100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Điềm báo

Nam nhân đắc ý cười, giơ tay muốn lao đến bắt lấy cô. Đặng Khả Nhi nhanh hơn hắn ta một bước, dùng vật lạnh ở phía sau nện mạnh vào người hắn.

Hắn ta hét lên, một tay ôm lại bả vai vừa bị đánh trúng nhưng không vì cơn đau mà ngã gục như tên kia. Nam nhân hung ác nhìn cô, tay còn lại nắm chặt lấy hai cánh tay cô. Cô ra sức chống cự, lạnh lẽo nhìn hắn:"Tên khốn, anh mau buông tay ra!"

"Con điếm, mày dám đánh tao? Lần trước do đại ca tao sơ suất nhưng tao thì không. Muốn không bị đau thì ngoan ngoãn theo tụi tao. Xong việc tụi này sẽ cho mày đi."

Hắn nói, phát hiện thanh sắt trong tay bị cô ghì chặt. Dùng sức đoạt lấy nhưng nữ nhân chết tiệt này thật ngoan cố, không chừa cho hắn một chút cơ hội.

"Mau đưa nó đây!"

Đặng Khả Nhi run rẩy, cánh môi mấp máy không nói lên lời. Đánh chết vẫn không buông vật trong tay ra. Lần này quả thật hết đường cứu rồi, cô chắc chắn sẽ rơi vào tay bọn khốn nạn này.

Mạc Tử Đằng....

Cái tên này lại một lần nữa xuất hiện trong trí óc cô. Tại sao hắn lại không đến cứu cô chứ? Cô dù sao vẫn là vợ của hắn cơ mà? Tại sao hắn lại nhẫn tâm như thế, hắn thật sự chán ghét cô đến vậy sao? Nếu đã vậy thì cho dù đã qua sử dụng của bọn biến thái này thì hắn vẫn sẽ không quan tâm phải không?

Gã mặt sẹo kia đã theo đến nơi, mở miệng với đàn em của hắn:"Sao rồi?"

Nam nhân phát hiện nữ nhân đã có chút biến hóa, nghĩ rằng cô đã ngoan ngoãn chấp thuận thì háo hức nói với gã:" Đại ca, cô ta nghe em hăm dọa vài câu liền sợ đến ngây người đây. Chắc là bây giờ nghe lời rồi, dẫn nó đi thôi đại ca."

Dẫn cô đi? Bọn này tính dẫn cô đi đâu?

"Các người muốn đưa tôi đi đâu?"

Tên được gọi là "đại ca" nghe thấy, nói:"Hỏi nhiều quá làm gì? Đến nơi thì sẽ biết thôi."

Hắn dừng lại một chút, đột nhiên quay sang nói với nam nhân:"Con nhỏ này nếu đem bán cho bọn buôn người khả năng sẽ có một mớ tiền lớn đây. Tao với mày dùng xong thì đem nhỏ đi bán đi, nó xinh đẹp như vậy người ta không nỡ giết nó đâu. Cùng lắm là cho vào động đi tiếp khách."

Nam nhân đang giữ chặt cô vừa nghe đến tiền thì mắt sáng rưng rưng. Nịnh nọt ca tụng gã:"Đại ca thật thông minh nha, mai này không cần làm gì mà cũng có miếng ăn rồi!"Cả hai cười gian xảo. Cô nghe xong thì giựt bắn người.

Buôn người? Sau khi hãm hiếp cô xong sẽ đem cô đi bán sao?

Hai tên kia nói gì cô đều không nghe thấy nữa. Từ đâu lấy ra sức, cô hất tay nam nhân ra một lần nữa giơ cao thanh sắt muốn đánh đến chết hai tên khốn khiếp này.

Nhưng lần này cả hai tên rất nhanh nhẹn, nam nhân cầm lấy tay cô, ép cô đánh rơi cả thanh sắc. Đưa tay cô áp sát lên trên tường. Gã to lớn dùng bàn tay hung hăng nắm lấy đầu cô đưa ra rồi đập mạnh vào tường một cái.

Cú đập mạnh khiến cô choáng váng cả đầu óc. Một chất lỏng nương theo da đầu chảy xuống. Không biết nam nhân kia lấy từ đâu ra một chiếc khăn siết chặt cổ tay cô, không thể động đậy.

"Các người không bằng cầm thú!" Tức giận dẫn đến cơ ngực phập phồng lên xuống. Những mảnh thịt không được che đậy lộ ra càng trở nên quyến rũ mê người. Hơi thở cả hai gấp gáp hơn, hận không thể lập tức thưởng thức.

"Cô em không cần nôn nóng, bọn anh còn gấp hơn cả em. Không lâu nữa thì anh cho em tận hưởng được không?" Không quan tâm lời mắng chửi của cô, gã chuyển giọng sang dỗ ngọt cô.

Lần này cô không nói gì nữa, lực bất tòng tâm bị hắn ta dắt đi. Bây giờ làm ơn có ai đó hãy mau đến cứu cô.Tê dại từ đỉnh đầu truyền đến càng lúc càng đau đớn mãnh liệt, tầm mắt cô càng ngày càng mơ hồ. Không được, cô không thể bất tỉnh vào lúc này. Không...

- - - - - - - - - - - - -

Mạc Tử Đằng bước ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Liếc mắt nhìn người đàn bà lõa thể thỏa mãn nằm ở trên giường, đáy mắt hắn xẹt qua một tia khinh thường. Đàn bà chỉ là loại hám danh lợi, làm gì có cái gọi là tình yêu?

Mộc Liễu Kỳ! Người phụ nữ đầu tiên dạy hắn biết yêu và cũng sẽ là người hắn yêu đến cuối đời. Nhưng ông trời thật không công bằng, tước mất đi nữ nhân mà hắn đã yêu nhất. Hắn thề cả đời này sẽ không yêu ai được nữa...

Mắt trái bỗng dưng giật lên liên tục như báo hiệu gì đó. Hắn nhắm mắt lại một chút, nhưng kết quả vẫn như cũ. Buồn bực không để tâm đến nó nữa thì tiếng chuông điện thoại truyền đến.Mạc Tử Đằng nhìn tên người gọi, nhấn bắt máy.

"A, họ Mạc! Giờ này vẫn chưa ngủ sao?" Câu mở đầu quen thuộc của đối phương chính là quan tâm hỏi han hắn. Mắt trái khi nãy giật lên bây giờ lại trở nên lợi hại hơn.

Mạc Tử Đằng cau mày, đến mắt cũng không chịu nỗi hắn:"Có chuyện gì không?"

"Haizz, cậu không biết thức khuya sẽ có hại cho sức khỏe sao? Lão hóa rất nhanh đó, đến khi thành một ông lão rồi còn nữ nhân nào dám theo cậu chứ?" Đối phương vô cùng "nhiệt tình" khuyên nhủ hắn.

Gọi hắn là Nhiễu thần kinh đúng là không sai mà. Gần hai giờ sáng gọi đến nhắc nhở hắn đi ngủ sớm.

"Nếu không có việc gì thì tôi cắt đây." Mạc Tử Đằng thơ ơ vô cảm, không chút cảm kích đối phương quan tâm mình.

Nhiễu Hành Thiên bên kia vội lên tiếng:"Như thế không được tốt lắm nha! Mình gọi đến báo cho cậu, tiểu tử họ Cung đã trở về rồi!"

Mạc Tử Đằng kinh ngạc, tò mò hỏi:"Trở về lúc nào?"

Nhiễu Hành Thiên nghe thế liền nhớ đến cơn ấm ức sau khi nghe thư kí báo tin, tuôn ra một tràng:"Chính là rạng sáng hôm qua. Tên xú tiểu tử trở về còn không báo cho chúng ta một tiếng. Họ Mạc, cậu nói xem thật đáng giận phải không? Đã thế lần này mình sẽ đoạn tuyệt cậu ta, làm như không quen biết!"

Chương 32: Tự tìm kiếm đau đớn

Ánh đèn lập lòe chói lóa khiến Đặng Khả Nhi từ trong cơn mê man tỉnh dậy. Dây thần kinh tựa như dây đàn bị kéo căng đứt, đau đến vỡ óc. Mơ màng mở mắt ra nhìn khung cảnh xa lạ trước mắt không khỏi ngỡ ngàng. Khung đèn trang nhã treo trên trần nhà, căn phòng trống trải nhưng to lớn sang trọng, nơi đây không kém gì Tường Vi Uyển nhà cô.

Nhớ lại sự việc trước đó, cô không khỏi kinh hoàng. Tức tốc ngồi dậy, kiểm tra thân thể. Ngạc nhiên đến độ khi thấy y phục đã thay đổi thành một chiếc váy xanh lam tinh tế. Không biết người nào đã đem cô thay đi trang phục. Nhưng cũng thật may mắn, hạ thân không hề truyền đến đau đớn chứng tỏ chưa hề có ai động chạm vào cô.

Nghĩ đến đây, Đặng Khả Nhi không khỏi thở ra một hơi. Vừa lúc, cánh cửa mở ra, xuất hiện một thân ảnh người đàn ông.

Người đàn ông này tướng mạo cao lớn tuấn mĩ, ước chừng cao cỡ một mét tám. Mái tóc vàng óng ả cùng đôi mắt màu lam huyền ảo xinh đẹp. Hắn mở miệng:" Tiểu thư, cô tỉnh rồi."

Đặng Khả Nhi đoán người đàn ông này chính là người ngoại quốc. Thế nhưng lại có thể nói tiếng phổ thông lưu loát như chính tiếng mẹ đẻ của mình. Rốt cuộc người đàn ông là ai?

Đặng Khả Nhi chăm chú đánh giá hắn. Người đàn ông sống mũi cao thẳng ngất ngây, đôi môi mỏng mím lại, sở hữu làn da trắng nổi bật khiến phái nữ ghen tị đồng thời điên đảo trước vẻ đẹp của hắn.

Nếu nói Mạc Tử Đằng có nét đẹp yên tĩnh âm trầm như loài hoa tử đinh hương thì người đàn ông này lại nhu hòa tinh xảo, xinh đẹp như một đóa hoa hồng.

Người đàn ông này có phải đã cứu cô hay không?

Cô yếu ớt mở miệng, yết hầu khô khốc dẫn đến khàn cả âm thanh:" Thật ngại quá, là anh đã cứu tôi sao?"

Người đàn ông gật đầu không phủ nhận, lẳng lặng nhìn cô.

Mặc dù cảm thấy bầu không khí có chút lúng túng nhưng Đặng Khả Nhi vẫn không mở miệng nói nữa. Thế nhưng qua một lúc, người đàn ông lại lên tiếng:"Cô tên là gì?"

"Đặng Khả Nhi." Cô nhàn nhạt đáp, chợt nhận ra thái độ mình khá lạnh nhạt liền thay thế bằng một nụ cười.

"Tên của cô thật dễ nghe. Còn phần tôi, cô cứ gọi là Silas." Người tự xưng là Silas cực độ thân thiện. Thái độ mến khách rất dễ nhận biết từ những người phương Tây. Thấy Silas dễ gần, Đặng Khả Nhi cũng sinh ra thiện cảm không ít.

"Cảm ơn anh, Silas!"
Bất giác nhìn xuống y phục trên người. Như đọc được suy nghĩ, người đàn ông thản nhiên nói:" Tôi nhờ người giúp việc thay cho cô. Một lát sẽ đưa lại đồ của cô."

Nâng nhẹ khóe miệng, cô lẳng lặng nhìn ra cửa sổ. Quang cảnh xa lạ, đầy cây xanh um tùm che phủ. Cứ như là ngoại ô thành phố, tách biệt với chốn đô thị phồn hoa náo nhiệt.

"Tiên sinh, tôi nghĩ tôi nên trở về rồi. Mặc dù tôi không biết tại sao anh lại xuất hiện ở đó giúp đỡ tôi nhưng từ tận đáy lòng tôi vô cùng cảm kích."

Silas nghe xong chỉ cười, cũng không nói với cô sự tình hôm qua diễn biến như thế nào. Đặng Khả Nhi không muốn nhớ lại sự việc kinh khủng đó, chỉ thầm cảm tạ trời vì may mắn vượt qua nên cũng không hỏi.

Qua một lúc, Silas lại lên tiếng:" Đặng tiểu thư có muốn ở lại dùng bữa cùng tôi hay không?"

"Hảo ý của anh tôi xin nhận nhưng thật sự đến lúc tôi phải trở về." Hơi bất ngờ trước lời mời dùng cơm của anh, cô ngượng ngùng từ chối. Nếu người kia trở về không thấy cô, khả năng cao sẽ sinh ra hiểu lầm mà cô lại không muốn phát sinh ra điều đó.

"Thế cũng được, tôi đưa cô trở về. Cô không thể từ chối bởi vì nơi đây là vùng ngoại ô." Thomas cũng không ép buộc, tốt bụng nói với cô.

"Thế thật tốt, cảm ơn anh. Tôi lại làm phiền anh rồi!"
"Khách khí gì chứ, chúng ta dù sao cũng là bằng hữu!" Đặng Khả Nhi nghe xong không hiểu. Hai từ "bằng hữu" của hắn có ý gì nhưng cũng không quan tâm đi chất vấn.

- - - - - - - - - - -

Vào lại thành phố đã mất nửa ngày.

Silas muốn đưa cô về tận nhà nhưng cô khéo léo khước từ. Hiện giờ việc cô muốn làm là đến một bệnh viện nào đó xem xét về da đầu mình. Thấy Silas quá nhiệt tình, cô chỉ có thể để mặc hắn đưa mình đến bệnh viện.

Làm xong một loại kiểm tra thì không có gì đáng ngại, chỉ trầy xước nhẹ da đầu. Được kê một vài toa thuốc chờ thêm một lúc thì có thể trở về.

Sợ bộ dáng mình sẽ dọa sợ Mạc Tử Đằng nên cô ghé vào một cửa hàng bán nón thêu. Mua một chiếc nón len màu nâu đeo lên, ngắm nghía mình trong gương một hồi mới hài lòng ra về.

Đặng Khả Nhi cô đời này chính là không muốn trước mặt Mạc Tử Đằng mà mất đi hình tượng, trở nên xấu xí.

Mở cửa nhà, đập vào mắt cô là một màu tối đen. Thật lạ, Mạc Tử Đằng không có trở về sao? Nghĩ xong liền nhếch môi mỉa mai cười, làm sao có khả năng kia chứ? 

Mặc dù trong lòng đang xuất hiện một mảnh đau thương nhưng tay lại không thể khống chế mà nhấc điện thoại gọi cho hắn. Điện thoại vang lên một hồi đô đô, tim cô vì thế mà như treo lơ lửng trên không, đập liên hồi. Nối thông, cô vội vàng lên tiếng:" Alo!" 

" Có chuyện gì không?" Giọng nói hắn bình tĩnh đến lạ thường mơ hồ không chứa đựng một tia cảm xúc. Vẫn hờ hững như thế khiến tim cô phát đau.

" Em...em... Không có gì. Chỉ muốn hỏi tối nay anh có trở về không?" Biết là tỉ lệ hắn quan tâm cô bằng không nhưng cô thật sự muốn hắn hỏi. Chỉ một câu đơn giản như "Em có ổn không?" như thế cũng đủ rồi. Sau khi trải qua một đả kích như vậy hắn cũng tiếc rẻ mở lời hỏi thăm.

Nước mắt yếu ớt lại xuất hiện trên gò má. Như ngọn lửa nóng hổi muốn thiêu đốt cả gương mặt diễm lệ. Xúc động dẫn đến đau đớn, không còn dũng khí nghe hắn nói tiếp, trực tiếp cắt đi. Mất trọng lực ngã xuống đất mà ôm trọn gương mặt khóc nấc...

Đặng Khả Nhi cô sinh ra trong một gia cảnh nhung lựa cao quý, dung mạo xinh đẹp khuynh đảo chúng sinh, số người theo đuổi có hơn bốn chữ số. Nhưng chỉ vì một Mạc Tử Đằng mà níu kéo không nỡ buông tay. Như một kẻ điên cuồng cố chấp, tự thân tìm đến sự tuyệt vọng trong cái gọi là tình yêu.

Chương 33: Tìm thú vui giết thời gian

Trong một căn phòng truyền đến tiếng nói tức giận của một người phụ nữ:" Cô lại làm sao vậy? Tôi hỏi cô đây là lần thứ bao nhiêu công ty vì cô mà thiệt hại đây? Làm ơn trong lúc làm việc gác chuyện tình cảm yêu đương của cô sang một bên có được hay không?" Người phụ nữ thanh tú đầy phẫn nộ trên gương mặt, đôi mắt khóa chặt thiếu nữ non nớt đang rụt rè chịu trận, trên đôi mắt phiếm đỏ như muốn khóc. 

"Haiz, Đường Cát Mễ, đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở cô. Tôi cho cô thêm một cơ hội sửa lỗi sơ suất. Bây giờ đi làm việc của mình đi!" Người được gọi Đường Cát Mễ gật đầu lia lịa, nhanh chóng thối lui trở về làm việc.

Mạch Mỹ Ly ngả người về phía sau hơi day trán, phiền não không dứt. Cái nữ nhân Đường Cát Mễ này vốn là người rất có năng lực trong thống kê số liệu. Nhưng khi cô ta sa vào rắc rối tình cảm, từ đó số liệu dù chỉ bị sai sót một con số nhỏ vẫn dẫn đến thiệt hại nặng nề cho Mạch thị. Cô thở dài một hơi, sa thải người này thì công ty mất đi một nhân tài nhưng không sa thải chỉ sợ loạn càng thêm loạn. Dù vậy cô vẫn đặt hết niềm tin vào Đường Cát Mễ, cho cô ta thêm một cơ hội cuối cùng. Bởi vì cô có thể nhìn thấy được sự bi thương của bạn thân mình trên người Đường Cát Mễ.

Không ngờ vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. Điện thoại được Đặng Khả Nhi gọi đến, cô vui vẻ nghe máy: " Thiên kim họ Đặng, cơ hội quý giá ngàn vàng đây nha. Như thế nào lại kiếm đến mình đây?" 

Đặng Khả Nhi khi nghe giọng tiểu Ly như tiếng chim hót không ngừng truyền đến. Thầm nhớ đến Nhiễu Hành Thiên, khẳng định hai người này rất xứng đôi. Ngược lại bây giờ không còn tâm trạng nào đùa giỡn:" Cậu có rảnh không, mình mời đi ăn cơm." 

Hai mắt sáng rưng rưng:" Đương nhiên là được, lúc nào cũng sẵn sàng đón tiếp Đặng tiểu thư nha! Lại còn như thế vinh hạnh được cậu mời đi ăn haha, không có ngu mà từ chối đâu." tiểu Ly đã vứt phiền não ra đầu từ bao giờ, bây giờ chỉ đến cùng bạn thân đi ăn a.

Thấy Mạch Mỹ Ly lúc nào cũng hồn nhiên vô tư thật tốt, cũng vì thế mà vui lên không ít:" Khoảng tối nay đi!" 

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Mạch Mỹ Ly đến nơi sớm, thật không ngờ khi thấy Đặng Khả Nhi đối với mình càng sớm hơn. Gương mặt Đặng Khả Nhi hôm nay tái nhợt xuất thần, cô đến nơi cũng không hề hay biết. Đợi một lúc nữa, Mạch Mỹ Ly mới không nỡ lên tiếng cắt đứt đi dòng trạng thái của cô bạn:"Này!"

Đặng Khả Nhi bỗng nhiên giật mình, liếc mắt nhìn sang thì thấy cô bạn khóa chặt ánh mắt trên người mình. Thất thố cùng ngượng ngùng, cô đổi chủ đề:" Đã gọi thức ăn chưa?"

Lúc này tiểu Ly không nhìn cô nữa, đảo mắt quanh thực đơn. Những món trong đây đẹp mắt đến quá đáng càng khiến cô chảy nước miếng. Hướng cô hỏi:" Cậu ăn cái gì?""Tùy ý, theo cậu là được." Đặng Khả Nhi chẳng mảy may quan tâm. Trước giờ đi cùng Mạch Mỹ Ly đều là theo ý cô bạn cùng chọn, tiểu Ly ăn gì cô liền ăn đó.

"Thật là, riết như mình là bảo mẫu của cậu." Hướng phục vụ liệt kê xong một vài món ăn, quay sang Đặng Khả Nhi trách móc.

Cô chỉ cười, không nói.

"Sao hôm nay cậu lại mang nón len vậy? Nhìn vô cùng buồn cười nha." Mạch Mỹ Ly cảm giác hôm nay bạn mình cực kỳ có tâm sự.

"Mau tháo nó đi, cười chết người ta a!" Đối với trang phục sang trọng trên người kết hợp cùng một chiếc mũ như vậy thật là không một chút ăn nhập, vô cùng kì quái.

"Không muốn, đầu mình đang bị thương. Tháo ra so với bộ dáng hiện tại càng thêm xấu xí." Đặng Khả Nhi rủ mắt, cầm tách trà hoa nóng lên nhấp một miếng đầy vẻ thanh nhã.
"Có chuyện gì?" Nhạy cảm như tiểu Ly làm sao không phát giác được bất thường? Nghiêm túc hỏi cô.

Mặc dù trước đó đã chọn một chỗ trống gần góc khuất, chỗ này rất ít ai để ý đến cùng với các bàn khác cách một khoảng khá xa nhưng vẫn cảnh giác nhìn xung quanh. Thu hồi ánh mắt, cô nhỏ giọng kể lại tựa như nói về câu chuyện của người khác.

Mạch Mỹ Ly nghe xong chỉ biết trố mắt kinh hoàng. Không ngờ rằng bạn thân mình đã xém nữa bị cường hãm. Đã thế Mạc Tử Đằng còn chẳng quan tâm đến, đau lòng như vậy.

"Cậu dọn đến sống chung với mình đi. Không cần cứ phải thống khổ như vậy." Mạch Mỹ Ly kích động, cảm tình trước đây đối với Mạc Tử Đằng tệ càng thêm tệ.

Đặng Khả Nhi chỉ lắc đầu cười khổ:"Mặc dù vậy mình cũng không muốn rời bỏ anh ấy. Huống hồ gì đó cũng là nhà của mình."

"Cái gì gọi là nhà? Có nhà nào cứ khiến cậu khóc lên khóc xuống vật vã như vậy? Có nhà nào khiến cậu ngày đêm chỉ biết đối mặt với bốn góc tường, làm bạn với cô đơn?" Cô vô cùng kích động, thật muốn lay tỉnh Đặng Khả Nhi càng muốn chính là đánh chết tên họ Mạc kia cho hả giận. Suốt ngày chỉ khiến cho Khả Nhi nhà cô vì hắn mà thương tâm.

"Thật ra, mình đang muốn mở một tiệm bánh." Nói ra một câu không cùng vế trước liên quan. Mạch Mỹ Ly đang kích động im bặt.

"Đúng như cậu nói ở nhà chỉ biết đối mặt với bốn góc tường. Nên mình định ra ngoài làm để giết thời gian, để không suy nghĩ nhiều nữa."

Mạch Mỹ Ly nghe xong làm ra bộ mặt suy tư, vuốt vuốt cằm như một nhà bác học thông thái. Gật đầu tán dương:" Được a, ý kiến rất hay! Mình với cậu cùng mở, như thế nào?"

"Không thành vấn đề."

Chương 34: Tiệm bánh Thủy Tinh

Hôm sau, Đặng Khả Nhi cùng Mạch Mỹ Ly ra ngoài tìm kiếm địa điểm tốt để mở tiệm bánh.

Vốn dĩ cô có thể tự mình đi xem địa điểm nhưng Mạch Mỹ Ly nhất quyết không chịu. Sống chết vẫn muốn bám lấy Đặng Khả Nhi y như một vệ sĩ bảo hộ.

"Tiểu Ly, Mạch thị còn có chuyện thì cứ xử lí, mình có thể tự lo liệu."

"Không được nha, trải qua một lần trước kia mình mới không để cậu đơn độc nữa, có đi thì chúng ta cùng đi!" Đặng Khả Nhi sao lại không biết "một lần trước kia" của bạn mình là gì. Không lay chuyển được ý định của Mạch Mỹ Ly, cô mặc kệ để bạn theo cùng. Dù sao thêm một người cùng đi dạo cũng không thành vấn đề.

Đến một cửa hàng bán bánh nhỏ trên đường. Nếu không có biển tên thì tiệm bánh này bên ngoài nhìn như một tiệm bán đồ cổ. Bên trên biển tên đề hai chữ "Thủy Tinh". Đặng Khả Nhi thầm nghĩ cái tên này rất hay. Lại càng hiếu kỳ cách bố trí bên trong tiệm bánh Thủy Tinh liền dắt tay cô bạn đi vào bên trong.

Vừa mở cửa liền có âm thanh leng keng truyền đến, theo đó là tiếng chào mừng của nhân viên. Bản hòa ca không lời đằng sau làm nền càng tạo thêm khung cảnh thơ mộng cho tiệm. Đặc biệt ánh đèn vàng nhạt mờ mờ ảo ảo, như đưa con người trở về với những năm tháng xưa cũ. Nói nhỏ nhưng thực chất không gian bên trong rộng rãi thoáng đãng, tạo cho mọi người một cảm giác rất thoải mái.

Hai người cùng nhau ngồi xuống, ngó nghiêng xung quanh. Bên cạnh hai người là tấm kiếng tối màu. Tuy dễ dàng thu gọn mọi cảnh quang bên ngoài vào tầm mắt nhưng rất khó phân định sắc trời bên ngoài là sáng hay tối. Trên mặt bàn là tấm thủy tinh được đặt trên một trụ bằng gỗ mun quý, nhìn xuống liền thấy mọi thứ dưới chân mình.

Mạch Mỹ Ly thấy cô vô cùng thích thú tiệm bánh này, tâm tình không khỏi tốt lên. Ra hiệu cho nhân viên bước đến, gọi hai phần bánh "Hoa Liễu". Tên nghe thật lạ, cô rất muốn dùng thử.

Một lát sau nhân viên đem bánh lên, còn nhiệt tình chúc họ ăn ngon miệng. Tiệm bán" Thuỷ Tinh" lại không dùng đĩa bằng thủy tinh như mọi quán khác họ lại thay bằng một chiếc dĩa theo kiểu chiếc lá. Càng đặt biệt hơn trên dĩa là một cành hoa liễu trông rất chân thật nhưng thực chất lại là bánh kem. Ăn vào vị ngọt nhanh chóng hòa tan, rất là ngon.

Mạch Mỹ Ly lần đầu ăn theo kiểu phong phú như thế này tâm tình vô cùng hưng phấn. Cả hai vừa ăn vừa trò chuyện vô cùng vui vẻ dường như đã quen mọi ưu phiền trước đó.

Đột nhiên có một tên lưu manh tiến vào, hung hung dữ dữ tiến tới quầy thu ngân la lối ầm ĩ làm mọi người không thể không liếc mắt nhìn đến. Theo sau hắn là ba bốn tên lưu manh khác thản nhiên ung dung, một tay che trời chân đội đất bước vào. Hắn dường như không quan tâm mọi ánh nhìn bên ngoài, chống tay lên bàn tiêu sái ra lệnh làm nhân viên sợ chết khiếp:" Mau gọi chủ quán ra đây, nhanh lên!"

"Thưa ngài, ngài có chuyện gì..." Nhân viên vừa bị ra lệnh run rẩy không thôi nhưng vẫn hỏi hắn.

"Nhiều chuyện quá làm gì, kêu chủ quán ra nhanh lên. Tao không có đủ kiên nhẫn đâu, làm tốn thời gian tao cho người dọn dẹp cả cái tiệm bánh tôm tép này luôn đấy." Tên cầm đầu nói năng cực kì thô lỗ. Nhân viên nghe xong nhanh chóng đi vào kêu gọi quản lí.Rất nhanh, một thiếu nữ trẻ tuổi bước ra.

"Mày chừng nào trả tiền cho tao đây hả, nợ cũng lâu rồi! Hay muốn tao vào bệnh viện đòi tiền mẹ của mày?" Tên lưu manh vừa thấy người ra liền hăm he đe dọa. Ngược lại, chủ quán lại cực kì bình tĩnh.

Đặng Khả Nhi liếc mắt đánh giá, chủ quán tiệm bánh trông còn rất trẻ, cỡ tuổi cô hoặc thậm chí nhỏ hơn. Dung mạo lại rất kiều diễm xinh đẹp, đôi mắt đen như ngọc kiên cường chống đối lại mấy kẻ hung hăng được che giấu dưới cặp kính. Chủ quán lên tiếng:" Xem ra các người thật đúng hạn, tôi hiện tại còn vài vạn cầm đỡ đi. Cuối tuần tôi sẽ gom góp đủ số tiền còn lại cho ông."

Chủ quán vừa nói vừa lôi hết tiền trong người ra đặt vào trong tay hắn. Tên lưu manh im lặng nhìn cô một lúc rồi nhếch môi cười:" Được, coi như tao nể mày xinh đẹp lại có khí chất nên cho mày thêm vài ngày. Mà tới lúc đó còn không đủ tiền trả thì xác định cái thân thể mày thuộc quyền sỡ hữu của tao. Anh em, đi!" Hắn ta nâng mặt chủ quán, si mê ngắm nhìn rồi ra lệnh đàn em rời đi, coi như tên này cũng biết điều không cố ý gây khó dễ cho cô.

Cả tiệm bánh im lặng như tờ chỉ còn tiếng nhạc du dương. Nhân viên không dám bước ra ngoài chỉ có chủ quán đứng đó. Mạch Mỹ Ly cảm thấy vô cùng cảm thông với cô, nhưng chuyện ai nấy lo, cô không rảnh xen vào.

Đặng Khả Nhi thấy cô thật đáng thương, dừng tay tiến đến quầy thu ngân chỉ thấy chủ quán bận thống kê chi tiêu của quán, dường như chuyện ban nãy không liên quan đến mình nhưng Đặng Khả Nhi biết nội tâm cô chắc đang vô cùng rung động.

"Cô...là chủ quán tiệm bánh này phải không?" Đặng Khả Nhi hướng cô hỏi.Chủ quán nghe tiếng, ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng lên tiếng:" Đúng vậy, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô?"

Có một ý nghĩ đột nhiên xẹt qua đầu cô:" Tôi muốn mua lại tiệm bánh này, có thể không?"

Chủ quán cả kinh, bề ngoài nghi hoặc:"Tiểu thư, cô chắc chứ?" Cô nghĩ chắc là cô đang được thương hại mà thôi nhưng sự thương hại đó cô mới không cần.

Đặng Khả Nhi nhìn sự lạnh nhạt của chủ quán, vô cùng kiên định nói:" Thật như vậy, tôi vừa hay đang muốn mở một tiệm bánh. Hay là cô bán tiệm bánh này cho tôi được không, tôi thật sự rất thích chỗ này." Đặng Khả Nhi không hề nói nửa lời giả dối, muốn mở tiệm bánh là thật, thích tiệm bánh này cũng là thật.

Nội tâm chủ quán run rẩy, giọng nói có chút run:" Tôi không bán đâu, xin cô đi hỏi chỗ khác."

Đặng Khả Nhi thất vọng không thôi nhưng thấy mình đúng thật ra yêu cầu hơi vô lí. Vẫn không buông tay, cố chấp nói:" Hay là như vậy đi, tuy tôi mua tiệm bánh này nhưng cô vẫn có thể làm quản lí ở đây, tên hay bố trí phong cảnh tiệm bánh vẫn không thay đổi được không?"

Nói xong, Đặng Khả Nhi lấy ra một tấm thẻ:" Trong đây có hai trăm vạn tệ, coi như tiền đặt cọc. Nếu không đủ ngày mai tôi sẽ đưa thêm."

Chủ quán nghe thấy yêu cầu của cô cũng có phần lung lay. Tuy vậy nhưng tiệm bánh này là tâm huyết cả đời của mẹ cô nên cô không thể nói bán là bán được mặc dù hiện tại cô rất cần tiền. Cô nói:" Tôi vẫn có thể quản lí nơi đây chứ?"

Đặng Khả Nhi vui vẻ đáp ứng:" Đương nhiên có thể, tôi chỉ muốn góp phần vào để thỏa niềm đam mê của mình mà thôi, tiền của tiệm bánh tôi sẽ không động đến, cô yên tâm!" Cô cực kì thích tiệm bánh này từ cái tên lẫn phong cách cô vừa nhận ra nơi đây cách Mạc thị cũng khá gần. Nếu như vậy hằng ngày cô có thể trông thấy Mạc Tử Đằng tan làm rồi.

"Vậy được, thành giao!" Chủ quán nhận lấy tấm thẻ, đồng ý yêu cầu của cô. Nói thêm:"Nhưng tôi sẽ trả đủ số tiền này cho cô, bây giờ coi như mượn tạm."

"Được"

Chương 35: Cô ta đến

Tiệm bánh Thủy Tinh từ nay thuộc quyền sở hữu của Đặng Khả Nhi nhưng quyền quản lí vẫn do Nhạc Tĩnh Y làm chủ. Từ sau khi đám lưu manh rời đi, quán vẫn buôn bán trở lại bình thường. Tiệm bánh xưa nay làm ăn rất thuận lợi về sau thêm sự có mặt của Đặng Khả Nhi càng ngày càng phát triển. Khách đến đây một phần vì muốn mua bánh nhưng phần lớn là đến ngắm hai mỹ nhân xinh đẹp tại tiệm bánh Thủy Tinh.

Mạch Mỹ Ly cùng cô tiến vào tiệm bánh, thân thiện chào Nhạc Tĩnh Y. Nhạc Tĩnh Y chỉ nhàn nhạt đáp lại, sau đó bận bịu lo làm việc. Mạch Mỹ Ly lúc đầu cảm thấy thiếu nữ này vô cùng cao ngạo, không xem ai ra gì nhưng càng về sau càng đồng cảm với cô sau khi biết rõ nguyên nhân. Nhạc Tĩnh Y năm nay chỉ vừa tròn mười tám tuổi mà thôi nhưng ý chí lại vô cùng chững chạc, suy nghĩ cũng trưởng thành hơn rất nhiều.

Nhạc Tĩnh Y sinh ra đã bị cha ruồng bỏ, hạnh phúc gia đình tan vỡ, cha mẹ ly hôn. Cô và Nhạc mẹ nương tựa lẫn nhau mà sinh sống. Tiệm bánh Thủy Tinh này vốn dĩ là của bà ngoại truyền lại cho mẹ của cô sau cùng bà lâm bệnh nặng nên truyền lại cho Nhạc Tĩnh Y. Khi đó bán bánh kiếm được không nhiều tiền nên Nhạc mẹ ra ngoài làm công song song đó nhưng vì quá nhọc lực nên lâm bệnh nặng, vốn chỉ đủ tiền chi tiêu sinh hoạt nhưng do phải trả tiền thuốc thang trong bệnh viện nên cô càng túng thiếu. Nhạc Tĩnh Y muốn làm thêm các công việc có tiền công cao nhưng họ không nhận vì cô không có kinh nghiệm, bệnh viện lại hối cô trả tiền viện phí. Túng quẫn khiến cô tìm đến giang hồ mượn nợ. Cho dù phải vay bọn giang hồ, Nhạc Tĩnh Y vẫn kiên quyết không bán đi tiệm bánh Thủy Tinh vì đây là tâm huyết ba đời nhà cô.

Chuyện này vốn dĩ cô nghe được từ một nhân viên đã làm lâu năm trong tiệm bánh Thủy Tinh hiểu tất tần tật về gia đình Nhạc Tĩnh Y. Ở tuổi cô, Mạch Mỹ Ly vốn dĩ đang hào hứng lên kế hoạch tán đổ nam nhân mình ái mộ chứ không phải lo cực nhọc kiếm tiền như cô ấy, một thiếu nữ đã trải qua bao đổ vỡ như thế rất xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Đặng Khả Nhi rất thích Nhạc Tĩnh Y, cô xinh đẹp, trưởng thành, lạnh lùng, điềm tĩnh. Tuy không xuất thân từ gia đình giàu có nhưng Nhạc Tĩnh Y lại rất có gia giáo, khí chất cao quý không phải ai cũng có được, đến cả Đặng Khả Nhi cũng phải xem xét lại mình.

Mạch Mỹ Ly ở thêm một lúc thì phải trở lại Mạch thị làm việc. Đặng Khả Nhi tiến vào bếp xem những đầu bếp trổ tài. Cô trông thấy Nhạc Tĩnh Y đang cẩn thận vẽ những đường viền cho một chiếc bánh cưới, bàn tay khéo léo vẽ qua vẽ lại như một nữ họa sĩ. Cô trông thấy Đặng Khả Nhi đang nhìn mình cũng không nói gì, tiếp tục làm việc của mình. Đặng Khả Nhi im lặng di chuyển sang một bên làm bánh.

Làm bánh xong cũng đã là chuyện của hai canh giờ sau. Cô nhìn kiệt tác trước mắt, trong lòng rung động. Đặng Khả Nhi tự mình ăn thử, vị trà xanh hòa quyện cùng hạnh nhân như viên kẹo đường tan trong miệng, vừa ngọt vừa ngon. Cô cắt thành phẩm mình thành từng miếng nhỏ để ra đĩa, cho mọi người ăn thử. Nhạc Tĩnh Y nhấc muỗng đưa vào miệng, bất ngờ hiện lên trên mặt, mở miệng hướng cô tán dương:" Rất ngon!"

Đặng Khả Nhi cực kì vui vẻ:" Ngon thì ăn nhiều một chút, chị chỉ đang làm thử thôi."

Tĩnh Y nhìn Đặng Khả Nhi một lúc sau đó nói:" Tôi thêm món này vào thực đơn có được không?"

Cô ngạc nhiên, không ngờ Tĩnh Y lại đề yêu cầu ra như vậy. Rất vui vẻ đồng ý.

Nhạc Tĩnh Y dường như đối với Đặng Khả Nhi nói chuyện nhiều hơn, thật ra cô bé này rất dễ hòa đồng chắc là do xa lạ nên lạnh nhạt vậy thôi.

Cửa tiệm mở ra, nhân viên cất lên tiếng chào mời quen thuộc. Đặng Khả Nhi nhìn sang, chấn động khi biết được đối phương. Muốn tìm chỗ trốn nhưng đã bị đối phương phát hiện.

Đối phương cất giọng nói lanh lảnh làm ra vẻ ngạc nhiên:" Ôi, em gái, thì ra là em. Nghe đồn Thủy Tinh lúc này xuất hiện thêm một đại mỹ nhân quả không sai chút nào." Đối phương nhàn nhạt liếc qua Nhạc Tĩnh Y một cái, không có ý định cùng cô bắt chuyện.

Đặng Khả Nhi hận muốn chết cái con người này. Đáng lẽ cô có thể hướng Trì Nhược Liên hạ lệnh đuổi khách nhưng do ngại người bên cạnh cô ta.

Còn ai khác ngoài chồng cô, Mạc Tử Đằng đây?

Mạc Tử Đằng thấy Đặng Khả Nhi, chỉ hơi nhướn mày không có hỏi cô vì sao lại ở đây. Cô thấy biểu hiện thờ ơ của hắn, tâm chua xót.

Trì Nhược Liên thấy cô không đáp lời mình, xấu hổ tiến vào chỗ ngồi ra lệnh phục vụ đi đến. Nhân viên lễ phép đưa thực đơn đến, kiên nhẫn đợi cô ta chọn món.

"Đằng, anh muốn ăn cái gì? Em nghe nói tiệm bánh này làm rất được."

Mạc Tử Đằng trước sau ánh mắt khóa chặt vào bóng dáng muốn chạy trối chết ở ngoài quầy thu ngân, thuận miệng đáp:" Ăn cái gì cũng được." Trì Nhược Liên nhíu mày dường như không hài lòng với câu trả lời của hắn nhưng cũng không trách móc gì, tiếp tục tìm kiếm món mình yêu thích.

Hắn thu hồi ánh mắt, miệng bỗng dưng lộ ra một đường cong tuyệt đẹp, hắn hướng nhân viên nói:" Cô ấy là nhân viên mới à?"

Nhân viên nghe xong, khó hiểu nhìn hắn. Hắn đang nói ai vậy?

Mạc Tử Đằng nói lại lần nữa:" Là cô ta, nữ nhân buộc tóc đuôi ngựa mang tạp dề xanh."

Nhân viên thấy hắn hỏi về Đặng Khả Nhi, không che giấu nói:"Cô ấy là chủ cửa hàng."

Mạc Tử Đằng "ồ" một tiếng, cao hứng nhìn Đặng Khả Nhi từ xa.

Trì Nhược Liên thấy hắn nhất thời quan tâm em mình thì vô cùng phẫn nộ, quay ngược lại nhìn Đặng Khả Nhi.

Đặng Khả Nhi như cảm nhận được ánh mắt hận muốn giết mình của Trì Nhược Liên nên nhìn sang. Không hiểu vì sao cô ta lại nhìn cô như vậy. Nhìn sang người mình yêu, cô hoảng hốt khi thấy hắn nhìn cô chằm chằm đầy vẻ hứng thú.

Đặng Khả Nhi như một con thỏ rụt đầu, chạy trốn vào trong bếp.

Nhạc Tĩnh Y một mực làm bù nhìn quan sát mọi thứ trước mặt. Cô đoán ba người này có quan hệ với nhau. Nếu không tại sao người phụ nữ kia vừa vào đã nhận ra Đặng Khả Nhi, còn gọi là "em gái"? Cô chậm rãi đánh giá Mạc Tử Đằng. Người đàn ông này có dung mạo làm khuynh đảo chúng sinh, chiếc mũi cao ngất cùng đôi môi mòn gợi cảm, đôi mắt như hố đen vũ trụ hút hồn người a.

Mà người đàn ông tuấn lãng như thế sao cứ nhìn chằm chằm vào tân chủ quán của tiệm bánh Thủy Tinh vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau