100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Vốn không hề hay biết

Sắc trời tối dần, Đặng Khả Nhi mang một bụng đầy tâm sự trở về Tường Vi Uyển. Trong lòng không ngừng sùng bái Mộc Liễu Kỳ tài sắc vẹn toàn, mị lực đối với Mạc Tử Đằng là vô cùng lớn! 

Mộc Liễu Kỳ ở bên Mạc Tử Đằng vài tháng liền khiến hắn lưu luyến không quên được cô ta đến tận bảy năm. Mà cô, dùng cả mười năm thanh xuân để theo đuổi hắn nhưng đổi lấy được chỉ là danh phận Mạc thiếu phu nhân! 

Sự việc bảy năm trước cô chẳng hề hay biết điều gì bởi vì khi đó cô không ở tại Trung Quốc. Năm đó cô 17 tuổi, Đặng cha và Đặng mẹ mang cô sang Châu Âu du học. Khi ấy, cô luôn nghĩ rằng phải mau chóng học thành tài để trở về bên cạnh người cô thầm yêu mến từ lâu, không có ngày nào mà cô không nhớ nhung anh. Rốt cuộc thời hạn 5 năm cũng đã hết nhưng khi cô trở về lại cảm thấy Mạc Tử Đằng càng trở nên thâm trầm hơn xưa, mọi biểu hiện cảm xúc được che giấu rất kĩ khiến người ta không đoán được hắn rốt cuộc đang nghĩ gì.

Lúc ấy cô không tài nào hiểu được vì sao hắn lại trở thành bộ dạng như vậy, sau hôm nay cô đã được sáng tỏ. Hết thảy đều là liên quan đến người phụ nữ hắn yêu, Mộc Liễu Kỳ!

Rõ ràng Đặng Khả Nhi cô gặp hắn trước thế nhưng người đến sau là Mộc Liễu Kỳ lại có được sự sủng ái của hắn, khiến hắn yêu như muốn chết đi sống lại. Ai có thể nói cô nghe là tại sao hay không? 

Ban nãy trước khi rời khỏi quán, Nhiễu Hành Thiên chỉ nói một câu mang hàm ý sâu xa.:" Mạc Tử Đằng không phải là không thể yêu được nữa!" Cô dừng lại một chút nhưng cũng nhanh chóng đi tiếp.

Đến tột cùng là như thế nào đây? 

Vừa định bước chân vào khuôn viên biệt thự, một thân ảnh to lớn bước đến, che đi ánh sáng trước mặt cô. Buồn phiền ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt sáng sủa của Ôn Phỉ Quyền đập vào mắt cô:" Hi!"Cô ngạc nhiên hỏi hắn:" Anh... sao anh lại ở đây?" 

Ôn Phỉ Quyền gãi gãi đầu, khuôn mặt nhanh chóng xuất hiện nụ cười vô cùng tươi nhìn cô. Trong một khắc, Đặng Khả Nhi không thể rời mắt khỏi hắn, nụ cười đó quả thật rất đẹp. Hắn chỉ ấp a úng:" Anh hỏi tiểu Mạch về nơi em ở, muốn qua đây thăm em." 

Đặng Khả Nhi nghe xong bật cười, buồn phiền khi nãy tan biến không ít:" Ôn học trưởng thật có lòng nha! Nói mau, là có chuyện gì?". Sau đó còn giơ tay trừng mắt hắn thoạt nhìn như đôi tình nhân đang đùa giỡn.

"Anh nhắn tin cho em nhiều ngày không thấy em trả lời, lo lắng là em giận anh nên anh tìm đến Đặng gia. Nhưng bác trai bác gái nói em dọn ra ở nên anh hỏi tiểu Mạch địa chỉ của em. Nói tóm lại là anh muốn hẹn em dùng cơm!" Hắn thao thao bất tuyệt không ngừng, sau đó mới vào thẳng vấn đề.Đặng Khả Nhi nghi hoặc:" Anh có gửi tin nhắn sao? Sao em lại không nhận được?" 

Ôn Phỉ Quyền khó hiểu, lấy di động mở tin nhắn đã gửi từ năm ngày trước cho cô xem. Trong tin nhắn thậm chí còn hiện rõ là đã đọc.

"Thật kì lạ!" Cô mở thư mục danh bạ, tìm kiếm tên hắn, bất ngờ phát hiện tên hắn đã được nằm trong danh sách đen! 

Ôn Phỉ Quyền cũng thấy, không nói gì nữa. Đặng Khả Nhi lên tiếng:" Rõ ràng em không có làm! Năm ngày trước em còn ở Mạc gia dùng cơm, điện thoại còn chưa động đến."

Hắn chăm chú nhìn cô, đột nhiên nở nụ cười, vỗ nhẹ lên đầu cô:" Anh tin em mà. Vậy bây giờ em phải mời anh ăn để đền bù tổn thương về tinh thần đó!"

Cô đồng ý, cùng hắn lên xe rời đi.

Một màn này đều được người đàn ông cao ngạo đứng trước ban công thu vào trong mắt. Thân thể được bao trùm trong chiếc áo choàng tắm màu đen nhìn trông bí ẩn lại vạn phần quyến rũ. Sau khi chiếc xe khuất dạng tại con đường lớn, hắn lạnh lùng bỏ vào trong.

Chương 27: Anh ghen sao?

Lúc cô trở về là đã gần nửa đêm. 

Ôn Phỉ Quyền giúp cô mở cửa xe, ôn nhu vuốt tóc cô. Đặng Khả Nhi cảm thấy có chút không được tự nhiên với cử chỉ có vẻ thân mật này của hắn, khéo léo né tránh khiến tay hắn ngừng lại trên không trung.

"Cũng khuya rồi, anh về nghỉ ngơi sớm." Hướng hắn nở nụ cười, nhắc nhở hắn về sớm.

Ôn Phỉ Quyền thấy cô không muốn cùng hắn nói nữa, chỉ gật đầu dặn cô nghỉ ngơi thật tốt rồi lên xe quay trở về. Cô dõi theo hắn, đến khi chiếc xe biến mất hoàn toàn thì mới trở vào trong.

Vừa đặt chân bước vào,  Đặng Khả Nhi giật mình khi bắt gặp Mạc Tử Đằng trên người chỉ quấn khăn tắm, thâm thúy nhìn cô. Đặng Khả Nhi nhìn hắn, hỏi:"Đã khuya rồi sao anh còn chưa ngủ?"

Mạc Tử Đằng không đáp, ra hiệu cho cô bước đến. Có chút không hiểu, trong lòng lại dâng lên một nỗi bất an, cô ngoan ngoãn đến gần liền bị hắn kéo xuống. Mất đà, cô ngã vào lòng hắn, thất thanh la "A" một tiếng.
Đặng Khả Nhi ngẩng đầu nhìn hắn, dường như hôm nay hắn có điểm gì đó rất kì lạ. Mà kì lạ chỗ nào, cô chính là không biết:"Anh sao vậy?"

Hắn chậm rãi nâng tay vuốt mái tóc dài đen bóng của cô. Đặng Khả Nhi sở hữu mái tóc tự nhiên vô cùng đẹp, đen láy bóng mượt chưa từng dùng qua tạp chất. Hắn cứ như vậy lặp lại động tác tựa như đã được lập trình sẵn, sau đó cất giọng trầm trầm:"Mạc phu nhân của tôi, em vừa đi đâu trở về?"

Hắn nói nhẹ nhàng, tựa như đang nói về thời tiết. Chỉ là, ánh mắt hắn lại sâu thâm thẳm che giấu tia lãnh khốc khiến cho toàn thân cô không tự chủ run lên:"Em cùng một người bạn cũ đi dùng cơm." 
Mạc Tử Đằng không nhìn cô nữa:"Sau đó thì sao?" 

Cô nhìn hắn, dường như muốn biết được hắn đang nghĩ gì, hướng hắn nói:" Cùng nhau đi dạo phố đêm, rồi trở về."

A! Nữ nhân này lại thật vui vẻ cùng tên học trưởng gì đó tung tăng dạo phố, còn hắn như một người chồng bị ruồng bỏ, một mình chờ đợi cô trở về! Khuôn mặt tuấn mĩ âm u, vuốt nhẹ khuôn mặt mịn màng trắng nõn:" Em có biết mình là một thiếu nữ đã gả chồng, sao lại có thể cùng nam nhân xa lạ hẹn hò đây?" 

Đặng Khả Nhi nghe xong lại phát hiện có chút vị chua, dở khóc dở cười hỏi hắn:" Anh là đang ghen sao?"

Mạc Tử Đằng đồng tử nhíu lại:" Tôi chỉ không muốn người ngoài nhìn vào mà đoán mò, tốt nhất em nên biết thân biết phận của mình." Hắn mà ghen vì nữ nhân này sao? Tuyệt không có khả năng! 

Không biết nên vui hay buồn, hắn ta thật khó hiểu. Rõ ràng có thể đường đường chính chính cùng người phụ nữ khác tầm hoan tác nhạc nhưng lại ở đây nhắc nhở cô biết thân biết phận.  Cô chỉ cùng Ôn Phỉ Quyền đi ăn một bữa cơm sau đó dạo quanh khu chợ đêm tại một thị trấn nhỏ mà thôi. Như thế nào mới là không quá phận đây? Ở nhà chờ đợi hắn về mỗi ngày, bất lực nhìn hắn âu yếm nữ nhân hay sao? 

Chương 28: Cuộc điện thoại

Đặng Khả Nhi suy nghĩ một chút. Vừa định hướng hắn lên tiếng giải thích thì bị hắn bá đạo cắt ngang:"Được rồi, tôi hy vọng không có lần sau!"

Cái gì? Cô còn chưa lên tiếng giải thích, hắn đã ngang ngược cảnh cáo "không có lần sau" với cô. Đột nhiên một cơn oan ức xuất hiện trong lòng, cô buồn bực:"Anh rõ ràng không nói lí lẽ!"

Nói xong cô dùng sức vung mạnh vào lồng ngực hắn hai quả đấm. Tuy lực đạo đối với hắn thật không hề có chút sát thương nhưng khiến hắn nhíu mai. Mạc Tử Đằng trừng mắt uy hiếp:"Cái gì gọi là lí lẽ? Em ra ngoài hẹn hò cùng tên học trưởng là lí lẽ phải không?"

Trực giác cô cho thấy hắn đang ghen, quả không sai. Mở miệng câu đầu là ân ái câu sau là hẹn hò cùng Ôn Phỉ Quyền, lại nói rằng không để tâm thì có quỷ mới tin hắn.

"Haha, anh thú thật đi, anh đang ghen! Anh yêu em rồi phải không?" Vô cùng chắc chắn với suy nghĩ của mình, cô lộ ra gương mặt rạng rỡ cùng thú vị, Mạc Tử Đằng bỗng cảm thấy vô cùng chói mắt muốn đánh tan đi vui vẻ trên khuôn mặt cô.

Hắn vừa định nói chuyện, tiếng chuông điện thoại đổ lên liên tục trống đổ, làm thay đổi không khí cả hai. Đặng Khả Nhi biết điều im bặt theo dõi, lúc này mắt cô trở nên vô cùng tinh anh. Khi nhìn thấy tên người gọi đến, ánh mắt liền trở nên lạnh lùng.

"Đằng, anh đang làm gì, có phải đang nhớ đến em không?" Tiếng nói truyền đến vô cùng rõ ràng cộng cả không gian im lặng như tờ khiến cô có thể nghe lọt từng chữ một. Giọng nói nũng nịu ngọt hơn cả đường truyền đến khiến Đặng Khả Nhi nổi một trận da gà.

Chị ta đã phải ăn bao nhiêu tấn đường, uống bao nhiêu lít mật ong để giọng nói mới có thể trở nên như vậy?Không chỉ có cô cảm thấy khó chịu, mà còn có cả Mạc Tử Đằng. Đôi mày khi nãy càng nhíu chặt, giọng nói vì thế càng hàn băng:" Cô có chuyện gì?"

"Có chuyện mới có thể kiếm anh sao? Người ta cô đơn, là đang nhớ anh mà." Trì Nhược Liên uốn dẻo âm thanh hết sức có thể, ngọt đến mức đá cũng có nguy cơ tan chảy vì cô ta.

Chỉ đổi lại được trầm mặc, Trì Nhược Liên hơi hốt hoảng trong lòng. Càng kéo âm thanh lên cao:"Sao anh không nói chuyện? Bây giờ anh có rảnh không, em muốn gặp anh nha."

Đặng Khả Nhi tức giận đến lợi hại, móng tay không biết đã khảm sâu bao nhiêu mét vào trong lòng bàn tay. Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Mạc Tử Đằng truyền đến, cô rụt rè, thân cứng đờ.Mạc Tử Đằng giương ánh mắt thú vị nhìn cô, ra hiệu như hỏi: phải trả lời như thế nào?.

Đặng Khả Nhi đương nhiên là cực kì muốn hắn từ chối, hơn thế nữa là cắt đứt luôn điện thoại của ả. Nhưng ở trước mặt hắn lại không dám lộ khuôn mặt giận dữ, chỉ mềm mại nói:"Tùy anh quyết định đi." Đã thế còn không hà tiện ban phát cho hắn một nụ cười.

Hỡi thế gian còn mấy người như cô đây?

Hắn không nhìn đến cô nữa, mắt đảo ra xa, hướng điện thoại nói:"Bây giờ tôi liền đến gặp cô."

"Thật tốt, em ở đây đợi anh." Cô ta phấn khích, nghe thật rõ hiện tại là đang vô cùng vui sướng đi. Chắc hẳn cô ta nghe xong liền cởi bỏ hết quần áo, đợi hắn qua đến lập tức có thể cùng "tâm sự uyên ương".

Mạc Tử Đằng! Anh dám trêu em, đã thế còn cố tình hỏi em xong rồi trả lời một nẻo. Khuôn mặt cô tối sầm, không nhìn đến hắn nữa tức giận bỏ lên lầu. Cho đến khi nghe được tiếng xe truyền đến, Đặng Khả Nhi hận bây giờ không thể cầm dao lên cho hắn vài nhát.

Cái gì mà nói cô không biết thân biết phận? Con lừa đào hoa phong nhã như hắn mới là không có lí lẽ, giảng đạo cô một đằng lại hành động một nẻo! Thật là tức chết mà!!!!

Chương 29: Thói quen tản bộ

Suốt cả đêm đó Đặng Khả Nhi không tài nào ngủ được. Mặc dù có hiện tượng mí mắt dán vào như muốn đánh nhau nhưng khi cô thật sự nhắm mắt an tỉnh thì lại là một lập trình được đặt sẵn, đôi mắt ngay tức khắc mở to ra.

Tâm trạng ngay lúc này vô cùng buồn bực, tất cả chỉ có một nguyên do. Mà ngoài Mạc Tử Đằng ra thì ai có thể làm tâm cô dao động được đây? Chắc có lẽ bây giờ hắn đang quấn quít với chị ta, buông ra những lời nói dịu dàng ngọt ngào mà hắn chưa bao giờ nói với cô. Chỉ khi vừa nghĩ đến ánh mắt khiêu khích của Trì Nhược Liên hôm đó, cô thật hận mà lại chẳng thể nào phát tiết.

Lúc này tâm loạn như tơ vò. Đặng Khả Nhi giận chó đánh mèo, vung tay muốn xé nát đi chiếc gối cao cấp mềm như lụa nhưng đáng tiếc sức cô chỉ có thể bẻ gãy một con kiến.

Nhìn lên đồng hồ trên tường nhà, vừa mới có một giờ đêm. Thân thể cô bây giờ vô cùng mệt mỏi, khao khát được nghỉ ngơi nhưng không có cách nào đi vào giấc ngủ. Thẫn người nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định một lúc, cô quyết định sẽ ra ngoài tản bộ một chút cho tinh thần được thoải mái.

- - - - - - 

Khác với thời tiết nóng nực ban ngày, Bắc Kinh về đêm lại có vẻ mát mẻ thanh tịnh hơn. Bầu trời đen thăm thẳm, lâu lâu lại có vài chiếc xe hơi lao nhanh như làm chủ đường lớn. Ánh đèn mờ ảo của các phương tiện và các tòa cao tầng tỏa ra tứ phương, lung linh như các đốm sao nhỏ bé trên bầu trời.

Đặng Khả Nhi mê man suy tư mà chẳng hề hay biết mình đang ở trên đường cái. Lúc nhập hồn lại hơi ngạc nhiên, trong lòng hoài niệm lại những kí ức đẹp đẽ thời trung học. Lúc đó cô còn ở chung một kí túc xá cùng Mạch Mỹ Ly.

Phải nói rằng sở thích đi tản bộ về đêm này hoàn toàn di truyền từ người bạn thân. Mạch Mỹ Ly khi đó hay tin người trong lòng mình đã có bạn gái, tức tốc liều mạng uống rượu đến ruột gan đau đớn tê dại, cả đêm không trở về. Hỗn loạn cùng đồng học trong kí túc xá chia nhau ra tìm cô cả đêm. Trong lúc tâm phiền ý loạn, vừa hay Đặng Khả Nhi chợt nghĩ ra một ý, đánh một cú điện thoại về Mạch gia hỏi thăm, rất có khả năng Mỹ Ly đã trở về nhà. Nhưng ngay lập tức bị cô bác bỏ, ngược lại nếu như tiểu Mạch không ở đó thì chẳng phải khiến trên dưới Mạch gia lo lắng hay sao? 
Vận động nơ ron thần kinh nhanh chóng, nhớ lại những nơi tiểu Ly hay đi. Khóe miệng bỗng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, bình thản đi đến một nơi...

Không ngoài dự đoán của mình, đi đến lập tức nghe được những tiếng thút thít nỉ non của thiếu nữ. Điều khiến Đặng Khả Nhi ngạc nhiên là cô không có vẻ náo loạn than trời oán đất như mọi khi mà chỉ lẳng lặng phát ra tiếng kêu khe khẽ như một chú mèo con. Đặng Khả Nhi tăng tốc bước chân.Nghe tiếng động đang đến gần, Mạch Mỹ Ly ngẩng đầu lên nhìn rồi mỉm cười với cô. 

"Không cần miễn cưỡng như vậy, nhìn cậu cười khó coi chết đi được!" Đặng Khả Nhi nâng nửa con mắt bỡn cợt, nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt cùng với đôi mắt sưng húp của cô bạn cộng thêm tóc dài còn xõa lòa xòa không khác gì ma nữ đòi mạng a!

"Hì hì, cậu không cần lo lắng cho mình, mình thật sự không sao." Còn dám nói không sao? Những chai rượu rỗng tếch lăng lóc đầy rẫy trên mặt đất, gan của cô bạn chắc giờ không phải hỏng rồi đi? 

Đặng Khả Nhi không thể công nhận một điều, tửu lượng bạn mình cũng khá là lớn. Uống đến như thế mà không say xỉn nói năng lung tung thì không thể không bội phục. Vừa có ý định kéo Mạch Mỹ Ly đứng dậy, cô bạn lắc đầu tỏ ý không cần. Tự bản thân lảo đảo ngồi dậy, trời đất quay cuồng, dạ dày kêu réo đòi mạng. Rất nhanh quả báo kéo đến, tiểu Ly nôn lấy nôn để, đến khi khuôn mặt tái xanh."Đúng là sắp chết đến nơi còn mạnh miệng như vậy, cứ như thế mình sẽ bỏ mặt cậu." Lời nói vô cùng lạnh lùng thế nhưng bên trong cô vô cùng lo lắng. Hành động khác xa lời nói, bước đến xoa nhẹ lên lưng cho bạn thân.

"Này, cậu sao có thể thấy chết mà không cứu chứ? Như thế là quá tàn nhẫn rồi." Bằng hữu oán trách, Đặng Khả Nhi không đáp, chỉ im lặng xoa dịu giúp bạn cảm thấy khỏe hơn.

Biết Mạch Mỹ Ly không muốn bạn kí túc xá nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình nên Đặng Khả Nhi chỉ gửi tin báo an về, cùng cô bạn tản bộ đêm trong công viên. Gió lạnh thổi từng đợt, hai thân ảnh cùng nhau bước đi, không ai nói một lời, vô cùng tôn trọng không gian riêng tư của nhau. Mạch Mỹ Ly cũng không chủ động nói về người mình ái mộ là ai cho cô nghe nên đối với nam nhân đó quả thật vô cùng tò mò. Dù vậy cũng không mở miệng hỏi đến, nếu bạn mình muốn thì tự khắc sẽ đề cập, còn không cô cũng không nhiều chuyện xen vào.

Không khí mát mẻ cùng không gian im lặng khiến Đặng Khả Nhi cảm thấy được thanh thản và thoải mái vô cùng. Dần dần đây đã trở thành một thói quen của cả hai thời bấy giờ. Mỗi lúc gặp chuyện không vui, cô đều đi dạo cùng Mạch Mỹ Ly vào ban đêm. Suốt cả quá trình không ai nói một lời nhưng cũng không cảm thấy buồn chán. Thói quen ấy được duy trì cho đến khi cô đi du học.

Hiện tại ngẫm lại, đã bao lâu rồi mình đã không đi dạo như thế này? 

Cảm giác một mình đi dạo có chút không quen, con đường vắng vẻ khiến cô dấy lên một tia bất an. Quay một vòng đi trở về, đột nhiên từ đâu xuất hiện hai thân ảnh che khuất tầm nhìn của cô.

"Cô em, đêm khuya như thế này còn đi đâu?"

Chương 30: Không xong!

Đặng Khả Nhi nâng cao cảnh giác, lùi lại đề phòng. Hai gã đàn ông to con, gương mặt dâm đãng không chút ý tứ nhìn chằm chằm từ trên xuống dưới của cô. Gã với vết sẹo dài trên đuôi mắt xấu xa kéo tay cô lại. Vô lực phản kháng nên cô ngã nhào đến phía gã. 

"Các người muốn gì?" Dù đang trong tình thế vô cùng ngàn cân treo sợi tóc nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao muốn chém đứt người đàn ông.

Khuôn mặt gã đàn ông trông không khác gì xã hội đen, vô cùng dữ tợn. Gã không thèm để ý đến ánh mắt oán giận của Đặng Khả Nhi, vây ép cô vào vách tường. Ghé sát khuôn mặt, hơi thở thối nát của gã phủ đầy trên khuôn mặt xinh đẹp của cô:"Nhìn em dáng dấp xinh đẹp, lại non nớt như thế phải hay không vẫn còn là trinh nữ?" 

Cô không thèm trả lời hắn ta, nhìn xung quanh nhằm tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng đường cái hiện không một bóng người. Cho dù cô có la hét đến đứt thanh quản cũng không ai có thể chạy đến giúp cô. Thấu được ý đồ của cô, gã cười lớn:"Vô ích thôi! Em đi một mình à, có muốn đi chung với tụi anh không?" 

Nghe lời của gã khiến cô bây giờ thật muốn nôn! 

Thân ảnh đằng sau duy trì trầm mặc suốt từ nãy bây giờ lại kinh ngạc lên tiếng:"Đại ca, gặp được nhân vật lớn rồi. Cô ta là tiểu thư nhà họ Đặng, ngàn lần không thể đắc tội nha!" Lời nói của nam nhân rõ ràng khiến gã sửng sốt, rất nhanh lại nở ra nụ cười âm hiểm, liếc mắt đánh giá cô như một món hàng quý giá.

"Đặng tiểu thư phải không? Tôi thật muốn nếm thử qua tư vị của độc nhất thiên kim Đặng gia quý giá ngàn vàng này." 

"Ngươi kinh tởm!" Đặng Khả Nhi vươn tay lên cao ban phát cho hắn một cái tát. Lực đạo không nhẹ khiến gương mặt đối phương quay phắt sang một bên. Nam nhân đằng sau chứng kiến màn này không khỏi run rẩy cơ thể. Mặc dù không làm gì đối với cô nhưng vẫn không có can ngăn. Một người là đại ca cao cao tại thượng của hắn, một người rất không thể đắc tội. Nam nhân rủa thầm hôm nay thật xui xẻo, khi không tiến vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Gã tức giận, giựt mạnh tóc của cô khiến cô kêu đau, miệng buông ra những lời chửi mắng thô tục:"Con mẹ nó! Thiên kim tiểu thư nhà họ Đặng gì chứ? Cùng lắm cũng sắp sửa trở thành thể loại đàn bà phóng đãng la hét dưới thân tao mà thôi! Coi hôm nay tao có chơi chết mày rồi sau đó đem quăng cho mấy gã ăn mày cùng nhau thỏa mãn. Nghe thấy thật thích đúng không?" Tay còn lại muốn xé nát y phục trên cơ thể cô lộ ra những mảng thịt trắng nõn. Đôi mắt gã sáng lên, miệng chảy nước miếng. Đây là nữ nhân xinh đẹp nhất trong số đàn bà hắn từng sử dụng qua.

Đặng Khả Nhi vùng vẫy, nhất quyết không để gã xâm phạm mình. Bên tai nghe không sót những lời đe dọa đáng sợ, tim vì thế chấn động không ít. Ngộ nhỡ thật sự như thế.... Khuôn mặt diễm lệ hoa kinh thất sắc, đôi môi tái nhợt sợ hãi. Không xong, cô không thể ngăn hắn lại! 

Bàn tay gã càn rỡ vuốt ve dọc đôi vai mảnh khảnh của cô, còn lại vẫn siết chặt tóc cô khiến mọi dây thần kinh như tê dại, ẩn nhẫn truyền đến đau nhức. Quá sức cầm cự, cuối cùng không ngăn được nước mắt như đê vỡ chảy xuống. 

Nếu hôm nay bị hai tên này chà đạp qua, cô thà chết chứ không sống trong sự dơ bẩn!! Nức nở lên tiếng cầu xin:" Làm ơn tha cho tôi! Ngươi muốn bao nhiêu tiền?" 

Gã đàn ông dừng động tác một chút, quay lại nhìn nam nhân ở đằng sau lưng mà cao hứng:"Mày thấy tao nói có sai không? Bây giờ mày coi nó xin tha tao kìa." Rồi cười lớn như vừa kí được hợp đồng vài tỷ đô. Sau đó lại nhìn cô mà tà tứ nói:"Tụi tao không cần tiền, lâu rồi chưa được nếm thử con gái nhà giàu."

Đặng Khả Nhi cố không để bản thân đang không ngừng muốn ói ra cùng với sự tức giận vì bị nhục nhã. Cô nâng cước bộ, dùng mười phần công lực đá vào hạ thân của gã.

Quá bất ngờ với hành động của cô, gã buông tay ra đau đớn ôm hạ thân gầm hú la oán. Kêu gọi tên còn lại đuổi theo, cơ hội ngàn vàng không thể để mất. Đặng Khả Nhi chạy trối chết, không còn quan tâm hình tượng của mình. Quay lại nhìn xem có người đuổi theo hay không thì phát hiện đàn em của hắn đang tăng tốc về phía mình. Đôi mắt hoảng hốt nhưng quật cường, vươn tay lau đi nước mắt, cô không muốn trở nên yếu đuối trước mặt người ngoài. 

Trong lòng không thầm cầu nguyện, hơn đó nữa là hy vọng hắn sẽ đến cứu cô.... 

Cảm thấy bản thân thật nực cười, bây giờ hắn đang nằm trong lòng đại nhất minh tinh của thành phố này làm gì còn tâm trạng để ý để cô, mặc kệ bản thân cô tự sinh tự diệt. Nghĩ đến đây trong lòng chùn xuống mặc dù vậy vẫn hy vọng là hắn sẽ đến đây. Quên đi, hiện tại còn trông mong gì nữa chứ? Phải mau chóng tìm cách thoát thân!

Rẽ vào một con hẻm nhỏ, cô tin tưởng sẽ cắt đuôi được bọn chúng cho đến khi nhìn thấy ngõ cụt, gương mặt đại biến. Nam nhân đuổi kịp đến nhìn cô âm tà cười, từ từ tiến sát lại gần cô. Đặng Khả Nhi cứ thế lùi ra xa cho đến khi lưng chạm đến bức tường lạnh lẽo, thầm tự trấn tĩnh bản thân, lúc này tuyệt đối không thể sợ hãi, phải thật tỉnh táo. Bỗng dưng cảm giác có một vật gì đó truyền hơi lạnh vào sống lưng cô. Đôi mắt xẹt qua tia sáng, nở nụ cười bình thản nhìn hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau