên cô quan tâm.

Đặng Khả Nhi nghĩ rằng cô đang hỏi về Trì Nhược Liên, đáy mắt dấy lên một ngọn lửa nhỏ:"Đó là chị kế của chị." 

Tĩnh y "ồ" một tiếng, cô không phải muốn hỏi về người phụ nữ chanh chua đó.

Cô thấy Nhạc Tĩnh y biểu hiện không mảy may quan tâm. Suy nghĩ một chút cô lại nói:"Còn hắn ta là chồng của chị!" 

Chân mày lá liễu của cô nhướn lên một chút, không trả lời Đặng Khả Nhi. Tự mình giải đáp thắc mắc trong tâm.

"Xin hỏi có chủ quán ở đây không?" Từ bên ngoài truyền đến giọng một người đàn ông. Đặng Khả Nhi tò mò, giọng nói này hơi quen.

Cô ôm vết thương đã hằn đỏ lên, bước ra ngoài nhìn xem. 

Ôn Phỉ Quyền thấy Đặng Khả Nhi xuất hiện, biểu lộ vui mừng. Đặng Khả Nhi đương nhiên cũng trông thấy hắn, khá bất ngờ.

"Khả Nhi, quả nhiên là em ở đây." 

Tin đồn tiệm bánh Thủy Tinh xuất hiện hai đại mỹ nhân rốt cuộc đã bay xa đến phương nào rồi?

Tâm trạng ủy khuất không khỏi tốt lên:"Học trưởng, sao anh lại đến đây?"

Ôn Phỉ Quyền cười cười, dời ánh mắt xuống chỗ mảng thịt sưng đỏ của cô, lo lắng hỏi:"Khả Nhi, em bị làm sao vậy?"

Cô thấy hắn đang nói đến vết bỏng của mình chỉ gượng cười, đôi mắt đỏ lên như muốn khóc, đáy lòng thê lương nhìn sang người đó... Cô giật mình khi thấy hắn cũng giương đôi mắt tà mị nhìn cô thâm trầm. 

"Anh ngồi vào đi, em làm bánh cho anh ăn!" Che kín tâm tư, cô cười nhẹ.Rõ ràng là đang nói chuyện với hắn nhưng đôi mắt không thể rời khỏi Mạc Tử Đằng. Cả người cô đều đổ mồ hôi lạnh, đôi mắt hắn nhìn cô như muốn hút cả linh hồn lẫn thể xác cô vào trong, nuốt gọn gàng sạch sẽ không còn một cọng xương.Ôn Phỉ Quyền lo lắng nhìn cô nhưng thấy cô không muốn nói đến, ôn nhu đồng ý, tiến vào chỗ ngồi. 

Cô bối rối nhìn theo tấm lưng hắn, cố gắng dời đi sự chú ý từ Mạc Tử Đằng, tâm hung hăng giãy một cái.

Mà Ôn Phỉ Quyền ngồi đâu không ngồi lại vừa hay ngồi đối diện Mạc Tử Đằng cùng Trì Nhược Liên! 

Đặng Khả Nhi lại một lần nữa trốn vào căn bếp. 

Mạc Tử Đằng vốn dĩ cũng cảm thấy lo lắng về vết bỏng trên cánh tay trắng ngần của cô, không biết có nghiêm trọng hay không. Đột nhiên tiếng nói từ xa át đi suy nghĩ trong lòng hắn, buồn phiền lườm kẻ to gan dám la lối ầm ĩ làm hắn phân tâm. Ôn Phỉ Quyền đứng đó hỏi về Đặng Khả Nhi, hắn híp mắt, hàn ý dâng lên trong lòng. 

Trì Nhược Liên bỗng nhiên cảm thấy không khí lạnh đi vài phần, ngẩng đầu thấy khuôn mặt Mạc Tử Đằng tối sầm, cô hỏi:"Đằng, anh làm sao thế?"

Mạc Tử Đằng không để ý cô ta, ánh mắt hắn lạnh lùng, tản ra một loại khí chất cường đại khiến cho người ta không tự chủ phát run. Thấy cô nhìn về phía mình với khuôn mặt lúng túng trắng bệch, tâm hơi khựng lại, xuất hiện một cảm giác khó chịu. 

Đặng Khả Nhi là đang sợ hắn sao?

Trì Nhược Liên nương theo ánh mắt hắn quay sang nhìn, khẽ biến sắc hướng về Đặng Khả Nhi. Mạc Tử Đằng tại sao lại quan tâm cô ta như vậy? Ngọn lửa trong mắt đem bóng dáng mảnh mai của Đặng Khả Nhi thiêu đốt, biến thành tro bụi tan biến khỏi trần gian.Đến khi cô lẫn vào đám người tiến vào gian bếp, hắn mới thu hồi ánh mắt, khẽ cau mày. Trì Nhược Liên vội vàng lên tiếng:"Đằng. em ăn xong rồi. Chúng ta đi được chưa?" 

"Được, đi thôi!" Mạc Tử Đằng tao nhã đứng lên thu hút không ít ánh nhìn khác phái nhưng đều bị Trì Nhược Liên hung hăng lườm đến. Như chó theo đuôi đi theo hắn từ đằng sau.

Lúc cô trở ra đã không còn thấy bóng dáng của hắn, thở phào một hơi mà vẫn không thể không cảm thấy mất mát. Tiến đến chỗ Ôn Phỉ Quyền đang ngồi, đặt bánh xuống để trước mặt hắn.

Ôn Phỉ Quyền bày ra bộ dạng sủng nịch, ăn thử một miếng liền tấm tắc khen Đặng Khả Nhi:" Quào, thật là ngon nha! Ngon hơn cả nhà hàng nổi tiếng luôn đó."

Đặng Khả Nhi bật cười:"Anh nói nhiều như thế làm gì, mau ăn đi."

"Mỹ vị nhân gian phải từ từ thưởng thức mới ngon, gấp như thế làm gì? Nhớ anh sao?" Ôn Phỉ Quyền chòng ghẹo, nói một câu nửa đùa nửa thật đầy ẩn ý khiến mặt cô đỏ bừng đến tận mang tai.

"Học trưởng, anh nói chuyện không đúng đắn như thế từ khi nào?" Nỗi bất an không tên dâng lên trong lòng cô, cô sẽ không để trong lòng những gì mà hắn nói.

"Từ khi gặp em anh đã không thể đứng đắn được nữa." Đột nhiên hắn trở nên nghiêm túc nhìn cô chăm chú.

Đặng Khả Nhi giật mình, không nói lên lời.

Một lúc, cô lại cười phá lên:"Học trưởng suốt ngày chỉ biết bắt nạt học muội nha!"

Đáy mắt xẹt qua một tia khác thường, hắn cũng cười cười:"Phải rồi, học trưởng thật đáng bị phạt. Xin học muội tha thứ!" 

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Dưới tán cây có một chiếc xe hơi sang trọng đậu ngay đó,bên trong tối u không rõ mặt người. Mặc dù không khởi động điều hòa trong xe nhưng người phía sau lại cảm thấy như đang ở Bắc Cực, rụt người không dám lên tiếng.

Hắn giương đôi mắt sáng rực nhìn xuyên qua tấm kính, thấy đôi nam nữ như tình nhân trò chuyện rất vui vẻ. Hắn cười lạnh, hung hăng nhấn chân ga rời đi.

Chương 38: Bắt gặp vu hoan

Gần đến mười giờ tối, quán cũng sắp đóng cửa. Đặng Khả Nhi quay sang Nhạc Tĩnh Y, chào tạm biệt với cô rồi ly khai.

Vừa đặt chân vào nhà, thấy xung quanh một mảng tối đen, cô bật đèn pin di động đi tìm kiếm công tắc. Đúng lúc đó điện thoại có người gọi đến dọa cô thiếu chút nữa hét lên như gặp quỷ.

"Khả Nhi, cậu đã về đến nhà chưa?" Chưa đợi cô lên tiếng, đối phương đã nói trước.

"Tiểu Ly, cậu dọa mình hết hồn. Về đến nhà rồi, có chuyện gì sao?" Đặng Khả Nhi bình ổn lại tâm trạng, thiếu chút nữa bị Mạch Mỹ Ly làm cho hồn lìa khỏi xác.

"Cậu gặp quỷ sao? Mình gọi đến hỏi thăm. Vốn dĩ mình sẽ đón cậu về nhưng công việc chồng chất khiến mình quên béng mất." Mạch Mỹ Ly nói.

"Không có gì đâu, cậu có việc cứ xử lí, không cần màng đến mình." Đặng Khả Nhi vừa nói vừa chạm vào công tắc. Bật một cái, căn phòng lộng lẫy ánh đèn được thắp sáng.

Không ngờ đến, trong nhà không phải chỉ có mình cô.

"Thế cũng được, mai mình đón cậu nhé."

Đợi thật lâu cũng không thấy Đặng Khả Nhi trả lời, cô hỏi lại:"Khả Nhi? Cậu còn đó không?"

Đặng Khả Nhi nhìn thân thể lõa lồ của người phụ nữ đang nằm trên người Mạc Tử Đằng, chân tay luống cuống, khuôn mặt thất kinh. Quần áo rơi tứ phương trên nền nhà, nội y màu đỏ nằm nghênh ngang ở đó như một cây kim đâm vào mắt cô, vừa đau vừa nhức.

Trì Nhược Liên nhìn thấy cô, không ngại cơ thể mình đang không một mảnh vải, cười ngọt ngào:"Em gái, tụi chị đang chơi trò vu hoan trong bóng tối, sao em lại bật đèn lên? Thật mất hứng mà!" Nói xong còn hướng người đàn ông kia hôn một cái.

"Alo,alo, Đặng Khả Nhi? Cậu có ở đó không?" Điện thoại vẫn thông nhưng cô không lên tiếng làm tiểu Ly sốt ruột.

Chân tay run rẩy không thể động, cô làm rơi cả di động. Đặng Khả Nhi chỉ trơ mắt nhìn bọn họ, nửa chữ cũng không thể cất lên.

"Em gái, đây là ý kiến của Đằng đó nha. Rất thú vị, em muốn tham gia cùng không?" Đắc ý trước phản ứng của cô, Trì Nhược Liên nói thêm.

Mạc Tử Đằng nhìn cô đầy quái gở, trên người y phục chỉnh tề trái ngược hoàn toàn với Trì Nhược Liên thân thể trần truồng. Nhìn vào không thể biết được họ là đang...
"Dơ bẩn!" Thật lâu mới lấy lại phản ứng, cô run run cất tiếng. Chỉ đơn giản hai chữ nhưng cô cảm thấy tim đang dần nứt ra, từng chút từng chút một âm ỉ đau.

Đặng Khả Nhi nhìn Mạc Tử Đằng thêm một lúc, thấy anh thản nhiên như đang xem một bộ phim đời thường. Tự nhiên nở nụ cười, cảm thấy mình cực kì ngốc nghếch.

"Cô cười cái gì?" Mạc Tử Đằng đột ngột lên tiếng. Cô ta đang cười cái gì? Bị điên sao?

"Mạc Tử Đằng, anh thấy tôi thật ngu phải không?" Đặng Khả Nhi cố nén nước mắt, lần đầu tiên gọi thẳng tên họ ra của người cô yêu.

"Trì Nhược Liên, cô trở về đi." Hắn đẩy Trì Nhược Liên ra.

"Đằng..." Cô ta đương nhiên là không cam lòng muốn ở đây xem em gái thống khổ. Nhưng không dám cãi lời, ngoan ngoãn nhặt lên y phục rải rác trên nền nhà rồi ly khai.

Thấy chị kế rời đi, Đặng Khả Nhi bước đến gần đứng trước mặt hắn, nhìn chăm chăm không nói gì nữa.

"Cô muốn làm gì?" Mạc Tử Đằng kinh ngạc, ít khi thấy biểu hiện lãnh đạm như thế của cô. Bên ngoài khẽ cau mày.

"Anh thấy tôi ngu thật đúng không? Anh biết rõ tôi yêu anh, tại sao anh lại đối xử như thế với tôi?" Đặng Khả Nhi vừa nói vừa nắm chặt gấu váy, móng tay khảm vào da thịt thật sâu.
Thật đau, nhưng không so là gì với tâm của cô, đau đớn hơn vạn lần!

Hết lần này đến lần khác hắn ngoại tình cùng người phụ nữ khác sau lưng cô, cô mắt nhắm mắt mở không chất vấn hắn. Cô yêu hắn nên nhẫn nhịn nhưng hắn được nước lấn đến. Lần này, thậm chí còn trước mặt cô mà tầm hoan tác nhạc với chị kế của cô, Trì Nhược Liên.

Mạc Tử Đằng thấy phiếm mắt cô ửng hồng như muốn khóc. Nhưng Đặng Khả Nhi quật cường nén nước mắt, một giọt cũng không rơi trước mặt hắn.

Trong lòng nổi lên cảm xúc không tên, hắn ngày càng không thể hiểu nổi chính mình. Hắn không thích vì cô mà nhiễu đi tâm trạng của mình.

Đặng Khả Nhi thấy hắn nhất quyết không mở miệng, tâm chùn xuống vài phần. Cô bỗng dưng lên tiếng:" Anh đã nói suốt đời này chỉ yêu Mộc Liễu Kỳ, tại sao hết lần này đến lần khác lại quan hệ không chính đáng với phụ nữ khác? Tử Đằng ca, anh không thấy thẹn với lòng mình hay sao?"

Nghe cô nhắc đến cái tên khiến hắn đau đớn. Ngay lập tức, hắn đứng lên lao đến nắm lấy cổ cô:"Cô xứng gọi tên cô ấy sao?"

Đôi mắt hắn băng lãnh hàm chứa sự tức giận, siết chặt lấy cổ cô mà dùng toàn bộ sức lực như muốn bóp chết "Người tôi yêu vốn dĩ không phải là cô! Ủy khuất cái gì, mẹ nó chứ! Nếu như cô không có lợi tôi cũng chả thèm lấy cô."

Đặng Khả Nhi mất đi sinh khí, khuôn mặt tái đi, sợ hãi tột độ. Quả nhiên chỉ có cái tên này mới khiến hắn tức giận như thế. Hắn nói cái gì? Nếu như cô không có lợi sẽ không thèm lấy cô sao? Từ đầu đến cuối hắn chỉ xem cô như một món đồ để kiếm tiền ư?

"Anh buông tay ra..." Tuy kinh sợ hắn giận dữ nhưng ánh mắt không những dịu lại mà ngày một sắc bén, giọng nói đứt quãng. Cô cái gì cũng có thể cho hắn nhưng riêng lòng tự tôn của cô thì không thể.

Một trận choáng váng mơ hồ kéo đến, cô tưởng mình sắp xuống gặp Mạnh Bà đến nơi thì đột nhiên hắn buông tay ra. Cô ngã nhào xuống đất, thở hồng hộc duy trì sinh khí.

"Tôi không muốn nghe cô nhắc đến tên cô ấy trước mặt tôi! Cô không xứng!" Mạc Tử Đằng đứng nhìn cô, như một vị vua cao cao tại thượng đang xử phạt một phạm nhân. Đặng Khả Nhi nhìn đến đôi mắt đen như mực nhưng đầy lạnh lẽo của hắn, không tự chủ được phát run.

Mạc Tử Đằng ngồi quỳ xuống khiến cô kinh hoảng, hắn nâng cằm cô thốt ra giọng nói trầm thấp dễ nghe như loại rượu được ủ ngàn năm:"Nếu như còn muốn làm Mạc thiếu phu nhân của tôi, thì phải biết điều một chút." Nói xong, lại vỗ vỗ hai cái lên khuôn mặt trắng noãn của cô.

Lời tuy ít nhưng cô hiểu ẩn ý bên trong. Chính là mặc dù là vợ hắn nhưng không được quản chuyện của hắn, chuyện hắn quan hệ bất chính cùng ai không hề đến phiên cô nhúng tay.

Đến khi Mạc Tử Đằng bỏ đi, cô mới ôm mặt khóc nấc nở. Ai đó có thể nói cho cô biết cô phải làm sao hay không?

Chương 39: Thay cô hả giận

Mạc Tử Đằng vừa lái xe ra khỏi cổng liền bắt gặp một thân ảnh hớt hải chạy đến. 

Nhìn thấy chiếc xe sang trọng đang chạy đến gần, Mạch Mỹ Ly suy nghĩ một chút, rất nhanh khuôn mặt chuyển sang tức giận. Không nghĩ ngợi đứng lại, dang hai tay ra chắn.

Hắn đột nhiên thấy từ xa có một người phụ nữ lao đến, gấp rút thắng tay lái. Mở cửa ra nói với cô:"Cô muốn chết à?"

Mạch Mỹ Ly nghe hắn mắng mình, cùng với phẫn hận trước đó lập tức bùng phát:"Này Mạc thiếu, tôi không quản anh quan hệ với ai nhưng mong anh đừng khiến bạn tôi thêm đau khổ."

Hắn trừng mắt liếc nhìn nữ nhân hướng hắn diễu võ dương oai, khuôn mặt âm trầm:"Nữ nhân, cô vừa trốn ra khỏi viện trị an sao?". Người phụ nữ này vừa ra từ trại tâm thần phải không? Vì sao vô duyên vô cớ chạy đến đây chất vấn hắn? 

Cô nghe xong nghẹn đến đỏ bừng mặt. Thiên kim Mạch gia thế nào từ miệng tên này biến thành nữ tử bị bệnh thần kinh thế này? 

"Tôi là Mạch Mỹ Ly, bạn thân của Khả Nhi. Mạc thiếu, anh ăn nói cho cẩn thận." Cô lườm hắn cảnh cáo.

Hiểu ra được vấn đề, Mạc Tử Đằng nhếch môi:"Thì ra là Mạch tiểu thư. Đêm hôm khuya vắng đến nhà tôi làm gì?"

"Làm gì là làm gì? Đương nhiên là đến xem chị em tốt của tôi bị anh làm thương tâm đến mức nào rồi." Nói xong câu đó, chẳng thèm đợi hắn trả lời, cô nghênh ngang tiến vào, trước đó còn cố tình hất vai hắn một cái coi như thay bạn tốt hả giận.

Nữ nhân điên! Hắn thầm nghĩ trong đầu, cũng không nhỏ nhen cùng cô so đo. Lái xe một mạch tiến vào hộp đêm.

Sau khi mắng chửi tên họ Mạc, tâm trạng cô cũng không khá khẩm là mấy, thật sự không hề có tư vị người chiến thắng. Khi thấy Đặng Khả Nhi đang ngồi trên nền nhà lạnh băng khóc đến thương tâm, chua xót tiến đến:"Khả Nhi!"
Đặng Khả Nhi nghe tiếng ngẩng đầu, nén đi tiếng khóc khiến nó trở thành những tiếng nấc đứt quãng:"Sao cậu lại đến đây?"

Cô tiến đến ôm bạn thân mình vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô:"Mình lo lắng nên đến đây,thiếu chút nữa gấp đến độ xe phi như bay lên trời luôn đó."

Biết rõ bạn mình đang cố làm mình vui lên,Đặng Khả Nhi nghe xong gượng cười:"Không cần phô trương như vậy, mình không sao, khiến cậu lo lắng rồi." 

Mạch Mỹ Ly khó chịu nhìn đôi mắt vốn long lanh ánh nước trở thành bộ dạng sưng húp đáng thương. Thật lâu mới lên tiếng:"Khả Nhi, nếu thật sự không hợp... cậu... ly hôn với anh ta đi?"

Ly hôn? Thật khó khăn mới có thể đường đường chính chính trở thành vợ hắn mà bảo cô ly hôn? Không thể nào!

Tiểu Ly thấy cô rơi vào trầm tư, như đang suy nghĩ, nói thêm:"Mẹ nó, bà đây không tin trên đời chỉ có một Mạc Tử Đằng. Hắn ta có gì tốt? Ngoại hình đẹp trai thì như thế nào? Gia đình quyền quý giàu có thì như thế nào? Đặng gia cũng không kém gì Mạc gia, Khả Nhi, cậu suy nghĩ một chút đi được không? Nhìn cậu suốt ngày cứ khóc đến hoa lê mang vũ như vậy mình cũng rất đau lòng, cậu đừng bướng bỉnh như thế được không?"

Mạch Mỹ Ly rất hiểu con người Đặng Khả Nhi. Từ nhỏ bạn mình muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, nhưng duy nhất tâm của người đàn ông kia cô vẫn chưa có được nên cố chấp không chịu buông tay. Kết quả thì như thế nào, còn không phải tự mình thương tổn hay sao?Đặng Khả Nhi chỉ cần nghĩ đến cô và hắn trở thành hai người xa lạ, nội tâm đau thở đến không muốn sống nữa. Cô thật sự sẽ không thể chịu nổi nếu hắn cùng người phụ nữ khác ngọt ngào âu yếm nhau, càng không muốn người phụ nữ khác làm vợ của hắn hay thậm chí mang cốt nhục của hắn. 

Tự đắm chìm trong mộng tưởng, nước mắt như sông Hồng vỡ đê tuôn ra ào ạt:"Tiểu Ly, không thể. Cậu nói mình cố chấp cũng được, ngoan cố cứng đầu cũng tốt, mình thật sự không thể buông tay Tử Đằng ca được."

Buông tay? Nói thì dễ mà làm thì khó! Huống chi cô đã yêu thầm hắn hết mười năm tuổi trẻ của mình. 

Đặng Khả Nhi nhớ lại lần đầu tiên gặp anh là lúc cô sang Mạc gia chơi khi vừa tròn 9 tuổi, Mạc Tử Đằng hơn cô 3 tuổi. Cô đang ngồi nghe hai vị trưởng bối trò chuyện mà mình không hề hứng thú cho đến khi truyền đến giọng một bé trai:"Mẹ, con ra ngoài cùng tiểu Thiên đi đá banh nhé?" sau đó xuất hiện một thân ảnh nam tử nhỏ nhắn, khuôn mặt trẻ con non nớt nhưng ngũ quan sắc xảo, không thể phủ nhận tương lai sẽ rất tuấn mỹ điển trai.

Đặng Khả Nhi từng thấy qua rất nhiều bạn nhỏ xinh xắn nhưng không ai đẹp hơn bạn nhỏ trước mặt này, quay sang nói với Lưu Tích Tuyền:"Mama, bạn nhỏ này thật là đáng yêu!" 

Lưu Tích Tuyền cười trìu mến, nhẹ nhàng nói với cô:"Đây là Tử Đằng, lớn hơn con 3 tuổi nên phải gọi là ca ca."

Trưng ra khuôn mặt ngây thơ, dùng đôi mắt to tròn nháy nháy nhìn cậu bé mà mình sẽ phải kêu ca ca. Cũng rất vui vẻ lên tiếng:"Tử Đằng ca ca, em là tiểu Khả Nhi."

Tử Đằng ca ca kiên nhẫn nghe cô nói, cảm thấy không có gì thú vị chỉ "ừ" một tiếng rồi bỏ ra ngoài đi chơi. Tiểu Khả Nhi cảm thấy ca ca không thèm đếm xỉa đến lời mình nói, cảm thấy vô cùng kì lạ. Ở trường mấy bạn nam khác rất thích cùng cô nói chuyện tại sao Tử Đằng ca ca không thấy vậy? 

Thập Kỹ Đình nhìn khuôn mặt tròn xoe đáng yêu của cô, vừa cười vừa nựng hai má trắng noãn của cô:"Tiểu Khả Nhi đừng trách ca ca, nó vốn ham chơi như thế. Lần sau tiểu Khả Nhi đến đây dì sẽ bắt nó chơi cùng con, có chịu không?" 

Đặng Khả Nhi nghe có thể cùng Tử Đằng ca ca chơi với nhau, đương nhiên cực kì phấn khởi, gật gật đầu nhỏ rồi cùng Lưu Tích Tuyền ly khai.

Chương 40: Tiểu quỷ bám người

Tần số Đặng Khả Nhi đến Mạc gia ngày một nhiều hơn, lúc trước thì một tháng một lần, bây giờ thì một tuần một lần, nhiều lúc ngẫu hứng có khi một tuần đến ba bốn lần. Thập Kĩ Đình cũng không thấy có gì phiền phức, rất vui vẻ hoan nghênh Đặng Khả Nhi đến chơi. Mỗi lần cô đến, đều mở miệng tìm kiếm Tử Đằng ca ca. Còn Tử Đằng ca ca như bị quái vật truy sát, mỗi khi cô nhóc này đến chơi đều kiếm cớ lẫn trốn trong phòng hoặc leo cửa sổ để đi ra đá banh cùng đám bạn.

Thật ra cậu không chán ghét gì cô bé nhưng mỗi khi cùng cô nô đùa, cô cứ giương khuôn mặt ngây thơ hỏi hắn "Ca ca cái này là cái gì?", "Ca ca cái này chơi như thế nào?", "Ca ca em thật sợ!", "Ca ca, em không chơi nổi nữa" như ma chú xâm nhập vào não bộ của cậu, nghe đến thuộc lòng. Ngày một ngày hai cậu có thể bỏ qua nhưng trình độ bám như dây leo của cô có thể nói còn dai hơn cả đĩa, cậu đi đâu cô liền theo sát không rời. Có một lần cậu muốn đi vệ sinh, Đặng Khả Nhi chỉ giương cặp mắt nhiều nước hơn cả Thái Bình Dương hỏi hắn:"Ca ca đi đâu thế?"

Lúc đó mặt hắn cực kì khó coi, cũng không chính miệng nói ra mục đích của mình:"Ca ca đi tìm đồ chơi cho em."

Cô bé khó hiểu, lập tức hỏi:"Đồ chơi? Đồ chơi gì trong nhà vệ sinh vậy?"

"Em có thể đừng hỏi được không, đây là bí mật quốc gia đấy!" Mạc Tử Đằng nghẹn đến đỏ bừng mặt, muốn cô mau mau đi khỏi cho mình giải quyết chuyện đại sự nhưng sống chết cô bé vẫn trưng cái mặt si ngốc ấy:"Bí mật quả gia là gì? Em chưa nghe bao giờ."

Tử Đằng ca ca tức tối, không rảnh nghe cô dài dòng, đóng sầm cửa trước mặt cô.

Tiểu Khả Nhi nghĩ hắn muốn bỏ rơi mình, nước mắt như hạt thủy tinh đọng trên hốc mắt, la toáng lên:"Tử Đằng ca ca, đừng bỏ em. Anh chưa nói cho em nghe bí mật trái cây(*) là gì mà."

(*) Hai từ gần giống âm nhau:

国 - Guó: Quốc ( Quốc gia) và

果 - Guǒ (Trái cây, hoa quả).

Ở đây tiểu Khả Nhi nghe nhầm nên từ Quốc gia thành trái cây luôn.Thập Kĩ Đình và Mạc Trường nghe tiếng động lớn liền chạy đến xem. Thấy tiểu Khả Nhi như đứa nhỏ bị bỏ rơi tội nghiệp,liền hỏi:"Tiểu Khả Nhi,con làm sao đấy?"

"Dì, chú! Hai người coi Tử Đằng ca ca nói cái gì mà tìm đồ chơi cho con rồi còn bí mật hoa quả gì đó,con hỏi bí mật gì mà giấu trong nhà vệ sinh nhưng anh đóng cửa thật mạnh bỏ mặc tiểu Khả Nhi." Dứt lời liền oa oa kêu.

Thập Kĩ Đình thoáng liếc vào cánh cửa bị đóng chặt, biết rõ Mạc Tử Đằng đang ở bên trong rồi hiểu được sự tình, cười hì hì dỗ tiểu Khả Nhi:"Ca ca đang bận chút việc, đợi anh xong rồi chơi tiếp nhé?"

Mạc Trường híp mắt bên cạnh cười trộm, bảo bối Đặng gia thật đáng yêu, hắn cũng ước ao có được một đứa con gái như vậy nên sớm đã biến cô trở thành con gái mình luôn.

Thập Kĩ Đình dở khóc dở cười, cô bé này cũng đã lên học tiểu học rồi sao còn ngây ngô như vậy nhưng nhờ thế bà cũng kiếm được niềm vui trong cuộc sống.
Cô còn chút nghi ngờ muốn tiếp tục kêu réo cậu cùng ra chơi, kết quả bị Thập Kĩ Đình dụ ra vườn hoa nhà mình bắt bướm, sau đó thì quên luôn sự tồn tại của Mạc Tử Đằng.

Mạc Tử Đằng thấy bên ngoài yên tĩnh, thầm thở phào nhẹ nhõm, cậu đã bị tiểu quỷ này vật vã đến lên bờ xuống ruộng nên cảm thấy sợ hãi khi gặp cô. Vài lần sau đó, cậu khôn ngoan tránh đi, thấy cô tiến đằng Đông liền rẽ đằng Tây. Thấy cô xông vào phòng kiếm mình, cậu giả vờ bất tỉnh nhân sự khiến cô chán nản bỏ đi. Nhưng mà tiểu quỷ này có tính kiên nhẫn thật đáng khâm phục, không những bỏ đi mà còn chờ mình tỉnh dậy, lúc chán nản thì liên tục ca hát nhạc thiếu nhi,giọng nói thanh thanh trong trẻo vô cùng dễ nghe. Chịu hết nổi, Mạc Tử Đằng đành kết thúc màn diễn của mình, thấy cô nhìn mình đầy ý cười, thầm than thân trách phận.

Lần sau, hắn chu đáo chuẩn bị nhiều chiếc mền, cột lại với nhau cho đến khi đủ dài. Từ cửa sổ quăng xuống, nghe tiếng cô từ xa ngay tức khắc dùng sức bám vào "dây" rồi trượt xuống, chạy ra ngoài đi chơi đá banh.

Cậu bạn tí hon khác thấy hắn hì hục chạy đến, cười đến ngoác miệng:"Như thế nào, lại bị truy sát sao?"

"Đúng là kiếp trước thiếu nợ con nhóc đó mà, ngày ngày đến tìm mình chơi những trò con nít."

Nhiễu Hành Thiên liếc mắt khinh thường, trên mặt viết "làm như cậu lớn chắc".

Nhiễu Hành Thiên từng thấy qua Đặng Khả Nhi trong một lần đến Mạc gia rủ tên nào đó đi đá bóng. Thấy tên mình tính rủ đi chơi chạy lòng vòng khắp nhà, trên đầu thậm chí còn đang đeo một chiếc tai thỏ màu hồng dành cho nữ nhi. Nhiễu Hành Thiên giương đôi mắt tà tà giễu cợt:"Thì ra cậu lại có sở thích như vậy nha. Mau kể mình nghe, cảm giác thế nào?"

Mạc Tử Đằng mặt đen hơn đít nồi, vừa muốn tháo xuống thì Đặng Khả Nhi đã theo đến nơi:"Tử Đằng ca ca, anh mà tháo xuống liền biến thành con heo đần độn."

Tên kia nghe xong cười không ngừng, đem chuyện đó vào trường hướng nhóm bạn của mình và cậu miêu tả lại trêu hắn nửa ngày khiến Mạc Tử Đằng trưng gương mặt thối đến trường hai tuần sau đó.

Nhưng đến khi sắp sửa lên trung học cơ sở, cô không thường xuyên ghé nhà họ Mạc nữa, từ thường xuyên trở thành hiếm khí, điều đó khiến hắn cảm thấy như thiên hạ thái bình, tự do tự tại vui gần chết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau