100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Thì ra là một giai nhân diễm lệ động lòng người

Đợi đến khi người con gái trong lòng thiếp đi, Mạc Tử Đằng không nói nữa. Ánh mắt lãnh khốc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mỹ nhân bé nhỏ, cặp mi dài của cô run run, môi khẽ mấp máy, có vẻ như ngủ không được an giấc.

Hắn sờ nhẹ lên mặt cô, thoạt nhìn rất âu yếm nâng niu cô nhưng lại nói ra lời khiến cô tuy đang chìm trong mộng cũng phải cau mày đẹp:"Em vốn dĩ không thể yêu tôi. Bởi vì tôi không hề yêu em!"

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Lúc cô tỉnh lại đã là giữa khuya, căn phòng tối không một bóng người. Đặng Khả Nhi trở mình, phát hiện trên gương mặt vẫn còn đọng lại nước mắt, vươn tay nhẹ nhàng lau đi.

Đứng dậy bật lên công tắc đèn, cô loạng choạng bước vào phòng tắm để rửa mặt. Thoáng nhìn lên đồng hồ, hiện đã là một giờ khuya, cửa sổ mở toang ra, gió Đông Bắc thổi vào khiến cô lạnh run người. Khoác thêm cho mình một chiếc áo khoác, cô mở cửa phòng, đi tìm kiếm Mạc Tử Đằng.

Dừng chân trước cửa thư phòng, cô chắc chắn hiện giờ hắn đang ở trong đây. Bàn tay ngập ngừng đưa cao lại hạ xuống, chần chờ muốn gõ cửa phòng. Lúc sau cô hít vào sâu một hơi, gõ nhẹ ba tiếng.

Đợi một lúc không thấy ai đáp lại, Đặng Khả Nhi gõ thêm ba tiếng nữa nhưng vẫn là yên lặng. Cô nghi ngờ, không ngần ngại mở cửa ra, liền trông thấy hắn gục lên bàn kính to lớn thiếp đi.Ánh mắt vì hắn toát lên vẻ đau lòng, cô bước vào lấy tấm chăn dày trên ghế sofa trong phòng, bước qua phủ lên vai hắn. Lơ đễnh lướt qua màn hình máy tính, bàn tay khựng lại.

Trên màn hình máy tính là một người con gái trẻ trung xinh đẹp, mái tóc thẳng dài phủ xuống, bao trùm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô. Thiếu nữ sở hữu đôi mắt to tròn long lanh vô cùng có hồn, lấp lánh đến độ có thể toát ra nước. Đôi môi nhỏ nhắn hồng hào đáng yêu, dụ dỗ nam giới rơi vào cạm bẫy. Khuôn mặt cô vô cùng trong sáng và ngây ngô lại ánh lên vẻ nhu tình tựa như thiếu nữ vừa mới biết yêu, nhìn chằm chằm vào hắn.

Xung quanh cô ta là một rừng hoa màu mĩ lệ, cùng với chiếc váy trắng tinh khiết trên người cô và một vương miện bằng hoa giả sáng màu được cài trên tóc tựa như một thiên sứ hạ phàm, tạo ra một sự kết hợp hoàn mĩ không gì có thể sánh bằng.
Đặng Khả Nhi nhanh chóng khẳng định người con gái đó là Mộc Liễu Kỳ. Càng không thể phủ nhận cô ta quả thật vô cùng xinh đẹp, diễm lệ thuần khiết, là một giai nhân động lòng người!

Chẳng trách sao Mạc Tử Đằng sống chết vẫn không thể quên được cô ta!

Trong lòng chùn xuống, cô lặng lẽ rời khỏi thư phòng. Quay về gian phòng vắng vẻ quạnh hiu của mình. Lúc nãy ở trong lòng ngực hắn có bao nhiêu ấm áp, bây giờ lại trở nên có bấy nhiêu lạnh lẽo.

Cô cuộn tròn mình, muốn khóc nhưng không thể khóc nổi, cô thấy mình thật ngu ngốc. Dặn lòng không muốn vì hắn mà đau lòng nhưng ngựa quen đường cũ, tâm vẫn không nhịn được âm ỉ đau.

Điều cô không thể hiểu nổi chính là cùng Mạc Tử Đằng lớn lên bao nhiêu năm nhưng không hề hay biết đến hiện diện của Mộc Liễu Kỳ!

Chợt một ý định nãy ra trong đầu, cô vội vàng nhấc máy đánh đi một cú điện thoại.

Chương 22: Tìm đến Nhiễu Hành Thiên

Quán bar Bạch Âm

Dưới ánh đèn đầy đủ màu sắc, khung cảnh huyền ảo tăm tối với những điệu nhạc xập xình chói tai. Nam nữ quấn quít nhau hò ca nhảy múa, nương theo điệu nhạc mà khiêu vũ điên cuồng. Mặt khác, ở những góc khuất tối om xuất hiện những hình ảnh đồi trụy dơ bẩn ngày một nhiều, nhưng không một ai lấy làm lạ, mắt điếc tai ngơ giả vờ như không nhìn thấy.

Nhiễu Hành Thiên giương đôi mắt hoa đào liếc nhìn xung quanh, thu hồi tầm mắt, quay sang trêu ghẹo tiểu yêu tinh trong ngực:"Cô em, tối nay có muốn cùng tôi vui vẻ hay không?"

Người yêu nữ nở nụ cười mị hoặc, rót rượu cho hắn bằng môi xinh căng mọng, ánh mắt mê ly nhìn chằm chằm người đàn ông vô cùng hoàn mĩ tà tứ trước mặt:" Người ta rất muốn nha."

Nhiễu Hành Thiên sảng khoái cười, lộ ra hàm răng đều trắng tinh. Đáy mắt xẹt qua một tia khinh thường.

Điện thoại hắn trong túi phát run, hắn không nhìn ả ta nữa, đẩy nhẹ ả lui sang một bên. Hắn nhìn tên người gọi đến, ánh mắt hơi xẹt qua một tia kinh ngạc.

Hai bên kết nối, hắn cười hì hì trêu ghẹo:"A! Mạc thiếu phu nhân, lại nhớ anh sao?"

Mạc thiếu phu nhân bên kia nhíu mày, không để ý hắn nói hươu nói vượn:"Mai em có thể gặp anh không?"Nhiễu Hành Thiên càng thêm ngạc nhiên, tuy quen biết cô từ nhỏ đến lớn nhưng cô rất hiếm khi chủ động tìm đến hắn. Trừ khi xảy ra chuyện gì lớn a!

Giấu nỗi nghi hoặc trong lòng, hắn vẫn bỡn cợt:"Em là bị tên họ Mạc kia bỏ rơi mới tìm đến anh à? Không chịu nha, anh không phải lớp dự phòng của em đâu!"

Đặng Khả Nhi vốn đã quá quen với thái độ cợt nhã bất cần đời của hắn, không thèm để tâm lời nói hắn vào trong mắt:"Hẹn anh tại quán cà phê X vào năm giờ chiều mai, anh không đến em liền đến Nhiễu thị đại náo long cung!"

Nhiễu Hành Thiên đổ mồ hôi hột, biết rằng cô nói được sẽ làm được. Gật đầu như giã tỏi nhưng tiếc rằng Đặng Khả Nhi không hề thấy được một màn này:"Tuân lệnh, Mạc thiếu phu nhân! Không gặp liền không về."Nói xong, chỉ nghe bên kia không chút lưu tình liền cúp máy khiến hắn có chút tức giận. Người gì đâu mà vô tình như thế? Quả thật cùng với Mạc Tử Đằng trời sanh một đôi a!

Người phụ nữ bên cạnh nũng nịu với hắn:"Bây giờ có thể vui vẻ chưa? Người ta thật muốn rồi đó..." Ả ta dùng ngón tay tô màu đỏ chót vẽ lên ngực hắn hình tròn nhằm khơi lên dục vọng trong hắn.

Nhiễu Hành Thiên mất hết hứng thú, muốn xua đuổi ả đi nhưng chợt nghĩ ra một ý tưởng thú vị, ghé lại sát tai cô nói nhỏ một câu khiến ả sững sốt,:"Tiểu yêu tinh, em không biết gì sao? Thật ra tôi yêu đàn ông!"

Ả ta không tin được nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt vốn quyến rũ bây giờ chỉ có nghi hoặc, cố chấp không tin:"Đùa gì chứ, tôi mới không tin!"

Nhiễu Hành Thiên lười biếng không thèm nhìn ả, đột nhiên kêu gọi một nam phục vụ. Phục vụ bước đến, hắn lập tức kéo cà vạt của người nọ xuống, nghịch ngợm bày ra dáng vẻ tiểu thụ ôm lấy người nọ:"Anh chàng này thật đẹp trai nha! Mau mau cùng em đi vui vẻ thôi."

Cả hai trợn tròn mắt, kinh hãi đến tột cùng, người phụ nữ tức giận, đứng lên dậm chân ầm ầm, mắng hắn "Ghê tởm" liền nhanh chóng bỏ đi.

Hắn mỉm cười buông tên phục vụ, người nọ vẫn chưa hiểu được chuyện gì cũng nhanh chóng thối lui. Để lại Nhiễu Hành Thiên một mình lười biếng uống rượu, miệng toát ra nụ cười giảo hoạt.

Chương 23: Ai nói em nghe chuyện này?

Quán cà phê Dã Hương

Đặng Khả Nhi yên tĩnh ngồi khuấy nhẹ ly trà hoa thơm dịu, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài phố xá đông đúc, tấp nập.

Nhiễu Hành Thiên mang theo một bụng nghi hoặc bước vào, rất nhanh liền nhìn thấy cô. Nhìn cô tĩnh lặng đặt tay chống cằm nhìn từ xa, hàng mi cong dài rủ xuống, trầm ngâm tựa như một bức tranh điêu khắc sinh động lòng người. Hắn hít một hơi sâu bước đến:"Hi, anh tới rồi đây!"

Đặng Khả Nhi nương theo tiếng nói ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt ra hiệu hắn ngồi xuống. Thanh âm cô rất nhẹ, không vòng vo vào thẳng vấn đề chính: "Anh hãy nói em nghe về Liễu Kỳ!" 

Nhiễu Hành Thiên xẹt qua tia hoảng hốt nơi đáy mắt nhưng ngoài mặt vẫn cười ha ha không hiểu: "Liễu Kỳ là ai? Bạn của em à, sao lại hỏi anh?"

Đặng Khả Nhi chỉ mỉm cười nhẹ, bàn tay hơi đung đưa khuấy nhẹ tách trà hoa: " Chị ta phải là mối tình đầu của Tử Đằng ca ca không?". 

Hắn ta không nhìn cô, kêu gọi nhân viên mang lên một ly cà phê. Sau đó đổi đề tài:" Lâu rồi em chưa mời anh sang Đặng gia dùng cơm, anh thật nhớ hương vị của dì làm nha!". Xong, lại bày ra dáng vẻ bĩu môi tựa như một đứa trẻ.

"Em là hỏi anh, Liễu Kỳ phải hay không là người yêu cũ của Tử Đằng ca?" Trong lời nói cô đã có vài phần không kiên nhẫn, ánh mắt sắc bén lạnh lùng nhìn hắn. Nhiễu Hành Thiên ngồi thẳng lưng, nghiêm túc không đùa giỡn nữa, ngây thơ nhìn cô.

Không khí rất nhanh liền rơi vào lúng túng, hắn nhìn cô một lúc, khẽ thở dài: "Ai nói em nghe chuyện này?"Cô thấy hắn ra vẻ nghiêm trọng, cẩn thận đánh giá biểu hiện của hắn: "Tối qua chính miệng anh ấy trong cơn say thốt ra!"

Hắn thầm cắn răng trong lòng, thầm mắng chửi tên đầu heo họ Mạc kia một trăm lần. Khi không lại để Đặng Khả Nhi biết được, lại hơn nữa là cô đến đây bức cung hắn chứ không phải Mạc Tử Đằng!

Ông trời ơi, tại sao lại có cảnh sát thẩm tra người vô tội mà phạm nhân lại có thể ung dung bên ngoài đây?  

Một lúc sau, ánh mắt hắn xẹt qua tia phức tạp nhìn cô, nói: " Bảy năm trước, Mạc Tử Đằng bị một tai nạn xe cộ. Khi đó, Mạc gia sợ tin truyền ra sẽ vô cùng bất lợi với họ và cả Mạc Tử Đằng nên cấm phong tỏa tin tức, bí mật đưa hắn ta qua Thụy Sĩ điều trị." 
Bảy năm trước? Tai nạn xe?

Bàn tay cô hơi ngừng lại, hỏi:" Anh ấy bị làm sao...?"

Vừa đúng người phục vụ đi đến đem thức uống đặt nhẹ lên bàn, hắn hơi gật đầu cảm ơn, sau đó hướng cô nói tiếp:" Do lái xe với tốc độ quá nhanh, chiếc xe lao xuống vực cao. Nhưng rất may hắn không hề bị đau đớn về thể xác lẫn não bộ!"

Hắn ngừng một chút, trên khuôn mặt xuất hiện nét thâm trầm:" Nhưng sau khi hắn tỉnh lại, liền trở thành bộ dạng ít nói, ánh mắt vô hồn. Bác sĩ chuẩn đoán hắn bị chấn thương nhẹ về tâm lí, ngại tiếp xúc với người khác kể cả người trong nhà."

Nhiễu Hành Thiên nói đến đây, nhịn không được ánh lên vẻ đau lòng thay bạn tốt. Bảy năm trước khi nghe tin hắn xảy ra tai nạn, hắn ta liền nhanh chóng đặt vé bay sang Thụy Sĩ. Nhưng khi nhìn hắn sắc mặt gầy gò tái nhợt, ánh mắt không còn vẻ ngạo mạn như tên thiếu gia bồng bột ăn chơi ngày nào, chỉ có một vẻ lạnh lùng  không một tia sáng. Xung quanh tỏa ra hàn khí khiến người ta không rét mà run. 

Hắn bước vào bỡn cợt nói ra vài câu định an ủi hắn liền bị hắn cầm lên chiếc bình hoa thủy tinh ném tới. Mảnh thủy tinh bắn ra tứ tung, vừa muốn đâm đến hắn thì rơi xuống đất. Nhiễu Hành Thiên kinh hãi, chỉ có thể chết đứng tại chỗ, ánh mắt hắn như dao găm xiên vào Nhiễu Hành Thiên. 

Hắn ta chỉ có thể dùng ba từ hình dung Mạc Tử Đằng lúc bấy giờ " Quỷ hút máu", quả nhiên là thích hợp! Khi đó hắn da dẻ trắng bệch, không hề căng bóng hồng hào. Có thể dùng làn da của Bạch Cốt Tinh mà ví với hắn! Đôi môi mỏng tái nhợt đến đáng sợ, mắt đen sắc lạnh thâm trầm khiến người ta không dám đến gần. 

Tương phản hoàn toàn với một Nhiễu Hành Thiên lạc quan yêu đời, Mạc Tử Đằng lại trông đáng sợ tựa ma quỷ! Mà khi ấy, họ vừa tròn hai mươi tuổi!!

Chương 24: Nhà trị liệu tâm lí

Sau đó, thấy Nhiễu Hành Thiên có vẻ buồn buồn, Đặng Khả Nhi vốn chăm chú lắng nghe như đang suy nghĩ điều gì đó, hỏi hắn:" Nếu em đoán không sai, Mộc Liễu Kỳ là bác sĩ tâm lí của anh ấy?"

Hắn ta không nói, nhìn cô gật đầu, mỉm cười tán thưởng.

Khi đó, Mạc Tử Đằng vẫn luôn là bộ dáng lạnh lùng thờ ơ, xa cách mọi người. Trên dưới Mạc gia đều vô cùng lo lắng, đứng ngồi không yên. Họ đã từng mời về rất nhiều bác sĩ tâm lí cho hắn nhưng luôn bị hắn dọa cho sợ và từ chối tiếp nhận cho đến khi Mộc Liễu Kỳ xuất hiện.

Khi thấy cô, một thân y phục sáng màu, mái tóc phủ dài xuống bước đến gần hắn. Mạc Tử Đằng vừa định dùng ánh mắt như đao của mình để lườm cô thì chính mình như bị hút vào bởi ánh mắt tinh anh đen láy và vô cùng có hồn.

Hắn thất thần một lúc, sau đó im lặng không thèm nhìn đến cô ta nữa, hướng về cửa sổ đầy gió với ánh nhìn xa xăm.

Mộc Liễu Kỳ chậm rãi đến gần hắn, thấy hắn có vẻ không có chống đối mãnh liệt thì nhẹ nhàng ngồi xuống. Giọng nói trong trẻo và vô cùng dễ nghe vang lên:"Chào cậu! Tôi là Mộc Liễu Kỳ, chúng ta cùng làm quen được không?"

Mộc Liễu Kỳ chìa tay ra muốn hắn đáp trả. Hắn nhìn cô nhíu nhíu mày:"Cô muốn làm gì?"

Cô thấy hắn đối với mình còn phòng bị như vậy chỉ cười cười, nụ cười đập vào mắt hắn cảm thấy vô cùng chói chang:"Tôi thật muốn làm bạn với cậu." Đối với những người có ý nghĩ xa lánh, nhẹ nhàng tiếp cận một cách thân thiện chính là một trong những phương pháp tốt nhất.

Mạc Tử Đằng bị rung động bởi nụ cười của cô tuy vậy vẫn trầm mặc ngồi xa cô ra, từ chối cùng cô đàm phán.

Thập Kĩ Đình từ xa trông thấy, nghĩ rằng lần này cũng như các lần trước nên thở dài ngao ngán thì nghe giọng kiên quyết của cô vang lên:"Mạc thiếu, tôi cùng cậu làm bạn có được không?"

Mộc Liễu Kỳ rất kiên nhẫn đợi hắn trả lời, bàn tay vẫn để trên không trung. Nhưng họ Mạc quả thật lòng dạ sắt đá, nhất quyết không thèm ngó ngàng đến cô. Tưởng chừng như cánh tay duỗi dài ra của cô gần như xụi lơ, hắn chỉ mở miệng:"Thật phiền, được rồi! Bây giờ đi ra để tôi yên."

Nhìn Mộc Liễu Kỳ đôi mắt sáng rừng rực, hắn khó chịu hạ lệnh đuổi khách. Người con gái này thật là phiền, khi không lại chạy đến nói muốn làm bạn với hắn.

Ai nói Mạc Tử Đằng bị tâm thần? Chính cô ta mới là người có vấn đề về thần kinh!

Thập Kĩ Đình vô cùng bất ngờ, thật không ngờ tới con trai bà lại dễ dàng đồng ý với Mộc Liễu Kỳ. Nhìn cô với ánh mắt tán dương cùng biết ơn, mong cô có thể hóa giải hắn, biến hắn trở lại bộ dàng ôn hòa như trước.

Sau ngày hôm đó, Mộc Liễu Kỳ thường xuyên ghé thăm hắn. Cùng hắn ngồi hàn huyên như đôi bạn thân xa cách lâu ngày mà mỗi lần như thế đều chỉ có Mộc Liễu Kỳ lên tiếng, đáp lại cô là sự im lặng thờ ơ của hắn.

Cứ tưởng hắn vẫn không thể nào xoay chuyển được cho đến khi Nhiễu Hành Thiên nhìn thấy tia dịu dàng cưng chiều trong đôi mắt hắn. Đôi mắt lạnh lùng vô hồn lúc bấy giờ bèn trở nên đong đầy cảm xúc vui vẻ, đôi môi lúc ẩn lúc hiện lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Dù cho Mộc Liễu Kỳ tự độc thoại chính mình nhưng đối với Mạc Tử Đằng như vậy là đã vô cùng thành công rồi.

Mộc Liễu Kỳ đã thành công biến Mạc Tử Đằng thành một dạng ôn nhu, vui vẻ trở lại!

Chương 25: Mạc Tử Đằng, nếu như có kiếp sau, chúng ta còn gặp lại nhau không?

Mộc Liễu Kỳ tự cảm thấy mình đã có thể cảm hóa được hắn, trong lòng cũng nhẹ nhỏm không ít. Mặc dù vậy vẫn bị khí chất vương giả của hắn cuốn hút, rất nhanh liền nảy sinh một tình cảm khó nói lên lời.

Vẫn như thường ngày cô cùng hắn trò chuyện nhưng hôm nay lại có vẻ thẹn thùng như vừa biết yêu. Đối với tay lão luyện tình trường như Mạc Tử Đằng, biểu hiện của cô làm sao có thể qua mắt được hắn?

Hắn dí dỏm nhếch môi, lộ ra nụ cười vô cùng đẹp. Mộc Liễu Kỳ trong nháy mắt bị hắn đánh tan, khuôn mặt đỏ bừng. Bỗng dưng hắn cất tiếng:" Mộc Liễu Kỳ!"

Mộc Liễu Kỳ lần đầu tiên nghe hắn gọi thẳng ra tên mình, trong lòng khẩn trương, cuống quýt như đứa trẻ vừa bị bắt quả tang:"Dạ!"

Hắn bật cười:"Có phải là bác sĩ Mộc có chút thích tôi hay không?"

Cô bị hắn vạch trần, á khẩu, khuôn mặt đỏ như quả cà chua chín.

Hắn nâng cằm cô lên, chân thành nói:" Vừa hay tôi cũng thích cô, như thế thật tốt, ta cùng nói chuyện yêu đương đi?"

Mộc Liễu Kỳ thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà kinh hãi) trợn tròn mắt nai hỏi hắn như kiểu: Có thật không?

Mạc Tử Đằng mang ánh mắt tràn đầy ý cười, khẽ cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn để chứng minh. Cô trong chớp mắt mềm nhũn, tim đập rộn ràng, tay vươn lên ôm chầm cổ hắn.

Thật không ngờ, từ bác sĩ tâm lí lại biến thành người yêu của bệnh nhân. Mộc Liễu Kỳ bỗng cảm thấy vô cùng buồn cười, cô bây giờ nghĩ mình là đang đóng phim thần tượng.Khi một lần Thập Kĩ Đình tận mắt chứng kiến thấy một màn ân ái của họ, khuôn mặt không già vô cùng kinh ngạc. Mạc Tử Đằng ôm chầm Mộc Liễu Kỳ vào trong lòng, tay cô thì gọt táo, miệng lại kể chuyện hằng ngày cho hắn, hắn chỉ nhẫn nại lắng nghe.

Bà thầm nghĩ hắn chỉ nhất thời có hứng thú với cô cho đến một hôm...

Thập Kĩ Đình cùng cô dạo phố. Băng qua đường, một chiếc xe tải chạy như bay lao đến. Bà trông thấy vô cùng sợ hãi, trái lại Mộc Liễu Kỳ vô cùng bình tĩnh vội vã đẩy bà sang một bên, không nghĩ ngợi lao ra chắn cho bà. Lực đạo va chạm mạnh đến mức hất tung Mộc Liễu Kỳ lên không trung, trong một khắc lại rơi xuống nền đất bê tông bằng phẳng, máu đỏ nhanh chóng tràn ra.

Chủ nhân gây ra vụ tai nạn nhanh chóng chạy mất dạng, không rõ mặt mũi. Người dân hiếu kỳ vây quanh, có người báo cảnh sát cũng có người gọi xe cứu thương.

Thập Kĩ Đình như bị người ta trút hết máu, ngã nhào xuống lay người cô. Máu tươi lênh láng thấm vào tay bà, chiếc váy trang nhã tối màu bị nhuốm máu nhưng bà chẳng còn quan tâm hình tượng. Lòng vô cùng đau đớn nhất máy gọi cho Mạc Tử Đằng.
Chưa đầy năm phút hắn cùng Nhiễu Hành Thiên đã có mặt. Nhiễu Hành Thiên chết lặng, chỉ biết đau lòng thay hắn cùng Mạc phu nhân. Còn hắn như kẻ điên liên tục kêu gọi cô tỉnh dậy, đáp lại hắn là sự im lặng đến đáng sợ của cô, đôi mắt cố chấp nhắm chặt. Cô tựa như một thiên sứ đang ngủ say, làn da trắng ngần, đôi môi vốn hồng hào nhu thuận nay lại tái nhợt đáng thương.

Mạc Tử Đằng khuôn mặt trắng bệch, liên tục nói ra những câu vô nghĩa không mục đích. Lại trách móc cô đừng đùa với hắn kiểu này:" Mộc Liễu Kỳ, em mau tỉnh dậy cho anh! Không cho phép em dùng hình thức này đối với anh đùa giỡn. Em mau mau tỉnh dậy, anh liền tha thứ cho em!"

Thân thể nhỏ nhắn dần mất đi hơi ấm được hắn ôm chặt lấy, hận không thể truyền hơi ấm của mình cho cô. Hối hận phát ra tiếng:" Em đang giận anh, trách anh tại sao luôn không trả lời em khi em cùng anh nói chuyện phải không? Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi..." Vừa nói vừa không ngừng hôn lên khuôn mặt cô.

Mộc Liễu Kỳ nhất định là đang trách hắn, giận hắn luôn để cô độc thoại chính mình! Bây giờ cô chỉ là đang dùng hình thức tương tự để trả thù hắn. Nhất định là như vậy!

Khung cảnh được thay vào dáng vẻ u ám, người dân thì thầm bàn tán, cũng có người đồng cảm thay họ. Thập Kĩ Đình một bên khóc hết nước mắt, vô cùng áy náy với cô.

Cho đến khi xe cứu thương đến nơi, Mộc Liễu Kỳ không thể tỉnh lại được nữa.... Một bác sĩ tâm lí vừa mới 22 tuổi đã rời xa nhân thế, rời xa Mạc Tử Đằng.

Mạc Tử Đằng còn rất nhiều chuyện muốn cùng cô nói, chỉ hận mình lúc trước vì sao luôn im lặng cho cô tự mình nói chuyện. Hận không thể lập tức liền cùng cô xuống dưới bầu bạn, sợ cô cô đơn.

Lúc trước, khi đang gọt táo, cô từng hỏi hắn:" Mạc Tử Đằng nếu như có kiếp sau, chúng ta còn gặp lại nhau không?" Hắn khi ấy còn nhéo cái mũi nhỏ nhắn của cô, chỉ mắng cô là" Đồ ngốc!"

Kiếp này hữu duyên nhưng vô phận, sao còn nói đến chuyện kiếp sau?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau