100 NGÀY HÔN NHÂN: TỔNG TÀI, CHÚNG TA KHÔNG CÒN QUAN HỆ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện 100 ngày hôn nhân: tổng tài, chúng ta không còn quan hệ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mạc - Đặng kết thông gia

Mạc gia và Đặng gia vốn dĩ có mối quan hệ vô cùng thân thiết. Nay công ty của nhà họ Mạc lâm vào thời kì khó khăn, hai bên gia đình gặp mặt nhau nhằm tìm cách cứu nguy cho Mạc thị đi lại vào quỹ đạo.

Vì lí do Mạc Trường mắc bệnh nặng, Mạc thị vì thế mà mất đi người quản lí. Cổ đông công ty sợ Mạc thị sẽ phá sản vào một ngày không xa, liên tiếp rút đi cổ phần trong công ty. Mạc Tử Đằng lại đang đi Anh cùng đối phương bàn họp đồng, chẳng hề hay biết sự việc gì đang xảy ra tại Mạc gia.

Đặng phu nhân cùng Mạc phu nhân là bạn thân nhất từ nhỏ đến lớn. Nay Mạc gia lâm nguy, Đặng phu nhân như thế nào lại không lo lắng được?

Thập Kĩ Đình vì việc này mà mấy ngày nay tiều tụy không ít, đôi mắt trống rỗng nhuốm đầy sự lo âu, mệt mỏi. Bà lại chẳng dám báo tin cho Mạc Tử Đằng, sợ hắn lo lắng. Có lẽ chờ hắn công tác xong sẽ gọi cho hắn một cú điện thoại.

Đặng Sách Lương trầm mặc suy nghĩ, thấy vợ mình bất lực mà lo lắng cho Thập Kĩ Đình cũng đã đau lòng không thôi. Một lúc sau hắn khẽ mở miệng:"Chúng ta có thể dựa vào mối quan hệ của Mạc gia và Đặng gia cùng hợp tác trong phương án đang dở của Mạc thị, như thế nào?" Lưu Tích Tuyền nghe còn hy vọng, đôi mày nhíu chặt dần giãn ra:"Ý kiến không tồi! Kĩ Đình, bà nghĩ sao?"

Thập Kĩ Đình nghe vậy, đôi mắt xẹt qua một tia sáng nho nhỏ, bỗng nhiên trong đầu lại nảy ra một ý hay hơn:"Chi bằng ta kết thông gia, vừa cứu vãn Mạc thị, ta lại được làm sui gia nha." Bà trước giờ vô cùng yêu mến đứa con gái duy nhất của Đặng gia, Đặng Khả Nhi. Đứa trẻ này rất có gia giáo lại lễ phép, dịu dàng, nhu thuận như nước, hận không thể liền biến cô thành con dâu mình. Khuôn mặt đau buồn dần dần có lại sức sống, nở nụ cười phấn khởi.

Lưu Tích Tuyền cũng hớn hở:"Được nha, Khả Nhi nhà tôi từ lâu đã có ý với Tử Đằng, hai ta lại có quan hệ thân thiết thì còn gì bằng?" "Nhất quyết như vậy đi, định ngày càng sớm càng tốt!"

- - - - - - - - - - - - - - -

Tin tức Mạc - Đặng kết thông gia rất nhanh được truyền đi, trở thành đề tài nóng bỏng nhất trên bảng tin tức. Trong thương trường, ai mà không biết Mạc thị cùng Đặng thị là hai công ty phát triển hàng đầu Bắc Kinh. Nay Mạc thị tạm thời không chủ, lâm vào tình thế "ngàn cân treo sợi tóc" liền được Đặng gia được người đời kính nể cứu nguy. Mạc thị dần trở về quỹ đạo thậm chí càng thêm nhiều người đầu tư.

Thập Kĩ Đình kích động, lập tức gọi điện báo tin cho Mạc Tử Đằng, đôi mắt lắp lánh không thể khống chế được vui mừng.

Chương 2: Báo tin

Cách nửa địa cầu, Mạc Tử Đằng gõ tay lên mặt bàn phát ra những âm thanh lộc cộc vui tai, trầm mặc lắng nghe Thập Kĩ Đình đem đầu đuôi chuyện Mạc gia cùng công ty nói với hắn. Đến khi bà nói đến chuyện kết hôn, hắn ngừng một chút, căn phòng to lớn trang nhã liền trở nên im lặng đến bất ngờ.

"Tử Đằng, đầu tháng sau sẽ cử hành hôn lễ, ngày mai về đây qua Đặng gia chào hỏi một chút. Sự việc lần này không thể không nhờ vào Đặng gia nhúng tay." Thập Kĩ Đình nói xong, bên kia không ai phản hồi. Bà nhíu mày, nghi ngờ nãy giờ mình có gọi đi hay không, bà hỏi lại:"Tử Đằng?"

Mạc Tử Đằng lại tiếp tục tiết tấu mà gõ gõ tay trên mặt bàn thủy tinh. Trên mặt kính hiện rõ khuôn mặt anh tuấn với đôi mày kiếm rậm, đôi mắt đen láy không một biểu hiện cảm xúc. Một lúc sau, hắn chỉ khẽ lên tiếng:"Con nghe".

Bà nghe hắn nói thầm thở phào trong lòng, ngoài mặt đem Đặng Khả Nhi nâng lên tận trời xanh:"Con xem Khả Nhi học vấn cao lại có gia giáo. Gương mặt dịu dàng diễm lệ cùng thân hình đầy đặn nở nang. Cưới được Khả Nhi coi như không có thiệt thòi mà lại càng có lợi." Hắn vẫn không đáp, chờ đợi bà nói tiếp:"Con bé vừa xinh đẹp lại thông minh. Có rất nhiều gia đình thượng lưu muốn cô trở thành con dâu họ, con bé liền từ chối rất khéo nhưng vẫn không làm mích lòng người khác, ngược lại rất được quý mến. Nhưng mà mẹ cũng nhìn ra được, con bé rất có ý với con."

Thập Kĩ Đình thầm nhớ lại mỗi lần cô sang nhà thăm đều là tìm kiếm Mạc Tử Đằng đầu tiên. Lúc thấy hắn, đáy mắt toát ra tia nhu tình mà chỉ có ở những người đang yêu. Đôi mắt chỉ khóa chặt vào hắn tựa như trên thế gian này chỉ có hai người. Trên cương vị là một người phụ nữ cũng như người từng trải, bà tin chắc rằng Đặng Khả Nhi rất say mê Mạc Tử Đằng. Hắn vẫn thủy chung lựa chọn im lặng, bàn tay thon dài đã ngừng gõ từ lâu. Hắn mở ra chiếc ví da thú màu đen đắt tiền, trong một ô khung nhỏ bọc một miếng kiếng trong suốt có một tấm ảnh nhỏ của một người phụ nữ đang ngồi trên vườn hoa nhìn hắn mỉm cười đến sáng lạn. Đôi mắt toát ra một vẻ ôn nhu được che giấu từ lâu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt người đó.

Thập Kĩ Đình thấy hắn vẫn không thèm trả lời, trong lòng tức giận không thôi. Đáng lẽ ra giờ này bà đang cùng người chồng lâu năm của mình mà "tâm sự yêu đương" nay lại cùng hắn hàn huyên chuyện cưới hỏi, cứ giữ im lặng. Thử hỏi ai mà không bực mình cơ chứ?

"Mẹ đã nói hết rồi đó, về đây việc đầu tiên là qua nhà bà sui chào hỏi một chút. Mẹ đi thăm cha con đây." Bà giận giữ dập máy như một đứa trẻ nhỏ đang tức giận, sau đó liền lui đến bệnh viện cùng Mạc Trường.

Chương 3: Trở về

Mạc Tử Đằng cúp điện thoại, cầm bức ảnh nhỏ nhắn ngắm nghía kĩ càng thì thầm gì đó mà chỉ có một mình hắn nghe thấy được. Cất đi bức ảnh, ánh mắt dịu dàng ấy biến mất, trở lại bộ dáng lãnh đạm lạnh lùng thường ngày tựa như người đàn ông ôn nhu ban nãy hoàn toàn là hai người khác nhau.

Đặng Khả Nhi nghe được tin thì mừng rỡ như điên, trong lòng vô cùng cảm kích cha mẹ của mình. Không kiềm nén được nhớ nhung hắn, cô đánh tới một cú điện thoại. Thông qua, cô nghe được tiếng thở trầm thấp mà như im lặng của hắn, cô càng không nén được yêu thương:"Tử Đằng ca ca, anh hiện tại đang làm gì?", cô cẩn trọng hỏi. Sở dĩ cô gọi hắn là ca ca không chỉ vì hắn lớn hơn cô mà vì muốn hắn như trở thành một người anh trai " không cùng máu thịt" bảo vệ và yêu thương.

"Tôi đang làm việc, cô có chuyện gì?" Hắn hơi nhíu mày, vẫn không quen cô gọi hắn như vậy.

Đặng Khả Nhi nghĩ mình đang làm phiền hắn, không dài dòng mà vào luôn vấn đề chính:"Anh có nghe được tin tức kết hôn không?"

Hắn im lặng không lên tiếng làm cô hơi lo lắng trong lòng. Một lúc sau hắn trả lời cô:"Có nghe."

Tâm cô buông lỏng một chút, thầm thở phào một hơi, lấy lại vui vẻ:"Vậy em cúp máy đây, không làm phiền anh nữa!" Sau đó liền nhấn nút cúp máy. Mạc Tử Đằng bên kia sau cuộc điện thoại, chẳng còn hứng thú nào tập trung vào công việc nữa. Nhấn một dãy số đã xuất hiện rất nhiều trên danh bạ:"Tư Nhĩ, đặt vé máy bay sớm một chút, ta liền ly khai trong ngày hôm nay."

Bên kia nhận lệnh, không nói nhiều lập tức dập máy.

- - - - - - - - - - - - - - - Dinh thự của nhà họ Đặng.

Lưu Tích Tuyền kêu gọi Đặng Khả Nhi xuống dùng cơm vừa lúc Mạc Tử Đằng bước vào. Bà hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh liền vui mừng chào đón:"Tử Đằng về rồi à, tối nay ở nhà bác ăn cơm nhé."

Mạc Tử Đằng gật đầu, nở một nụ cười nhạt đáp lại. Vừa hay Đặng Khả Nhi xuống đến liền trông thấy hắn, như một đứa con nít vui mừng khi được cho quà, cô nhào đến ôm lấy hắn:"Tử Đằng ca ca." Cô ngọt ngào gọi hắn, Mạc Tử Đằng cũng ôm lấy cô, trên mặt xuất hiện vẻ ôn nhu hiếm thấy.

Lưu Tích Tuyền bắt gặp một màn như vậy cũng chỉ mỉm cười hài lòng, xem ra sau này con gái bà sẽ rất hạnh phúc.

Tiếp theo, họ vui vẻ cùng nhau dùng bữa. Mạc Tử Đằng ngoài mặt yêu thương Đặng Khả Nhi nhưng đáy mắt hắn lại chẳng có một chút dịu dàng nào, đen láy như một hố đen vũ trụ, hoàn toàn không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.

Chương 4: Hôn lễ (1)

Rất nhanh đã đến ngày kết hôn, Đặng Khả Nhi rất rất hạnh phúc. Buổi hôn lễ ngày hôm nay đặc biệt long trọng, khách khứa đều là mối quan hệ hợp tác cùng Mạc gia và Đặng gia cùng những họ hàng xa và bạn bè thân thích.

Hôn lễ được tổ chức tại một vùng hoa lãng mạn có tiếng tại Bắc Kinh, cả khu vực được bao trọn, tô điểm bằng hàng ngàn các loại hoa đủ màu sắc khác biệt đua nhau tỏa ngát hương thơm, thảm đỏ trải dài, vòm cưới là những chiếc bong bóng nhiều màu đan xen những chiếc lá non kết thành những họa tiết đẹp mắt, tựa như một chiếc vương miện bằng hoa của một nàng công chúa. Chỉ nhìn sơ cũng đã thấy được quy mô rất lớn, hai bên cũng dùng hết tâm huyết để tổ chức một buổi lễ kết hôn đáng nhớ với nhau.

Họ hàng xa thân thiết của hai nhà không người chúc mừng, ai ai cũng rất quý con gái nhà Đặng gia vì tư dung tốt đẹp của cô. Nay lại được gả cho một gia đình có tiếng nhất nhì thành phố, họ lại càng thêm ngưỡng mộ cùng chúc phúc.

Bên trong phòng trang điểm, Đặng Khả Nhi liếc nhìn mình trong bộ váy cưới dài trắng tinh khiết. Mái tóc xõa dài rơi toáng loạn, vài sợi tóc phủ trên đầu vai được che giấu dưới phần vải ren mỏng sau gáy, trên đỉnh đầu đội một vương miện kim cương lấp lánh, không khác gì một thiên sứ xinh đẹp thuần khiết, thập phần diễm lệ.

Thập Kĩ Đình cùng Lưu Tích Tuyền nhìn nhau cười tự hào, Đặng Khả Nhi quả là xinh đẹp tuyệt trần, gương mặt thanh tú được trang điểm nhè nhẹ càng tăng thêm sự thu hút người khác đến nỗi mà nhà trang điểm phải ngắm nhìn cô một lúc lâu, tán dương cô:"Đặng tiểu thư, cô quả thật rất xinh đẹp!" Đặng Khả Nhi nở nụ cười duyên, chỉ nói cảm ơn. Sau đó ngồi ngơ ngác và thẫn thờ suy nghĩ về dáng vẻ điển trai của Mạc Tử Đằng.

Giọng nói của Lưu Tích Tuyền như kéo cô trở về thực tại, bà đem một chiếc hộp nhung vừa đặt vào tay cô. Thật nặng nề, cô mở ra xem, là một chiếc vòng ngọc bảo xanh lục quý hiếm. Đặng Khả Nhi có chút khó hiểu nhìn mẹ mình, bà chỉ mỉm cười nói:"Đây là di vật của bà để lại cho mẹ khi mẹ cùng ba con kết hôn, nay mẹ đem trao lại cho con với ý nguyện mong con luôn may mắn và hạnh phúc." Cô cảm động không thôi, trên mắt lấp lánh xuất hiện một tầng nước, Lưu Tích Tuyền khẽ lau nhẹ mắt cô:"Khóc cái gì, hôm nay là ngày vui của con, con phải mỉm cười thật nhiều thế mới xinh đẹp." Từ xa, một người phụ nữ trẻ bước vào nở nụ cười với cô "Khả Nhi gả chồng liền quên mất người bạn này nha:"Mạch Mỹ Ly trêu ghẹo, cũng không quên hướng Đặng phu nhân chào hỏi một cái.

Đặng phu nhân lui ra ngoài tiếp khách, lưu lại không gian cho đôi bạn thân thiết này. Mạch Mỹ Ly nhìn gương mặt tràn đầy hạnh phúc của cô mà cũng vui lây, trong lòng cũng chân thành chúc phúc, ngoài mặt lại trêu chọc cô:"Cậu còn nhớ lời hứa năm đó của hai chúng ta chứ?"

Đặng Khả Nhi bật cười:"Sao lại không nhớ được? Năm đó ta từng hứa rằng, ai kết hôn trước liền phải rủ người kia cùng đi du lịch một chuyến coi như ăn mừng nha:"Hai người cười lớn, vui vẻ ôm chầm lấy nhau.

Thập Kĩ Đình trên mặt nhíu mày thật chặc, giờ cử hành cũng đã sắp đến Mạc Tử Đằng sao lại chưa tới?

Chương 5: Hôn lễ (2)

Mạc Tử Đằng vẫn chưa thấy xuất hiện trong lễ đường, điều này không khiến quan khách tránh khỏi bàn tán. Mọi người đều một tâm trạng rối bời và lo lắng, để tránh chờ lâu, Mạc phu nhân liền mời lên một đoàn khiêu vũ để mua vui cũng như câu giờ.

Đặng Khả Nhi thấy đã trôi qua lâu mà chẳng ai dắt tay cô ra, trong lòng nhạy cảm sinh nghi. Cô thầm trấn an trong lòng, mọi chuyện đều ổn.

Thập Kĩ Đình bên ngoài lo lắng hối thúc Mạc Tử Đằng, hắn chỉ thản nhiên bảo là do tắt đường. Lại nhìn đến đoàn khiêu vũ, mong họ biết điều mà câu giờ thêm một chút.

Lưu Tích Tuyền buồn bực không thôi, vô trấn an Đặng Khả Nhi. Bà đối với việc này cũng có chút tức giận, hôn lễ đối với người phụ nữ là quan trọng nhất, sao lại để con gái bà chờ lâu như vậy được? Sống hai mươi mấy năm trên đời, con gái bà chưa từng bị rơi vào tình huống khó xử như thế, đây quả thật là lần đầu tiên. Tất nhiên, trên cương vị làm mẹ, Lưu Tích Tuyền cũng bất bình thay cô.

Màn khiêu vũ cũng đã kết thúc mà vẫn chưa vào tiết mục chính, tiếng bàn tán từ đấy càng xôn xao lên. Thập Kĩ Đình đứng ngồi không yên, ánh mắt đăm đăm hướng về phía cửa cổng trong nháy mắt liền lộ ra mừng rỡ, hắn tới rồi! Bên cạnh Mạc Tử Đằng là một người phụ nữ trẻ trung diện bộ trang phục màu đen vô cùng quyến rũ, trước ngực có một lớp lông vũ như cánh chim xòe ra hai bên, càng tạo thêm phần mị hoặc. Nếu nói Đặng Khả Nhi thuần khiết như một thiên nga trắng, thì người phụ nữ này lại yêu mị như một con thiên nga đen.

Thập Kĩ Đình nhìn sang bên cạnh hắn liền trợn tròn mắt sợ hãi. Người phụ nữ đó không ai khác là chị của Đặng Khả Nhi, Trì Nhược Liên.

Hai mươi mấy năm về trước, mối tình của Lưu Tích Tuyền cùng Đặng Sách Lương bị người nhà kịch liệt phản đối, người ngoài chê cười. Lưu Tích Tuyền xuất thân từ nhà làm nông, lên thành phố học tập và làm việc tình cờ quen được Đặng Sách Lương. Họ yêu nhau sau một thời gian dài, từ đó muốn tiến vào hôn nhân nhưng bị gia đình phản đối do xuất thân của Lưu Tích Tuyền. Đặng gia lúc bấy giờ vẫn giữ suy nghĩ cổ hủ, muốn con trai mình được môn đăng hộ đối với một gia đình có danh tiếng. Lưu Tích Tuyền sau khi bị ép ly khai Đặng Sách Lương, ông một lòng đau buồn, dùng rượu để làm tê tâm liệt phế. Sau đó xảy ra quan hệ với một kĩ nữ, từ đó mang thai ngoài ý muốn. Kĩ nữ dùng cái thai để uy hiếp ông nhằm bước vào Đặng gia. Đặng Sách Lương vốn cảm thấy áy náy, dùng qua tiền để ép buộc kĩ nữ phá đi, kĩ nữ nhận tiền cũng không phá, lặng lẽ trốn sang nước ngoài sinh ra đứa con. Ông một lòng yêu Lưu Tích Tuyền, sau một hồi dây dưa thì cả hai trở về bên nhau, gia đình tôn trọng ý kiến của ông, dần tiếp nhận Lưu Tích Tuyền. Không lâu sau thì bà mang thai, sinh ra Đặng Khả Nhi, đứa con gái đích tôn của Đặng gia.

Đặng Sách Lương cũng biết cô tên Trì Nhược Liên, cũng chu cấp một số tiền lớn để bù lại những tổn thất của cô. Còn kĩ nữ đã sinh ra cô liền bỏ đi biệt tích, bỏ rơi cô cho một bà lão nuôi nấng.

Đặng Sách Lương kinh ngạc nhìn Trì Nhược Liên, đứa con này rất giống kĩ nữ năm xưa, đều xinh đẹp mĩ miều. Không nán lại lâu, liền bước vào dắt tay Đặng Khả Nhi bước ra.

Mạc Tử Đằng cùng Trì Nhược Liên tách ra, hắn thì tiến lên phía trước, cô thì bước vào an vị trên bàn tiệc. Mọi người nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu, người phụ nữ này cùng hắn có quan hệ gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau