100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Cùng hắn diễn một vở kịch

Đặng Khả Nhi không có nghe Mạc Tử Đằng bảo là khi nào đến đón cô nhưng đã thay luôn đồ đợi hắn trở về. Ngồi một mình trong ngôi biệt thự không có hơi ấm con người, cô chỉ mơ màng nhìn về phía cửa.

Không lâu sau, Mạc Tử Đằng trở về. Khoác trên người là một chiếc áo khoác dạ măng tô màu nâu cà phê, bên trong là chiếc áo len trắng trơn cổ cao, toát ra một vẻ ấm áp thanh lịch hơn mọi ngày. Đôi chân thon dài quyến rũ được che giấu sau chiếc quần tây sang trọng đen tuyền, càng khiến hắn thêm vạn phần cuốn hút. Đặng Khả Nhi tim như tan chảy, chồng của cô quả thật rất là soái, mặc dù ăn mặc nhã nhặn nhưng vẫn không giấu được khí chất vương giả bẩm sinh của hắn.

Hắn hơi liếc mắt nhìn cô, trên người là một chiếc váy trắng tinh khiết, kết hợp với áo choàng len mỏng màu nâu bên ngoài, trong cô tựa như tiên nữ thanh nhã thoát tục không nhiễm bụi trần. Như hữu duyên tương phùng cùng hắn bận đồ cặp, vô cùng hòa hợp xinh đẹp! 

Mạc Tử Đằng nâng tay nhìn đồng hồ đặc biệt sang trọng tinh tế trên tay, chỉ hơi nhắc nhở:"Cũng đến giờ rồi! Mau đi thôi, ba mẹ đang đợi chúng ta!"Đặng Khả Nhi chỉ im lặng ngoan ngoãn gật đầu, giây tiếp theo tay liền bị hắn nắm lấy, dắt ra ngoài.

Cô hơi kinh ngạc, xúc cảm ấm áp nơi lòng bàn tay hắn truyền vào lòng bàn tay lạnh ngắt của cô. Tâm như được rót mật ong, đáy mắt xẹt qua tia ôn nhu, môi cũng vẽ ra một hình cong nhẹ nhàng lại vô cùng đáng yêu. Mọi biểu hiện cô đều được hắn thu vào trong mắt, ánh mắt xẹt qua một tia sáng vô danh, trong lòng bỗng nháy lên một cảm giác mạc danh kì diệu nhưng cũng rất nhanh liền biến mất.Đang chìm đắm trong mộng đẹp thì bỗng dưng Mạc Tử Đằng khom người xuống ghé sát vào tai cô, hơi thở nam tính cố tình lướt qua vành tai nhạy cảm, khuôn mặt cô đỏ bừng rất nhanh chuyển thành hoa kinh thất sắc:"Cô cùng tôi diễn một vở kịch!"

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Chiếc Audi đen bóng ngạo mạn được đặt ngay ngắn tại khuôn viên Mạc gia, Mạc Tử Đằng bước xuống nhanh chóng bước qua ghế lái phụ mở cửa cho Đặng Khả Nhi. Cô ngượng ngùng, nhìn hắn tràn ngập yêu thương. Chậm rãi đặt tay nhỏ nhắn vào lòng bàn tay hắn, hắn đỡ cô ra. Rồi hai người làm điệu bộ khoác tay nhau, hắn dịu dàng giúp cô vén tóc bị thổi bay sang một bên, cô nhìn hắn mỉm cười vô cùng ngọt ngào, đầy mùi vị tình tứ.Thập Kĩ Đình và Mạc Trường đợi sẵn bên ngoài chứng kiến một màn như vậy không khỏi cảm khái, hồi tưởng lại hồi đó bà và ông cũng ngọt ngào như vậy. Hiện tại thì chỉ hơn chứ không kém là bao nha! 

Mạc Tử Đằng trông thấy ông nhìn hắn mà mỉm cười tự hào cũng vui vẻ không ít. Nhanh chóng bước đến hiếu thảo quan tâm hỏi ông:"Ba đã cảm thấy khỏe hơn chưa?"

Mạc Trường cười đến mắt phát nguyệt quang, bàn tay nắm chặt tay Thập Kĩ Đình không kiêng dè có người khác ở đây:"Con trai, ta vô cùng khỏe! Chắc là hại con lo lắng rồi, thật là áy náy." Thập Kĩ Đình nghe hắn nói liền không hài lòng:" Ông có gì phải áy náy? Cực khổ cho ông rồi. Bây giờ Mạc thị cho Tử Đằng thu xếp, ông cùng tôi đi hưởng tuần trăng mật!"

Đặng Khả Nhi đứng một bên ưu nhã mỉm cười một cái, khuôn mặt trong phút chốc sáng bừng nhìn vô cùng động lòng người. Mạc Tử Đằng nhìn cô, trên mặt hiện lên một nụ cười mà chính hắn cũng không phát hiện ra...

Chương 17: Tin nhắn

Khác hẳn với không khí lạnh lẽo quạnh hiu nơi Tường Vi Uyển, Mạc gia lại có phần náo nhiệt và ấm cúng hơn. Cộng thêm sự xuất hiện của Đặng Khả Nhi dưới thân phận mới, người nhà Mạc gia trên dưới càng thêm vài phần yêu mến và tôn trọng cô, không khỏi ca ngợi. Chậm rãi vắt áo khoác lên chiếc ghế sofa, Đặng Khả Nhi hí hửng xoắn tay áo lên cùng Thập Kĩ Đình đảm đang lo việc trong bếp. Mạc Trường cùng Mạc Tử Đằng bàn về chuyện công ty. 

Một lúc sau, hắn đi vào trong xem hai người. Chỉ thấy bóng lưng mảnh mai lướt qua lướt lại, bàn tay khéo léo chế biến món ăn. Đột nhiên hắn cảm thấy, nhìn những hình ảnh như thế này thật ra hắn cũng không hề cảm thấy chán ghét. Phải hay không ngay cả tình cảm hắn đối với cô cũng không phải là bài xích như hắn đã tưởng? 

Như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của hắn, cô theo bản năng nâng cao đầu nhìn, mỉm cười xuất phát đến tận đáy lòng:" Anh đói bụng sao?" Nụ cười vô cùng chân thành, tỏa sáng khiến Thập Kĩ Đình bên cạnh nhìn đến đau hết cả mắt. Mạc Tử Đằng cười nhẹ bước đến vòng tay qua eo cô, cô cũng phối hợp cô trách yêu hắn:"Anh vào đây chỉ làm vướng tay em, đợi em một chút nhé!" 

Hắn không nói chỉ im lặng dùng ánh mắt đen thâm thúy nhìn cô. Thập Kĩ Đình thức thời, âm thầm lui ra để lại không gian riêng cho hai người. Nhìn con trai bà hạnh phúc như thế là đủ rồi, ít nhất hắn có thể quên đi...

Đợi khi không còn tiếng động cho thấy có sự hiện diện của ai khác ở đây, Mạc Tử Đằng liền rút cánh tay mình ra. Đặng Khả Nhi luống cuống dời đi ánh mắt, bàn tay ngưng hẵng trên không trung. Hắn ghé sát tai, giọng trầm ổn:"Cô làm rất tốt!"Đặng Khả Nhi im lặng trầm mặc. Mặc dù đang cùng hắn diễn một vở kịch nhằm che mắt mọi người, nhưng mọi biểu hiện và cảm xúc đều là chân thật nhất. Mọi ôn nhu không thật của hắn khiến cô rung động không ít, đôi lúc còn sinh ra ảo giác, đây là sự thật... 

Có lẽ khi ở trước mặt người khác, cô mới có thể đường hoàng cùng hắn nói chuyện yêu đương?

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -Hắn trở ra ngoài, ngồi nhàn nhã trên ghế sofa đọc tin tức. Bỗng dưng điện thoại của Đặng Khả Nhi trên bàn reng lên một tiếng. Mạc Tử Đằng không nghĩ ngợi lập tức cầm lên xem, bất chợt nhíu mày. 

"Tối mai cùng anh ra ngoài ăn cơm, như thế nào?" Người gửi là Ôn Phỉ Quyền, tin nhắn tuy chỉ vỏn vẹn một câu nhưng hàm chứa rất nhiều tình cảm từ đối phương. Hắn không biểu hiện, chỉ thành thạo di chuyển ngón tay xương dài trên màn hình, xóa đi tin nhắn. Ngoài ra, còn cho cả tên danh bạ của hắn ta vào danh sách đen. Sau đó để lại di động trên bàn, biểu hiện tự nhiên như chưa có gì xảy ra.

Mùi thơm rất nhanh truyền đến, Đặng Khả Nhi bận rộn dọn thức ăn lên. Thập Kĩ Đình trợ giúp cô, Mạc Trường không biết từ lúc nào đã an vị trên bàn ăn. Thập Kĩ Đình hướng mắt đến kêu gọi:"Tử Đằng, qua đây dùng cơm nào!"

"Được!" Hắn khẽ nhếch môi, lại nhìn đến Đặng Khả Nhi. Cô đang nở nụ cười nhưng sống lưng lại lạnh toát.

Chương 18: Bước ngoặc lớn trong tình yêu

Đặng Khả Nhi sau khi đã làm xong điểm tâm sáng, vô cùng hài lòng những món ăn đầy đủ mỹ vị trên bàn. Ngẩng đầu lên nhìn cầu thang không một bóng người, cô có chút chần chờ. Lúc này Mạc Tử Đằng cũng đã thường xuyên trở về nhà, Tường Vi Uyển dần trở nên có hơi người, những bông hoa Tử Vi trắng tinh khiết cũng gần đến mùa nở rộ. 

Đang chìm trong suy nghĩ có nên lên gọi hắn xuống hay không thì bóng dáng hắn liền xuất hiện tại đầu cầu thang. Dáng vẻ tiêu sái mà anh tuấn của hắn vừa đi vừa khoác áo lên, mười phần nam tính, vạn phần cuốn hút quyến rũ. Đặng Khả Nhi đứng lên, ánh mắt khóa chặt vào hắn: " Anh dùng bữa trước khi đi nhé?"

Mạc Tử Đằng nhìn cô, cái gật đầu của hắn khiến cô cười tươi như nở hoa. Trong phút chốc cô dọn hết đồ ăn lên bày trước mặt hắn, ngay một khắc hận không thể hiến dâng cả mình cho hắn. Hắn ngồi xuống, chậm rãi dùng đũa gấp thức ăn.

Mạc Tử Đằng im lặng dùng bữa, mùi thơm thanh đạm đủ mùi  hòa tan vào cổ họng, ánh mắt hắn vì thế trở nên nhu hòa không ít, trong lòng tán thưởng tài nghệ phong phú của cô. Đặng Khả Nhi ngồi nhìn hắn ăn không mà cũng cảm thấy đủ no, xung quanh cô như tỏa ra tình quang. Cái người họ Mạc này như muốn giết cô mà không cần dùng đao, ngay cả tướng ăn cũng đủ tao nhã câu hớp hồn người a! 

Không lâu sau, hắn trầm thấp nói " Xong rồi " với cô. Đặng Khả Nhi thần hồn, thất thố trước mặt hắn, ngượng ngùng nở nụ cười. Hắn không nói gì chỉ lẳng lặng rời đi. Cô giương mắt to mà nhìn đăm đăm bóng lưng kiêu ngạo cường tráng của hắn, trong lòng như được rót mật, vui vẻ không thôi.
Có lẽ khoảng cách giữa họ dần dần gần nhau lại hay không?

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Trì Nhược Liên kiêu hãnh gỡ xuống cặp kính mát sang trọng ưu nhã, ánh mắt sắc bén đảo nhẹ xung quanh. Nhận thấy ánh mắt ngưỡng mộ cùng ganh tị hướng đến mình không ít, cô ta ngạo mạn nhếch môi. Bây giờ khắp nơi tin tức, báo chí đều là hình cô, giữa chốn đô thị phồn hoa này có ai không biết cô đã trở thành minh tinh hạng nhất, Trì Nhược Liên?
Phóng viên nhìn thấy cô ta như vừa vớ được hố vàng, nhào đến nhanh như tên, người người chen chút đưa micro đến trước mặt cô ta, muốn cô ta trả lời mình trước. Trì Nhược Liên khinh thường nhìn đám chuột nhắc vì bữa cơm mà như liều mạng lao đến, ra hiệu bảo an ngăn chặn. Bọn họ như không chịu thua, lòng kiên trì ít ai có được vẫn kháng cự, máy ảnh, loa và cả micro dí sát gần nát khuôn mặt yêu kiều của cô ta.

"Cô Trì, có thể cho chúng tôi biết vì sao cô nhanh chóng đăng ngôi không?"

"Trì tiểu thư, cô là đang quen đại gia nên sự nghiệp nhanh chóng thăng tiến sao?"

Những câu hỏi không riêng tư như được đám chuột bới móc lên, Trì Nhược Liên không tin được, tức giận nhìn chằm chằm như muốn giết chết đám nhãi này. Cô có thể kiện đám phóng viên này vũ nhục đại minh tinh không?

Đang định lên tiếng phản bác thì trông chiếc xe Audi quen thuộc từ xa, cô ta vội vàng  thoát ra ma trận của đám phóng viên, nhanh chóng bước đến và leo lên xe. Bọn họ nhìn thấy một màn này, đôi mắt sáng rực, nhanh tay chụp lại những khoảnh khắc đáng giá ngàn vàng, hận không thể lập tức biết được khuôn mặt chủ nhân chiếc xe sang trọng đó.

Chương 19: Vỡ mộng

Tối hôm đó, Mạc Tử Đằng mang theo bộ dạng ngà ngà say trở về. Ánh mắt vốn vô cùng trầm tĩnh nay đã thành một dạng mơ hồ vô phương. Đặng Khả Nhi vừa bước xuống liền kinh hãi, bước chân nhanh nhẹn bước đến đỡ hắn. Do thân thể hắn to lớn cường tráng hơn cô quá nhiều, thân thể nhỏ nhắn mảnh mai như đỡ một vật lớn, khó khăn lắm mới có thể  để hắn ngã nhào lên ghế sa lông.

Vào bếp pha cho hắn một tách trà giải rượu, đun chút nước ấm vắt vào khăn lông mềm mại lau nhẹ lên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn. Ngón tay khẽ chạm vào đôi mắt hơi nhắm nghiền, trong lòng dâng lên xúc cảm rung động ngọt ngào.

Lông mi dài và dày của hắn do hơi ấm từ bàn tay cô mà hơi run run. Cô sợ hãi rụt tay lại liền bị hắn nắm chặt lấy, thấp giọng nỉ non: " Liễu Kỳ, đừng đi!"

Liễu Kỳ...? 

Liễu Kỳ là ai!? 

Có thể nhận ra từ trong miệng hắn thốt ra tên của một người phụ nữ, ánh mắt dần trở nên lạnh đi, nắm chặt chiếc khăn lông trong tay khiến nó méo mó không rõ hình dạng. Tay hắn níu chặt cổ tay nhỏ bé của cô, giọng nói cầu khẩn thống khổ nhưng cô một chữ đều không nghe lọt. Bây giờ cô thật muốn từ miệng hắn lôi ra thông tin từ người phụ nữ đó, cô ta là ai? Lại là một Trì Nhược Liên khác?

Bàn tay lạnh nhạt gỡ tay hắn xuống, trong lòng vốn ngọt ngào như suối mật liền trở thành hàn băng. Hờ hững liếc nhìn bộ dạng hiếm thấy của hắn, cô lãnh đạm chẹp môi. Đặt khăn lông xuống, bỏ mặc hắn bước lên lầu nằm nghỉ ngơi.Đặng Khả Nhi vùi lấp những giọt nước mắt của mình vào chiếc gối trắng tinh khiến nó ướt đi một mảng, nấc nở phát ra âm thanh đáng thương. Cô mệt mỏi quá rồi, cả thể xác lẫn tâm hồn như bị lăng trì qua từng hành động và lời nói của Mạc Tử Đằng.

Cứ ngỡ cô và hắn đã có thể lại gần nhau thêm một chút nhưng vốn dĩ trong lòng hắn, cô không có chút quan trọng nào. Đối với hắn, cô chỉ có danh phận là vợ hắn, nhưng cô còn không bằng cả một tình nhân!

Nhưng mà, cô có thể làm gì đây? Cho dù hắn có tàn nhẫn hơn thế nữa thì cô vẫn sẽ ngu ngốc mà yêu hắn, mù quáng vì hắn mà mắt nhắm mắt mở mặc kệ hắn phong lưu.
Bên dưới, Mạc Tử Đằng mấp máy nói gì đó trong miệng, nhưng chẳng một ai nghe, không ai bên cạnh hắn. Đột nhiên hắn cảm thấy lạnh người, đôi mắt nhắm nghiền mơ màng mở ra, chậm rãi liếc nhìn xung quanh tìm bóng hình quen thuộc.

Tường Vi Uyển tại sao lại không có một bóng người, Đặng Khả Nhi đang ở đâu? Không phải khi thấy hắn về cô sẽ rất vui mừng mà quấn quít bên hắn hay sao? Tại sao hôm nay cô lại không ở đây?

Men rượu như trút đi sức lực hắn, hắn khó nhọc nâng tay xoa thái dương, cảm thấy không khí ngày càng giá lạnh. Không nghĩ ngợi nhiều, Mạc Tử Đằng loạng choạng đứng lên, bước vào phòng ngủ của hai người.

Nói là của hai người nhưng thực chất chỉ có một mình Đặng Khả Nhi sử dụng, Mạc Tử Đằng ở một phòng ngủ tại sát cuối dãy hành lang.

Đặng Khả Nhi vô cùng tủi thân mà khóc nấc nở, bỗng dưng nghe tiếng mở cửa truyền đến. Dây thần kinh lập tức căng cứng, cô ngồi bật dậy, là ai?

Mạc Tử Đằng bước vào nhìn thấy cô như một con mèo nhỏ ngồi đó ngây ngốc, không nhịn được nở nụ cười nhàn nhạt. Bước chân không vững vàng lảo đảo bước đến gần cô. Đặng Khả Nhi chỉ biết nâng mắt nhìn hắn, không hiểu hắn đang làm gì, hốc mắt đỏ ửng cùng dáng vẻ ngạc nhiên khó hiểu bây giờ của cô trông vô cùng đáng yêu.

Chương 20: Mạc Tử Đằng, anh muốn em phải làm sao bây giờ?

Mạc Tử Đằng bước đến gần cô, Đặng Khả Nhi níu chặt vạt áo, hắn... là muốn làm gì?

Trong lòng không khỏi bồn chồn, mọi hôm hắn ngay cả chạm vào cánh cửa phòng cô cũng thấy vô cùng nhàm chán sao hôm nay lại đặt cả chân vào đây?

Bỗng nhiên hắn vươn hai tay dài ra ôm chầm lấy cô. Đặng Khả Nhi kinh hãi hét lên "A!" một tiếng, cả đầu liền vùi vào lòng ngực rắn chắc đầy hương thơm nam tính của hắn.

Tim cô vốn bình lặng nay vì hắn mà trở nên nhộn nhịp nhảy múa. Mạc Tử Đằng vùi đầu chôn vào sâu hõm cổ cô, cô ôm lấy hắn, trong lòng vô cùng mong chờ.

"Tử Đằng, anh có chuyện gì sao?" Đặng Khả Nhi cũng không quên hỏi hắn. Dường như hôm nay hắn cư xử rất lạ, trầm tĩnh và lạnh nhạt thường ngày lại thành một thân nhuốm đầy đau buồn.

"Liễu Kỳ, em đừng đi, đừng đi mà có được không? Anh thật sự không cần gì hết, em có thể ở lại bên cạnh anh hay không?"

Mạc Tử Đằng siết chặt vòng tay khiến cô cảm thấy hơi khó thở. Bàn tay vốn định xoa nhẹ lên tấm lưng cường tráng dừng hẳn trên không trung. Hắn nói cái gì? Hắn vừa gọi cô là cái gì? Liễu Kỳ ư?Đặng Khả Nhi dùng sức đẩy hắn ra nhưng không hề có tác dụng, đau đớn đến khó thở. Hôm nay quả thật hắn uống quá say mới có thể nói ra những lời đã vốn chôn sâu trong lòng. Người phụ nữ đó rốt cuộc có lai lịch như thế nào mà hắn sống chết đều muốn gọi tên cô ta? Đã thế còn xem cô như cô ấy!

Những hạt trân châu trong suốt rơi đứt chuỗi một cách lặng lẽ. Đặng Khả Nhi không kêu không náo, chỉ có nước mắt nóng hổi rơi đầy trên gương mặt thanh tú, dần dần như những hạt mưa tí tách rơi đầy trên áo hắn.

Cảm nhận được im lặng khác thường của người trong lòng, hắn ta hơi cứng đờ, hướng mắt nhìn gương mặt cô như ảo như thực trước mặt. Không phân định được cô là Đặng Khả Nhi hay Mộc Liễu Kỳ, chỉ ôn nhu mà giúp cô lau đi nước mắt.
"Thiên sứ của anh, đừng khóc!"

Đặng Khả Nhi nghe những lời an ủi dịu dàng tình cảm của hắn mà chua xót tâm can. Ngay chính hôn lễ của bọn họ hắn cũng từng bảo cô đừng khóc, nhưng cũng chỉ là để qua mắt mọi người. Nhưng bây giờ lại là dạng cùng ôn cực nhu (cực kì ôn nhu) đối với người phụ nữ hắn yêu!!

Đặng Khả Nhi chỉ yên tĩnh khóc trong lòng hắn, mà hắn ngoài miệng không ngừng an ủi cô. Mà "cô" ở đây không phải là Đặng Khả Nhi, mà là Mộc Liễu Kỳ.

Mạc Tử Đằng, rốt cuộc anh muốn em phải làm sao bây giờ?

Nhưng không ai biết được rằng ánh mắt mơ màng ban nãy của hắn bây giờ lại vô cùng trầm tĩnh. Miệng không ngừng lặp đi lặp lại câu an ủi khiến cô gái trong lòng không ngừng run rẩy, mà ánh mắt lại thâm thúy đến khó dò. Lúc nãy lên đây trong đầu hắn thanh tỉnh không ít, quả thật hôm nay có cùng tên họ Nhiễu kia uống khá nhiều nhưng tửu lượng hắn không kém đến như vậy, hắn biết rõ ràng hiện giờ hắn đang làm gì.

Mà cô gái này quả thật vô cùng ngây ngô, sớm đã bị tình yêu đả thương nặng nề nên không hề hay biết rằng ai đó đang nhếch lên nụ cười lạnh lùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau