100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Bắt gặp tại nhà hàng

Nơi Mạch Mỹ Ly dẫn họ đến là một nhà hàng Ý cao cấp, bên ngoài thiết kế theo kiểu một lâu đài xưa cũ tuy nhìn cổ điển nhưng vẫn không làm mất đi vẻ nguy nga tráng lệ của nó. Bên trong là ánh đèn vàng mờ nhạt càng tăng thêm sự sang trọng, khách ăn tại đây đều là bậc thượng lưu trở lên, vô cùng có danh tiếng. Cho dù là một gia đình giàu có nhưng không có tiếng đi chăng nữa đều không thể vào đây. Đặng Khả Nhi nhìn Mạch Mỹ Ly, lòng sinh hiếu kì. Mạch Mỹ Ly tuy cũng sinh trong một gia đình giàu có, nhưng Mạch gia chỉ có chút tiếng tăm. Vì sao cô có thể vào được nơi sang trọng như vậy? 

Thấy cô bạn mình không có vẻ gì lúng túng  khi vào đây, Đặng Khả Nhi đoán chắc rằng số lần Mạch Mỹ Ly vào đây là rất nhiều mới có thể biểu hiện tự nhiên như vậy. Ôn Phỉ Quyền không những ưu nhã lại còn ga lăng tột độ, tiến đến giúp hai cô gái kéo ghế ra rồi đợi hai người ngồi vào rồi kéo vô lại. 

Đặng Khả Nhi có hơi ngượng ngùng, chỉ biết cúi đầu mỉm cười e ngại. Ngược lại, Mạch Mỹ Ly thì như đang ở nhà mình, biểu hiện như một người chủ nhà. Không hổ danh là nhà hàng cao cấp, đến cả phục vụ cũng vô cùng lễ phép và nhiệt tình, đưa đến bảng thực đơn, kiên nhẫn chờ đợi mọi người kêu gọi thức ăn. 

Ôn Phỉ Quyền sau khi nhận thực đơn từ tay người phục vụ, liền đưa đến cho Đặng Khả Nhi đầu tiên. Mạch Mỹ Ly không thèm nhìn mà gọi thẳng món ăn:"Phục vụ, cho một phần bít tết sáu mươi phần trăm chín với một chai rượu vang cao cấp."
Phục vụ chỉ khẽ mỉm cười, gật đầu ghi nhớ lại trong đầu xong rồi chờ đợi hai người còn lại. Đặng Khả Nhi hơi choáng váng đầu óc khi nhìn vào các món ăn tinh tế trên bảng thực đơn, giá tiền thì khiến người ta kinh sợ. Ôn Phỉ Quyền thấy cô vẫn chần chờ do dự, khẽ nhướng người xuống hỏi cô:"Hay là cùng ăn bò bít tết giống tiểu Ly nhé? Anh nghĩ nó cũng sẽ rất ngon đó." 

Đặng Khả Nhi hơi hoảng hốt khi thấy hắn tiến lại gần mình như vậy, hơi nhướng người về phía sau như muốn né tránh:"Ừ, được." 
Từ đằng xa, người đàn ông trông thấy một màn này, ánh mắt lóe lên tia âm lãnh. Người phụ nữ nay cư nhiên dám cùng đàn ông hẹn hò trong một quán nhà hàng sang trọng như vậy là muốn công khai cho thiên hạ biết là Mạc Tử Đằng bị đội nón xanh sao? 

Trì Nhược Liên đứng bên cạnh hắn, vừa hay trông thấy một màn như vậy. Miệng hiện lên nụ cười trào phúng nhưng ngoài mặt lại như khá ngạc nhiên với sự hiện diện của cô, nói:"Ôi em gái em sao lại ở đây? Còn người đàn ông kia trông rất đẹp trai nha. Anh xem người đàn ông đó có phải hay không là thích Khả Nhi?" 

Đặng Khả Nhi đột nhiên theo bản năng nhìn lại phía sau. Đập vào mắt cô là hình ảnh Trì Nhược Nhiên đang khoác tay chồng cô một cách thân mật, trong lòng liền dấy lên một tia lửa nhỏ. Nhưng khi thấy sắc mặt âm trầm của Mạc Tử Đằng, lòng cô hơi hốt hoảng, thầm than xong rồi.

Mạch Mỹ Ly theo ánh mắt cô cũng liếc nhìn sang, mặt mày liền phấn khởi:"Mạc thiếu, anh cũng dùng cơm ở đây sao? Thật trùng hợp nha!" Và đương nhiên khi nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh hắn, Mạch Mỹ Ly ngừng một chút.

Chương 12: Hắn vốn dĩ không quan tâm

Trên mặt Mạc Tử Đằng hiện ra một nụ cười nhàn nhạt làm tim Đặng Khả Nhi vì đó mà rung động theo. Hắn kéo tay Trì Nhược Liên bên cạnh, dẫn cô ta đến một bàn trống gần đó. Họ ngồi xuống, thản nhiên trò chuyện rồi lựa chọn thức ăn. Hắn như là không quan tâm cô ở cùng ai và đang làm gì như thể hai người hoàn toàn xa lạ.

Tâm cô như rơi xuống đáy cốc, trên gương mặt cứng đờ. Ôn Phỉ Quyền nhận ra biểu hiện khác thường của cô, quan tâm hỏi han:"Khả Nhi, em không sao chứ?"

Đặng Khả Nhi hướng hắn lắc đầu, môi cố nặn ra nụ cười gượng nhưng thực tế nó trông vô cùng khó coi. Mạch Mỹ Ly tâm tình phức tạp khi thấy cô như vậy, vừa hay phục vụ đem thức ăn chu đáo mà dọn lên. Cô kéo tay Đặng Khả Nhi, lay lay:"Mau ăn nha, hôm nay là bản cô nương đặc biệt "cắt thịt cắt máu" mà chiêu đãi các người, không được bỏ phí đó!"
Cô cố làm dịu đi tâm trạng buồn bã của Đặng Khả Nhi. Tuy trêu ghẹo cô nhưng vẫn không quên giúp Đặng Khả Nhi cắt thịt bò thành từng lát nhỏ để dễ dàng ăn. Mạch Mỹ Ly biết cùng Đặng Khả Nhi kết hôn chính là người đàn ông này, hôm nay chứng kiến được sự việc như vậy cô cũng hơi hiểu được hoàn cảnh hiện tại của bạn mình. Nhưng chung quy, cô không hề hé miệng nửa lời hỏi Đặng Khả Nhi về chuyện hai người bọn họ.

Đặng Khả Nhi không còn tâm trạng nào để cùng bọn họ thưởng thức món đồ ăn phương Tây này, trong lòng ngày càng hận Trì Nhược Liên đến thấu xương. Trừng mắt liếc nhìn bóng lưng mảnh mai gợi cảm của Trì Nhược Liên, người phụ nữ này sao mặt lại dày như vậy? Tiểu tam ngày nay quả thật càng lộng hành rồi, cư nhiên trước mặt vợ lớn mà dám công khai diễn màn ân ái ghê tởm này? Cố kìm nén tức giận, vừa đảo mắt sang nơi khác thì lơ đễnh chạm đến ánh mắt thâm trầm của Mạc Tử Đằng. Hắn cũng tiếp nhận ánh mắt của cô đánh tới, tao nhã rót rượu vào miệng dáng vẻ trông vô cùng mê người.

Đặng Khả Nhi nhìn hắn, mọi tủi thân bấy lâu đều dồn nén trong lòng muốn nổ tung. Ngay lúc này cô thật sự muốn khóc, cô thật sự muốn dựa vào hắn mà khóc thật to. Nhưng, cô biết hắn sẽ hất cô ra thật mạnh và không chút thương tiếc, có thể đối với cô mà buông ra những lời cô không muốn nghe nhất.

Không ai thật sự sáng suốt trong tình yêu. Người phụ nữ dù có mạnh mẽ hay kiên cường đến mấy khi đối mặt với người đàn ông mình yêu đều trở nên vô cùng nhỏ bé và yếu đuối. Đặng Khả Nhi không thể phủ nhận chính mình, cho dù cô bị người đàn ông này chán ghét và lạnh nhạt thêm vài trăm ngàn lần cô vẫn sẽ không tự chủ được mà yêu hắn, nhớ nhung hắn.

Chương 13: Không muốn hắn cùng phụ nữ khác

Kể từ khi Mạc thị và Đặng thị cùng nhau chung tay xây dựng dự án đang dang dở trước đó, Mạc Tử Đằng thay Mạc Trường lên tiếp quản công ty. Một phần là nhờ Đặng gia cứu giúp nhưng phần lớn lại là do tài năng lãnh đạo và năng lực làm việc của hắn, Mạc thị từ lâu đã sớm đi vào quỹ đạo, thậm chí càng ngày càng phát triển, như diều gặp gió.

Vì sự kiện đó khiến Mạc Tử Đằng có tâm trạng vô cùng tốt, liền hẹn các hảo "huynh đệ" ra ngoài cùng nhau uống rượu.

Nhiễu Hành Thiên nhướng mày nhìn hắn. Tên họ Mạc này sau khi kết hôn liền quên mất bọn họ, cùng mỹ nhân ở nhà ân ái. Nghĩ đến đây thì vô cùng tức giận, nâng cao giọng trách móc hắn:"Cái tên trọng sắc khinh bạn này lúc này mới nhớ đến sự tồn tại của bọn tớ đây à?"

Mạc Tử Đằng nhếch miệng khẽ cười, không nói vì thế càng khiến máu nóng trong người Nhiễu Hành Thiên sôi sục, hận không thể dìm chết hắn bằng nước bọt của mình.

Tề Vĩnh Uy bên cạnh uống rượu, nâng đôi mắc mang hàm ý sâu xa nhìn hắn, mở miệng:"Phải hay không đã quên được...?"Nhiễu Hành Thiên sững sốt, nhanh chóng ngăn chặn điều Tề Vĩnh Uy sắp sửa thốt ra. Tề Vĩnh Uy cũng biết mình uống hơi quá, nói nhăng nói cuội liền ngậm chặt miệng. Mạc Tử Đằng đôi mắt chợt u ám, bắn qua tia cảnh cáo hắn.

Cả ba không nói gì nữa, hướng ánh mắt nhìn lên phía sân khấu đầy rẫy các đôi nam nữ điên cuồng nhảy múa. Dưới ánh đèn màu tím huyền ảo, bọn họ càng có những hành động mờ ám, không ngại cùng thoát y nhau trước mặt đám đông. Hôn nhau cuồng nhiệt, dần có những hành vi lớn mật hơn. Đây được coi là một quán bar đen tối nổi tiếng tại một thành phố nhỏ tại Bắc Kinh. Nam nữ vào đây chắc chắn không xa lạ với những hình ảnh này nữa, chuyện này xảy ra thường ngày.

Nhiễu Hành Thiên bỗng nhiên cảm thấy không gian thật ngột ngạt, định mở miệng nói chuyện thì một người phụ nữ bước đến. Người phụ nữ ăn mặc vô cùng gợi cảm với chiếc đầm bó sát người, mái tóc theo động tác của cô ta mà uyển chuyển không ngừng như một làn sóng nhỏ. Cô ta bước đến giương ánh mắt yêu kiều nhìn cả ba, nhìn một chút liền bước qua bên Mạc Tử Đằng.Nhiễu Hành Thiên níu kéo người phụ nữ sang phía khác, miệng thay Mạc Tử Đằng nói:"Người phụ nữ này thật có mắc nhìn người nha! Nhưng mà thật tiếc, người đàn ông này có vợ rồi. Hắn ta rất yêu vợ, ngoài cô ấy ra thì hắn không có hứng thú với cô đâu."

Hắn giương ánh mắt thú vị về bạn tốt đang thay hắn ra mặt. Tề Vĩnh Uy chỉ cau mày, yên lặng uống rượu. Hắn thấy cô ta vẫn cứ muốn bám vào Mạc Tử Đằng, bất đắc dĩ kéo ả vào lòng mình:"Nếu cô không chê, tôi đây vẫn còn là người đàn ông độc thân hoàng kim nha!"

Nhiễu Hành Thiên thốt ra lời nói khiến chính bản thân cũng nổi lên da gà nhưng còn hơn để Đặng Khả Nhi biết hắn để cho một người phụ nữ lẳng lơ sà vào lòng chồng cô, ngay lập tức liền đem hắn trở thành tiểu cô nương a.

Hắn vẫn còn rất yêu quý cuộc sống với vô vàn phụ nữ vây quanh chứ không phải đàn ông bám lấy hắn nha.

Chương 14: Anh có muốn em không?

Người phụ nữ nhìn Nhiễu Hành Thiên mà bật cười khúc khích, quyến rũ trêu chọc lại hắn:" Tôi chính là thích cùng nam nhân có vợ dây dưa nha. Người đàn ông ế vợ như anh tôi không thèm!"

Nói rồi cô ta bước đến chỗ Mạc Tử Đằng, ngồi xuống tiếp rượu hắn. Nhiễu Hành Thiên vẻ mặt tối đen. Người phụ nữ này rõ to gan, dám nói hắn ế vợ?

Tề Vĩnh Uy nhìn gương mặt sa sầm của hắn mà cảm thấy vô cùng hài hước, nhịn không được huýnh vai hắn:" Ra là cậu không ai thèm lấy, lại ra vẻ như "người đàn ông độc thân hoàng kim" gì đó. Đều là gạt người à?"

Nhiễu Hành Thiên buồn bực, khoanh tay ôm trước ngực, không thèm nhìn đến hai người bạn mình.

Mạc Tử Đằng suy nghĩ một chút, nâng cằm cô ta:" Em muốn cùng tôi vui vẻ phải không?"

Người phụ nữ vô cùng thẳng thắn:" Đúng nha!"

Hắn ta đột nhiên đứng lên, nhìn cô ta, ra hiệu cho ả cùng hắn rời đi.

Nhiễu Hành Thiên nhìn cũng chẳng thèm nhìn, mặc hắn làm gì thì làm. Tề Vĩnh Uy thì bên cạnh âm thầm cười trộm tên hề họ Nhiễu, hình như là nói trúng tim đen của hắn rồi phải không?

Mạc Tử Đằng cùng cô ta đi vào một căn phòng. Ả gấp gáp ôm chằm lấy cổ hắn, vội vàng hôn hắn. Một tay ả vội vàng kéo ra cà vạt của hắn, linh hoạt tháo đi cúc áo. Một nút, hai nút, ba nút... cho đến nút cuối cùng, thân hình màu đồng cường tráng mê người hiện ra trước mắt cô ta.

Người phụ nữ ánh mắt nhuốm đầy dục tình, dùng thân hình đầy đặn quyến rũ hắn. Mạc Tử Đằng nhếch môi lạnh lẽo, mặc ả ta ra sức lấy lòng.

Đột nhiên, hắn từ thế bị động chuyển thành chủ động, đẩy ả xuống giường lớn...- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Đặng Khả Nhi vẫn thủy chung đợi hắn ở nhà, mặc dù biết hắn rất hiếm khi trở về. Đến lúc cô lim dim muốn thiếp đi thì bỗng nghe tiếng lách cách của chìa khóa cổng.

Đặng Khả Nhi liền trở nên tỉnh táo, cửa cổng vừa mở ra ngay lập tức cô vui mừng nhào vào lòng hắn.

Mạc Tử Đằng không ôm cô, mệt mỏi đẩy cô ra. Đặng Khả Nhi bỗng chau mày thật chặt, ánh mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới. Quần áo hắn tuy chỉnh tề nhưng cô vẫn nhận ra điểm khác thường, trên người hắn có lưu lại mùi nước hoa của một người phụ nữ.

Đặng Khả Nhi tâm lạnh đi, hương nước hoa này khác với mùi mà Trì Nhược Liên sử dụng, nghe có vẻ lạ lẫm và nồng nặc hơn rất nhiều. Mạc Tử Đằng là cùng một người phụ nữ khác, không phải Trì Nhược Liên!

Thà như vậy, hắn cũng không muốn đến cô?
Đặng Khả Nhi ngẩn người, ánh mắt trong veo nhìn về một phía xa xăm.

Hắn kéo lỏng cà vạt ra, bước lên cầu thang. Đặng Khả Nhi bỗng gọi hắn:"Tử Đằng ca ca."

Hắn dừng chân, chờ đợi cô nói tiếp.

Đặng Khả Nhi quay người lại nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ ưu thương, giọng chua xót:"Anh có muốn em không?"

Mạc Tử Đằng hơi khó chịu, lạnh nhạt hơi cô:"Muốn cái gì?"

"Làm tình với em!" Cô không chần chờ trả lời, như mong đợi nhìn hắn.

Hắn ngạc nhiên, rất nhanh trong lòng dâng lên chán ghét. Hắn chỉ nhẹ nhàng nói:"Khuya rồi, tôi rất mệt."

Chua xót dâng lên tận cổ họng. Tuy cô là vợ hắn, là Mạc thiếu phu nhân nhưng cô lại chẳng thể nào dám chất vấn hắn ra ngoài phong lưu, không có tư cách nào ghen tuông hắn!

"Em muốn có một đứa bé, được không?" Cô nở nụ cười thê lương, vẫn còn hi vọng cùng với hắn.

Mạc Tử Đằng làm như không nghe lời cô, không trả lời bước lên lầu. Cô nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của hắn mà tràn đầy đau lòng. Tâm đau khổ, ánh mắt nhuốm đầy bi thương.

Chương 15: Về Mạc gia dùng cơm

Ánh trăng ngoài cửa sổ soi sáng vào trong gian phòng xa hoa lẫy lừng. Bên trong truyền đến tiếng thở dốc xấu hổ khiến người nghe không khỏi mặt đỏ tay run. Không cần nói đến cũng biết đang xảy ra loại chuyện gì trong gian phòng đầy vẻ ái muội.

Trì Nhược Liên hơi thở gấp gáp, thân hình xinh đẹp lắc lư theo nhịp động của hắn. Hắn phát ra hơi thở trầm thấp dễ nghe, tà mị như loại rượu ngon được ủ ngàn năm. Kịch liệt luật động bên trong hạ thân ướt át của cô ta.

Đang lúc cao trào thì bị tiếng điện thoại cắt ngang, Mạc Tử Đằng mất hứng dừng lại, với điện thoại từ xa nghe lấy. Trì Nhược Liên cực độ khó chịu, uốn éo không ngừng bám lấy hắn, hận chết đi người nào đột nhiên phá hỏng chuyện tốt của cô.

Vốn dĩ cô ngủ cùng hắn vì hắn ta hứa sẽ cho cô danh hiệu minh tinh hạng nhất trong giới showbiz. Trì Nhược Liên là một người phụ nữ âm hiểm lại thông minh, không thể phủ nhận cũng là loại hám danh lợi. Cô vừa mới vào giới giải trí chưa lâu, muốn được nhanh chóng nổi tiếng thì chỉ có thể dùng "quy tắc ngầm" này đối với kim chủ đang bao dưỡng cô mà một bước lên mây.

"Tử Đằng, cuối tuần này con có rảnh không?" Bên kia truyền đến tiếng nói tràn đầy trìu mến, lộ vẻ quan tâm hỏi han hết mực.

"Không có, mẹ có chuyện gì à?" Mạc Tử Đằng nhận ra mẹ mình đang có tâm trạng vui vẻ cũng không truy cứu bà làm hắn mất hứng. Dục hỏa lúc nào liền tiêu tan hết.
Thập Kĩ Đình bên kia nghe hắn nói vậy thì vạn nhất yên tâm, nhẹ nhàng dặn dò hắn:" Cuối tuần này ba con xuất viện. Con cùng Khả Nhi qua đây cùng ông ăn một bữa cơm gia đình, có được không?" Tuy là câu hỏi, nhưng lại mang tính chất đầy mạnh mẽ khiến người khác không thể nào mở miệng cự tuyệt.

"Con biết rồi!" Hắn nói ngắn gọn, cũng không nghe ra được sự vui sướng qua giọng nói của hắn liền cắt máy.

Trì Nhược Liên dục hỏa vẫn còn chưa tiêu đi hết, môi nhỏ nhắn xinh đẹp phát ra âm thanh "ừ ừ a a" yêu mị, dễ dàng câu hớp hồn người khác. Vẫn muốn tiếp tục, cô ta nhào đến ôm lấy hắn từ đằng sau.
Mạc Tử Đằng đánh đến số điện thoại của Đặng Khả Nhi, động tác khác là lật người Trì Nhược Liên nằm xuống. Hắn không chần chờ, dứt khoát xuyên qua cô ta.

Trì Nhược Liên dâm đãng hét lớn, dục tình nhuốm đầy trong ánh mắt tà mị của cô ta. Cô ta mỉm cười như mở được nước cờ trong bụng, danh hiệu minh tinh lần này chắc chắn không lọt khỏi tay cô.

Đặng Khả Nhi đang ngồi buồn chán không có gì làm, điện thoại đánh tới cái tên cô vô cùng yêu thương. Nhanh chóng kết nối, truyền vào tai cô là hắn thở đứt quãng, tiếng rên rỉ đáng yêu của Trì Nhược Liên. Đặng Khả Nhi như bất động, môi mấp máy không thể phát ra âm thanh.

Cô vẫn không cắt đi điện thoại hắn, im lặng lắng nghe sự tình bên kia. Một lúc sau, giọng nói gấp gáp của hắn cuối cùng cũng truyền đến:"Cuối tuần này cùng tôi trở về Mạc gia dùng cơm một chuyến!"

Nhanh chóng khai báo cũng không đợi cô trả lời, lập tức cắt đứt. Tiếng đô đô vang vọng trong tai, Đặng Khả Nhi vẫn áp bên điện thoại bên tai. Tâm cô như hàng ngàn mũi gai nhọn đâm vào, hít thở cũng thấy khó khăn.

Hắn cư nhiên lại gọi cho cô trong lúc cùng chị kế cô tầm hoan tác nhạc, khiến cô đau khổ muốn chết!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau